(Đã dịch) Thiếu Niên Ca Hành - Chương 214: Phi kiếm lại tới
Câu nói của Vô Song khiến Doãn Lạc Hà và Lạc Minh Hiên đều ngây người. Thiếu niên trông chưa quá mười bảy, mười tám tuổi này lại tự xưng là thành chủ Vô Song thành?
“Vậy ta là thành chủ Tuyết Nguyệt thành đây.” Doãn Lạc Hà khinh thường nói.
Lô Ngọc Địch trên cửa thành cũng mang thương đi tới, chắp tay với Doãn Lạc Hà: “Doãn tiền bối, đã lâu không gặp.”
“Lô Ngọc Địch.” Thần sắc Doãn Lạc Hà dịu lại, hỏi: “Người này thật sự là thành chủ hiện tại của các ngươi sao?”
Lô Ngọc Địch thở dài: “Tuy rất không muốn thừa nhận, nhưng vị này chính là sư đệ của tại hạ, đệ tử quan môn của sư phụ, thành chủ hiện tại của Vô Song thành, Vô Song.”
Doãn Lạc Hà gật đầu: “Vốn ta còn không tin, nhưng thấy hắn cầm Vô Song Kiếm Hạp cũng tin được phần nào. Từ khi lão tổ tông các ngươi mất, mấy trăm năm nay không ai sử dụng được hộp kiếm này. Tống Yến Hồi nghiên cứu mấy chục năm cũng chẳng thành công, vậy mà giờ lại bị thiếu niên này nắm giữ sao?”
Lô Ngọc Địch gật đầu: “Ngày sư đệ nhập môn đã cộng hưởng cùng kiếm trong hộp, quả là thiên tài kiếm thuật trăm năm mới thấy của Vô Song thành.”
“Được lắm, Vô Song thành của các ngươi có người kế nghiệp rồi. Mau gọi Tống Yến Hồi ra đây cho ta.” Doãn Lạc Hà nói.
Lô Ngọc Địch kinh ngạc, nghĩ một lúc lâu cũng không biết nên trả lời thế nào, đành nhìn Vô Song. Vô Song mỉm cười nói: “Sư phụ của ta khó khăn lắm mới thoát được gánh nặng thành chủ, hôm nay đã vào Kiếm Lư, chuyên tâm tu luyện kiếm thuật. Mấy năm tới sẽ không gặp khách.”
“Coi mình là thành chủ thật sao?” Doãn Lạc Hà không nhịn được xuất chưởng.
“Cẩn thận!” Lô Ngọc Địch kinh hãi hét lên.
Vô Song điểm nhẹ mũi chân, hộp kiếm trong tay che trước ngực, dễ dàng ngăn cản chưởng lực đó. Thế nhưng khi vừa đứng vững trở lại, hắn chợt cảm thấy chưởng lực kia không biết từ đâu đột ngột xuất hiện lần nữa, còn mãnh liệt hơn gấp vài lần so với vừa rồi, khiến hắn lùi lại vài chục bước.
“Đây là Đoạn Hà chưởng, khi ngươi tưởng chưởng lực đã bị mình ngăn cản thì thực chất hậu chiêu còn ở phía sau, ngươi phải chịu khổ rồi.” Lô Ngọc Địch nói kháy.
Vô Song lại cười toe toét: “Chưởng pháp thật thú vị.”
“Ta không so đo với thằng nhóc nhà ngươi. Bảo Tống Yến Hồi ra đây. Năm xưa sư phụ hắn nói chỉ cần ta thắng được ông ta là có thể dẫn hắn đi. Giờ sư phụ hắn đã chết từ đời nào rồi, ta có thể đánh thắng Tống Yến Hồi, cũng có thể dẫn hắn đi.” Doãn Lạc Hà quay sang nói với Lô Ngọc Địch: “Ngươi bảo hắn ra khỏi Kiếm Lư cho ta.”
Lô Ngọc Đ���ch cười khổ: “Tiền bối, sư tổ mất rồi thì trận cược cũng kết thúc, sao lại chuyển lên người sư phụ được? Thật không công bằng.”
Doãn Lạc Hà cười khẽ một tiếng: “Ngươi thắng được ta sao?”
Lô Ngọc Địch lắc đầu: “Tiền bối nói đùa rồi, đương nhiên vãn bối không đánh nổi.”
“Vậy ngươi còn nói công bằng gì với ta? Giữa ngươi và ta làm gì có công bằng mà bàn.” Doãn Lạc Hà bước tới: “Ngươi mau gọi hắn ra đây, không thì tự ta đi tìm.”
Vô Song đột nhiên ngồi khoanh chân xuống đất, vung tay lên. Hộp kiếm đã được hắn mở ra, bên trong có mười hai thanh tiểu kiếm xếp và một thanh trường kiếm màu đỏ lửa. “Vân Toa!” Vô Song khẽ đọc một tiếng, ngón tay búng nhẹ vào một thanh tiểu kiếm. Thanh kiếm bị búng lên không trung, xoay một vòng rồi bay thẳng về phía Doãn Lạc Hà.
Ngón tay gảy khẽ, cười nói giết người, đoạt mạng người nhẹ nhàng như tiên nhân hái sao...
“Phi Kiếm thuật!” Lạc Minh Hiên kinh hãi, hắn đã nghe danh môn kiếm thuật này từ lâu nhưng đây là lần đầu thấy có người thi triển nó.
Doãn Lạc Hà lại chẳng hề lay động, vung tay phải lên, đánh văng thanh phi kiếm về hộp kiếm. Cô cười khinh miệt: “Ngươi dùng được mấy thanh thì dùng hết cho ta. Vô Song Kiếm Hạp của ngươi dọa người khác thì được, chứ đòi dọa ta sao? Còn non lắm!”
Thanh Vân Toa kia trở lại hộp kiếm với lực phản chấn vượt xa lúc nó bay ra. Vô Song nâng hộp kiếm hơi ngửa ra sau mới hóa giải được lực đạo.
Lô Ngọc Địch âm thầm lo lắng, nếu bàn về đơn đả độc đấu, trong Vô Song thành ngoại trừ Tống Yến Hồi, những người khác quả thật không phải đối thủ của Doãn Lạc Hà. Tuy sư đệ Vô Song lên làm thành chủ và Phi Kiếm thuật cũng có chút thành tựu, nhưng có địch nổi Doãn Lạc Hà hay không vẫn còn là một ẩn số. Dẫu sao Lạc Hà Tiên Tử đã biến mất trên giang hồ mấy năm. Mấy năm đó ở Tuyết Nguyệt thành liệu công lực có tăng tiến hay có kỳ ngộ nào không, người ngoài không thể biết được. Nếu sư đệ thắng được thì tốt, nếu thua thì chức thành chủ có khi sẽ lung lay... Hắn suy nghĩ một hồi rồi ngăn trước mặt Doãn Lạc Hà: “Tiền bối, xin hãy đợi đã.”
Doãn Lạc Hà nhướn mày: “Ngươi cũng không tự lượng sức mình ư?”
Lô Ngọc Địch vội vàng lắc đầu: “Vãn bối không dám, chỉ có điều vãn bối có một suy nghĩ, không biết tiền bối có cho phép vãn bối nói ra không.”
Doãn Lạc Hà không nhịn được nói: “Ngươi nói đi.”
“Trận đánh cược của sư tổ đã hủy bỏ. Chuyện của sư phụ thì bản thân người lại lười quản, đại đệ tử như ta đây đành phải hao tâm tổn trí thôi. Chẳng bằng thế này đi. Nếu đệ tử của tiền bối đánh thắng được đệ tử của sư phụ, vậy mời tiền bối dẫn sư phụ đi.”
Doãn Lạc Hà nhìn Lạc Minh Hiên: “Có tự tin không?”
Lạc Minh Hiên vỗ ngực một cái: “Đương nhiên rồi.”
Doãn Lạc Hà quay đầu lại: “Được.” Sau đó, cô lướt nhẹ mũi chân, tránh sang một bên.
Nào ngờ Lô Ngọc Địch cũng nhanh chóng lách người theo Doãn Lạc Hà tránh sang một bên. Doãn Lạc Hà kinh ngạc: “Ngươi tới đây làm gì?”
Lô Ngọc Địch chỉ Lạc Minh Hiên và Vô Song đang đứng đó: “Xem bọn họ tỉ thí.”
“Không phải ngươi xuất chiến sao?” Doãn Lạc Hà, Lạc Minh Hiên và Vô Song cùng hỏi.
Lô Ngọc Địch ra vẻ vô tội: “Ta có nói thế đâu. Sư phụ có hai đệ tử cơ mà...”
Doãn Lạc Hà nhìn Lạc Minh Hiên: “Còn tự tin không?”
Lạc Minh Hiên cắn răng, rút trọng kiếm Vô Vọng ra, hung hăng nói: “Đã tới nước này rồi, không tự tin cũng phải tự tin.”
Vô Song cười một tiếng: “Ta từng giao thủ với các đệ tử khác của Tuyết Nguyệt thành rồi.”
“Ai?” Lạc Minh Hiên cau mày.
Vô Song suy nghĩ một chút: “Tên là Lôi Vô Kiệt, người mặc áo đỏ.”
“Kết quả thế nào?” Lạc Minh Hiên hỏi.
“Hắn rất cứng rắn, nhưng võ công không tốt.” Vô Song lắc đầu: “Cả đám cùng xông lên cũng không làm gì được ta.”
Chân Lạc Minh Hiên mềm nhũn, cánh tay cầm kiếm cũng run rẩy, ngoài miệng vẫn cố nói: “À, thì ra là Lôi sư đệ. Trong Tuyết Nguyệt thành, võ công của hắn chỉ bình thường thôi. Ta là sư huynh của hắn, nhập môn trước hắn sáu bảy năm. Võ công của hắn vốn kém, ta cũng thường dạy dỗ hắn.”
Vô Song gật đầu: “Vậy cũng là có duyên.”
Lạc Minh Hiên bước tới vài bước, dừng lại nhìn Vô Song. Vô Song cũng ngẩng đầu lên nhìn Lạc Minh Hiên.
“Đánh đi.” Vô Song vung tay: “Vân Toa, Khinh Sương, Phong Tiêu, Hồng Diệp, Hồ Điệp.”
Năm thanh phi kiếm đứng trước mặt hắn.
Doãn Lạc Hà kinh ngạc nói: “Hắn còn trẻ vậy mà đã vận dụng được tới năm thanh phi kiếm cơ à?”
Khóe miệng Lô Ngọc Địch hơi nhếch lên, cười thầm trong lòng: Kịch hay còn ở phía sau.
Đoạn văn này được biên tập lại với sự trân trọng của truyen.free, hy vọng mang đến trải nghiệm đọc tốt nhất.