(Đã dịch) Thiên Mệnh Lâm Sinh Chí Tôn - Chương 29: Núi Sóc Sơn
Tân Kì Đại Lục – một cái tên thiêng liêng mà mọi sinh vật trên mảnh đất này đều tôn kính. Hình thành từ thuở khai thiên lập địa trong vũ trụ, nơi đây được ví như trung tâm xoay chuyển của vũ trụ, nơi bốn mặt trời vươn ánh sáng khắp bốn phương đông, tây, nam, bắc, luôn sản sinh ra những điều huyền bí nhất.
Diện tích đại lục này vô cùng vô tận, dành cả cuộc đời để đi hết chiều ngang của nó là điều bất khả thi, chẳng khác nào mò kim đáy biển.
Tuy rộng lớn là vậy, Tân Kì Đại Lục vẫn được chia thành ba khu vực chính: Tiên Nhân Vực, Yêu Vực và Vạn Đảo Ma.
Tiên Nhân Vực là mảnh đất rộng lớn nhất, chiếm phần lớn diện tích lục địa, nơi con người sinh sống đông đúc. Tuy nhiên, không phải toàn bộ cư dân ở đây đều là con người, bởi đây là vùng đất của tự do.
Khu vực Tiên Nhân, hình thành từ mảnh lục địa sơ khai, chủ yếu được chia thành Bắc Tiên Lục, Nam Tiên Lục, Tây Nhân Lục và Đông Nhân Lục. Ở giữa các khu vực này có một vùng đất trải dài từ Loạn Ma Hải đến tận Thú Vực – đó chính là Minh Châu, hay còn gọi là Bá Châu, trung tâm của Tân Kì Đại Lục và là thánh địa của toàn bộ con dân nơi đây. Minh Châu (Bá Châu) có vai trò ngăn cách Nam Tiên Lục và Bắc Tiên Lục với Tây Nhân Lục và Đông Nhân Lục.
Phía sườn đông nam của Tân Kì Đại Lục, mặc dù đại lục có hình dạng rộng lớn trải dài vô tận giữa bốn bề đại dương bao la, lại tự nhiên nhô ra một mảnh đất rộng lớn không kém Nam Tiên Lục là bao. Mảnh đất này ôm trọn, tạo thành một vòng cung bán nguyệt, bao bọc một phần đặc biệt của đại lục. Đó chính là:
THÚ VỰC.
Thú Vực là nơi sinh sống chủ yếu của các chủng tộc yêu thú, trong đó có nhiều yêu thú truyền thuyết mạnh mẽ với linh trí và sức mạnh không thua kém các cường giả đỉnh cao trên đại lục. Chúng phân bố trải dài khắp ba khu vực: trên đất liền, trên không và cả dưới đại dương.
Ba phần tư diện tích đại lục được bao quanh bởi đại dương mênh mông, chính là Vạn Ma Hải. Khu vực này phần lớn được tạo thành từ hàng trăm vạn hòn đảo lớn nhỏ, một nơi phức tạp đến mức người dân Tân Kì Đại Lục không thể nào nắm bắt hết, nơi vô số chủng tộc kỳ dị cùng sinh sống.
Thật là một đại lục rộng lớn và vô biên.
Việc xác định bản thân đang ở đâu là một điều bất khả thi đối với Lâm Vũ, bởi thế giới này quá rộng lớn. Cho dù hắn tinh thông quảng đại đến mấy, cũng chẳng thể nào so đo với trời đất bao la.
Thế nên, việc kiếm một tấm bản đồ hoàn chỉnh còn khó khăn hơn mò kim đáy bể. Hắn trầm ngâm tự nhủ: "Trước tiên phải bình ổn tu vi nội thể đã, đúng rồi, còn phải luyện chế đan dược cho Ngọc Nhi nữa. Xem ra, không có thực lực thì quả thật vất vả trăm bề, làm gì cũng gian nan."
Thấu hiểu chặng đường khổ luyện còn rất dài phía trước, hắn phải nỗ lực tối đa. Nhanh chóng xác định mục tiêu cần làm, hành động tiếp theo của hắn là rời khỏi Lâm Gia. Quãng đường đi qua Lâm Gia khá dài, với những lối đi khúc khuỷu như mê cung. Tốc độ hiện tại của hắn so với sự rộng lớn của Lâm Gia thì thật chậm chạp.
Hôm nay, Lâm Gia kiểm soát gắt gao bất thường, mọi việc ra vào của thành viên nội hay ngoại đều bị thắt chặt. Cũng may, nhờ có lệnh bài Quốc Chính quản gia đưa cho, Lâm Vũ mới tránh được sự cản trở của thị vệ gác cổng.
Sau khi chào hỏi hai người thị vệ, Lâm Vũ chậm rãi bước qua cánh cổng nội phủ. Đây là lần đầu tiên hắn đường đường chính chính bước qua nơi mà gia tộc hắn đối xử không bằng con bọ ve.
Cánh cổng dài gần chục trượng, cao hơn vài thước mở ra, hiện ra trước mắt một đoàn người đông nghịt tấp nập đi lại. Thấy Lâm Vũ ăn mặc bình thường, thái độ ung dung bước qua cổng chính của Lâm Gia, một vài ánh mắt người đi đường đã bị thu hút.
Nhưng với bộ dạng nhà quê của hắn, mọi người lại lầm tưởng hắn là một kẻ không đâu đang đến Lâm Gia vay nợ, nên chẳng ai thèm bận tâm.
Dạo gần đây, Lâm Gia kiểm soát thông tin rất chặt chẽ. Lượng người ra vào ít hẳn so với thường ngày. Toàn bộ đây là chỉ thị từ tộc trưởng Lâm Gia sau thông tin rung động về thân phận của Lâm Vũ. Lẽ đó, người dân ở thành Dương Nam vẫn chưa hề biết một chút tin tức gì. Bởi lẽ, nếu đây là sự thật, không chừng thành thị xa hoa trù phú này sẽ rơi vào cảnh hỗn loạn chưa từng có.
Vậy nên, việc Lâm Vũ bước ra ngoài từ cổng chính Lâm Gia bị coi là chuyện thường tình của một kẻ đi vay nợ.
Giữa đường phố đông đúc, hít thở không khí náo nhiệt, Lâm Vũ mới cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Nhưng niềm vui chẳng kéo dài bao lâu, Lâm Vũ nheo mắt lại, cảm thấy bất an từ trong túi áo.
Một ý niệm chẳng lành hiện lên, hắn thò tay vào túi áo móc ra thì thấy có vài viên tinh thạch màu trắng trong suốt. Đếm đi đếm lại cũng chưa được nổi năm viên.
Vắt óc trầm ngâm suy nghĩ một hồi, hắn thấy một nam khách đi đường cách đó vài bước chân. Lâm Vũ tiến tới, trịnh trọng hỏi: "Vị huynh đài này xin dừng bước, thứ lỗi cho tiểu đệ hỏi ở đây có cách nào kiếm được tinh thạch không?"
Vị khách đi đường thấy thái độ ôn hòa của Lâm Vũ thì không từ chối, dừng lại xem xét nhanh bộ y phục giản dị mà hắn đang mặc, không khỏi cười nói: "Tiểu huynh đệ này, ta nhìn ngươi giống như vừa từ quê lên thành Dương Nam kiếm việc phải không?"
Lâm Vũ không khẳng định hay bác bỏ, bởi hắn đang muốn gây ít sự chú ý nhất có thể. Việc bị chê nhà quê cũng không khiến hắn cảm thấy chạnh lòng: "Đúng vậy, ta từ thôn quê mới lên Dương Nam Thành cách đây không lâu. Mục đích chính là kiếm cơm qua ngày thôi mà."
Nghe vậy, nam khách kia niềm nở hơn, chuyện người dân di cư đến nơi phát triển không phải hiếm. Hắn ghé sát người vào tai Lâm Vũ, bàn tay chỉ về phía tòa đại điện lớn vài chục trượng đằng xa trước mặt. Từng lời nói hiện rõ ý nhiệt tình muốn chỉ dẫn: "Ý huynh đệ là tiền hả? Huynh đệ muốn kiếm nhiều tiền ở đây không khó, nhưng điều quan trọng là có bản lĩnh hay không. Thứ nhất là đi lên núi Sóc Sơn kiếm dược tài, thú vật đem đi bán. Ở đó thường xuyên có các đoàn dong binh đi săn, huynh đệ có thể hưởng lợi kha khá từ việc đó. Thứ hai là tham gia võ bảng hoặc hiệp hội thợ săn để hoàn thành nhiệm vụ, tuy nhiên công việc này quá nguy hiểm với dân thường chúng ta. Cũng có nhiều cách khác như bán dược đan, binh khí... Nhưng nếu huynh đệ không có trình độ làm những việc đó mà vẫn muốn kiếm nhiều tiền nhanh, còn một cách cuối cùng nữa."
Nói đến đây, nam khách dừng lại một lát. Vẻ mặt hắn trở nên ngưng trọng, quay ngang quay dọc đề phòng, ngữ điệu có phần thì thầm nhỏ nhẹ nói lén vào tai Lâm Vũ: "Cái cuối cùng tuy mạo hiểm nhưng liều thì ăn nhiều. Đó là cướp ngân khố của Bảo Lâu Các. Huynh đệ không biết thì thôi, chứ trước kia có nhiều hào kiệt đi cướp ngân khố đó, nghe thì thật oai phong, nhưng cuối cùng đều vào ngục giam hết cả."
Bởi vì Lâm Gia nằm ngay trên con đường trung tâm của thành phố, hơn nữa lại thuộc khu sầm uất nhất, nên việc Bảo Lâu Các chỉ cách đó vài con đường cũng không khó hiểu.
Lâm Vũ cũng có chút bất an trong lòng, nhưng không biết nguyên cớ do đâu. "Đa tạ vị huynh đài đã chỉ dẫn," Lâm Vũ gật đầu nói.
"Không sao, ta cũng là người từ vùng khác đến đây kiếm sống, có chút hiểu biết ít ỏi. Nên nhớ ở đây chỉ có thực lực mới là trên hết, tiểu đệ chúc may mắn," vị nam khách cười nói vài câu. Lâm Vũ cảm ơn xong, sau đó vị nam khách biến mất hòa vào dòng người đông đúc.
Lâm Vũ có chút phiền lòng. Thứ hiện tại hắn thiếu chính là tinh thạch, chứ không phải thực lực. Tinh thạch là đơn vị tiền tệ giao dịch trên khắp Tân Kì Đại Lục, được chia thành tám giá trị gồm: trắng, xanh lục, xanh lam, hồng, đen, đỏ, vàng.
Cứ một trăm tinh thạch trắng đổi bằng một tinh thạch xanh lục. Mỗi tinh thạch xanh lam đổi được mười tinh thạch xanh lục, và cứ thế mỗi cấp giá trị sau lại gấp mười lần c���p trước.
Chỉ có tinh thạch mới mua được đan dược, binh khí, võ công, dược liệu... hoặc đổi lấy vật phẩm có giá trị tương ứng. Nếu không có tiền thì đi ăn cướp. Giờ đây Lâm Vũ mới hiểu mình đang ở trong trạng thái ngặt nghèo đến mức không có một cọng rau muống mà ăn.
"Lạy thánh hiền đi qua, lạy cụ cố đi lại. Thương thân trai trẻ tàn tật này cho con vài đồng!" Bên kia đường, một nam thanh niên ăn mặc rách rưới, trên người bẩn thỉu, đeo chiếc kính râm. Hai tay run rẩy cầm chiếc khay nhôm đã cũ kỹ. Ngoại hình người này thật thảm hại, đầu tóc bù xù, mặt lấm bẩn. Cạnh người có khúc tre dựa vào tường, đang xin tiền thảm thương giữa chốn đông người.
"Keng."
Một người phụ nữ che mặt bước qua, thả một tinh thạch màu xanh lục. Tiếng va chạm giữa tinh thạch và khay nhôm keng keng nghe rất rõ. Có thể người phụ nữ ấy thương cảm cho kẻ ăn xin, hoặc ít nhất là bà ta thừa tiền.
"A a a, cảm ơn phu nhân đại ơn đại đức. Chúc phu nhân sớm sinh quý tử, lộc phúc đầy nhà, vạn sự như ý!" Tiếng vui sướng cười nói vẫn vang vọng ngay cả khi bóng dáng người cho tiền đã đi xa, để lại khuôn mặt rạng rỡ khôn tả của kẻ ăn xin.
Nhìn số lượng tinh thạch ít ỏi đang cố cầm trên tay, Lâm Vũ thở dài, tự an ủi chính mình: "Thậm chí còn không bằng một tên ăn mày, ta nghèo đến mức này thì thật là cùng đường rồi."
Ra khỏi khu vực Lâm Gia, Lâm Vũ đứng giữa dòng người chật chội ở ngã tư đường. Hắn nhìn lại nơi mình đã sống hơn mười mấy năm, hồi lâu sau khẽ thở dài đầy cô đơn, rồi nắm tay thật chặt như muốn tự tiếp thêm dũng khí cho bản thân.
Hắn vứt bỏ những phiền muộn trong lòng, hòa mình vào dòng người và nhanh chóng biến mất, tiến thẳng tới núi Sóc Sơn ở ngoại thành.
Đi bộ trên con đường nhỏ, hắn dần tiến vào một con ngõ vắng người qua lại. Đoạn đường này là con đường tắt ra khỏi thành, cách khá xa trung tâm thành thị. Lâm Vũ lười nhác xoay giãn thắt lưng, từng bước chậm rãi. Vẻ ngoài thư thái, nhưng ẩn sâu trong từng bước chân là sự cảnh giác cao độ.
"Là ai?"
Giây phút này, Lâm Vũ luôn trong trạng thái đề phòng. Hắn cảm nhận một nguồn khí t���c không rõ hướng luôn lởn vởn gần mình. Dù cảm giác này mơ hồ, nhưng hắn tin vào trực giác của bản thân, không cho rằng mình nhầm lẫn.
Tuy nhiên, không gian xung quanh vẫn yên ắng, không hề có chút động tĩnh khác lạ nào xảy ra. Chỉ mình hắn biết thân phận trọng sinh của mình. Nếu có kẻ theo dõi, thì đó có thể là người của Phụ Hồ. Song, chừng đó chưa đủ để gây nguy hiểm thực sự cho hắn. Tóm lại, tất cả chỉ là giả thiết. Lâm Vũ cảnh giác quan sát xung quanh, chỉ có sự tĩnh lặng bao trùm. Sau một hồi, hắn mới thận trọng bước tiếp.
Đúng lúc đó, sau một bức tường cách vài dãy nhà, một bóng người màu xanh lục đã biến mất vào con hẻm.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được sự cho phép.