(Đã dịch) Thiên Mệnh Lâm Sinh Chí Tôn - Chương 11: . Đảk kế hoạch
Lâm Vũ mở mắt, nở nụ cười buồn rầu. Hắn kiểm tra thân thể, giờ đây đã đột phá thẳng lên Nhập Hà Cảnh trung cấp, nhưng cảm giác vẫn có chút thất vọng. Xem ra mọi chuyện diễn ra thuận lợi hơn nhiều so với dự tính, không hề khó khăn tới mức hắn suy nghĩ. Hắn đang định tìm một cơ thể khác có thiên phú để vứt bỏ thân xác yếu ớt này. Tiếp đó, hắn thúc giục dòng hà khí lưu chuyển, cảm nhận được cơ thể tràn trề khí lực đang vận hành khắp nơi, từng ngóc ngách.
– Cuối cùng ta cũng có thể tu luyện từ vực sâu. Diễm Nhi, nàng hãy chờ ta. Dù trời có sập, ta cũng sẽ tìm mọi cách hồi sinh nàng, dẫu phải đánh đổi tính mạng. Không ai có thể cản bước được ta!
Chẳng hiểu vì sao, Lâm Vũ vui mừng đến nỗi hồi ức về Diễm Nhi lại ùa về, in sâu trong tâm trí nặng nề, khó quên. Có lẽ tri kỷ kiếp trước của hắn có điều gì rất đặc biệt chăng? Nhưng việc hắn có thể quay trở lại trần thế như được ban cho một cơ hội thay đổi cuộc đời. Việc hồi sinh người chết nghe có vẻ bất khả thi, nhưng không phải là không có cách biến nó thành hiện thực.
Tiếc thay, khi bản thân Lâm Vũ còn đang làm quen với dòng khí lực lưu động trong cơ thể sau mười bảy năm sống kiếp phế nhân, bầu không khí yên tĩnh ngay lập tức bị phá tan bởi tiếng xô xát.
– Các ngươi tránh ra! Ai thèm lấy ngươi chứ. Bỏ ra!
– Haha, muội nói gì vậy? Ta cứ thích lấy đó thì làm sao? Muội làm gì được ta? Chẳng lẽ định nhờ tên phế vật Lâm Vũ ca ca của muội ra chịu đòn sao?
– Muội có biết bên trưởng lão của Thạch gia thích dưỡng mẫu (mẹ nuôi) của muội hàng đêm không? Hay... chúng ta chuẩn bị làm song hỷ đi nhỉ? Haha.
– Đồ khốn, ngươi không được nói mẫu thân ta như vậy!!!!!
– .............................
Tiếng la hét liên tục vang từ bên ngoài vọng vào, đó là giọng nữ quen thuộc. Lâm Vũ vừa mới tu luyện xong, cảm thấy không ổn vì hắn nhận ra giọng nói này chính từ miệng Ngọc Nhi, và kẻ đã gây ra tình trạng Lâm Vũ suýt chết này. Không ai khác ngoài Lâm Khoa Tiếu.
– Nghe giọng nói ngoài kia hình như là của mẫu thân và biểu muội bổn tọa. Và cả... âm thanh này hình như cũng là của tên Khoa Tiếu. Nếu đã đến tận cửa thì phải tiếp đãi tử tế. Lâm gia, đã đến lúc ta đòi lại tất cả những gì các ngươi đã đối xử với bản tôn rồi.
Thật ra, hiện tại hắn mang di chứng của việc hợp nhất toàn bộ ký ức hai kiếp từ hai giai đoạn thời gian khác nhau. Dù vậy, trong suốt thời gian hắn chưa thức tỉnh trọn vẹn ký ức, những hình ảnh về cuộc đời bạc nhược mà hắn từng trải qua vẫn in đậm trong tâm trí. Biết có điều chẳng lành, Lâm Vũ vội bước xuống giường, lấy bộ y phục ba lỗ quen thuộc treo gần tủ cũ kỹ khoác lên thân hình gầy gò cùng khuôn mặt non trẻ đúng với lứa tuổi của mình.
Khung cảnh bên ngoài lúc này hiện ra một cách rõ ràng: ngôi nhà của kẻ bị coi là phế vật như Lâm Vũ cũng sơ sài không kém gì vật dụng bên trong, sân đầy sỏi đá, lốm đốm vài hố đất sâu. Bên ngoài căn nhà này không có nhiều đồ vật giá trị. Gần đó, cạnh gian bếp đất nhỏ, một đám trai tráng đang bao vây hai nữ tử.
Một trong số đó là khuôn mặt thiếu nữ quen thuộc – Ngọc Nhi, biểu muội của Lâm Vũ. Cách đó không xa là một mỹ phụ có vẻ đẹp cuốn hút riêng, ăn mặc khá bình thường, trên người đang đeo tạp dề, đầu đội chiếc khăn xô màu xanh đã phai nhạt theo thời gian.
Mỹ phụ nhân đó chính là mẫu thân của Lâm Vũ – Thái Yên Nương.
Ngoài ra, bên ngoài cánh cửa tre, một nhóm người đang tụ tập hóng chuyện. Họ chỉ là những kẻ tò mò, bất lực chứng kiến hành động đê tiện kia. Khái quát tình hình, có thể nhận ra rõ ràng điều chẳng lành sắp xảy ra. Hai người Yên Nương đang tranh cãi với đám trai tráng kia. Lời qua tiếng lại, dĩ nhiên đám trai tráng kia đang cười dâm tà ép sát hai người. Một tên với biểu cảm hách dịch, đúng kiểu du côn, ôm chặt Ngọc Nhi một cách trơ trẽn.
Ngạc nhiên thay, kẻ đó chính là Lâm Khoa Tiếu, kẻ ba ngày trước đã vũ nhục Lâm Vũ. Ngọc Nhi dù mới là thiếu nữ nhưng thân hình đã vô cùng "ngọt nước". Cô nàng đâu thuộc loại để yên cho người ta làm nhục. Khoa Tiếu vừa mới chạm da thịt của nàng đã bị nàng dùng hàm răng trắng bóng cắn mạnh vào tay hắn. Khiến hắn hét lớn vì đau đớn, tức giận giơ bàn tay đe dọa định tát vào má Ngọc Nhi:
– Dám cắn ta cho chừa này! Á!!!!!
Trước khi bàn tay va chạm vào người cô nàng, một hòn đá xoay tròn với lực lớn không biết xuất phát từ vị trí nào bay thẳng vào tay hắn. Độ chính xác cùng lực xoáy va chạm mạnh khiến Khoa Tiếu rụt cánh tay lại, đau đớn nhăn mặt tức giận. Hắn khiêu khích đối phương:
– Kẻ nào dám động chạm đến bổn thiếu gia trên đất Lâm gia này. Có gan thì mau báo danh!
Ngay khi Lâm Vũ mở cửa và nói câu ban nãy, khung cảnh lập tức trở nên yên tĩnh. Sân trở nên tĩnh lặng cùng với vô số ánh mắt ngơ ngác. Chuyện đám người Khoa Tiếu đến cái nơi nghèo hèn này đã thu hút một số người tò mò. Thế nhưng, Lâm Vũ lại gọi kẻ tự xưng là thiếu gia của Lâm gia một cách khinh bỉ, như thể ngang hàng với hắn. Khi thân ảnh hắn lộ ra trước mặt, hắn nhìn cái tên Khoa Tiếu đang hét đau đầy tức giận, vừa rồi còn lớn tiếng hỏi xem kẻ nào dám mạo phạm hắn. Chính câu nói sau đó mới khiến hắn trợn tròn mắt, bởi vì kẻ trước mặt không ai khác chính là Lâm Vũ:
– Nhãi nhép! Bỏ bàn tay dơ bẩn của ngươi khỏi biểu muội ta!
Sự chết lặng kéo dài đến nỗi chỉ có âm thanh gió thổi se se lạnh trong khuôn viên sân gồ ghề giằng co gần một phút đồng hồ. Lâm Vũ không để ý bộ mặt ngây ngốc của tất cả mọi người, dù là thù hay thân. Hắn đăm đăm nhìn tên Lâm Tiếu, thâm tâm không khỏi thắc mắc. Thoáng nhìn thấy thức ăn đổ vung vãi hỗn độn dưới đất, hắn siết chặt nắm tay hơn. Món gà hầm do chính Ngọc Nhi làm đã bị vấy bẩn. Đặc biệt, nhìn gương mặt quen thuộc của Khoa Tiếu, hắn đúng là không nói đùa về những lời ba hôm trước. Hôm nay hắn đến ép gả thân nhân của hắn.
Khốn nạn!
Điều khiến hắn mất bình tĩnh, dù mọi thứ có tồi tệ đến mức nào đi nữa, chính là hai nữ tử kia – người thân, mẫu thân mà hắn yêu thương, và biểu muội luôn quan tâm hắn. Điều đó không ai có thể phủ nhận. Kiếp trước hắn có thực lực nhưng không thể bảo vệ người hắn yêu, kiếp này hắn quyết không để chuyện này xảy ra thêm lần nữa.
Cách Lâm Vũ chục bước chân, mẫu thân của hắn – Yên Nương – đang bị hai tên to con bẻ ngoặt tay về phía sau. Không cần đoán cũng biết, bà ấy đang chịu rất nhiều đau đớn, vậy mà vẫn không hề rên lên một tiếng. Cũng phải công nhận, không rõ mẫu thân Lâm Vũ bao nhiêu tuổi, nhưng nhìn vẻ đẹp mỹ phụ ấy như đôi mươi vậy, có vẻ đẹp cuốn hút riêng.
Những người gần đó đi ngang qua cũng nấp sau bức tường khi nghe tiếng động lớn. Họ biết chuyện này... vẫn thường xuyên xảy ra. Nói đến địa điểm của Lâm gia, Lâm gia là một trong tam đại gia tộc ở thành Dương Nam, cách kinh đô Chân Nam hơn năm mươi dặm. Ở thành Dương Nam không có quân đội hay bất cứ thế lực nào khác, lý do đơn giản là tam đại gia tộc đã đủ để cân bằng quyền lực, tự quản lý thành phố cùng với vị trí địa lý nằm sâu trong nội địa.
Với thế lực như vậy, hà cớ gì phải sợ kẻ thù xâm lược? Đó là suy nghĩ chủ yếu của người ngoài về thành Dương Nam, chứ thật ra, có một thế lực đáng sợ hơn cả hoàng thất, khiến ngay cả tam đại gia tộc lớn nhất nhì đất nước cũng phải kính nể, đó chính là Bảo Lâu Các.
Bảo Lâu Các, nhà cung cấp đan dược lớn nhất nước Chân Nam, lại đặt trụ sở chính tại thành Dương Nam. Về câu chuyện Bảo Lâu Các hình thành từ bao giờ không ai biết, chỉ biết nó đã tồn tại khi mảnh đất này khai thiên lập địa. Thậm chí có tin đồn rằng, vào thời điểm tam đại gia tộc mới hình thành còn non trẻ, Bảo Lâu Các đã sừng sững tồn tại ở đất nước Chân Nam và các quốc gia lân cận. Một thế lực khổng lồ sừng sững thách thức mọi thế lực khác.
Nói đến sự quý giá và lợi hại của đan dược, có lẽ kể mãi cũng không hết. Hơn nữa, ngay cả Hoàng Thất hay các thế lực xung quanh cũng phải kiêng dè, đủ để thấy Bảo Lâu Các mạnh đến mức nào nếu ai dám đụng chạm.
Lại nhắc đến tam đại gia tộc gồm Lâm gia, Thạch gia, Thái gia đều có điểm chung là thế lực gia tộc lớn mạnh nhất đế quốc Chân Nam, mà Lâm gia có thể coi là đứng cao hơn chút so với hai thế lực đại gia tộc còn lại. Lâm gia, mặc dù toàn bộ gia tộc sống chung trong một khuôn thành lớn, nhưng lại được phân chia thành hai khu vực: nội viện và ngoại viện. Nội viện là nơi các tộc nhân của Lâm gia học tập, cũng là nơi ở của các trưởng lão, tộc trưởng, thiên tài...
Vào được nội viện là mong ước của mọi tộc nhân bình thường, bởi ở đó họ sẽ được học những võ kỹ cấp cao, công pháp, có cả đan dược, pháp bảo, binh khí... Địa vị được tôn trọng, điều mà ai cũng khao khát. Tiêu biểu như Lâm Khoa Tiếu, ngông cuồng coi trời bằng vung mà vẫn sống ung dung. Đơn giản vì hắn là cháu của Nhị Đại Trưởng lão. Thứ gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua bằng rất nhiều tiền. Thực lực của Khoa Tiếu cũng chỉ là tư chất bẩm sinh, suốt ngày ăn đan dược để tự tăng cường. Cơ bản chưa từng biết khắc khổ là gì cả. Còn Lâm Vũ thì lại vất vả kiếm sống qua từng ngày.
Nếu nhìn cảnh tráng lệ của nội phủ thì ngoại viện, giáp với nội phủ, lại giống như nhà Lâm Vũ vậy. Một khung cảnh giống như nước bèo so sánh với nước biển, nhìn nhỏ bé, suy sụp, tồi tàn không khác mấy khu ổ chuột. Lại là nơi cư ngụ của ba người họ.
Nơi nghèo hèn này chứa đựng những người bình thường nhất, hay còn gọi là thường nhân của tộc, tu vi không cao. Họ chỉ biết sáng tối làm lụng hết sức, mong mỏi con cái mình được tộc chấp nhận và được đi học ở lớp bình thường nhất.
Điều kiện là phải làm lụng cực lực để đóng học cho con, hoặc con cái phải là thiên tài được nội phủ chú ý thông qua kỳ tuyển chọn, khảo sát hàng năm để có tư cách vào. Chứ đâu như nhà Lâm Vũ tồi tàn, nằm ở một góc xó nào đó không ai biết đến.
Cái gì mà gia tộc lớn nhất đế quốc, cái gì mà điều kiện giàu có chứ. Ngay cả tộc nhân chung dòng máu mà còn bị đối xử như chó ghẻ. Cái biệt hiệu người đời đặt cho khiến Lâm Vũ thấy có chút nực cười.
Vào đúng mười hai năm trước, Lâm Vũ năm tuổi. Nội phủ – Lâm gia.
Đoàn người qua lại tấp nập, dòng người trẻ chen chúc nhau đi về một phía, chật kín đường đi, háo hức chờ đợi điều gì đó. Bầu không khí tại Lâm gia hôm nay náo nhiệt một cách khác thường. Tiếng cười đùa náo nhiệt, tiếng bàn tán xôn xao, những ánh mắt mong chờ được thể hiện trình độ bản thân trong suốt thời gian tu luyện vừa qua, hay đơn giản chỉ là muốn xem có thêm thiên tài mới nào không.
Không sai, ngày này hôm nay tổ chức kiểm tra thực lực thế hệ trẻ khắp Lâm gia. Gia tộc nào cũng đương nhiên phải ưu tiên, phải đặt mầm mống lên hàng đầu. Việc này hết sức quan trọng. Nếu tìm ra được những người ưu tú, gia tộc mới có hy vọng phát triển, mới mong hưng thịnh mãi mãi.
Một thân hình mảnh mai mang khí chất băng lãnh đang đứng trước Khảo Nghiệm Thạch. Phía trước nhất trên thạch đài, hai bàn tay mảnh khảnh đang đặt trên một tấm đá cổ xưa. Đây là một tiểu nữ hài khoác áo bào lam ngọc duyên dáng yêu kiều, lông mày thanh tú, cặp mắt trong suốt như ngọc, đôi môi mỏng đang hé nở nụ cười đầy đáng yêu. Khuôn mặt nàng đẹp như tuyết, làn da vô cùng mịn màng, mái tóc xanh bồng bềnh... xinh xắn không gì sánh được.
Từng ánh mắt tôn sùng đổ dồn vào tiểu nữ được mệnh danh là thiên tài thứ hai trong trăm năm qua của Lâm gia – Lâm Bích Nguyệt. Khi còn nhỏ, thực lực của nàng đã không hề tầm thường mà vẻ đẹp cũng chẳng hề kém cạnh. Đảm bảo lớn lên sẽ xứng đáng với hai từ mỹ nhân!
Bỏ qua những ánh mắt yêu mến của đám trẻ cùng trang lứa, bàn tay nhỏ bé của Bích Nguyệt chạm nhẹ lên Khảo Nghiệm Thạch trước mặt. Chỉ thấy Khảo Nghiệm Thạch ong ong một hồi, sau đó từng vệt sáng hiện lên. Vài vệt, mười mấy vệt, thậm chí đã hai mươi vệt. Các vệt sáng cứ thế lan rộng dưới ánh mắt không thể tin nổi của Phó Trưởng lão, cùng với sự im lặng chăm chú của tất cả mọi người trên quảng trường, cho tới khi nó không nhúc nhích thêm được nữa.
Vừa dứt lời, vị trưởng lão kia kinh ngạc hô to khi nhìn Khảo Nghiệm Thạch cổ kính giờ đây phát sáng kín mít, vô cùng lấp lánh, đủ để chứng tỏ điều gì đó. Không chỉ có lão, mà tất cả những người chứng kiến đều im lặng nhìn thân hình bé nhỏ kia. Còn gì để nói nữa chứ? Đây chắc chắn là một thiên tài! Ở cái tuổi này, những người khác còn đang ngưng tụ kinh mạch, thì cô bé kia đã bước vào hàng ngũ tu luyện giả chân chính. Tiếng rì rào, rì rào xen lẫn phấn khích dần nổi lên khắp hội trường. Có người không thể tin nổi rằng ở cái tuổi này mà đã hơn hẳn người trưởng thành rất nhiều, không thể nghi ngờ gì nữa, tư chất của cô bé cực cao, tiền đồ sáng lạn.
– Lâm Bích Nguyệt tỷ tỷ... thật không thể tin nổi, cảnh giới đã đạt tới Nhập Hà Cảnh rồi.
– Bích Nguyệt muội muội ở tuổi này đã là Nhập Hà Cảnh trong khi chúng ta mới tụ được hơn chục mạch khí, trời ơi! Thiên tài thế này ai dám đủ xứng tầm chứ.
– Tuổi tác như vậy đã có thể tu luyện, bước vào chốn tu tiên giả. Xem ra thành Dương Nam chắc phải náo động một phen rồi.
Thậm chí mấy người ngồi trên lầu cao cũng phải gật đầu, có biết bao lời khen ngợi dành cho cô bé đang băng lãnh đứng trước tấm đá phát sáng rực rỡ này. Vị giám khảo cũng thất thần một hồi, lấy khăn lau mấy giọt mồ hôi trên trán. Tự dưng khảo hạch năm nay Lâm gia lại xuất hiện một thiên tài nghìn năm có một, khiến lão vẫn còn khó tin, miệng lẩm bẩm vui sướng:
– Lâm gia thật sự có thể đứng vững rồi. Anh tài thế này phải hết sức bồi dưỡng.
– Đúng vậy, đúng vậy.....
Bỏ qua màn phô bày thực lực mới diễn ra trước mắt, vị Phó Trưởng lão dần ổn định thần sắc, bình tĩnh trở lại. Chuyện này để sau, dù sao thì khảo hạch vẫn cần tiếp tục. Lão giơ tờ giấy thành viên ra trước mắt, nhìn cái tên Lâm Vũ rồi cười khinh bỉ.
– Tiếp theo mời người tên Lâm Vũ, đến từ ngoại phủ.
Vừa dứt lời, mọi người lại bàn tán xôn xao, nhưng không phải vì hào hứng mà là bàn về cái tên phế vật không có linh căn kia. Lâm Vũ nghe thấy tên mình, vẫn rụt rè xuất hiện từ một xó xỉnh nào đó. Ăn mặc bộ đồ cũ nát, hắn hoảng sợ, từ tốn bước lên bục đài dưới ánh mắt cười chê. Ngay cả bộ đồ hắn mặc cũng đã thể hiện sự khác biệt rõ rệt. Lâm Bích Nguyệt cũng không nói lời nào, bước xuống dưới, đi ngang qua Lâm Vũ đang rụt rè.
Đây là Lâm Vũ năm tuổi.
Lão ta khinh miệt nói, ngữ điệu lạnh nhạt khác xa so với lúc nói chuyện với tiểu nữ vừa rồi. Có phần lạnh lùng hơn, như thể không cần đo đạc lão cũng đã biết kết quả:
– Đưa tay lên đó để kiểm tra tư chất căn cơ.
Vẻ mặt Lâm Vũ trở nên căng thẳng, mặc kệ bao nhiêu ánh mắt khinh miệt đổ dồn vào hắn. Hắn luyện tập không ngừng nghỉ vì muốn trở thành cường giả, vì muốn thoát khỏi danh hiệu phế vật lưu truyền. Hắn vì muốn mẹ mình tự hào.
Hắn đưa bàn tay có chút lấm lem đặt lên Khảo Nghiệm Thạch, như chờ đợi một sự bức phá. Thế nhưng, một phút, hai phút trôi qua, Khảo Nghiệm Thạch cổ kính vẫn chưa hề có chút động tĩnh nào. Vẫn như thế. Lão già kia đúng như dự đoán, chỉ thở dài nói một cách chán nản:
– Lâm Vũ không có linh căn, không kinh mạch. Thuộc hạng bét bảng.
Xung quanh truyền đến tiếng cười nhạo cùng âm thanh tiếc hận. Không có gì ngoài ý muốn, đám người trên quảng trường lại bắt đầu châm chọc. Những lời đó như những con dao nhọn hung hăng đâm vào tim tiểu nam hài, khiến hô hấp của hắn trở nên dồn dập.
– Haha, chuẩn phế vật mẹ nó rồi!
– Thôi về chăn bò đi thằng phế vật!
.......................
Tiếng cười nhạo như muốn phá vỡ tâm trạng trầm ổn của Lâm Vũ. Dòng người kia không hề quan tâm đến cảm xúc hiện tại của hắn.
Lâm Vũ ngồi bệt xuống, không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. Khảo Nghiệm Thạch vẫn như cũ, không hề nhúc nhích một chút nào. Hắn thật sự không thể tu luyện. Nghe tiếng chửi rủa, hắn thật sự tuyệt vọng. Dù khuôn mặt không chút thay đổi, thần sắc tự giễu, nhưng nắm tay hắn siết chặt đến nỗi móng tay đâm thật sâu vào lòng bàn tay, mang đến từng đợt đau đớn trong tâm hồn. Hắn chỉ muốn khóc thật to rồi chạy đi, bước chân có khi vấp ngã trước những ánh mắt cùng tiếng cười lớn kia. Thật sự, cảnh này khiến người ta không biết nói gì.
Mấy người ngồi phía xa nhìn cảnh tượng kéo dài cũng thở dài, chua xót đưa ra một quyết định nào đó:
– Thằng bé đã hết cơ hội, không cần phải tiếc nuối nữa.
Vừa dứt lời, vài bóng đen từ phía sau chắp tay rồi biến mất.
Ngôi nhà của Lâm Vũ mười hai năm trước cũng tồi tàn không kém là bao so với hiện tại. Vẫn đầy sỏi đá, được cái tươi mới hơn so với mười hai năm sau một chút xíu, tuy vậy vẫn là căn nhà với bức tường đã mục nát, ẩm ướt. Tài sản chẳng có gì đáng giá. Lâm Vũ may mắn được mẫu thân xoa dịu nỗi đau, nhưng hắn vẫn ngồi trong góc nhà khóc một mình. Hắn không phải khóc vì chuyện vừa rồi, mà vì có những người đang cãi nhau với Yên Nương ở sau cánh cửa, những tiếng chửi mắng... Một điều mà hắn không dám nghĩ tới.
Đáng tiếc, hiện tại Lâm Vũ không còn là Lâm Vũ của ngày xưa nữa. Hắn giờ đây đã khác xưa rồi, đừng mơ hắn sẽ là tên tiểu tử cam chịu số phận như trước. Lâm Vũ nhìn đám Khoa Tiếu không khác gì bọn du côn là mấy. Ngay cả mấy người đang ngó nghiêng tò mò nấp sau bức tường bằng đất chưa cao nổi nửa thước cũng vậy.
Tuy nói rằng chính nhờ Lâm Khoa Tiếu đánh đến mức khiến Lâm Vũ mở được cánh cửa ký ức bị mắc kẹt, cho dù chưa dung hợp hoàn toàn hai luồng ký ức này. Bởi vậy, đáng lẽ Lâm Vũ phải cảm ơn Khoa Tiếu. Nếu không có tên thiếu gia ngông cuồng đó, Lâm Vũ không biết bao giờ mới có thể nhớ lại, hoặc hắn sẽ vẫn sống cuộc đời phế vật cho đến chết. Nhưng nhìn thấy cảnh tượng người mà hắn gọi là mẫu thân, đang bị như thế kia, hắn không chịu được.
Mẫu thân của hắn đang bị vũ nhục!
Trong khi Lâm Vũ tính kế lâu dài, từng bước cẩn thận, Lâm Khoa Tiếu nhìn hắn bằng ánh mắt trầm tĩnh. Lâm Vũ thầm nghĩ: "Cái kiểu quyền thế coi thường người khác này kiếp trước ta đã từng trải nghiệm qua rồi. Dự đoán không sai thì diễn biến tiếp theo sẽ không chỉ có tên Lâm Tiếu đến đây. Tên đó là thiếu gia của gia tộc, đằng sau chắc chắn có người trợ giúp. Bây giờ ta phải tỏ vẻ thái độ như cũ, hành sự phải kín đáo để tránh người khác nghi ngờ. Buồn thật, đúng là dù thời kỳ nào cũng có những kẻ kiêu ngạo, hống hách dựa hơi chẳng biết trời cao đất dày."
Lâm Khoa Tiếu bắt đầu nảy sinh nhiều suy nghĩ hèn hạ, tên khốn nạn này tiến đến cạnh Ngọc Nhi. Hắn nhìn nàng với những đường cong mới lớn, vòng ngực căng đầy đến đau mắt, hiện đang bị gã đằng sau khống chế không thể động đậy. Khoa Tiếu quay đầu cười đểu Lâm Vũ một cái, rồi đưa bàn tay nâng cằm Ngọc Nhi lên ngắm nghía một chút.
Sau lưng Ngọc Nhi toát mồ hôi lạnh. Ánh mắt Lâm Khoa Tiếu giờ đây nhìn bộ ngực trắng nõn của Ngọc Nhi hiện lên đầy dâm tà. Hắn đã từng chơi nhiều nữ nhân ở tửu lầu, nhưng giờ đây mới thấy một thiếu nữ mới lớn có vẻ đẹp ngon lành, hoàn mỹ, khiến dục vọng trong lòng hắn nổi lên rõ rệt.
Lâm Vũ mỉm cười, con mồi đã mắc bẫy. Hiện tại, tay hắn vẫn nắm chặt, ánh mắt nhìn tên Khoa Tiếu:
– Tên nhãi nhép, nếu không để ngươi nằm liệt giường nửa tháng thì ta không phải là Lâm Vũ!
Mọi bản quyền của tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.