(Đã dịch) Thiên Kiếm Ngự Đạo - Chương 13: Gặp mặt (một)
– Ôm Tiểu Nghiên, chúng ta đi!
Dù sao đây cũng là hành hung giữa ban ngày ban mặt, nếu để những người liên quan biết được, ít nhiều vẫn sẽ gây ra chút phiền phức nhỏ. Lý Xuyên đối với những phiền phức này, có thể tránh thì sẽ tránh. Là người chốn giang hồ, dù không sợ những kẻ đó, nhưng chắc chắn hắn không hề muốn dây dưa với bọn họ.
Ôm tiểu cô nương vẫn chưa hoàn hồn sau cơn hoảng sợ, hai người rất nhanh hòa vào dòng người.
Vừa ngồi vào chiếc Ferrari của Từ Mỹ Đình, Lý Xuyên liền lấy điện thoại di động ra, gọi cho Lý Đại Cương, với vẻ mặt sắc lạnh nói:
– Đại Cương, giao cho ngươi một nhiệm vụ, trong vòng ba ngày, hãy thanh trừng một lượt những nơi ngươi có thể vươn tay tới, tống khứ hết thảy các thế lực lộn xộn, hỗn tạp đi. Đặc biệt là những kẻ buôn bán trẻ em, bất kể chúng kiếm tiền bằng hình thức nào, tất cả hãy tìm ra và phế bỏ chúng!
– Xảy ra chuyện gì vậy Xuyên ca?
– Đừng nhiều lời! Cảnh cáo ngươi, chuyện này trong vòng ba ngày nhất định phải giải quyết ổn thỏa!
– Biết rồi Xuyên ca.
– Sao lại hỏa khí lớn đến vậy? Đừng làm Tiểu Nghiên sợ đấy.
Từ Mỹ Đình đánh giá hắn một lát, nhẹ nhàng nói.
– Em không sao đâu, tỷ tỷ. Em biết ca ca là người tốt, em không sợ.
Tiểu cô nương tay nhỏ kéo vạt áo, lấy hết dũng khí nói.
– Tiểu Nghiên thật ngoan!
Lý Xuyên nghe tiểu cô nương nói vậy, hỏa khí lập tức giảm đi không ít, đồng thời nhận ra mình vừa rồi quả thực đã quá nghiêm khắc, đừng làm con bé sợ thật. Hắn liền vỗ vỗ đầu nhỏ của cô bé, cười nói. Nói rồi quay sang Từ Mỹ Đình nói:
– Yên tâm! Ta không sao.
– Không có chuyện gì mới lạ đó!
Từ Mỹ Đình nghĩ thầm, ngoài miệng lại nói:
– Tôi có gì mà không yên lòng chứ, đâu phải ta có chuyện gì đâu.
Lý Xuyên khẽ nở nụ cười, không so đo với nàng.
– Đình Đình, Tiểu Nghiên ngươi định sắp xếp thế nào đây?
Tiểu nha đầu nghe ca ca này nhắc đến mình, khuôn mặt nhỏ trên không kìm được lộ ra vẻ mặt căng thẳng.
Từ Mỹ Đình nói:
– Tối nay trước tiên cứ theo ta về nhà, ngày mai sẽ tìm cho bé một trại mồ côi tốt một chút.
Cúi đầu hỏi tiểu nha đầu:
– Tiểu Nghiên, ngày mai tỷ tỷ đưa con đi một nơi có rất nhiều bạn bè nhỏ bằng tuổi con, đồng thời sau này sẽ thường xuyên đến thăm con, đưa con đi chơi, được không?
Tiểu nha đầu suy nghĩ một chút, gật đầu nói:
– Tiểu Nghiên nghe lời tỷ tỷ.
Lý Xuyên không nói gì nữa, lẳng lặng ng��i ở ghế sau, trong ánh mắt hiện lên vẻ thương cảm và cô đơn vô hạn.
Từ Mỹ Đình nhận ra sự bất thường của hắn, kỳ lạ là không quấy rầy hắn.
Tiểu nha đầu cũng không lên tiếng, nàng so với những đứa trẻ cùng tuổi hiểu chuyện hơn nhiều, biết lúc này nên giữ im lặng.
Không lâu sau, một tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh trong xe.
Lý Xuyên lấy điện thoại di động ra vừa nhìn, là một số lạ, nhíu mày, rồi bắt máy hỏi:
– Chào cô! Ai đấy?
– Khành khạch, Xuyên ca, sao vậy, không nhận ra giọng em à?
Trong loa truyền tới giọng nữ dịu dàng, dễ nghe.
– Thật sự không nhận ra.
– Ô ô, thật thương tâm!
– Anh xin lỗi em! Vậy thì, giờ em có thể nói cho anh biết rồi chứ.
– Không nói đâu! Nếu như anh có thành ý, thật sự muốn biết em là ai, thì đến tìm em đi, em ở 'Kỵ Sĩ' chờ anh.
– Điện thoại của ta đáng lẽ không mấy ai biết số của anh chứ? Hơn nữa người này lại còn có vẻ rất thân quen với anh...
Lý Xuyên cúp điện thoại, suy nghĩ mãi mà không ra, cũng không có manh mối nào.
Từ Mỹ Đình nhìn hắn mãi không nói gì, thăm dò hỏi:
– Vừa rồi ai gọi đến vậy? Nghe loáng thoáng như giọng của một thiếu nữ.
Lý Xuyên nói:
– Anh cũng đang muốn biết là ai đây. Đúng rồi, 'Kỵ Sĩ' là nơi nào vậy?
Từ Mỹ Đình nói:
– Quán bar. Muốn đi không? Tôi đưa anh.
Lý Xuyên nói:
– Không xa thì đưa anh đến đó đi.
Vừa bước vào quán bar, liền thấy một mỹ nữ sành điệu đang vẫy tay về phía mình.
Cảm giác thấy hơi quen mắt, chẳng lẽ là...
Lý Xuyên chậm rãi đi tới, thản nhiên đánh giá một lát, trong đầu bỗng nhiên hiện lên một bóng người, cười nói:
– Quả là con gái lớn mười tám lần biến đổi! Mấy năm không gặp, Tiểu Văn, em đã trở nên xinh đẹp hơn trước đây nhiều rồi!
Quay đầu nhìn Từ Mỹ Đình một cái, nghĩ thầm:
– Hai nha đầu này, đúng là 'oan gia ngõ hẹp' mà!
– Có thật không? Khành khạch, ca ca nói vậy em vui quá! Đến, ngồi bên này!
Tiểu Văn rất thục nữ làm động tác mời Lý Xuyên, lúc này mới phát hiện phía sau hắn còn có hai người cũng đang đi về phía này, hơn nữa lại có vẻ như đi cùng nhau, nàng nghi hoặc nhìn k��� hơn.
Sao lại quen mắt đến thế?
Làn mày xinh đẹp nhíu lại, bỗng giật mình, đưa tay chỉ vào Từ Mỹ Đình nói:
– Ngươi là con bé Phong họ Từ kia à?
– Ai là con bé Phong? Ngươi nói chuyện có thể khách khí hơn chút được không?
Từ Mỹ Đình trừng mắt lên lập tức phản đòn, hiện ra vẻ mặt hậm hực, nhưng trong mắt lại vô tình lộ ra một tia mê hoặc, dường như căn bản không nhớ nổi cô gái tên Tiểu Văn đối diện là ai.
– Dừng lại! Hai người các ngươi vừa thấy mặt đã cãi nhau có được không hả?
Lý Xuyên vừa lên tiếng, hai người cũng không dám lên tiếng nữa.
Có màn kịch này, ba người đều không còn hứng thú trò chuyện nữa.
Tiểu Văn liếc nhìn Từ Mỹ Đình một cái, đối với Lý Xuyên nói:
– Xuyên ca, ba em muốn gặp anh, cùng mấy vị thúc thúc đang chờ ở nhà. Vốn dĩ em muốn tìm anh để ôn chuyện riêng, không ngờ, giờ lại chẳng còn tâm trạng nào. Vậy, chúng ta đi bây giờ luôn đi.
Lý Xuyên gật đầu. Hắn sớm đã chuẩn bị tâm lý cho ngày này, vì vậy cũng không suy nghĩ thêm nữa.
– Đình Đình, ngươi mang Tiểu Nghiên về nhà đi, bên anh còn có chút chuyện.
– Há, nhưng mà, Xuyên ca, anh phải giữ mình trong sạch đấy nhé!
Từ Mỹ Đình khiêu khích liếc nhìn Tiểu Văn một cái, rồi nói với Lý Xuyên.
– Em xem lời này tốt hơn hết là để cho chính em đó!
Tiểu Văn cũng không chịu thua kém.
– Tiểu Nghiên, vẫn là con ngoan nhất!
Lý Xuyên bất đắc dĩ, vỗ vỗ đầu Tiểu Nghiên, xoay người đi ra cửa.
Xe đi tới trước cổng một biệt thự xa hoa, cánh cửa lớn tự động mở ra.
– Biệt thự này so với trụ sở chính trước kia còn xa hoa hơn nhiều.
Xuống xe, Lý Xuyên tùy ý nhìn quanh, cứ như đến nhà bạn cũ đã lâu không gặp vậy, trên mặt chỉ có vẻ hiếu kỳ, không thấy bất kỳ biểu cảm khác lạ nào. Sau đó hỏi:
– Tiểu Văn, hôm nay những thúc thúc nào đến vậy?
Tiểu Văn nói:
– Hoa Thúc, Lê Thúc, Râu Mép Thúc.
Lý Xuyên gật đầu, không nói gì thêm, đi vào trong biệt thự cùng Tiểu Văn.
– Ba ba, ba xem con dẫn ai đến này?
Lên lầu hai, Tiểu Văn gõ cửa hai tiếng, không chờ bên trong có phản ứng, liền trực tiếp đẩy cửa bước vào.
Lý Xuyên hiểu rõ tính cách của nàng, cũng không để bụng, sau đó cũng theo vào. Người trung niên tướng mạo hiền lành ngồi đối diện thấy Lý Xuyên đi vào, lập tức cười nói:
– Tiểu Xuyên, ngồi bên này!
Người này chính là phụ thân của Tiểu Văn, Đại Đương Gia Hồng Thanh Bang, Mã Nhị Gia.
– Hừm, không tệ! Lại lớn mạnh hơn rồi!
Người nói chuyện để râu quai nón, nhìn về phía Lý Xuyên ánh mắt tràn đầy vẻ từ ái. Lý Xuyên với ông ta rất quen thuộc, lúc nhỏ nghịch ngợm, hắn không ít lần giật râu của ông ấy để chơi. Người này tự nhiên chính là Râu Mép Thúc trong lời Tiểu Văn.
– Râu Mép Thúc của con tính cách ngay thẳng nhất, cũng nghĩa khí nhất. Trong Hồng Thanh Bang, ai cũng có thể phản bội ta, chỉ có hắn là không thể!
Câu nói này là lời đánh giá của phụ thân Lý Xuyên về người này. Đương nhiên, lúc ông ấy nói câu này, cũng không ngờ rằng sau này lại có người thật sự phản bội mình.
Hai người khác thì chỉ gật đầu, cũng không lên tiếng.
Người gầy hơn trong hai người đó, trong bang gọi là Lê Thúc. Khi Lý Xuyên còn ở bên trong, ông ta không ít lần đến thăm, có điều cu��i cùng là thật lòng thăm viếng hay có mục đích khác thì chỉ có bản thân ông ta mới biết. Lý Xuyên rõ ràng nhớ lại, ba năm đó hắn gặp vô số cuộc tập kích không rõ nguyên nhân, cùng với những lần khiêu chiến suýt chút nữa lấy mạng hắn, mãi đến khi công phu tiến triển nhanh chóng và tự mình xây dựng được thế lực riêng trong đó, những chuyện đó mới không còn xảy ra nữa.
Lý Xuyên tin tưởng, những chuyện đó dù không có quan hệ trực tiếp với Lê Thúc này, ông ta cũng tuyệt đối là một trong những người biết rõ sự tình.
Bên cạnh Lê Thúc, người hơi mập hơn một chút chính là Hoa Thúc. Người này bình thường rất ít nói cười, thuộc kiểu người trầm mặc ít nói, nhưng trong bang phái tuyệt đối có uy tín. Khi phụ thân Lý Xuyên còn sống, ông ta ít nhất cũng có thể xếp thứ tư. Chỉ có điều từ khi Lý Xuyên đi vào trong thì không còn gặp ông ta nữa, dường như từ lúc đó đã đoạn tuyệt quan hệ với "người họ Lý" vậy, cũng không biết là bản tính vô tình, hay còn có nguyên nhân gì khác.
Lý Xuyên thu trọn biểu hiện của bốn người vào đáy mắt, khẽ m��m cười, rồi đi tới.
– Nhị Thúc khách khí quá!
Hắn ngồi xuống một chỗ không xa Mã Nhị Gia.
– Tiểu Xuyên đáng lẽ nên sớm đến thăm mấy vị thúc thúc, chỉ là gần đây bận quá, không thể thoát thân được, kính xin bốn vị thúc thúc đừng bận tâm!
Râu Mép Thúc nói:
– Không trách! Không trách đâu! Nói thật, bọn ta mấy lão già đây đúng là vẫn còn bất an trong lòng, năm đó khi con có chuyện...
Không chờ hắn nói xong, Lê Thúc hơi nhướng mày ngắt lời hắn:
– Râu Mép, chuyện này ngươi không cần cứ mãi nhắc đi nhắc lại thế. Ta tin Tiểu Xuyên có thể hiểu, dù sao lúc đó đang trong lúc giao tranh ác liệt, chuyện lớn như vậy, chúng ta có thể làm được đến mức đó cũng đã dốc hết sức rồi.
Sau đó đối với Lý Xuyên nói:
– Tiểu Xuyên, chuyện đã qua rồi thì đừng bận tâm quá. Dù sao Tào Ba vì bất nghĩa đã chịu hình phạt của con, cả đời chỉ có thể nằm trên giường. Đương nhiên, con cũng vì kích động mà nhận được chút giáo huấn, nhưng mà, cái đó chưa hẳn đã là chuyện xấu. Người trẻ tuổi mà, có chút kích động là rất bình thường. Làm nghề này, ai mà chẳng từng trải qua chuyện như vậy? Chỉ cần đã thoát ra là tốt rồi, tất cả đều có thể làm lại từ đầu.
Mã Nhị Gia nói:
– Lời nói của Lê Thúc ngươi dù thô thiển, nhưng lý lẽ không hề thô thiển, con có thể suy nghĩ kỹ một chút.
Lý Xuyên gật đầu.
Trầm mặc một lát, Râu Mép Thúc nói:
– Có một chút vẫn khá đáng tiếc, đã ba năm trôi qua, nguyên nhân cái chết của đại ca đến giờ vẫn là một ẩn đố. Đáng lẽ với tác phong bình thường của đại ca, hơn nữa biết mình bị oan uổng, ông ấy căn bản không có lý do gì để ác chiến với cảnh sát. Sau đó ta từng tìm đến bên cục, được trả lời là đại ca đã chống cự bạo lực nên mới bị bắn gục. Lúc đó có người nói là bắn chết người, mà kẻ nổ súng trước tiên lại vẫn chưa bị bắt được. Ta không biết tên khốn kiếp đó là ai, bằng không ta Trần Râu Mép nhất định sẽ lột da hắn, rút gân hắn!
Lê Thúc nói:
– Theo ta thấy, lúc đó chắc chắn là có kẻ kích động mới nổ súng, tình cảnh lớn như vậy, ai mà chẳng sợ?
Râu Mép Thúc suy nghĩ một chút, có lẽ cũng cảm thấy có chút lý lẽ, thở dài nói:
– Nói tất cả những thứ này đều là bởi vì thằng nhóc Tào Ba đó đồ vô dụng. Ma túy thì cứ ma túy đi, cớ gì lại đổ hết chuyện này lên đầu đại ca? Tiểu Xuyên dù không ra tay, ta Trần Râu Mép cũng quyết không để hắn sống yên!
Lý Xuyên liếc nhìn Trần Râu Mép, ông ấy có thể nói ra như vậy cũng coi là thẳng thắn đến mức đó rồi, có ��iều cũng không trách ông ấy nghĩ như vậy. Dù sao năm đó chuyện này cũng được xem là một âm mưu được sắp đặt tỉ mỉ, nếu không có người có tâm chỉ điểm, cộng thêm tổng hợp và phân tích nhiều mặt thông tin, Lý Xuyên cũng sẽ không đoán ra đại khái đầu đuôi sự tình, e rằng đến bây giờ vẫn sẽ sống trong sự giả tạo của người khác.
– Râu Mép, nói chuyện phải có chừng mực, Tiểu Văn vẫn còn ở đây đó.
Hoa Thúc nửa ngày không lên tiếng có chút tức giận.
Trần Râu Mép ngại quá vỗ đầu một cái, nói:
– Quên mất chuyện này rồi, thật ngại quá, Tiểu Văn tiểu thư!
– Không sao đâu, Râu Mép thúc, các ngươi cứ tiếp tục trò chuyện đi, cháu đi ra ngoài gọi điện thoại.
Nói xong, Tiểu Văn mặt đỏ bừng bừng đi ra ngoài.
Truyện chỉ được phép đăng tải độc quyền tại truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.