(Đã dịch) Thiên Địa Quyết - Chương 104:
Quyển 3 - Phi Long Tại Thiên Bí ẩn Tâm Hỏa.
Như một mũi tên rời khỏi dây cung, người áo xanh thân pháp cực nhanh, quyết liệt tìm đường thoát thân.
Nguyệt Hiểu Nhã khẽ nhướng đôi mày thanh tú, hừ lạnh nói: “Còn dám chạy sao? Ngươi chưa từng hỏi ta có đồng ý hay không à?” Nàng khẽ động tay phải, đoản kiếm trong tay liền xoay tròn vun vút, phát ra một luồng kiếm quang đỏ sậm. Nguyệt Hiểu Nhã vỗ mạnh một chưởng vào chuôi kiếm, đoản kiếm liền bắn nhanh ra như mũi tên quỷ, xuyên thủng thân thể người áo xanh trong nháy mắt, khiến hắn kêu lên một tiếng thê lương thảm thiết rồi rơi thẳng xuống từ trên cao.
Thân ảnh Nguyệt Hiểu Nhã loáng một cái đã xuất hiện bên cạnh người áo xanh, tay phải ấn một chưởng vào lưng hắn, khiến trái tim hắn đương trường vỡ nát bay ra ngoài. Nguyệt Hiểu Nhã lấy ra một cái hộp ngọc, nhặt trái tim người nọ bỏ vào, rồi mang theo thi thể của hắn. Nàng ngoắc tay gọi đoản kiếm bay về, đạp một chân lên chuôi kiếm, thi triển thuật ngự kiếm phi hành, trong nháy mắt đã quay trở lại sân viện. Vứt thi thể trong tay xuống, Nguyệt Hiểu Nhã liếc nhìn Thiên Vũ, lát sau thu lại chiếc dù hoa đang lơ lửng trên đầu hắn rồi hờ hững rời đi. Tần Lạc Xuyên và Ngô Thiên Hạo sững sờ nhìn Nguyệt Hiểu Nhã. Cả hai đều bị thực lực của nàng khiến cho sợ ngây người. Mãi đến khi Nguyệt Hiểu Nhã biến mất, hai người mới hoàn hồn, bắt đầu dọn dẹp hiện trường. Tần Lạc Xuyên một lát sau mới lên tiếng: “Cứu người quan trọng hơn. Ta mang Thiên Vũ đi trị thương trước, nơi đây giao lại cho ngươi. Thi thể người áo xanh phải bảo quản cẩn thận để còn truy xét thân phận của hắn. Về phần Dạ Thánh Vũ, trước tiên ngươi hãy sắp đặt một chút, sau này chúng ta mới tính cách thu xếp ổn thỏa.” Ngô Thiên Hạo đáp lời, liền bắt tay xử lý mọi việc. Tần Lạc Xuyên thần sắc phức tạp, chậm rãi đi đến bên Thiên Vũ, ôm lấy thân thể bị trọng thương của hắn, nhanh chóng quay trở lại bên cô gái che mặt, cười khổ nói: “Lần này e rằng phải làm phiền tiên tử rồi.” Cô gái che mặt liếc nhìn Thiên Vũ, nhẹ nhàng nói: “Không sao, ta với hắn xem như cũng có duyên. Ngươi hãy sắp xếp cho hắn một nơi yên tĩnh, ta sẽ lập tức trị thương cho hắn.” Hoa Thanh nhìn Thiên Vũ, dịu dàng hỏi: “Ngươi sao rồi, có nghiêm trọng không?” Thiên Vũ yếu ớt đáp: “Không đáng ngại. Ta đã giết Dạ Thánh Vũ. Từ nay về sau, nàng sẽ không bị hắn uy hiếp nữa.” Hoa Thanh trong lòng rất cảm động, nắm lấy tay Thiên Vũ, nghiêm túc nói: “Cảm ơn ngươi, Thiên Vũ.” Thiên Vũ gượng cười, đáp: “Chờ ta bình phục rồi hãy cảm ơn sau đi.” Tần Lạc Xuyên cắt ngang: “Hoa Thanh, ngươi cũng bị thương không nhẹ, về nghỉ ngơi trước đi. Còn Thiên Vũ để ta mang đi. Nhiệm vụ lúc trước của các ngươi tạm thời gác lại, đợi thương thế lành hẳn, ta sẽ có sắp xếp khác.” Hoa Thanh chần chừ một lát, sau đó gật đầu, vẫy tay chào Thiên Vũ rồi rời đi. Đưa mắt nhìn Hoa Thanh đi xa, Tần Lạc Xuyên quay sang cô gái che mặt nói: “Tiên tử, mời.” Ôm Thiên Vũ, Tần Lạc Xuyên đi thẳng về hướng khu chữ Thiên, dẫn theo cô gái che mặt đến gian phòng của Thiên Vũ. Tần Lạc Xuyên đặt Thiên Vũ lên giường, hỏi: “Tiên tử có cần gì không?” Cô gái che mặt nhã nhặn nói: “Chỉ cần không ai quấy rầy là đủ.” Tần Lạc Xuyên liếc nhìn Thiên Vũ, nhẹ giọng nói: “Xin tiên tử yên tâm. Ta đây phải đi gọi người giúp việc, sẽ không có ai đến quấy rầy đâu.” Tần Lạc Xuyên xoay người rời khỏi phòng Thiên Vũ, thuận tay khép cửa lại. Cô gái che mặt ngồi bên cạnh giường Thiên Vũ, vươn cánh tay nhỏ bé trắng nõn như ngọc, đặt ngón trỏ lên mạch Thiên Vũ, lẳng lặng xem xét thương thế của hắn. Thiên Vũ nằm trên giường, ánh mắt nghi hoặc nhìn cô gái che mặt, yếu ớt hỏi: “Cô là ai, sao lại nói có duyên với ta?”
Cô gái che mặt nhìn Thiên Vũ, giọng nói mềm mại như nước, thanh nhã trả lời: “Ta đã từng cứu ngươi một mạng, hiển nhiên là có duyên với ngươi rồi.” Thiên Vũ nghe vậy sửng sốt, trên mặt lộ vẻ trầm tư. Một lát sau, hắn như đã nghĩ ra điều gì, thần sắc kích động nói: “Cô là Nhược Thủy tiên tử?” Cô gái che mặt gật đầu: “Không sai, ta đúng là Nhược Thủy. Ngươi lúc này nội thương nghiêm trọng, không nên quá kích động, đợi thương thế chuyển biến tốt hơn rồi chúng ta hãy nói chuyện.” Thiên Vũ nghe vậy khẽ mỉm cười, không nói thêm nữa. Nhược Thủy cẩn thận xem xét thương thế của Thiên Vũ, sau đó lập tức đưa vào một luồng chân khí êm dịu, đả thông kinh mạch bế tắc của hắn. Thiên Vũ có chút bất ngờ, không nghĩ tới Nhược Thủy tiên tử lại tinh thông vũ kỹ đến vậy. Lúc trước hắn chưa từng nghĩ đến bao giờ. Cẩn thận lĩnh hội luồng chân khí Nhược Thủy đưa vào trong thân thể, Thiên Vũ cảm thấy cả người khoan khoái dễ chịu, một luồng khí mát lạnh trải khắp toàn thân, tạo ra cảm giác thoải mái không tả xiết. Thiên Vũ phân tích ra, luồng chân khí mà Nhược Thủy vận chuyển là Thủy thuộc tính, có thể làm dịu kinh mạch, lưu thông máu ứ, mang lại hiệu quả trị thương. Sau khi chân khí di chuyển một vòng trong cơ thể Thiên Vũ, Nhược Thủy thu hồi cánh tay phải, cười nói: “Tình trạng thân thể ngươi so với trước kia tốt hơn rất nhiều, chỉ là kinh mạch còn quá nhỏ.” Thiên Vũ lúc này đã hồi phục một ít sinh lực, cảm kích nói: “Đa tạ tiên tử hai lần cứu mạng, đại ân đại đức này Thiên Vũ suốt đời không quên.” Nhược Thủy lắc đầu nói: “Thầy thuốc không cầu báo đáp, ngươi không cần để trong lòng. Đương nhiên, lòng biết ơn không sai, chỉ cần ngươi còn sống, đó coi như là hồi báo tốt nhất.” Thiên Vũ nói: “Tiên tử yên tâm, ta sẽ không dễ dàng chết đi, ta còn phải báo thù rửa hận cho những vong hồn của Vân Ảnh Môn.” Nhược Thủy quan sát thần thái của Thiên Vũ, nhẹ giọng khuyên: “Báo thù là đúng nhưng ngươi phải nhớ giữ lấy một trái tim lương thiện, bình thản, đừng để hận thù che mờ tâm trí. Theo ta biết, Vân Ảnh Môn từng làm rất nhiều việc thiện cho dân chúng tại địa phương. Sở dĩ lần đó ta cứu ngươi cũng vì từng nhìn thấy Vân Ảnh Môn làm việc thiện tại một nơi, nếu không với tình huống của ta lúc đó chắc chắn sẽ không ghé qua trấn Tân Dân.” Thiên Vũ nghiêm nghị nói: “Tiên tử yên tâm, ta từng hứa với m��n chủ là sẽ làm một người lương thiện.” Nhược Thủy nghe vậy khẽ gật đầu, điềm đạm nói: “Chỉ cần ngươi luôn giữ một tấm lòng lương thiện thì đã không uổng công ta hao phí tâm lực cứu ngươi rồi. Thiên Vũ, ngươi cũng đã biết thân thể mình khác người bình thường rồi chứ?” Thiên Vũ thần sắc khẽ biến, chần chừ một chút rồi trả lời: “Tình trạng thể chất của ta quả thật có chút khác thường, không biết tiên tử muốn hỏi về phương diện nào?” Nhược Thủy nhìn kỹ Thiên Vũ, nhẹ giọng nói: “Nhìn thẳng vào mắt ta, ta có một vấn đề muốn hỏi ngươi.” Thiên Vũ thần sắc phức tạp, khẽ gật đầu, sau đó nhìn vào đôi mắt trong như nước của Nhược Thủy. Bốn mắt nhìn nhau, Nhược Thủy tiên tử dùng đôi mắt trong suốt sáng lấp lánh và giọng nói êm dịu rung động lòng người, nhẹ nhàng hỏi Thiên Vũ: “Ngươi có tin ta không?” Thiên Vũ tâm hồn chấn động, gật đầu trả lời: “Thiên Vũ dĩ nhiên tín nhiệm tiên tử.” Nhược Thủy hỏi lại: “Hoàn toàn tín nhiệm, tuyệt đối tín nhiệm sao?” Thiên Vũ nghiêm nghị trả lời: “Tuyệt đối, hoàn toàn tín nhiệm.” Nhược Thủy hỏi thêm: “Không hối hận chứ?”
Thiên Vũ lắc đầu: “Tiên tử đã hai lần cứu ta. Không có cô sẽ không có Thiên Vũ, dù cô muốn ta chết, ta cũng tình nguyện giao cái mạng này ra.” Nhược Thủy gật đầu nói: “Như vậy cũng không uổng công ta cứu ngươi rồi. Lần này ta đến đây thật ra cũng muốn gặp ngươi.” Thiên Vũ hiếu kỳ hỏi: “Tiên tử lần này đến phân đường là vì chữa trị cho Trịnh Vân sư phụ sao?” Nhược Thủy gật đầu: “Đúng vậy. Thiện Vũ Minh và Thanh Hiên Môn có quan hệ mật thiết. Đúng lúc ta có việc ở thành Phù Cừ nên liền chạy tới đây. Sau khi ta biết ngươi trở thành đệ tử Phân Đường Thiết Thạch, trong lòng cảm thấy kinh ngạc. Từ miệng Tần Lạc Xuyên biết được tất cả những gì ngươi gặp phải tại phân đường, nên ta có chút lo lắng cho ngươi. Cũng may ngươi đã về kịp, nếu không ta cũng không gặp được ngươi rồi.” Thiên Vũ cảm kích nói: “Tạ ơn tiên tử đã quan tâm.” Nhược Thủy đi thẳng vào vấn đề: “Trước hết chúng ta hãy nói về vấn đề thân thể của ngươi. Ngươi có biết chuyện bản thân mình có hai mầm móng Tâm Hỏa không?” Thiên Vũ nghe vậy giật mình, sau khi trầm tư một lúc thì gật đầu nói: “Trước kia không biết nhưng bây giờ đã hiểu rõ rồi.” Nhược Thủy nãy giờ vẫn chú ý phản ứng của Thiên Vũ, thấy hắn thản nhiên trả lời, trong lòng liền có cảm giác vui mừng, nói: “Ngươi có biết là lúc đầu ta đã hao tốn nhiều tâm huyết, trợ giúp ngươi dung hợp hai mầm móng Tâm Hỏa thành một thể không?” Thiên Vũ nghe vậy sửng sốt, ngạc nhiên hỏi: “Là cô làm sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?” Nhược Thủy nhẹ giọng kể lại: “Một lần nọ ta đến thành Phù Cừ có việc. Đêm đó vừa đặt chân đến thì Tằng đại phu tìm tới khẩn cầu ta đi cứu ngươi. Lúc ấy ta có chuyện quan trọng cần phải xử lý, căn bản không thể đi được. Nhưng sau khi biết tao ngộ của Vân Ảnh Môn, nhớ Vân Ảnh Môn đã từng làm nhiều việc thiện ở một vùng, nay chỉ còn lại một mình ngươi duy nhất sống sót, vì vậy ta tạm thời thay đổi chủ ý, đi đến trấn Tân Dân.” Thiên Vũ cảm khái: “Xem ra ta có thể sống sót cũng là nhờ ơn môn chủ tích thiện khắp nơi, nếu không tiên tử cũng sẽ không xuất hiện để cứu ta một mạng rồi.” Nhược Thủy nói: “Đây là thiện hữu thiện báo. Ngươi thật sự phải cảm tạ Vân Ảnh môn chủ. Do hắn tích thiện lâu ngày, công đức vô lượng mới khiến ta cảm động. Tuy nói thầy thuốc có lòng nhân từ, nhưng quả thật lúc đó ta có chuyện hết sức quan trọng, căn bản không thể bỏ đi. Ngươi có thể sống sót cũng là vận mệnh.” Thiên Vũ hỏi thêm: “Sau đó thì sao nữa?” Nhược Thủy nói: “Sau khi nhìn thấy ngươi, ta thông cảm với tình cảnh của ngươi, tứ chi bị đánh gãy, hơn nữa ở vị trí trái tim lại có một vết thương trí mạng. Song sau khi kiểm tra cẩn thận, ta bất ngờ phát hiện Tâm Hỏa của ngươi khác người bình thường, mầm móng Tâm Hỏa còn chưa nảy mầm nhưng trong trái tim lại có một ngọn lửa đang bốc cháy. Trải qua phân tích kỹ lưỡng, ta cuối cùng mới xác nhận trong thân ngươi đã nảy sinh một mầm móng Tâm Hỏa khác. Điều này khiến ta vô cùng kinh ngạc. Bởi theo ta biết, người bình thường chỉ có một mầm móng Tâm Hỏa, trừ phi tu vi ở một trình độ nhất định mới có thể cắn nuốt Tâm Hỏa của người khác, nhưng ngươi chưa có loại thực lực này.” Thiên Vũ kinh ngạc hỏi lại: “Thực lực sau khi cường đại đến một trình độ nhất định thì có thể cắn nuốt mầm móng Tâm Hỏa của người khác sao?” Nhược Thủy gật đầu: “Võ học uyên thâm bác đại, ẩn chứa vô số bí mật. Cắn nuốt Tâm Hỏa chỉ là một loại trong số đó mà thôi. Lúc ấy, sau khi ta biết được tình trạng của ngươi, một mặt bắt tay vào chữa thương cho ngươi, mặt khác suy nghĩ làm sao để xử lý mầm móng Tâm Hỏa của ngươi. Trải qua ba ngày suy nghĩ và phân tích cẩn thận, ta cuối cùng đã quyết định dung hợp mầm móng Tâm Hỏa kia cùng với Tâm Hỏa của bản thân ngươi thành một thể. Đây là một chuyện cực kỳ nguy hiểm, cũng may vận khí ngươi rất tốt, ta cuối cùng miễn cưỡng thuận lợi hòa hợp cả hai mầm móng Tâm Hỏa thành một thể.” Thiên Vũ cảm kích nói: “Tạ ơn tiên tử. Nếu không có cô lúc đầu giúp ta dung hợp mầm móng Tâm Hỏa thành một thể, ta cũng không có được thực lực như hôm nay, muốn báo thù cho kẻ đã gây họa không biết phải chờ tới năm nào tháng nào mới có thể được nữa.” Nhược Thủy lạnh nhạt nói tiếp: “Ta làm như vậy thật ra chỉ vì muốn biết một người có được hai mầm móng Tâm Hỏa sẽ xảy ra chuyện gì, đối với việc tu luyện sẽ có tác dụng ra sao mà thôi.”
Chỉ tại truyen.free, bản dịch này mới được lưu truyền.