Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thiên Địa Quyết - Chương 103:

Kể từ đó, Phân Quang Trảm của Dạ Thánh Vũ tuy vẫn giáng xuống lớp phòng ngự của Huyễn Linh Giới, thế nhưng uy lực đã giảm đi đến bảy phần. Phần sức mạnh còn lại hung hăng chém thẳng vào áo giáp trên người Thiên Vũ, hất y bay vọt ra phía sau. Cùng lúc đó, một chiêu của Thiên Vũ cũng đã trúng vào lưng Dạ Thánh Vũ! Đao cương đỏ thẫm xuyên thấu qua Nhuyễn giáp Kim ti trên người, đâm vào yếu hại trí mạng của hắn. Thân thể run rẩy bần bật, Dạ Thánh Vũ thét lên một tiếng kinh thiên động địa, toàn thân không ngừng vặn vẹo co giật, tròng mắt hoảng loạn tràn ngập sự không thể tin, không cam lòng và cả oán hận. Sự phẫn nộ ngút trời, Dạ Thánh Vũ vẫn đứng nguyên tại chỗ không ngừng run rẩy, ánh mắt oán độc nhìn Thiên Vũ bị đánh bật ra xa, rồi lại gầm lên một tiếng. Thiên Vũ lăn lóc trên nền đất, máu tươi không ngừng trào ra, chỉ là trong mắt, lờ mờ hiện lên một tia cười mờ nhạt, dù khí tức đã hoàn toàn suy kiệt. Phân Quang Trảm của Dạ Thánh Vũ uy lực quả thật kinh người. Tuy Huyễn Linh Giới cứu y một mạng, nhưng thương thế thì khó tránh, ngày càng nặng. Lúc này, y ngay cả cử động cũng không thể...

Tần Lạc Xuyên lao đến giữa sân thì Thiên Vũ đã bị đánh văng ra ngoài. Hắn lập tức vọt đến, cúi người xem xét, chỉ thấy Thiên Vũ bị thương mà thôi, mặt nhất thời giãn ra, thở phào nhẹ nhõm: - Thật may! Cuối cùng vẫn không chết! Tần Lạc Xuyên đứng thẳng dậy, nhìn Dạ Thánh Vũ, vừa hay bắt gặp ánh mắt oán hận của y đang nhìn tới nơi này, mang theo hơi thở đang dần suy kiệt, mong manh... Tần Lạc Xuyên chấn động toàn thân, khẽ thốt: - Oan nghiệt... Thật sự là oan nghiệt! Hắn cất bước định tiến tới, thì đột nhiên trong không trung vang lên một tiếng rít chói tai, khiến Tần Lạc Xuyên giật mình kinh hãi! Quay phắt lại, Tần Lạc Xuyên kinh hãi biến sắc, há miệng rống lên điên loạn... tựa hồ vô cùng hoảng sợ. Chuyện gì ngoài ý muốn đã xảy ra? Khiến cho Tần Lạc Xuyên phải tỏ thái độ như vậy? Và chuyện ngoài ý muốn này, sẽ dẫn đến những chuyện gì kế tiếp?

Đây là ấn phẩm chuyển ngữ độc quyền của truyen.free.

Tại khu vực Phân đường Ngoại môn Thiết Thạch, Thiên Vũ cùng Dạ Thánh Vũ giao chiến long trời lở đất, thu hút hàng nghìn đệ tử vây quanh xem chiến. Trong số đó, có vài nhân vật lợi hại như Tần Lạc Xuyên, Ngô Thiên Hạo, Nguyệt Hiểu Nhã... Trước đó, Dạ Thánh Vũ chém trúng Thiên Vũ một chiêu, nào ngờ Huyễn Linh Giới đỡ cho Thiên Vũ một đòn, giật lại mạng y từ tay Tử thần. Nhưng đồng thời, Dạ Thánh Vũ cũng trúng phải một đao tuyệt mệnh của Thiên Vũ, lập tức tử vong. Trước khi chết, Dạ Thánh Vũ uất ức gào thét, trong thanh âm chất chứa vô cùng oán hận và không cam tâm. Nhưng kết cục đã định sẵn, một kẻ có thực lực kinh người như hắn, một Quỷ Công Tử lừng lẫy đến vậy, cuối cùng vẫn chết trong tay Thiên Vũ. Có điều, Dạ Thánh Vũ không cam lòng là vì, vốn hắn có thể mạng đổi mạng, đồng quy vu tận với Thiên Vũ, nhưng Huyễn Linh Giới bất ngờ can thiệp, giúp Thiên Vũ thoát qua một kiếp. Đương nhiên, Thiên Vũ muốn sống cũng không dễ, bởi khi Tần Lạc Xuyên nhìn thấy Dạ Thánh Vũ chuẩn bị trút hơi thở cuối cùng, thì một chuyện ngoài ý muốn đột nhiên phát sinh... Một mũi tên có gắn lông chim bất ngờ xé gió lao tới, nhắm thẳng vào mặt Thiên Vũ. Mà lúc này, y đang vô cùng suy yếu, một ngón tay cũng không thể động đậy, chứ đừng nói là tránh né. Trong lúc Tần Lạc Xuyên cảm thấy nguy hiểm, kinh hãi hét lớn, thì mũi tên có gắn lông chim kia đã vút tới gần, hắn chỉ có thể tung một chưởng, hòng đánh bay nó đi. Nào ngờ, uy lực của mũi tên vô cùng phi phàm. Tần Lạc Xuyên vốn là Võ sĩ cao cấp, Hoàng cấp thượng giai, tuy đánh bay được mũi tên, nhưng đồng thời cũng bị chấn động lùi ra xa, mặt mày biến sắc. Trong chớp mắt đó, một bóng người lao nhanh tới, đánh thẳng vào đầu Thiên Vũ. Tần Lạc Xuyên mặc dù nhìn thấy, nhưng thân thể vừa bị chấn lùi, không kịp ứng phó, gầm lên phẫn nộ. Bên ngoài, Hoa Thanh và Ngô Thiên Hạo kinh hãi biến sắc. Hoa Thanh vốn trọng thương, không cách nào ngăn cản. Còn Ngô Thiên Hạo hét lớn, phi thân lên ngăn cản, nhưng cũng không kịp. Bốn phía, mấy nghìn đệ tử kinh ngạc bàng hoàng. Đây là Phân đường Thiết Thạch, ai lại dám làm càn như thế? Biến cố bất ngờ ngoài ý muốn đã khiến toàn trường chấn động. Dạ Thánh Vũ sắp chết rồi, nhưng thấy tình cảnh vậy, ánh mắt cũng chợt lóe lên, oán hận mà nở nụ cười. Tựa hồ được đi cùng Thiên Vũ xuống địa ngục khiến hắn cảm thấy rất vui vẻ.

Nguyên bản được chuyển ngữ duy nhất tại truyen.free.

Nhưng ngay khi bóng người kia sắp áp sát Thiên Vũ, thân thể của Dạ Thánh Vũ sắp chạm mặt đất, và ai nấy đều cho rằng Thiên Vũ thế là chắc chắn chết không nghi ngờ gì nữa... Thì bất chợt, một cây dù hoa cực kỳ quỷ dị xuất hiện trên đầu Thiên Vũ, quang mang trắng như tuyết mở ra một vầng sáng tuyệt diệu, khiến cho bóng người kia phải vội vàng né tránh, miệng thốt lên một tiếng kinh hãi! Thiên Vũ đầu óc căng như dây đàn, lúc nãy vốn y đã định triệu hồi Huyền Băng Khôi Lỗi chống đỡ một chiêu, thì cây dù hoa lại đột ngột hiện ra, khiến trong lòng y như vỡ òa sung sướng, một sự hưng phấn vui mừng bất chợt trào dâng. Y vui sướng, không phải vì nguy cơ đã qua, mà là vì Nguyệt Hiểu Nhã đã ra tay, tự nhiên tạo nên trong lòng y một cảm giác được quan tâm, chia sẻ... Thiên Vũ mơ hồ cảm thấy, giữa Nguyệt Hiểu Nhã và y dường như có một mối quan hệ kỳ lạ nào đó. Nàng trước nay đã nhiều lần ra tay cứu mạng y, mà không bao giờ nói rõ nguyên nhân. Nàng làm vậy để làm gì, cho đến lúc này, Thiên Vũ vẫn chưa có tâm trí mà dò xét.

Bên ngoài, Hoa Thanh vừa nhìn thấy cây dù hoa, vừa kinh ngạc vừa vui mừng, bất giác thốt lên: - Nguyệt Hiểu Nhã...? Thiếu nữ đeo mạng che mặt nãy giờ đứng bên cạnh Hoa Thanh, thần sắc cũng tỏ ra lo lắng cho Thiên Vũ, chợt nghe nàng nói vậy, liền lộ vẻ quái dị! Giữa sân, Ngô Thiên Hạo vừa chạy đến, thì Nguyệt Hiểu Nhã đã đánh bay bóng người kia ra rồi. Tần Lạc Xuyên cấp tốc ổn định thân hình, lao đến cạnh Ngô Thiên Hạo, nhìn chằm chằm vào thân ảnh đó: - Người phương nào đến? Dám tại Phân đường Thiết Thạch mà ra oai như thế? Dưới ánh mặt trời gay gắt, hiện rõ một người mặc áo xanh, đeo mặt nạ quỷ, thân hình cao lớn, rõ ràng là một nam nhân. Đối với lời hỏi vặn của Tần Lạc Xuyên, người nọ hoàn toàn không để ý đến, hai mắt vẫn nhìn chằm chằm Nguyệt Hiểu Nhã, quanh thân đột nhiên xòe ra một lồng khí, đẩy bật Ngô Thiên Hạo và Tần Lạc Xuyên ra ngoài. Nguyệt Hiểu Nhã phong thái ung dung, phong tư tuyệt trần, thướt tha đứng chắn trước Thiên Vũ. Từ dáng người hoàn hảo ẩn hiện những đường cong mềm mại, quần áo không gió mà tự động tung bay, vô số tia sáng êm dịu xinh đẹp tỏa ra, rồi ngưng tụ lại sau lưng nàng thành một con chim ưng xanh biếc khổng lồ chập chờn vỗ cánh, tỏa ra một khí thế kinh thiên động địa... Lúc trước, Thiên Vũ và Dạ Thánh Vũ giao chiến long trời lở đất, đã khiến cho đám đệ tử Ngoại môn như được mở rộng tầm mắt. Bây giờ, thực lực mà Nguyệt Hiểu Nhã phô bày, lại làm cho toàn trường kinh hãi chấn động. Ngay cả người áo xanh đeo mặt nạ kia cũng không ngoại lệ. Trên người Nguyệt Hiểu Nhã, quang mang đỏ thẫm như mặt trời lấp lánh, ngưng tụ lại thành một con hùng ưng xanh biếc sống động như thật! Mỗi lần con chim ưng vỗ cánh, lập tức cuồng phong nổi lên, khiến người đứng gần bốn phía cũng phải xiêu vẹo thân hình, ai nấy đều giật mình tái mét mặt. Người áo xanh nheo mắt, trầm giọng hỏi: - Ngươi là ai? Nguyệt Hiểu Nhã lạnh lùng đáp: - Đệ tử Phân đường Ngoại môn Thiết Thạch. Nguyệt Hiểu Nhã! Người áo xanh hừ nhạt một tiếng: - Với thực lực của ngươi, đừng nói là đệ tử Ngoại môn, làm đệ tử Nội môn cũng thừa sức, thậm chí đã có tư cách trở thành đệ tử chân truyền. Ngươi rốt cuộc đến từ đâu? Nguyệt Hiểu Nhã cười lạnh: - Ta và ngươi cùng đến từ một nơi...! Người áo xanh đôi mắt lóe sáng, trầm ngâm một lúc rồi đột nhiên nói: - Ngươi đến từ Huyền Nguyệt Môn?

Nguyệt Hiểu Nhã hỏi ngược lại: - Ngươi đến từ Huyền Thiên Thành? Người áo xanh im lặng không trả lời, đưa mắt lướt qua Thiên Vũ đằng sau Nguyệt Hiểu Nhã, hừ một tiếng rồi lạnh lẽo nói: - Hắn đã là một người chết. Ngươi chỉ có thể cứu được hắn nhất thời mà thôi... Nguyệt Hiểu Nhã đột nhiên lạnh lùng nói: - Ngươi cũng đã là một người chết. Đáng lẽ hôm nay ngươi không nên đến đây! Nguyệt Hiểu Nhã khoan thai tiến tới, trong tay xuất hiện một thanh đoản kiếm, tùy ý vung lên. Lập tức hàng trăm hàng ngàn đạo kiếm khí tràn ngập bầu trời, hình thành một không gian tuyệt sát, phong tỏa đường lui của người áo xanh. Chỉ nghe người nọ hừ một tiếng, thân hình thoắt cái biến mất, liền như một làn khói xanh nhẹ nhàng lướt đi, tay phải vung lên, một đạo quang nhận đỏ rực cong vút lao tới, chém vào phía bên trái của Nguyệt Hiểu Nhã. Nguyệt Hiểu Nhã lạnh lùng cười, không thèm tránh né, đoản kiếm trong tay đột nhiên bay lên, ở giữa không trung ngân vang những âm thanh vi vút rung trời chuyển đất. Mà một chiêu của người áo xanh vừa chạm vào hộ thể chân khí của Nguyệt Hiểu Nhã liền lập tức bị chấn bay. Cùng lúc đó, đoản kiếm trên đầu Nguyệt Hiểu Nhã xoay tròn càng lúc càng nhanh, vạn đạo kiếm quang tụ thành một cự kiếm khổng lồ sáng lòa, đường kính hơn ba tr��ợng, dài chừng trăm trượng, khiến cho người đứng xem xung quanh kinh hoàng, hoảng loạn né tránh. Người áo xanh cũng cực kỳ kinh hãi, thân hình lập tức xoay tròn, một cặp đoản đao xuất hiện, theo tốc độ xoay của y mà múa lên loang loáng, nhả ra hàng loạt đao cương vặn vẹo, rồi cũng như Nguyệt Hiểu Nhã, tụ hội hàng ngàn vạn đao cương thành một cự đao to lớn, ngày càng bành trướng. Nguyệt Hiểu Nhã bình thản mỉm cười. Chỉ thấy nàng vung nhẹ tay phải, cự kiếm cao hơn trăm trượng kia cứ thế ầm ầm chém xuống, khí thế như phá thiên diệt địa, trong nháy mắt đã đụng vào cự đao đang không ngừng bành trướng kia của người áo xanh. Khi cự kiếm chém vào cự đao, lập tức xuất hiện một thoáng giằng co. Ngay sau đó, chợt thấy cự kiếm dần dần ép xuống, khiến cho cự đao ngày càng nhỏ dần... Chợt "ầm" một tiếng, cự đao vỡ tung thành muôn vàn đao mang vụn nát bắn ra tứ phía, rồi hóa thành khí lãng mà tan biến. Người áo xanh đang không ngừng xoay tròn đột nhiên gầm lên một tiếng kinh hãi. Y đã dốc toàn lực, vậy mà vẫn không chống lại cự kiếm như Thái sơn áp đỉnh kia của Nguyệt Hiểu Nhã, thân thể trong tích tắc bị đè ép tới mức không thể nhúc nhích, lập tức bị đánh cho lún sâu xuống lòng đất. Một tiếng nổ thật lớn vang rền, nền đất trên quảng trường lộ ra một cái hố lớn. Người áo xanh lúc này đã bị kiếm khí của Nguyệt Hiểu Nhã đè bẹp sâu giữa lớp đất đá, hung hăng trấn áp. Chỉ nghe người áo xanh gầm lên thật lớn, nỗ lực vùng vẫy, cuối cùng hộc ra một ngụm máu, trọng thương đến mức hơi thở đã yếu ớt như tơ. Nguyệt Hiểu Nhã ngạo nghễ đứng nhìn, khống chế kiếm khí thu nhỏ lại gấp trăm lần, súc tích thành một đạo kiếm mang dài khoảng một trượng, tiếp tục đè nén địch nhân. Cảm thấy nguy hiểm cận kề, người áo xanh vừa sợ vừa tức. Mắt thấy y sắp mất mạng dưới kiếm của Nguyệt Hiểu Nhã, thì đột nhiên thân thể người áo xanh co rụt lại, dưới sức ép cường đại như vậy, không ngờ lại mở ra được một khe hở, thân thể theo đó mà quỷ dị biến mất, trong tích tắc đã lại xuất hiện trên bầu trời. - Nguyệt Hiểu Nhã! Ngươi dám phá hỏng chuyện của chúng ta! Được lắm... được lắm! Lần tới, chúng ta quyết sẽ không tha thứ cho ngươi!

Mọi bản quyền chuyển ngữ của tác phẩm này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free