Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thiên Bất Ứng - Chương 157: trở thành

Trình Phong đột nhiên từ vẻ nghiêm túc, trầm tĩnh chuyển sang dáng vẻ hấp tấp, khiến Văn Triều Sinh giật mình kêu khẽ một tiếng, cứ ngỡ gã này bị ma nhập.

“Đừng kích động, từ từ mà nói.”

Văn Triều Sinh thong thả uống một ngụm trà. Anh thấy Trình Phong mò mẫm từ trong túi tay áo lấy ra một chiếc khăn vải nhỏ màu lam thêu chỉ vàng, mở ra xem xét, bên trong là một chiếc bông tai.

Trình Phong nói với Văn Triều Sinh:

“Tiểu Hồng sai người gửi cho ta một chiếc bông tai, Triều Sinh huynh giúp ta tham mưu một chút, cái này có ý gì?”

Văn Triều Sinh nhận lấy chiếc khăn vải từ tay Trình Phong, ghé mũi ngửi thử, rồi gói bông tai lại cẩn thận ném trả cho gã. Anh nhìn Trình Phong bằng ánh mắt vô cùng ghét bỏ, như thể đang đánh giá một kẻ thiểu năng trí tuệ vậy:

“Trình Phong, ngươi có phải bẩm sinh đã thiếu gân không?”

“Người con gái gửi đồ thiếp thân cho ngươi, mà ngươi lại hỏi ta có ý gì?”

Trình Phong bị Văn Triều Sinh mắng đứng sững tại chỗ, sau đó lại nghe Văn Triều Sinh nói tiếp:

“Hơn nữa, trong sân này rõ ràng có một cô nương, ngươi không hỏi nàng, lại đi hỏi ta một gã đàn ông sao?”

“Hồi bé ngươi từng bị lừa đá vào đầu à?”

Trình Phong ánh mắt sáng lên:

“Ai, thật đúng là bị đá qua!”

“Cha mẹ ta khi còn sống từng nói với ta rằng, hồi bé ta bẩm sinh đã đần hơn người cùng lứa một chút. Lúc ba tuổi, ngay cả hai chữ ‘cha mẹ’ cũng không nói rõ được. Sau này có một lần, ta theo cha xuống đồng làm nông, chán quá liền đi chơi với con lừa kéo hàng trên đường nhỏ, bị nó đá một phát trúng trán. Sau khi tỉnh lại ta liền thông minh ra, về sau cha mẹ ta đều nói, ta có thể đọc sách thánh hiền là nhờ phúc con lừa đó…”

Gã luyên thuyên không ngừng, khiến Văn Triều Sinh đau đầu phải ngắt lời:

“Ai hỏi ngươi chi tiết? Ai hỏi ngươi?”

Trình Phong ngượng nghịu im bặt, Văn Triều Sinh thì nghiêng đầu nói với A Thủy đang ngồi trên ghế mây:

“A Thủy, cô nói cho hắn biết đi, vì sao cô nương lại tặng hắn bông tai?”

A Thủy trên ghế mây ngừng đung đưa, chăm chú suy nghĩ một lát rồi nói:

“Ta nghe nói có những thích khách lợi hại, trước khi giết người sẽ gửi một món đồ cho nạn nhân…”

A Thủy vừa nói xong, thấy ánh mắt Văn Triều Sinh nhìn mình có gì đó không ổn, lập tức trừng mắt đáp trả:

“Ngươi gọi ta giảng.”

Văn Triều Sinh xoa hai tay lên mặt, rồi mệt mỏi nói với Trình Phong:

“Trình Phong, ngươi nghe kỹ đây, cô nương thích ngươi, mới gửi những vật này cho ngươi, hiểu chưa?”

Trình Phong nghe vậy, đỏ bừng mặt, muốn nói gì đó nhưng lại ngớ người ra, không thốt nên lời. Mãi một lúc sau gã mới cất lời:

“… Thật hay giả?”

Gã nhìn ánh mắt của Văn Triều Sinh có chút chột dạ, rồi lập tức nói:

“À, cái đó Triều Sinh huynh, vậy ta nên đáp lại thế nào đây?”

Văn Triều Sinh im lặng đá cho gã một cái, nói:

“Uyên Ương Lâu cách đây mấy bước đường chứ mấy. Chân cẳng ngươi tốt như vậy, đến được chỗ chúng ta, lại không đi được Uyên Ương Lâu sao?”

Trình Phong ho khan hai tiếng, gã có chút lúng túng, đầu tiên là gãi đầu một cái, rồi sau đó thì bí kế không biết phải làm gì.

“À, ta về trước đây, cái đó…”

Gã cười cười với Văn Triều Sinh, bước chân vội vã, đi được mấy bước lại bỗng nhiên quay trở lại, xoa hai tay vào nhau, ngượng nghịu cười nói:

“Triều Sinh huynh, huynh có thể dạy cho ta vài câu thơ từ lãng mạn được không?”

Văn Triều Sinh trừng mắt liếc gã một cái, mắng:

“Đêm hôm khuya khoắt thế này, còn nhiều thời gian như vậy, không nói chuyện đàng hoàng, không làm việc gì ra hồn, ngươi lại cứ nhớ đến hai câu thơ từ nát bươm của ngươi sao?”

“Nàng như vậy ưa thích thi từ, vậy ngươi đời này đều không có hy vọng.”

Trình Phong trong lòng “Lộp bộp” một chút, hỏi:

“Vì sao?”

Văn Triều Sinh nói:

“Bởi vì với chút mực trong bụng ngươi thế này, ngươi đời này đừng hòng viết hay hơn Lý Thương Ẩn.”

Trình Phong sắc mặt trắng nhợt.

Hiển nhiên, câu thơ của Lý Thương Ẩn – một thi nhân đời Đường mà gã chưa từng nghe đến – với vế “Thân không Thải Phượng song phi cánh, tâm hữu linh tê nhất điểm thông” đã tạo thành cú sốc lớn cho tâm hồn đơn thuần của Trình Phong!

Về khoản thơ từ đối đáp này thì gã thật sự không thể nào vượt qua nổi.

Văn Triều Sinh thấy gã thất thần như vậy, liền vỗ mạnh một tay vào đầu, khiến gã tỉnh táo ngay lập tức.

“Ngươi còn muốn cái gì nữa?”

“Nhanh đi về sửa soạn một chút đi! Cô nương người ta thích ngươi, chứ không phải hai câu thơ từ nát bươm của ngươi!”

Trình Phong như vừa tỉnh mộng, vội vàng gật đầu, chắp tay tạ ơn Văn Triều Sinh rồi quay người vội vã rời đi.

Trong viện, chiếc ghế mây đung đưa kẽo kẹt, A Thủy liếc xéo Văn Triều Sinh, hỏi một cách vô tình hữu ý:

“Ngươi rất hiểu nữ nhân?”

Văn Triều Sinh thở phào một hơi, đi đến tảng đá xanh ngồi xuống, cầm cây bút còn vương hơi ấm lên, trả lời:

“Cũng không hẳn là… Ta chỉ là nhất thời không nhớ ra câu thơ nào hàm súc hơn để hình dung tình yêu nam nữ. Nhưng nếu nói mình không biết thì sẽ mất mặt trước Trình Phong, cho nên lừa gã một chút, để gã đi nhanh đi, đừng ở đây làm phiền ta nữa.”

“Nhưng Tiểu Hồng thích Trình Phong chuyện này hẳn là thật lòng, dù không thích thì cũng chẳng sao, dù sao gã này cũng sẽ không làm loạn, cùng lắm thì chỉ là gây ra một trận hiểu lầm.”

A Thủy như có điều gì đó suy nghĩ, quay đầu lại nhắm hờ mắt, bắt đầu đung đưa qua lại.

Văn Triều Sinh đang định đặt bút luyện chữ, đột nhiên nhớ đến cái dáng vẻ luyện chữ của Trình Phong lúc trước, bèn hỏi A Thủy đang quay lưng lại:

“Đúng rồi A Thủy, lúc trước Trình Phong luyện chữ, cô có thấy trên người gã có chút khác lạ không?”

Anh kể cho A Thủy nghe về cái cảm giác huyền diệu mà mình đã cảm nhận được từ Trình Phong lúc trước. Nàng giải thích rằng:

“Loại trạng thái đó gọi là “Vô cầu”, cũng không hiếm thấy. Rất nhiều võ giả khi tu hành đều sẽ nhập vào trạng thái này.”

“Dưới trạng thái này, luyện tập bất cứ điều gì cũng sẽ đạt được hiệu quả gấp bội.”

Văn Triều Sinh nghe vậy, hai mắt sáng rỡ:

“Làm sao để nhập “Vô cầu”?”

A Thủy trả lời:

“Nói đơn giản thì đơn giản, nói khó thì khó. Chỉ cần chuyên tâm làm việc là được.”

Cái lời giải thích này của nàng, thà rằng không giải thích còn hơn.

Trầm mặc một lát, A Thủy dường như cũng cảm thấy lời giải thích này của mình có vẻ rất thiếu thành ý, thế là lại nói thêm vài câu:

“Khi làm việc không cần cố gắng suy nghĩ, càng nghĩ lại càng không thể nhập vào trạng thái vô cầu. Cũng giống như khi ngủ vậy, nếu ngươi cứ mãi nghĩ xem bao giờ mình mới ngủ được, thì sẽ mãi không ngủ được.”

Nàng nói xong, nghe Văn Triều Sinh đáp lại một tiếng rồi không còn tiếp tục nhiều lời, híp mắt nằm trên ghế mây nghỉ ngơi.

Khi đung đưa qua lại, cái cảm giác thư thái dễ chịu này quả thực khiến người ta dễ chìm vào giấc ngủ.

Không biết bao lâu sau, A Thủy cảm thấy khát nước, muốn nhờ Văn Triều Sinh lấy vò rượu giúp mình. Nàng vừa quay đầu, liền thấy Văn Triều Sinh đang vô cùng chuyên chú luyện chữ trên tảng đá xanh.

Nàng nhìn kỹ, Văn Triều Sinh cũng không nhập vào cái gọi là trạng thái vô cầu, nhưng anh quả thực rất chăm chú, đến mức ngay cả nàng nhìn chằm chằm cũng không để ý tới.

Ngáp một cái, A Thủy từ trên ghế mây đứng dậy, lặng lẽ đi qua bên cạnh Văn Triều Sinh. Nàng ra ngoài cửa phòng cầm lên một vò rượu, mở nắp niêm phong, rồi ôm vò rượu trực tiếp ngửa cổ rót.

Nàng uống một hơi dài sau đó, mới ôm vò rượu đi tới sau lưng Văn Triều Sinh, nhìn anh đang viết ngược chữ “Vĩnh”.

Văn Triều Sinh viết rất chậm.

Trên tảng đá còn vương những vệt nước đọng xiêu vẹo, chưa khô hẳn.

Chỉ là lần này, anh dường như đã tìm được cảm giác, đặt bút chậm rãi nhưng vô cùng mạnh mẽ.

Cổ tay cầm bút, không một chút run rẩy.

Điểm, phẩy, gạch ngang, hất.

Một chữ “Vĩnh” viết ngược, đã hoàn toàn không còn dấu vết của sự ngược ngạo, bỗng nhiên hiện ra trên tảng đá xanh!

Văn Triều Sinh đang cầm bút, nhíu mày lại, lẩm bẩm nói:

“Thành.”…

Toàn bộ bản dịch này là một phần của thư viện truyện tranh phong phú của truyen.free, mời quý bạn đọc đón nhận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free