Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiện Ác Bất Phân - Chương 97: Chapter 97: Hậu viện náo loạn

Tử Kiều nhẹ nhàng rời giường, không muốn đánh thức nàng. Mặc y phục chỉnh tề, hắn bước ra gian ngoài. Điều đầu tiên hắn muốn làm lúc này là khám phá thứ mà hắn đã mong chờ từ lâu: Cửa Hàng Hệ Thống.

Ngồi xuống bàn trà, hắn nhắm mắt lại, tập trung ý niệm. "Hệ thống, mở Cửa Hàng!"

Giao diện ảo màu vàng kim lại hiện ra, lần này có thêm mục [Cửa Hàng] sáng lên. Hắn lập tức truy cập vào.

[Cửa Hàng Hệ Thống - Cấp Sơ Khởi]

[Nghiệp Điểm hiện có: 650]

[Danh mục:]

Đan Dược:

Hồi Lực Đan (Hạ phẩm): 50 Nghiệp Điểm/viên (Phục hồi nhanh thể lực)

Liệu Thương Tán (Hạ phẩm): 80 Nghiệp Điểm/gói (Trị vết thương ngoài da nhẹ)

Giải Độc Đan (Sơ cấp): 150 Nghiệp Điểm/viên (Giải các loại độc thông thường)

... (Nhiều loại khác bị khóa)

Vũ Khí/Trang Bị:

Chủy Thủ Phàm Thiết: 100 Nghiệp Điểm

Áo Giáp Da Mềm (Hạ phẩm): 200 Nghiệp Điểm

Móc Leo Tường + Dây Thừng Bền Bỉ: 120 Nghiệp Điểm

Túi Trữ Vật (Sơ cấp - 1 mét khối): 800 Nghiệp Điểm

... (Nhiều loại khác bị khóa)

Công Pháp/Kỹ Năng:

... (Nhiều loại khác bị khóa)

Vật Phẩm Hỗ Trợ/Khác:

Bùa Ẩn Thân (Dùng 1 lần - 15 phút): 250 Nghiệp Điểm

Thuốc Mê loại nhẹ (Bột): 100 Nghiệp Điểm/gói

Bản đồ khu vực Thạch Gia Thôn (Chi tiết): 50 Nghiệp Điểm

Sổ Tay Ghi Chép (Tự động mã hóa): 200 Nghiệp Điểm

... (Nhiều loại khác bị khóa)

Với 650 điểm còn lại, hắn xem xét các lựa chọn khác. [Sơ cấp Trinh Sát] giá 300 điểm, rất hữu dụng cho việc do thám và đề phòng. [Sơ cấp Kiếm Thuật Cơ Bản] giá 400 điểm, giúp tăng khả năng tự vệ trực tiếp. [Sơ cấp Dịch Dung Thuật] 600 điểm thì có nên mua hay không.

"Trong tình hình hiện tại, khả năng phát hiện nguy hiểm và thu thập thông tin có lẽ quan trọng hơn một chút so với kiếm thuật cơ bản. Mình có ám vệ bảo vệ rồi, tạm thời chưa cần quá lo về chiến đấu trực diện." Hắn quyết định.

"Hệ thống, mua [Sơ cấp Trinh Sát]!"

[Xác nhận mua Kỹ năng sinh tồn - Sơ cấp Trinh Sát? Tiêu hao 300 Nghiệp Điểm.]

"Xác nhận!"

[Mua thành công! Kỹ năng đã được trang bị. Nghiệp Điểm còn lại: 350.]

Một luồng kiến thức mới lại tràn vào não bộ Tử Kiều, lần này là những kỹ năng cơ bản về nhận biết dấu vết, phân biệt cạm bẫy đơn giản, cách quan sát và phán đoán môi trường xung quanh. Tuy chỉ là sơ cấp nhưng đối với một người hiện đại như hắn, nó cũng vô cùng hữu ích.

"Hết sạch điểm rồi." Tử Kiều có chút tiếc nuối nhưng cũng hài lòng. Hắn đã có công pháp tu luyện, kỹ năng ẩn thân, kỹ năng cảm tri thiện ác, kỹ năng trinh sát và dược lý cơ bản. Thực lực tổng hợp đã tăng lên không ít. Giờ là lúc tập trung tu luyện Dẫn Khí Quyết và tìm cách kiếm thêm Nghiệp Điểm.

Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu vận hành tâm pháp Dẫn Khí Quyết theo những gì Hệ thống đã truyền vào thức hải. Hắn tập trung tinh thần, cố gắng cảm nhận luồng "khí" mỏng manh trong cơ thể theo hướng dẫn. Lúc đầu rất khó khăn, hơi thở rối loạn, tâm trí phân tán. Nhưng hắn kiên trì, từ từ điều hòa hô hấp, dẫn dắt ý niệm theo từng đường kinh mạch được mô tả trong công pháp. Dần dần, hắn cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ yếu ớt, ấm áp bắt đầu hình thành ở đan điền, rồi chậm rãi di chuyển theo ý muốn của hắn, dù còn rất gượng gạo và khó khăn.

"Có hiệu quả!" Hắn mừng thầm. "Tuy chỉ là công pháp nhập môn cho Phàm Nhân, nhưng nó thực sự tồn tại! Con đường cường giả, xem ra không còn quá xa vời."

Đang lúc hắn tập trung tu luyện thì Lan Như Hương đã chuẩn bị xong bữa sáng. Nàng nhẹ nhàng bước đến bên hắn, trên tay là bát cháo trắng nóng hổi và đĩa dưa muối giòn tan.

"Đệ dùng bữa sáng đi kẻo nguội," nàng nói, giọng dịu dàng xen lẫn chút e lệ. Nàng đặt bát cháo xuống bàn, ánh mắt nhìn hắn tràn đầy tình ý và sự ngưỡng mộ. Sau khi biết thân phận "phi thường" của hắn, trong mắt nàng, mọi hành động của hắn đều trở nên cao siêu, bí ẩn. Ngay cả việc hắn ngồi im nhắm mắt lúc nãy, nàng cũng nghĩ là hắn đang suy tính đại sự hoặc vận công gì đó rất lợi hại.

"Đa tạ tẩu tử," Tử Kiều mở mắt, mỉm cười đón lấy bát cháo. Sự chăm sóc chu đáo, ánh mắt ngưỡng mộ của nàng khiến lòng tự tôn của hắn được vuốt ve, cảm giác thật dễ chịu.

Bữa sáng diễn ra trong không khí ấm áp và có phần "tình cảm" hơn hẳn trước đây. Lan Như Hương luôn miệng gắp thức ăn cho hắn, hỏi han hắn có mệt không, có cần gì không. Sự quan tâm của nàng giờ đây không còn là sự chăm sóc vô tư của người tẩu tẩu mà là sự săn sóc đầy yêu thương của một người vợ dành cho chồng.

Đúng lúc đó, Mị Kiều lại từ nhà bên cạnh đi sang. Nàng ta hôm nay còn táo bạo hơn, chỉ mặc một chiếc yếm lụa màu xanh biếc mỏng tang, khoét sâu đến tận rốn, để lộ gần như toàn bộ đôi gò bồng đảo căng tròn và làn da trắng nõn mịn màng. Bên dưới chỉ là chiếc quần lụa đen bó sát. Mái tóc đen được búi cao một cách lả lơi, vài sợi cố tình để rủ xuống cổ, tăng thêm vẻ phong tình quyến rũ.

"Chào buổi sáng Quân sư, chào cả Lan tỷ nữa nhé!" Mị Kiều cất tiếng chào lảnh lót, nhưng ánh mắt lại như dao găm khi nhìn thấy cảnh Lan Như Hương đang ân cần chăm sóc Tử Kiều.

Lan Như Hương thấy Mị Kiều, mặt hơi biến sắc, vội cúi đầu xuống, không dám đối diện. Nàng vẫn còn sợ và xấu hổ sau vụ việc ở nhà tắm.

Tử Kiều thì chỉ nhướng mày, nhìn bộ dạng quá mức khêu gợi của Mị Kiều. "A Kiều, nàng ăn mặc kiểu gì vậy? Đây là thôn quê, không phải thanh lâu đâu." Giọng hắn có phần nghiêm khắc hơn, như lời nhắc nhở hôm trước.

"Ấy, Quân sư nói gì lạ vậy?" Mị Kiều bĩu môi, nhưng vẫn bước tới gần bàn ăn, cố tình đi lướt qua sát người Tử Kiều, để bộ ngực căng tròn gần như cọ vào vai hắn. "Trời nóng nực, thiếp mặc vậy cho mát thôi mà. Với lại," nàng liếc nhìn hắn đầy ẩn ý, "mặc đẹp một chút cũng là để cho Quân sư ngắm chứ bộ?"

Nàng lại định giở trò quyến rũ. Nhưng Tử Kiều lần này không còn hứng thú chơi đùa nữa. Hắn cần phải thiết lập lại trật tự.

Hắn đặt mạnh đôi đũa xuống bàn, tiếng động khô khốc vang lên khiến cả Mị Kiều và Lan Như Hương giật mình. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Mị Kiều, ánh mắt lạnh lùng và đầy uy quyền.

"A Kiều," hắn nói chậm rãi, từng chữ một. "Ta nhắc lại lần nữa. Nàng là ám vệ của ta, nhiệm vụ của nàng là bảo vệ ta và chấp hành mệnh lệnh, không phải là dùng sắc đẹp để trêu chọc chủ nhân hay gây sự với người khác. Nếu nàng không thể làm tốt vai trò của mình, ta có thể yêu cầu Chủ nhân thay thế người khác."

Lời cảnh cáo trực diện và đầy uy lực của Tử Kiều khiến nụ cười trên môi Mị Kiều tắt ngấm. Nàng sững người, nhìn vào ánh mắt lạnh lẽo kia, cảm nhận rõ sự nghiêm túc và cả sát khí tiềm ẩn. Nàng biết hắn không nói đùa. Nàng có thể quyến rũ hắn, chơi đùa với hắn trong chừng mực, nhưng tuyệt đối không thể vượt qua giới hạn của thân phận chủ - tớ.

"Thuộc hạ... thuộc hạ biết lỗi rồi..." Mị Kiều vội vàng cúi đầu, giọng nói không còn vẻ lả lơi mà tràn đầy sự sợ hãi. "Xin Quân sư tha tội... Thuộc hạ sẽ không dám tái phạm nữa..."

"Tốt," Tử Kiều nói gọn, rồi quay sang Lan Như Hương đang ngồi im thin thít vì sợ hãi. Hắn dịu giọng lại: "Tẩu tử đừng để ý. Cứ ăn tiếp đi."

Hắn lại tiếp tục bữa sáng như không có chuyện gì xảy ra, bỏ mặc Mị Kiều vẫn đứng đó cúi đầu không dám ngẩng lên. Màn thị uy ngắn gọn nhưng đầy hiệu quả này đã giúp hắn khẳng định lại vị thế tuyệt đối của mình.

Sau bữa sáng, Mị Kiều lặng lẽ lui về nhà mình, không dám hé răng nửa lời. Lan Như Hương thì nhìn Tử Kiều với ánh mắt càng thêm phần kính sợ và cả... ngưỡng mộ. Trong mắt nàng, hắn đúng là một nhân vật phi thường, vừa dịu dàng lại vừa đầy uy nghiêm.

Tử Kiều hài lòng với kết quả. Hắn biết, để quản lý những người phụ nữ phức tạp này, cần phải có cả sự mềm dẻo lẫn cứng rắn. Hắn đã thành công bước đầu trong việc "dạy dỗ" Mị Kiều và củng cố lòng tin của Lan Như Hương.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free