Thiện Ác Bất Phân - Chapter 8: Rời đi
Sau mấy ngày phấn khởi vì tiền thưởng và chiến thắng bọn sơn tặc, cuộc sống ở Thạch Gia Thôn lại quay về với nhịp điệu thường nhật. Đoàn thợ săn của Đại Hùng, sau chuyến đi vất vả nhưng bội thu, cũng đã nghỉ ngơi lại sức và bắt đầu chuẩn bị cho những công việc thường ngày. Tuy nhiên, đối với Giang Tử Kiều, sự bình yên bề ngoài đó không thể che giấu những cơn sóng ngầm đang ngày càng dữ dội trong lòng.
Sự trở về của Đại Hùng khiến bầu không khí trong nhà càng thêm phần kỳ lạ. Tử Kiều luôn phải cố gắng diễn tròn vai một người em trai biết ơn, một thư sinh điềm tĩnh trước mặt ân nhân, nhưng hình ảnh gã vụng trộm với Uyển Nương và bí mật tội lỗi mà hắn đang nắm giữ luôn tạo ra một rào cản vô hình. Hắn tránh nói chuyện riêng với Đại Hùng, ánh mắt cũng không còn sự kính trọng thuần túy như trước. Đại Hùng, vốn tính thô kệch, dường như không nhận ra sự thay đổi đó, vẫn đối xử với hắn nhiệt tình như xưa, thậm chí còn tự hào khoe khoang về mưu trí của "Tử Kiều đệ" với mọi người.
Với Lan Như Hương, mọi chuyện còn phức tạp hơn. Sự cố trong đêm Tử Kiều sốt mê man và việc nàng nhìn thấy hắn cương cứng đêm Uyển Nương ngủ lại đã phá vỡ hoàn toàn sự vô tư trước đây. Giữa hai người luôn tồn tại một sự ngượng ngùng, bối rối khó tả. Họ tránh ánh mắt của nhau, những va chạm vô tình cũng trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Tuy nhiên, chính sự né tránh đó lại như một chất xúc tác, khiến sức hút thầm lặng giữa họ càng trở nên mãnh liệt.
Vào một buổi chiều, khi Tử Kiều đang giúp Lan Như Hương phơi thuốc lá ngoài sân, một cơn gió mạnh bất ngờ thổi tới làm bay tờ giấy nàng dùng để ghi chú các loại thuốc. Cả hai cùng vội vàng đuổi theo tờ giấy. Khi Tử Kiều cúi xuống nhặt được tờ giấy cũng là lúc Lan Như Hương chạy tới. Do quán tính, nàng loạng choạng suýt ngã vào người hắn. Tử Kiều theo phản xạ đưa tay ra đỡ lấy eo nàng.
Khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng lại. Cơ thể mềm mại của nàng nằm gọn trong vòng tay hắn. Hơi thở ấm áp của nàng phả vào cổ hắn. Ánh mắt hai người chạm nhau ở cự ly rất gần. Hắn nhìn thấy rõ sự bối rối, hoảng hốt nhưng cũng thoáng chút gì đó mơ màng, mời gọi trong đôi mắt trong veo của nàng. Nàng cũng nhìn thấy sự căng thẳng, ham muốn không thể che giấu trong ánh mắt sâu thẳm của hắn. Tay hắn đặt trên eo nàng cảm nhận rõ sự mềm mại và đường cong quyến rũ. Cả hai đều như bị cuốn vào một vòng xoáy cảm xúc mãnh liệt, quên hết mọi thứ xung quanh.
"Tẩu... tẩu không sao chứ?" Tử Kiều khó khăn cất tiếng, phá vỡ sự im lặng đầy ám muội.
Lan Như Hương giật mình bừng tỉnh, vội vàng đứng thẳng dậy, thoát khỏi vòng tay hắn. Má nàng đỏ bừng, tim đập loạn xạ. "Ta... ta không sao... Đa tạ đệ..." Nàng lắp bắp nói rồi vội vàng quay đi, bước nhanh vào nhà, để lại Tử Kiều đứng đó với cảm giác tiếc nuối và dục vọng lại trỗi dậy cuộn trào. Hắn biết, sớm muộn gì thì chuyện không nên xảy ra cũng sẽ xảy ra nếu họ cứ tiếp tục gần gũi như thế này.
Có lẽ chính sự căng thẳng đó đã thôi thúc Tử Kiều tìm cách rời khỏi thôn một thời gian. Hắn đề xuất với Đại Hùng về việc mang một số sản phẩm đặc biệt mà hắn đã giúp cải tiến (như thịt thú rừng sấy khô theo phương pháp mới, một vài loại dược liệu quý đã được sơ chế cẩn thận) xuống chợ huyện bán thử. Hắn cho rằng những sản phẩm này nếu bán trực tiếp ở chợ huyện sẽ được giá cao hơn nhiều so với việc bán cho thương lái qua đường.
Đại Hùng thấy ý kiến này rất hợp lý, lại thêm tin tưởng vào sự tháo vát của Tử Kiều, nên đồng ý ngay. Gã còn đưa thêm cho hắn một ít bạc để làm lộ phí và dặn dò cẩn thận đường đi nước bước. Đối với Tử Kiều, chuyến đi này không chỉ là cơ hội kinh doanh mà còn là một lối thoát tạm thời khỏi bầu không khí ngột ngạt ở nhà.
Chợ huyện cách Thạch Gia Thôn khoảng nửa ngày đường đi bộ. Đây là lần đầu tiên Tử Kiều thực sự rời khỏi thôn làng kể từ khi trọng sinh. Huyện lỵ tuy không sầm uất như thành phố hiện đại nhưng cũng khá đông đúc, nhà cửa san sát, hàng quán tấp nập, người mua kẻ bán rộn ràng. Hắn tìm một chỗ tốt trong chợ, bày hàng ra bán. Nhờ cách bảo quản tốt và cách giới thiệu khéo léo (dù ít nói nhưng trúng trọng tâm), hàng của hắn bán khá chạy và được giá như dự kiến.
Khi hàng đã vãn, Tử Kiều định thu dọn về thì có một chiếc xe ngựa sang trọng dừng lại gần sạp hàng của hắn. Một lão quản gia ăn mặc chỉnh tề bước xuống, theo sau là một cặp nam nữ trông có vẻ là chủ nhân. Người đàn ông trạc tứ tuần, dáng vẻ phốp pháp, mặt bóng nhẫy, mắt híp, môi mỏng, mặc gấm vóc lụa là, tay đeo nhẫn vàng lấp lánh, trông rõ ra là một tên nhà giàu hợm hĩnh, gian thương. Đi bên cạnh gã là một phụ nữ trẻ đẹp, ước chừng chỉ ngoài hai mươi. Nàng ta mặc một bộ váy lụa màu hồng đào bó sát, tôn lên những đường cong nóng bỏng. Gương mặt trái xoan xinh đẹp trang điểm khá đậm, đôi mắt to tròn lúng liếng, bờ môi đỏ mọng hé mở nụ cười đầy khêu gợi. Dù khí chất có phần sang trọng hơn Uyển Nương, nhưng ở nàng ta cũng toát ra một vẻ lẳng lơ, mời gọi không hề thua kém. Đây hẳn là kiểu "vợ lẳng lơ của một tên nhà giàu xấu xa" mà Tử Kiều hình dung.
Tên nhà giàu (mà sau này Tử Kiều biết được là Lưu viên ngoại, một địa chủ kiêm thương nhân khét tiếng gian ác ở huyện này) liếc nhìn sạp hàng của Tử Kiều với vẻ kẻ cả, rồi chỉ vào mấy túi thịt khô còn lại, hất hàm hỏi lão quản gia: "Thứ gì đây? Trông cũng được đấy. Mua hết về cho đám gia nhân ăn thử xem."
Lão quản gia vâng dạ rồi quay sang hỏi giá Tử Kiều. Khi nghe Tử Kiều nói giá (mức giá hợp lý hắn đã bán cho những người khác), tên Lưu viên ngoại bĩu môi: "Cái gì? Thịt khô nhà quê mà đòi giá đó à? Giảm một nửa, không thì biến!"
Tử Kiều cau mày. Hắn ghét nhất loại người cậy giàu ép giá này. Hắn lạnh lùng đáp: "Giá này là giá cuối cùng. Không mua xin mời đi cho."
"Á à, thằng nhãi nhà quê này láo!" Lưu viên ngoại tức giận, định giơ tay chỉ vào mặt Tử Kiều thì người phụ nữ trẻ đẹp bên cạnh khẽ kéo tay áo gã lại, giọng nũng nịu:
"Mình ơi, chấp làm gì kẻ nhà quê này. Thịt này trông cũng ngon mắt, thiếp muốn ăn thử. Cứ mua về đi mà." Nàng ta vừa nói vừa liếc mắt nhìn Tử Kiều, ánh mắt đầy vẻ tò mò và ẩn ý.
Nghe lời vợ yêu, Lưu viên ngoại mới nguôi giận, hừ một tiếng rồi quẳng cho lão quản gia một nén bạc nhỏ: "Mua đi! Thối lại cho nó mấy đồng là được rồi!"
Lão quản gia hiểu ý, trả tiền cho Tử Kiều ít hơn giá trị thực một chút. Tử Kiều tuy khó chịu nhưng cũng không muốn gây chuyện ở nơi xa lạ, đành nhận tiền rồi thu dọn hàng. Trong lúc đó, hắn cảm nhận được ánh mắt của người phụ nữ kia vẫn không ngừng dõi theo mình. Khi Lưu viên ngoại và lão quản gia đã lên xe, nàng ta cố tình đi chậm lại một chút, đến ngang chỗ Tử Kiều, khẽ đánh rơi chiếc khăn tay thêu hoa xuống đất ngay trước mặt hắn.
Tử Kiều theo phản xạ cúi xuống nhặt lên đưa lại cho nàng.
Một buổi sáng, khi Lan Như Hương đang giã gạo trong cối đá lớn đặt ở góc sân, Tử Kiều đi ngang qua để lấy dụng cụ làm vườn. Chiếc chày nặng nề trong tay nàng dường như hơi quá sức. Thấy nàng có vẻ vất vả, mồ hôi lấm tấm trên trán, Tử Kiều không đành lòng, bước tới nói: "Để đệ giúp tẩu một tay."
Lan Như Hương giật mình ngẩng lên, khuôn mặt hơi ửng hồng. Nàng định từ chối nhưng nhìn thấy vẻ chân thành (dù vẫn có chút xa cách) của hắn, nàng lại khẽ gật đầu.
Tử Kiều đứng vào vị trí đối diện nàng, cả hai cùng nắm lấy chiếc chày gỗ lớn. Khi cùng nhau nâng lên hạ xuống chiếc chày theo nhịp, khoảng cách giữa hai người rất gần. Hắn có thể cảm nhận rõ hơi thở ấm áp của nàng, mùi mồ hôi lao động quyện với mùi hương cơ thể thanh khiết đặc trưng. Thỉnh thoảng, cánh tay hai người lại vô tình chạm vào nhau. Mỗi lần như vậy, cả hai đều khẽ run lên, rồi lại vờ như không có gì, tiếp tục công việc nhưng nhịp tim đã loạn xạ. Ánh mắt họ cũng vô tình gặp nhau vài lần giữa những nhịp chày lên xuống, ánh mắt chứa đựng sự ngượng ngùng, bối rối, và cả một tia lửa âm ỉ khó diễn tả thành lời.
Cái không khí "ám muội" đặc quánh bao trùm lấy cả hai, khiến công việc giã gạo đơn giản bỗng trở nên đầy căng thẳng và gợi tình một cách kỳ lạ.
May mắn thay, đúng lúc đó có tiếng người gọi ngoài cổng, cắt ngang bầu không khí khó xử. Cả hai vội vàng dừng tay, lùi ra xa nhau như thể vừa chạm phải lửa.
Có lẽ chính những tình huống khó xử và sự dằn vặt nội tâm kéo dài đã khiến Tử Kiều nảy ra ý định rời khỏi thôn một thời gian. Hắn lại đề xuất với Đại Hùng về việc xuống chợ huyện để tìm mối bán ổn định hơn cho các sản phẩm thịt khô và dược liệu đã qua sơ chế, đồng thời tìm mua thêm một số loại sách vở, giấy bút vì đồ dùng cũ của hắn đã gần hết.
Đại Hùng hoàn toàn ủng hộ. Sau thành công của chuyến đi trước, gã càng thêm tin tưởng vào khả năng của Tử Kiều. "Đệ đi đường cẩn thận. Cứ ở lại huyện vài ngày tìm hiểu cho kỹ cũng được, không cần vội về. Ở nhà đã có ta lo liệu." Gã đưa thêm tiền lộ phí cho Tử Kiều, hoàn toàn không hay biết quyết định này lại mở ra một chương mới đầy sóng gió cho chàng thư sinh mà gã hết mực tin tưởng.
Lần thứ hai xuống huyện lỵ, Tử Kiều đã quen thuộc hơn. Hắn nhanh chóng bán hết số hàng mang theo với giá tốt, sau đó tìm đến các hiệu sách để tìm mua những cuốn sách hữu ích. Đang lang thang trên đường phố đông đúc, ngắm nhìn cảnh vật và suy nghĩ vẩn vơ, hắn bất ngờ gặp lại chiếc xe ngựa sang trọng của Lưu viên ngoại đang dừng trước một cửa hiệu tơ lụa lớn.
Lần này, chỉ có Lý Tú Anh và một nha hoàn bước xuống xe. Nàng ta hôm nay mặc một bộ váy màu xanh ngọc bích, trang sức lấp lánh, trông càng thêm xinh đẹp và quý phái. Vừa nhìn thấy Tử Kiều đang đứng tần ngần bên đường, ánh mắt Tú Anh sáng lên, nàng nở một nụ cười tươi rói, ra hiệu cho nha hoàn đứng chờ rồi yểu điệu bước về phía hắn.
"Ô kìa, lại gặp Tử Kiều công tử ở đây. Thật là hữu duyên." Giọng Tú Anh ngọt ngào, ánh mắt lúng liếng nhìn hắn không chớp.
Tử Kiều hơi bất ngờ, nhưng cũng giữ lễ đáp lại: "Tại hạ Giang Tử Kiều, tham kiến Lưu phu nhân." Hắn cố tình giữ khoảng cách và thái độ lạnh nhạt.
"Công tử khách sáo quá." Tú Anh khẽ cười, tiến lại gần hơn một bước, mùi hương nước hoa quyến rũ phả vào mặt hắn. "Sao công tử lại đứng đây một mình? Lần trước gặp gỡ vội vàng quá, thiếp còn chưa kịp cảm ơn công tử đã nhặt giúp khăn tay."
"Không dám, chỉ là việc nhỏ." Tử Kiều đáp gọn.
Tú Anh dường như không để ý đến sự lạnh nhạt của hắn, nàng tiếp tục nói, giọng có phần than thở: "Chà, công tử biết không, từ hôm ăn thử món thịt khô của công tử, thiếp cứ nhớ mãi hương vị đó. Lão gia nhà thiếp cũng khen ngon, nhưng lại cứ chê đắt không cho mua nhiều. Thật là..." Nàng bỏ lửng câu nói, ánh mắt nhìn hắn đầy ẩn ý.
Tử Kiều im lặng, không biết nên đáp lại thế nào. Hắn có cảm giác người phụ nữ này đang cố tình dẫn dắt câu chuyện.
Thấy hắn không nói gì, Tú Anh lại tiếp: "À phải rồi, nghe nói công tử là người học rộng biết nhiều phải không? Thật hay quá, thiếp dạo này đang muốn tìm một người dạy chữ và dạy thêm về thi thư lễ nghĩa. Lão gia nhà thiếp tuy giàu có nhưng lại không mấy am hiểu văn chương, thiếp muốn mình hiểu biết hơn để còn tiếp chuyện với khách khứa của lão gia." Nàng nhìn thẳng vào mắt Tử Kiều, giọng đầy vẻ tha thiết giả tạo. "Không biết... công tử có thể nhận lời đến phủ dạy học cho thiếp vài hôm được không? Thiếp sẽ trả công hậu hĩnh!"
Tử Kiều sững sờ trước lời đề nghị đường đột này. Dạy học cho vợ của Lưu viên ngoại? Tại phủ của lão ta? Đây rõ ràng là một cái bẫy hoặc một sự sắp đặt có chủ đích. Hắn nhìn sâu vào mắt Tú Anh, cố gắng tìm kiếm sự thật đằng sau vẻ mặt xinh đẹp và lời lẽ ngọt ngào kia. Hắn thấy gì? Sự buồn chán, sự khao khát, một chút tinh ranh và cả... sự mời gọi không hề che giấu.
Hắn định từ chối ngay lập tức. Nhưng rồi hắn lại nghĩ, đây có thể là một cơ hội. Cơ hội để tìm hiểu thêm về cuộc sống bên ngoài thôn làng, về giới nhà giàu và quyền thế ở đây. Cơ hội để kiếm thêm tiền một cách chính đáng. Và có lẽ, cũng là cơ hội để đối mặt với sự cám dỗ này một lần cho dứt khoát, xem bản lĩnh của mình đến đâu. Hơn nữa, nếu hắn từ chối thẳng thừng, có thể sẽ làm phật lòng người phụ nữ quyền thế này, không biết chừng lại rước họa vào thân.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Tử Kiều hít một hơi sâu, đáp với giọng bình tĩnh: "Tại hạ tài hèn sức mọn, chỉ biết chút ít chữ nghĩa thông thường, sợ không dám nhận lời dạy học cho phu nhân."
"Ôi, công tử khiêm tốn quá rồi!" Tú Anh cười rạng rỡ, như thể đã biết trước câu trả lời của hắn. "Thiếp chỉ cần người biết chữ, kiên nhẫn chỉ bảo là được rồi. Công tử cứ nhận lời giúp thiếp đi mà. Lão gia nhà thiếp cũng sẽ không phản đối đâu, thiếp sẽ nói khóe với lão gia là mời thầy về dạy chữ cho mấy đứa cháu họ ở nhờ trong phủ thôi. Công tử chỉ cần đến dạy vài buổi tối trong tuần là được." Nàng ta đã sắp xếp sẵn một lý do hợp lý.
Sự sắp đặt quá chu đáo này càng khiến Tử Kiều thêm nghi ngờ, nhưng cũng không còn lý do gì để từ chối nữa. Hắn gật đầu: "Nếu phu nhân đã có lòng, tại hạ xin nhận lời. Chỉ sợ dạy không tốt làm phật lòng phu nhân."
"Tuyệt vời!" Tú Anh reo lên vui sướng. "Vậy ngày mai công tử cứ đến Lưu phủ ở cuối đường phía Đông nhé. Cứ nói là khách của phu nhân, quản gia sẽ dẫn công tử vào gặp thiếp." Nàng đưa cho hắn một thẻ bài nhỏ bằng gỗ khắc chữ "Lưu phủ" làm tin. "Thiếp chờ tin tốt của công tử."
Nói rồi, nàng ta mỉm cười đầy ẩn ý một lần nữa, rồi quay người bước về phía cửa hiệu tơ lụa, để lại Tử Kiều đứng đó với tấm thẻ bài và một mớ cảm xúc hỗn độn. Hắn biết mình sắp bước vào một cuộc chơi nguy hiểm. Dạy học trong phủ của Lưu viên ngoại, dưới sự sắp đặt của người vợ lẳng lơ của lão ta. Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo? Hắn không chắc chắn. Nhưng hắn cảm nhận được một sự kích thích kỳ lạ trước thử thách mới này.
Hắn cất kỹ tấm thẻ bài, quyết định sẽ ở lại huyện lỵ thêm vài ngày để chuẩn bị và xem xét tình hình. Chuyến đi này xem ra không chỉ đơn thuần là bán hàng và mua sách nữa rồi. Một cánh cửa mới, đầy cạm bẫy nhưng cũng không kém phần hấp dẫn, đang mở ra trước mắt hắn.