Thiện Ác Bất Phân - Chapter 66: Chân tướng
Bình minh lạnh lẽo xuyên qua khung cửa sổ nhỏ của quán trọ ven đường, đánh thức Giang Tử Kiều khỏi giấc ngủ chập chờn. Đêm qua, sau khi dùng khoái cảm thể xác để bức ép Vân Nhi phải thừa nhận thân phận, hắn gần như không thể yên giấc. Sự thỏa mãn nhất thời nhanh chóng bị thay thế bởi hàng loạt câu hỏi và sự cảnh giác cao độ. Đoạn Hồn Cốc? Một thế lực mới hoàn toàn xa lạ. Mục đích của họ là gì? Tại sao lại cử một nữ tử như Vân Nhi tiếp cận hắn?
Hắn ngồi dậy, nhìn sang chiếc giường lớn đối diện. Vân Nhi cũng đã thức giấc, nàng ngồi bó gối trên giường, khuôn mặt cúi gằm, mái tóc dài xõa xuống che đi biểu cảm. Sự im lặng bao trùm căn phòng, nặng nề và đầy ám ảnh bởi những gì đã xảy ra đêm qua. Không còn vẻ rụt rè, ngây thơ thường ngày, giờ đây ở nàng toát ra một sự căng thẳng và có lẽ cả nỗi sợ hãi mơ hồ.
Đông Tuyết cũng đã dậy từ lúc nào, nàng lặng lẽ thu dọn đồ đạc cá nhân ở góc phòng, khuôn mặt vẫn lạnh như băng nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhanh về phía Tử Kiều và Vân Nhi, một sự quan sát kín đáo nhưng không bỏ sót điều gì. Nàng chắc chắn đã cảm nhận được sự bất thường trong không khí.
Tử Kiều hắng giọng, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Hắn bước tới gần giường Vân Nhi, ngồi xuống chiếc ghế đối diện, giọng trầm ổn nhưng không kém phần áp bức: "Đêm qua, cô nương đã nói mình là người của Đoạn Hồn Cốc, được cử đến để điều tra Ảnh Nguyệt Các và tiếp cận ta. Bây giờ, có lẽ cô nương nên nói rõ hơn về mục đích thực sự của mình rồi chứ?"
Vân Nhi khẽ run lên khi nghe hắn nhắc lại. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt có chút sưng đỏ nhưng ánh nhìn lại không còn hoàn toàn là sợ hãi, mà pha lẫn sự phức tạp và một tia quyết đoán lạ lùng. Nàng biết, sau đêm qua, lớp vỏ bọc đã vỡ, không còn đường lui nữa. Có lẽ, đây chính là cơ hội duy nhất để nàng hoàn thành nhiệm vụ, dù theo một cách không hề mong muốn.
"Phải," Vân Nhi nói, giọng khàn đi nhưng đã vững vàng hơn. "Tiểu nữ đúng là người của Đoạn Hồn Cốc. Tên thật của tiểu nữ không phải Vân Nhi." Nàng dừng lại một chút, như để lấy can đảm. "Tiểu nữ được cốc chủ cử đến đây, mục đích... không phải để đối đầu hay điều tra Ảnh Nguyệt Các theo nghĩa xấu."
"Ồ?" Tử Kiều nhướng mày, tỏ vẻ hứng thú nhưng vẫn đầy cảnh giác. "Vậy mục đích là gì?"
"Là để... cầu viện," Vân Nhi nói ra hai chữ mấu chốt, giọng có phần gấp gáp hơn. "Đoạn Hồn Cốc chúng tiểu nữ đang gặp đại nạn, nguy cơ diệt môn cận kề. Cốc chủ biết Ảnh Nguyệt Các thế lực hùng mạnh, lại nghe danh Quân sư Giang Tử Kiều đây trí tuệ hơn người, mưu lược xuất chúng (có lẽ qua chiến dịch Trảm Phong hoặc các hoạt động khác), nên đã mạo muội cử tiểu nữ đến đây, tìm cách tiếp cận Quân sư, với hy vọng... có thể mượn nhờ thế lực của Ảnh Nguyệt Các để vượt qua kiếp nạn này."
Lời giải thích này khiến Tử Kiều hơi bất ngờ, nhưng cũng giải thích được tại sao Vân Nhi lại dễ dàng "thú nhận" đêm qua dưới sự ép buộc của hắn. Thì ra, mục tiêu cuối cùng của nàng vốn là muốn tìm kiếm sự giúp đỡ. Việc bị hắn dùng thủ đoạn ép cung chỉ là đẩy nhanh quá trình đó theo một cách nhục nhã hơn mà thôi.
"Đại nạn? Mượn thế lực?" Tử Kiều lặp lại, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Vân Nhi. "Đoạn Hồn Cốc các người là ai? Gặp phải kẻ địch nào mà đến mức phải cầu viện một tổ chức như Ảnh Nguyệt Các?"
Thấy Tử Kiều không lập tức tức giận hay ra tay mà tỏ ý muốn nghe tiếp, Vân Nhi như trút được gánh nặng. Nàng bắt đầu kể rõ đầu đuôi sự tình.
Đoạn Hồn Cốc thực chất không phải là một thế lực giang hồ chém giết thông thường. Họ là một môn phái ẩn mình ở vùng Lĩnh Nam xa xôi, địa thế hiểm trở, chuyên nghiên cứu và sử dụng các loại độc dược, cổ thuật bí truyền và cả y thuật chữa trị độc đáo. Quy mô của họ không lớn, chỉ khoảng vài trăm người, sống khá tách biệt với thế giới bên ngoài, chủ yếu dựa vào việc bào chế dược liệu quý hiếm hoặc độc dược đặc biệt để trao đổi lấy những nhu yếu phẩm cần thiết. Họ không chủ động gây chiến với ai, cũng không tham gia vào các tranh chấp giang hồ hay triều chính, chỉ muốn yên ổn tồn tại và bảo tồn những bí thuật của môn phái.
Nhưng "cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng". Cách đây không lâu, một phó tướng trấn thủ vùng biên ải phía Nam, vốn nổi tiếng tham lam và tàn bạo, tình cờ biết được Đoạn Hồn Cốc sở hữu nhiều phương thuốc quý và cả những bí thuật luyện độc có thể lợi dụng cho mục đích riêng. Hắn ta đã nhiều lần dùng quyền lực gây khó dễ, ép buộc Đoạn Hồn Cốc phải giao nộp bí thuật và phục tùng mệnh lệnh.
"Cốc chủ của chúng tiểu nữ là người cương trực, thà chết chứ không chịu khuất phục, không muốn những bí thuật của tổ tiên rơi vào tay kẻ xấu gây hại cho dân lành," Vân Nhi kể, giọng đầy căm phẫn. "Vì vậy, chúng tiểu nữ đã nhiều lần từ chối yêu cầu vô lý của tên phó tướng kia. Hắn ta tức giận, đã vu cho Đoạn Hồn Cốc tội danh cấu kết với ngoại tộc, chế tạo độc dược mưu hại quan quân triều đình, rồi lấy cớ đó điều động binh lính dưới quyền, bao vây và tấn công thung lũng nơi chúng tiểu nữ sinh sống."
Nàng nghẹn ngào: "Đoạn Hồn Cốc tuy có độc dược và cạm bẫy lợi hại, nhưng làm sao chống lại được quân đội chính quy? Nhiều huynh đệ tỷ muội đã chết thảm dưới mũi tên lưỡi giáo. Thung lũng bị vây hãm, lương thực cạn kiệt, nguy cơ diệt môn chỉ trong sớm tối. Cốc chủ trong lúc tuyệt vọng, đã nghe được danh tiếng của Ảnh Nguyệt Các và Quân sư, biết rằng Ảnh Nguyệt Các có khả năng đối phó với cả quan quân biến chất, nên đã cử tiểu nữ, người giỏi ngụy trang và ẩn mình nhất, mang theo tín vật tìm đường đến đây cầu viện."
Câu chuyện của Vân Nhi đầy bi thương và có vẻ rất chân thật. Nó giải thích được hoàn cảnh của nàng khi đến Thạch Gia Thôn, sự chăm chỉ làm lụng để che giấu thân phận, và cả mục đích cuối cùng khi muốn đi theo Tử Kiều.
Tử Kiều im lặng lắng nghe, đầu óc nhanh chóng phân tích thông tin. Đoạn Hồn Cốc chuyên về độc dược và y thuật? Đây là một khả năng rất hữu ích mà Ảnh Nguyệt Các đang thiếu. Tên phó tướng trấn thủ biên ải cấu kết với ngoại tộc? Đây có thể là một mắt xích quan trọng trong âm mưu phản loạn lớn hơn mà Lý Khởi Phong đang đối phó. Giúp đỡ Đoạn Hồn Cốc không chỉ là việc nghĩa, mà còn có thể mang lại lợi ích chiến lược to lớn: có thêm một đồng minh đặc biệt, có thêm nguồn lực về độc dược và y thuật, đồng thời có thể điều tra sâu hơn về bè lũ phản nghịch ở biên ải.
Nhưng rủi ro cũng không nhỏ.
Đối đầu trực diện với một phó tướng trấn thủ biên ải không phải chuyện đơn giản, dù hắn ta có biến chất. Việc này cần sự can thiệp ở cấp cao hơn, có thể phải thông qua Lý Khởi Phong và Hoàng Đế.
"Tại sao cốc chủ các người lại tin rằng Ảnh Nguyệt Các sẽ giúp đỡ? Chúng ta nổi tiếng là tổ chức sát thủ, không phải hội từ thiện," Tử Kiều hỏi, muốn thăm dò thêm.
"Vì..." Vân Nhi ngập ngừng, rồi nói nhỏ, "Vì Cốc chủ tin rằng, Ảnh Nguyệt Các tuy hành sự trong bóng tối nhưng vẫn có những nguyên tắc riêng, không phải loại tà ma ngoại đạo. Và quan trọng hơn, kẻ thù của kẻ thù là bạn. Tên phó tướng kia... nghe nói cũng có liên hệ mờ ám với một số thế lực ở Kinh Thành mà Ảnh Nguyệt Các đang muốn trừ khử." Nàng ta rõ ràng đã điều tra khá kỹ về Ảnh Nguyệt Các trước khi đến.
Tử Kiều gật gù. Xem ra Đoạn Hồn Cốc cũng không phải hoàn toàn mù tịt thông tin.
Hắn nhìn Vân Nhi, người vừa trải qua một đêm đầy biến động cả về thể xác lẫn tinh thần, lại vừa phải kể ra bí mật lớn nhất của môn phái. Hắn thấy được sự mệt mỏi, sự tuyệt vọng nhưng cả niềm hy vọng trong ánh mắt nàng.
Hắn đã dùng thủ đoạn không mấy quang minh để ép nàng nói ra sự thật. Giờ đây, khi đã biết rõ mục đích của nàng không phải là thù địch, mà là cầu viện, lòng trắc ẩn trong hắn lại trỗi dậy. Hơn nữa, việc giúp đỡ Đoạn Hồn Cốc lại phù hợp với lợi ích chiến lược của Ảnh Nguyệt Các và nhiệm vụ của hắn.
"Được rồi," Tử Kiều nói, giọng đã ôn hòa hơn. "Chuyện của Đoạn Hồn Cốc ta đã hiểu sơ qua. Việc có giúp đỡ hay không, ta không thể tự quyết định, cần phải bẩm báo lại với Chủ nhân của Ảnh Nguyệt Các. Nhưng ta có thể hứa với cô nương, ta sẽ trình bày rõ ràng hoàn cảnh của các người và đề xuất phương án tốt nhất."
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Vân Nhi: "Tuy nhiên, từ giờ phút này, cô nương không còn là Vân Nhi nữa, mà là thuộc hạ tạm thời của ta. Mọi hành động đều phải nghe theo sự sắp xếp của ta, không được tự ý hành động hay để lộ bất cứ điều gì. Cô nương có làm được không?"
"Tiểu nữ... thuộc hạ... xin tuân lệnh Quân sư!" Vân Nhi mừng rỡ xen lẫn xúc động, vội vàng đáp lời. Cơ hội sống sót cho môn phái cuối cùng cũng đã ló dạng. Nàng biết, đặt niềm tin vào vị Quân sư trẻ tuổi nhưng thâm sâu khó lường này là lựa chọn duy nhất lúc này.
Sau khi đã làm rõ mọi chuyện với Vân Nhi, tâm trạng Tử Kiều cũng nhẹ nhõm hơn phần nào. Hắn có thêm một quân cờ hữu dụng và một hướng đi mới để khám phá. Hắn cảm thấy mình cần hệ thống lại toàn bộ thông tin và sức mạnh hiện có.
Hắn ra hiệu cho Vân Nhi và Đông Tuyết ra ngoài chờ đợi, rồi một mình ngồi lại trong phòng, nhắm mắt lại, tập trung vào giao diện Hệ thống.
[Hệ thống Thiện Ác Bất Phân - Phàm Nhân đã sẵn sàng.] Giọng nói máy móc lại vang lên trong đầu hắn. Một bảng thông tin ảo màu vàng kim hiện ra trước mắt hắn, chỉ mình hắn thấy được.
[Người chơi: Giang Tử Kiều]
[Trạng thái: Phàm Nhân]
[Cấp độ: 1]
[Điểm Thiện: 750]
[Điểm Ác: 612]
[Nghiệp Điểm chưa phân bổ: 400]
[Kỹ năng: Sơ cấp Ẩn Thân Thuật (Chủ động - Tiêu hao Tinh thần lực)]
[Nhiệm vụ chính tuyến (Giai đoạn 1): Hoàn thành giao hợp tự nguyện với 10 người phụ nữ khác nhau. Tiến độ: 6/10.]
[Nhiệm vụ phụ: Chưa có]
[Cửa hàng: Chưa mở khóa (Yêu cầu: Hoàn thành Nhiệm vụ chính tuyến Giai đoạn 1 HOẶC Cấp độ người chơi đạt Lv.5 HOẶC Tiêu hao 1000 Nghiệp Điểm)]
[Thông báo mới: Phát hiện điểm Thiện vượt ngưỡng 500. Mở khóa tính năng phụ trợ: [Thiện Niệm Cảm Tri] - Có khả năng cảm nhận mơ hồ thiện ý hoặc ác ý của người khác trong phạm vi gần. Kỹ năng bị động, hiệu quả phụ thuộc vào chênh lệch Tinh thần lực và mức độ che giấu của đối phương.]
Tử Kiều xem xét kỹ lưỡng từng thông số. Điểm Thiện 750, Điểm Ác 612. Chênh lệch không quá lớn như hắn nghĩ ban đầu, nhưng điểm Ác vẫn khá cao. 400 Nghiệp Điểm vẫn còn đó, có thể dùng để nâng cấp hoặc mở khóa cửa hàng. Nhiệm vụ chính tuyến còn 4 người nữa, tiến độ là 6/10.
Đầu óc Tử Kiều quay cuồng với những tính toán. Con đường phía trước ngày càng trở nên phức tạp và khó lường. Hắn biết mình không thể dừng lại. Hắn phải tiếp tục đi, tiếp tục tính toán, tiếp tục mạnh mẽ hơn để có thể làm chủ số phận của mình trong thế giới đầy rẫy âm mưu và dục vọng này.