Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiện Ác Bất Phân - Chapter 54: Hoang đường

Không gian trong căn buồng nhỏ của Lan Như Hương như đặc quánh lại vì sự sợ hãi và căng thẳng tột độ. Tiếng gọi ngái ngủ và bước chân dò dẫm của Uyển Nương ngoài cửa như tiếng búa gõ vào màng nhĩ của Giang Tử Kiều và Lan Như Hương. Cả hai nằm im thin thít trên giường, hơi thở gần như ngừng lại, tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Chỉ cần Uyển Nương bước thêm một bước, nhìn kỹ hơn vào trong, thì mọi chuyện sẽ vỡ lở. Hình ảnh Tử Kiều đang trong tư thế nhạy cảm trên người Lan Như Hương, y phục cả hai xộc xệch, sẽ là bằng chứng không thể chối cãi cho một mối quan hệ tội lỗi.

Lan Như Hương nhắm chặt mắt, nước mắt sợ hãi và tủi nhục lại bắt đầu trào ra. Nàng cảm nhận rõ hơi thở gấp gáp và sức nặng của Tử Kiều vẫn còn đè trên người mình, cảm nhận sự cương cứng của hắn vẫn còn chạm nhẹ vào nơi cửa mình sau khi hắn đột ngột dừng lại vì tiếng động bên ngoài. Sự xấu hổ, tội lỗi và cả dư âm của khoái cảm bị cắt ngang khiến cơ thể nàng run lên bần bật.

Tử Kiều cũng căng thẳng đến cực điểm. Hắn vừa tiếc nuối vì không thể hoàn thành "công việc" đang dang dở, lại vừa sợ hãi bị phát hiện. Hắn cố gắng giữ im lặng tuyệt đối, tai lắng nghe động tĩnh bên ngoài, thầm cầu mong Uyển Nương chỉ đi ngang qua hoặc quay về phòng mình.

"Lan tỷ... sao không trả lời...? Có ai trong đó không vậy...?" Giọng Uyển Nương vẫn còn ngái ngủ nhưng đã có chút nghi hoặc. Nàng ta đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa đang khép hờ, định bước vào xem xét kỹ hơn.

Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, khi Tử Kiều và Lan Như Hương tưởng như mọi chuyện đã kết thúc, thì từ phía ngoài sân đột nhiên vọng vào tiếng bước chân loạng choạng, nặng nề và tiếng quát tháo lè nhè của một kẻ say rượu:

"Mẹ kiếp! Rượu... rượu đâu hết rồi...? Hương... Lan Hương! Nàng đâu rồi... ra đây... hầu hạ... lão gia...!"

Là Trần Đại Hùng! Gã đã trở về! Nhưng sao lại say xỉn đến mức này? Công việc ở nha môn có chuyện gì sao?

Tiếng gọi của Đại Hùng khiến Uyển Nương đang định bước vào phòng Lan Như Hương cũng giật mình dừng lại. Nàng ta quay người ra phía cửa chính, có lẽ tò mò hoặc cũng hơi lo lắng cho Đại Hùng.

Đại Hùng loạng choạng bước vào nhà, người nồng nặc mùi rượu. Gã say đến mức không còn nhận ra ai với ai, mắt lờ đờ nhìn quanh. Khi thấy bóng dáng Uyển Nương đang đứng gần cửa buồng Lan Như Hương trong ánh sáng mờ ảo, gã lập tức nhận nhầm. Trong cơn say, gã tưởng đó là vợ mình đang ra đón.

"Hương... đây rồi... sao nàng... còn chưa ngủ...? Lại đây... hầu hạ ta..." Gã lẩm bẩm, bước chân xiêu vẹo tiến về phía Uyển Nương.

"Đại Hùng ca...? Sao huynh say thế này?" Uyển Nương hơi ngạc nhiên và cũng có chút sợ hãi trước bộ dạng của gã lúc này. Nàng theo phản xạ lùi lại một bước.

Nhưng Đại Hùng lúc này đã hoàn toàn mất kiểm soát. Gã không nghe thấy lời nàng nói, trong đầu chỉ còn men rượu và dục vọng đang sôi sục. Gã thấy "vợ" mình đang đứng đó, liền lao tới ôm chầm lấy Uyển Nương một cách thô bạo.

"Á! Buông ra! Ca làm gì vậy? Ta là Uyển Nương!" Uyển Nương hoảng hốt kêu lên, cố gắng giãy giụa.

Nhưng Đại Hùng nào còn nghe thấy gì nữa. Gã tưởng vợ mình đang "làm nũng", càng ôm chặt hơn, bàn tay to lớn thô ráp bắt đầu sờ soạn khắp cơ thể nàng một cách đầy ham muốn. Hơi thở nồng nặc mùi rượu phả vào mặt Uyển Nương khiến nàng buồn nôn.

"Hương... nàng hư quá... dám... chống đối ta à...?" Đại Hùng gầm gừ trong cơn say, sức mạnh của gã như tăng lên gấp bội. Gã kéo mạnh Uyển Nương về phía góc tối gần cửa ra vào, nơi khuất tầm nhìn từ các phòng ngủ.

Trong buồng, Tử Kiều và Lan Như Hương nghe rõ tiếng kêu thất thanh của Uyển Nương và tiếng gầm gừ của Đại Hùng. Cả hai kinh hoàng nhìn nhau. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Đại Hùng nhận nhầm người sao?

Họ nghe thấy tiếng vật lộn, tiếng van xin của Uyển Nương và tiếng chửi bới, cười nói man dại của Đại Hùng. Rồi đột nhiên, có tiếng "Xoẹt!" của vải bị xé rách, tiếp theo là tiếng kêu đau đớn đến xé lòng của Uyển Nương: "Không...! Đừng... chỗ đó...! Á... Đau... Cứu...!"

Tim Tử Kiều và Lan Như Hương như ngừng đập. Họ hiểu chuyện gì đang xảy ra ở ngoài kia. Đại Hùng, trong cơn say loạn trí và nhầm lẫn, đang làm nhục Uyển Nương! Mà không phải là làm tình thông thường! Tiếng kêu đau đớn và sự phản kháng quyết liệt ban đầu của Uyển Nương cho thấy gã đang ép buộc nàng phải chịu đựng một hành vi thú tính nào đó.

Dựa vào tiếng rên rỉ và vị trí khuất tối gần cửa, Tử Kiều đoán ra điều kinh khủng nhất: Đại Hùng đang ép Uyển Nương phải quan hệ qua đường hậu môn! Gã tưởng nàng là Lan Như Hương, người vợ hiền lành của mình, và đang trút giận hay thỏa mãn một thú tính bệnh hoạn nào đó lên "nàng" theo cách tàn bạo nhất!

Lan Như Hương đưa tay lên bịt chặt miệng mình để không bật ra tiếng khóc kinh hoàng.

Nàng run lên cầm cập, mặt cắt không còn giọt máu. Người chồng mà nàng hết mực yêu thương, tôn trọng lại có thể làm ra chuyện cầm thú như vậy sao? Dù là nhầm người, dù là say rượu, nhưng hành động đó quá mức tàn nhẫn và ghê tởm!

Tử Kiều nghiến chặt răng, hai bàn tay siết lại thành nắm đấm. Hắn căm phẫn muốn lao ra ngăn cản, muốn đấm vào mặt gã đàn ông đang say xỉn và mất hết nhân tính kia. Nhưng hắn biết mình không thể. Nếu hắn lao ra lúc này, bí mật của hắn và Lan Như Hương sẽ bại lộ, và hậu quả còn có thể thảm khốc hơn. Hắn chỉ có thể bất lực ngồi đó, lắng nghe tiếng kêu la đau đớn, tiếng rên rỉ tủi nhục của Uyển Nương và tiếng thở hổn hển, gầm gừ đầy thú tính của Đại Hùng.

Cuộc hành hạ kéo dài trong vài phút đầy ám ảnh. Tiếng khóc và van xin của Uyển Nương yếu dần, thay vào đó là tiếng rên rỉ đứt quãng vì đau đớn và kiệt sức. Cuối cùng, có tiếng gầm lên của Đại Hùng, báo hiệu gã đã đạt đến cực khoái.

Không gian trở nên im lặng trong giây lát, chỉ còn tiếng thở hổn hển của cả hai. Rồi Tử Kiều và Lan Như Hương nghe thấy tiếng Đại Hùng lẩm bẩm: "Hương... nàng giỏi lắm... đi... đi tắm rửa..."

Sau đó là tiếng bước chân nặng nề, có vẻ như Đại Hùng đã bế thốc Uyển Nương đang mềm nhũn vì đau đớn và sợ hãi lên, đi về phía nhà tắm ở cuối sân. Tiếng cửa nhà tắm đóng sầm lại. Có lẽ gã định "tiếp tục" ở trong đó.

Trong căn buồng nhỏ, Tử Kiều và Lan Như Hương nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy sự kinh hoàng, ghê tởm và cả... sự nhẹ nhõm vì may mắn thoát nạn trong gang tấc.

Tử Kiều vội vàng ngồi dậy, kéo lại quần áo của mình và giúp Lan Như Hương chỉnh lại y phục xộc xệch. "Tẩu tử... không sao rồi..." Hắn thì thầm, giọng khản đặc.

Lan Như Hương vẫn còn run rẩy, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Nàng không nói gì, chỉ gật đầu một cách máy móc. Sự việc vừa rồi quá sức chịu đựng đối với nàng.

"Đệ phải về phòng ngay," Tử Kiều nói nhanh. "Tẩu cũng mau nằm xuống, giả vờ như đã ngủ say. Tuyệt đối đừng để lộ chuyện gì."

Nói rồi, hắn không dám ở lại thêm một giây nào nữa, lặng lẽ mở cửa, liếc nhanh ra ngoài không thấy ai rồi nhanh chóng lẻn về phòng mình, tim vẫn còn đập như trống trận.

Một lúc lâu sau, có tiếng cửa nhà tắm mở ra, rồi tiếng bước chân loạng choạng của Uyển Nương chạy vội về nhà mình trong bóng tối, tiếng khóc nấc nghẹn ngào vang lên rồi mất hút. Nàng ta chắc chắn đã hoảng sợ đến tột cùng.

Rồi lại có tiếng bước chân nặng nề của Đại Hùng trở vào nhà, gã không vào buồng Lan Như Hương mà hình như đổ vật xuống chiếc chõng tre ngoài gian chính rồi tiếng ngáy như sấm bắt đầu vang lên. Gã đã ngủ như chết sau cơn say và cuộc hoan lạc bệnh hoạn.

Lan Như Hương nằm một mình trong căn buồng tối om, nước mắt vẫn không ngừng rơi. Nội tâm nàng dâng trào những cơn sóng dữ dội. Hình ảnh người chồng say xỉn, tàn bạo; tiếng kêu la đau đớn của Uyển Nương; và cả cảm giác tội lỗi, xấu hổ về những gì suýt xảy ra với Tử Kiều... tất cả hòa quyện vào nhau, dày vò tâm can nàng. Nàng cảm thấy ghê sợ người chồng đầu ấp tay gối, cảm thấy thương hại cho Uyển Nương, và cũng cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình.

Nhưng rồi, bản tính cam chịu và sự lo sợ cho gia đình lại níu nàng lại. Nàng không thể làm lớn chuyện. Nàng phải im lặng, phải giả vờ như không biết gì. Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng ép mình bình tĩnh lại, lau khô nước mắt. Nàng biết, từ ngày mai, nàng phải tiếp tục sống, phải tiếp tục giữ gìn cái vỏ bọc gia đình yên ấm này, dù bên trong đã mục ruỗng và đầy rẫy những bí mật đen tối. Nàng phải cố giữ nhịp sống bình thường, dù lòng đau như cắt.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free