Thiện Ác Bất Phân - Chương 49: Chapter 49: Báo ân
Sau khi Lý Khởi Phong và Ảnh rời đi, trong phòng khách của Tế Dân Đường chỉ còn lại Giang Tử Kiều và Tú Anh. Không khí vốn đã có phần ngượng ngùng từ lúc hội ngộ, giờ đây lại càng trở nên im lặng và nặng nề hơn. Lời tuyên bố "Ta là Hồng Ảnh, ám vệ của Quân sư. Chỉ vậy thôi" của nàng lúc trước vẫn còn văng vẳng bên tai Tử Kiều, như một bức tường vô hình ngăn cách hai người.
Hắn biết mình phải làm gì đó. Hắn không thể để mối quan hệ giữa họ cứ căng thẳng và đầy khúc mắc như vậy, nhất là khi nàng giờ đây là một trong những người bảo vệ thân cận nhất của hắn, người mà hắn cần sự tin tưởng và phối hợp tuyệt đối. Hơn nữa, sâu thẳm trong lòng, hắn không thể phủ nhận những cảm xúc phức tạp và cả sự hấp dẫn mà nàng mang lại.
Tử Kiều bước tới gần Tú Anh đang đứng quay lưng lại phía hắn, nhìn ra ngoài cửa sổ. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng. Tú Anh khẽ giật mình nhưng không né tránh.
"Hồng Ảnh..." Tử Kiều bắt đầu, giọng trầm và chân thành. "Ta biết, lời nàng nói lúc nãy là thật lòng với thân phận ám vệ. Nhưng giữa ta và nàng, không chỉ có vậy, phải không?"
Tú Anh im lặng, bờ vai khẽ run.
Tử Kiều xoay người nàng lại đối mặt với mình, nhìn thẳng vào đôi mắt đang cố tỏ ra lạnh lùng nhưng lại ẩn chứa sự tổn thương. "Ta xin lỗi. Về chuyện ở Thạch Gia Thôn... về sự việc với Lan Như Hương... và cả thái độ của ta sau đó. Ta đã sai, đã làm nàng tổn thương."
Hắn thở dài, ánh mắt đầy phức tạp. "Ta... không phải là người hoàn hảo. Ta có những quá khứ, những gánh nặng, những ham muốn đôi khi không thể kiểm soát. Tình cảm của ta cũng rất phức tạp, có lẽ ta chưa sẵn sàng cho một mối quan hệ ràng buộc rõ ràng. Nhưng điều đó không có nghĩa là ta không có tình cảm với nàng, không trân trọng nàng."
Hắn đưa tay lên vuốt nhẹ má nàng. "Nàng là người phụ nữ đặc biệt. Thông minh, xinh đẹp, mạnh mẽ, và cả sự chủ động của nàng nữa... nó cuốn hút ta. Đêm ở quán trọ đó... ta không hề hối hận."
Lời thú nhận thẳng thắn và có phần ích kỷ của Tử Kiều lại như chạm đúng vào điểm yếu mềm trong lòng Tú Anh. Bức tường lạnh lùng nàng cố dựng lên bắt đầu rạn nứt. Nàng nhìn hắn, đôi mắt đẹp đã ngấn lệ từ lúc nào.
"Đó là lỗi của ta," Tử Kiều thành thật. "Là do ta không kiểm soát được bản thân khi thấy nàng ấy... trong tình trạng đó. Là ham muốn tội lỗi, là sự ám ảnh không thể giải thích. Ta sai rồi. Ta xin lỗi nàng."
Hắn kéo nàng vào lòng, ôm chặt lấy thân hình đang run rẩy. "Hồng Ảnh, Tú Anh... Ta không thể hứa hẹn một tương lai rõ ràng, không thể nói lời yêu đương trọn vẹn lúc này. Nhưng ta muốn nàng biết, nàng rất quan trọng với ta. Ta cần nàng, không chỉ với tư cách một ám vệ."
Những lời nói tuy không phải là lời tỏ tình nồng cháy, nhưng sự chân thành, sự thừa nhận lỗi lầm và cả sự khẳng định tình cảm của Tử Kiều đã hoàn toàn đánh sập phòng tuyến của Tú Anh. Nàng bật khóc nức nở trong lòng hắn, vòng tay ôm chặt lấy hắn như sợ hắn sẽ lại biến mất hay lại làm tổn thương nàng lần nữa. Nỗi đau, sự giận hờn, sự chờ đợi và cả tình yêu được kìm nén bấy lâu nay cứ thế tuôn trào theo dòng nước mắt.
Tử Kiều để nàng khóc, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng nàng. Khi tiếng khóc đã ngơi bớt, hắn mới nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe của nàng, rồi không nói thêm lời nào, cúi xuống đặt lên môi nàng một nụ hôn.
Nụ hôn này không còn sự ép buộc hay giả tạo, mà là sự hòa quyện của hai tâm hồn đang tổn thương và khao khát lẫn nhau. Nụ hôn sâu lắng, nồng nàn, mang theo cả sự ăn năn của hắn và sự tha thứ của nàng.
Rồi lý trí lại nhường chỗ cho bản năng. Tử Kiều bế thốc Tú Anh lên, đưa nàng về phía giường ngủ trong phòng. Hắn đặt nàng xuống, ánh mắt nóng rực nhìn bao quát thân hình tuyệt mỹ của nàng trong bộ y phục ám vệ bó sát.
Hắn không vội vàng cởi đồ nàng, mà cúi xuống, bắt đầu từ đôi gò bồng đảo căng tròn đang phập phồng sau lớp áo. Hắn dùng miệng lưỡi cách một lớp vải mà liếm láp, bú mút hai đầu vú đã sớm cương cứng. Hơi nóng và sự ẩm ướt từ miệng hắn thấm qua lớp vải, kích thích mạnh mẽ vào đỉnh nhũ hoa nhạy cảm.
"Ưm... Tử Kiều..." Tú Anh rên rỉ, người ưỡn lên đáp lại.
Hắn di chuyển xuống thấp hơn, hôn lên vùng bụng phẳng lì, rồi tìm đến nơi bí ẩn giữa hai chân nàng. Hắn lại cách lớp quần mà dùng lưỡi liếm dọc theo khe thịt, day ấn vào hạt châu đang sưng lên. Cảm giác kích thích gián tiếp này còn mãnh liệt hơn cả sự tiếp xúc trực tiếp, khiến Tú Anh quằn quại vì khoái lạc.
Nàng không thể chịu đựng thêm nữa. Nàng chủ động kéo áo hắn ra, để lộ lồng ngực rắn chắc. Nàng bật khóc nức nở, vừa khóc vừa ôm chặt lấy hắn: "Tử Kiều... ôm thiếp đi... đừng bỏ rơi thiếp..."
Nhìn thấy sự yếu đuối và khao khát trong mắt nàng, Tử Kiều không còn kiềm chế được nữa. Nhưng thay vì tiếp tục kích thích nàng, hắn lại nằm ngửa ra giường, kéo nàng nằm lên trên người mình.
"Đến lượt nàng," hắn thì thầm, ánh mắt đầy khích lệ.
Tú Anh hiểu ý. Nàng lau vội nước mắt, trong ánh mắt ánh lên sự quyết tâm và cả lửa tình mãnh liệt. Nàng cúi xuống, hôn lên ngực hắn, rồi tìm đến dương vật đã cương cứng của hắn. Nàng kéo khóa quần hắn xuống, để con thú dữ bật ra. Nàng ngắm nhìn nó một cách say mê rồi không chút ngần ngại, cúi đầu xuống, dùng miệng lưỡi của mình bắt đầu một màn bú liếm đầy nhiệt tình và kỹ năng. Nàng muốn cho hắn thấy, nàng mới là người có thể mang lại cho hắn sự thỏa mãn tột cùng.
"A... Tú Anh... nàng..." Tử Kiều rên lên sung sướng trước sự phục vụ điêu luyện của nàng.
Cả hai cứ thế quấn lấy nhau, trải qua một đêm dài đầy đam mê và cảm xúc. Họ làm tình hết lần này đến lần khác, khi thì mãnh liệt, cuồng nhiệt như để giải tỏa hết mọi dồn nén, khi lại dịu dàng, chậm rãi như để cảm nhận từng tấc da thịt của đối phương. Đó không chỉ là sự thỏa mãn thể xác, mà còn là sự hòa quyện của hai tâm hồn đã trải qua quá nhiều tổn thương và phức tạp.
Sáng hôm sau, ánh nắng chiếu rọi căn phòng, xua tan đi dư âm của đêm tình cuồng nhiệt. Tử Kiều dậy sớm, cảm thấy cơ thể sảng khoái lạ thường, những u uất trong lòng dường như cũng vơi đi phần nào. Tú Anh vẫn còn say ngủ trong vòng tay hắn, khuôn mặt xinh đẹp giờ đây trông thật bình yên.
Hắn nhẹ nhàng rời khỏi giường, không đánh thức nàng. Hắn biết, sau đêm nay, mối quan hệ giữa họ đã bước sang một trang mới, dù tương lai vẫn còn nhiều thử thách.
Sau khi vệ sinh cá nhân và dùng bữa sáng đơn giản, Tử Kiều cho gọi toàn bộ đội ngũ cốt cán của mình tại Ngô Đồng Trấn đến Tế Dân Đường để họp bàn. Bao gồm: Mộc Yến Như, Tú Anh, Mị Kiều, Thạch Lâm và Đông Tuyết.
Năm người phụ nữ xinh đẹp, tài giỏi nhưng thân phận và tâm tư khác nhau, cùng với Thạch Lâm trầm lặng và vị Quân sư trẻ tuổi Giang Tử Kiều, tạo thành một bộ khung nòng cốt đầy tiềm năng nhưng cũng ẩn chứa không ít sóng ngầm.
Tử Kiều ngồi vào vị trí chủ tọa, ánh mắt nghiêm nghị quét qua từng người. "Mọi người," hắn bắt đầu, "Chiến dịch 'Trảm Phong' tuy thắng lợi bước đầu, nhưng kẻ thù chính là Lân Triển Phong vẫn còn đó. Hắn ta bị trọng thương nhưng chắc chắn sẽ không ngồi yên. Huyết Sát Đường tuy tổn thất nặng nhưng chưa bị tiêu diệt hoàn toàn. Chúng ta phải nhanh chóng củng cố lực lượng tại Ngô Đồng trấn, đồng thời hoạch định kế hoạch tiếp theo để đối phó.
"
Hắn phân tích tình hình: "Ngô Đồng trấn hiện tại là căn cứ quan trọng của chúng ta, là bàn đạp để tiến vào Kinh Thành. An toàn ở đây phải được đặt lên hàng đầu. Thạch Lâm, Đông Tuyết, hai người phụ trách an ninh vòng ngoài và nội bộ Tế Dân Đường, tuyệt đối không được để xảy ra bất kỳ sơ suất nào."
Hai người lập tức nghiêm trang nhận lệnh.
"Mị Kiều," hắn quay sang nữ sát thủ phong tình. "Nàng tiếp tục duy trì vỏ bọc A Kiều, phụ trách đối ngoại, thu thập tin tức trong trấn và quản lý các hoạt động thường nhật của Tế Dân Đường. Phải nắm bắt mọi động tĩnh bất thường."
"Tuân lệnh Quân sư," Mị Kiều đáp, ánh mắt liếc nhìn hắn đầy ẩn ý.
"Tú Anh," hắn nhìn người vừa cùng mình trải qua đêm mặn nồng. "Nàng cùng Đông Tuyết là ám vệ thân cận, luôn ở bên cạnh bảo vệ ta. Đồng thời, ta cần nàng làm người liên lạc chính với Ảnh tỷ tại Kinh Thành, đảm bảo thông tin được truyền đạt nhanh chóng và chính xác."
Tú Anh gật đầu, ánh mắt kiên định: "Rõ!"
Cuối cùng, hắn nhìn sang Mộc Yến Như. Nàng ngồi đó, lặng lẽ lắng nghe, vẻ mặt đã bình tĩnh hơn rất nhiều sau khi được giải cứu và chăm sóc mấy ngày qua. "Yến Như phu nhân," Tử Kiều nói, giọng ôn hòa hơn. "Ta biết cô không có võ công, nhưng trí tuệ và sự hiểu biết của cô về Lân Triển Phong và Huyết Sát Đường là vô giá. Từ nay, cô sẽ là người trợ giúp ta trong việc phân tích tình báo, hoạch định sách lược. Kinh nghiệm và sự sắc bén của cô sẽ giúp ta đỡ phải suy nghĩ rất nhiều."
Mộc Yến Như ngẩng lên, ánh mắt ánh lên sự cảm kích và quyết tâm. "Được Quân sư tin tưởng, Yến Như nhất định sẽ dốc hết sức mình, tuyệt không phụ lòng mong đợi!" Nàng biết đây là cơ hội để nàng trả ơn cứu mạng và cũng là cách để nàng góp sức vào việc tiêu diệt kẻ đã hủy hoại đời mình.
Sau khi phân công nhiệm vụ rõ ràng, Tử Kiều cho mọi người giải tán để bắt tay vào công việc, chỉ giữ Mộc Yến Như ở lại.
Khi trong phòng chỉ còn hai người, Yến Như đột nhiên quỳ xuống trước mặt Tử Kiều. "Quân sư, đại ân đại đức cứu mạng và tin tưởng này, Yến Như thực sự không biết lấy gì báo đáp..."
Tử Kiều vội đỡ nàng dậy: "Phu nhân không cần làm vậy. Cứu cô là việc nên làm. Cô giúp ta đối phó Lân công tử đã là sự báo đáp lớn nhất rồi."
"Không," Yến Như lắc đầu, nước mắt lại lưng tròng. "Ân tình này quá lớn. Yến Như... Yến Như không có gì cả, chỉ còn tấm thân này... Nếu Quân sư không chê..." Nàng ngập ngừng, rồi lấy hết can đảm, nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng kiên quyết nhưng cũng đầy cam tâm tình nguyện. "Xin hãy để Yến Như được dùng thân mình báo đáp ân tình của Quân sư đêm nay..."
Tử Kiều sững sờ trước lời đề nghị thẳng thắn và táo bạo này. Hắn nhìn vào đôi mắt đẹp nhưng ẩn chứa nỗi đau và sự quyết tâm của nàng. Hắn biết đây không phải là sự mời gọi lẳng lơ, mà là sự báo đáp chân thành, là cách nàng muốn thể hiện sự biết ơn và lòng trung thành tuyệt đối theo cách mà nàng nghĩ là phù hợp nhất sau những gì đã trải qua.
Hệ thống nhiệm vụ chính tuyến yêu cầu giao hợp tự nguyện... Đây... có được tính là tự nguyện không? Ý nghĩ đó thoáng qua đầu Tử Kiều. Hắn nhìn Yến Như, thấy sự chờ đợi và cả một chút hy vọng mong manh trong mắt nàng. Có lẽ, việc chấp nhận nàng lúc này không chỉ giúp hắn hoàn thành nhiệm vụ hệ thống, mà còn là một cách để xoa dịu phần nào nỗi đau và mặc cảm trong lòng nàng, giúp nàng cảm thấy mình còn có giá trị, còn có thể "báo đáp".
Hắn thở dài, đưa tay nâng cằm nàng lên. "Nếu phu nhân đã quyết..." Hắn không nói hết câu, chỉ cúi xuống, đặt lên môi nàng một nụ hôn thật sâu.
Nụ hôn này không có sự ép buộc, không có sự giả tạo, chỉ có sự đồng cảm và một ngọn lửa dục vọng vừa được nhen nhóm lại sau một đêm cuồng nhiệt. Hắn bế nàng lên, đưa nàng về phía giường ngủ.
Đêm đó, tại Tế Dân Đường, Giang Tử Kiều và Mộc Yến Như đã có một cuộc giao hoan hoàn toàn tự nguyện. Hắn khám phá cơ thể nàng một cách dịu dàng nhưng cũng không kém phần mãnh liệt. Nàng đáp lại hắn bằng tất cả sự biết ơn và lòng thành kính, cố gắng mang lại cho hắn sự thỏa mãn cao nhất. Từng nụ hôn, từng cái vuốt ve, từng nhịp thúc đẩy đều mang theo những cảm xúc phức tạp: sự thương cảm, lòng biết ơn, ham muốn thể xác và cả sự khởi đầu của một mối liên kết mới.
Sau cơn mây mưa, khi Yến Như đã mệt mỏi ngủ thiếp đi trong lòng hắn, Tử Kiều lặng lẽ mở giao diện hệ thống.
[Hoàn thành một lần giao hợp tự nguyện với mục tiêu nữ giới mới: Mộc Yến Như.]
[Nhiệm vụ chính tuyến (Giai đoạn 1): Hoàn thành giao hợp tự nguyện với 10 người phụ nữ khác nhau. Tiến độ: 4/10.]
[Điểm Ác +1 (Do đối tượng là vợ của kẻ thù? Hoặc đơn giản là hành vi giao hợp?). Điểm Ác hiện tại: 9.]
4/10... còn 6 người nữa. Nhưng tại sao lại tăng điểm Ác? Chẳng lẽ việc này vẫn bị coi là sai trái dù là tự nguyện? Hệ thống Thiện Ác Bất Phân này thật khó hiểu. Tử Kiều nhíu mày suy nghĩ. Con đường hắn phải đi còn rất dài, và cái hệ thống này dường như luôn đặt ra những câu đố về đạo đức và lựa chọn cho hắn.