Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiện Ác Bất Phân - Chương 39: Chapter 39: Sở thích?

"Vâng," Đông Tuyết ngập ngừng, khuôn mặt thoáng chút khó xử. "Triệu Vô Cực nói La Sát đại nhân... rất thích nhìn người khác giao hoan với tình nhân của mình. Sau đó, chính hắn ta sẽ... giao hoan với vợ hoặc người phụ nữ quan trọng của kẻ kia. Đó là cách hắn ta thể hiện quyền lực và sự sỉ nhục đối với kẻ địch hoặc thuộc hạ mà hắn không tin tưởng."

Lời nói của Đông Tuyết khiến Tử Kiều sững sờ. Sở thích bệnh hoạn đến mức biến thái! Hắn không thể tưởng tượng nổi lại có kẻ như vậy tồn tại. Điều này không chỉ cho thấy sự tàn độc mà còn là một tâm lý vặn vẹo đến đáng sợ của kẻ cầm đầu Huyết Sát Đường. Thông tin này cực kỳ quan trọng, nó hé lộ một điểm yếu tâm lý hoặc một phương thức tra tấn tinh thần mà hắn có thể khai thác sau này.

"Thông tin này cô chắc chắn chứ?" Tử Kiều hỏi lại, giọng nghiêm trọng.

"Thuộc hạ nghe rất rõ ràng lúc hắn say rượu nói với một tên thuộc hạ thân tín khác. Chúng còn cười nói với vẻ rất thán phục và sợ hãi." Đông Tuyết khẳng định.

Tử Kiều gật đầu, ghi nhớ kỹ chi tiết này. "Tốt lắm. Còn gì nữa không?"

"Thuộc hạ còn nghe được chúng sắp có một vụ làm ăn lớn, liên quan đến việc vận chuyển một món hàng cấm từ phía Nam ra biên giới phía Bắc. Thời gian và địa điểm cụ thể thì Triệu Vô Cực chưa tiết lộ, nhưng hắn nói vụ này rất quan trọng, được chính La Sát đại nhân giám sát."

"Hàng cấm?" Tử Kiều lặp lại. Đây có thể là vũ khí, muối lậu, hoặc thậm chí là thứ gì đó nguy hiểm hơn. Nếu nắm được thông tin này, Ảnh Nguyệt Các có thể giáng một đòn chí mạng vào Huyết Sát Đường.

"Cô phải tìm mọi cách moi được thông tin chi tiết về vụ vận chuyển này," Tử Kiều ra lệnh. "Nhưng phải hết sức cẩn thận, đừng để Triệu Vô Cực nghi ngờ."

"Thuộc hạ hiểu."

Đúng lúc này, bên ngoài hành lang đột nhiên có tiếng bước chân người đi lại và tiếng nói chuyện khá lớn, có vẻ như là của một đám khách say rượu đang trở về phòng. Tiếng động ngày càng gần.

"Có người!" Đông Tuyết lập tức cảnh giác, rút thanh chủy thủ giấu trong tay áo ra, áp tai vào cửa lắng nghe.

Tử Kiều cũng đứng bật dậy, tim đập nhanh. Nếu bị phát hiện một sát thủ Ảnh Nguyệt Các lại ở trong phòng riêng của khách vào lúc nửa đêm thế này, mọi chuyện sẽ bại lộ. Vỏ bọc của hắn và cả kế hoạch ở Kinh Thành sẽ gặp nguy hiểm lớn.

Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa phòng hắn. Có tiếng cười nói tục tĩu và tiếng đập cửa mạnh. "Phòng này có mỹ nhân không? Mở cửa ra cho các huynh đệ vào chơi nào!"

Chết tiệt! Là đám khách say rượu đi nhầm phòng!

"Làm sao đây, Quân sư?" Đông Tuyết nhìn hắn, ánh mắt sắc lạnh nhưng cũng thoáng chút lo lắng. Thanh chủy thủ trong tay nàng siết chặt, sẵn sàng ra tay nếu cần.

Tử Kiều nhanh chóng suy tính. Giết người diệt khẩu lúc này là hạ sách, sẽ gây náo động lớn. Giải thích cũng không được. Cách duy nhất để đám người say kia bỏ đi và không nghi ngờ gì là phải tạo ra một hiện trường giả, một lý do hợp lý cho việc có người trong phòng vào giờ này. Và chỉ có một lý do thuyết phục nhất trong hoàn cảnh này...

Hắn nhìn Đông Tuyết, ánh mắt lóe lên một tia quyết đoán xen lẫn dục vọng không thể che giấu. Hắn biết điều hắn sắp làm là lợi dụng tình thế, nhưng đây là cách duy nhất.

"Đông Tuyết," hắn nói nhanh, giọng trầm khàn. "Chỉ có một cách. Chúng ta phải khiến chúng tin rằng... ta đang vui vẻ với mỹ nhân."

Đông Tuyết sững người trong giây lát khi hiểu ý hắn, khuôn mặt lạnh như băng thoáng chút biến sắc, nhưng rồi nàng nhanh chóng gật đầu. An nguy của Quân sư và nhiệm vụ là trên hết. Sự hy sinh này là cần thiết.

Không một lời nói thêm, Tử Kiều kéo mạnh Đông Tuyết vào lòng, áp môi mình lên môi nàng. Nụ hôn ban đầu có phần gấp gáp và thô bạo do tình thế cấp bách, nhưng nhanh chóng bị cuốn theo sự mềm mại và hơi lạnh đặc trưng từ đôi môi nàng.

Đông Tuyết cũng nhắm mắt lại, vụng về đáp lại. Đây có lẽ là lần đầu tiên nàng hôn một người đàn ông không phải vì nhiệm vụ quyến rũ. Bàn tay cầm chủy thủ của nàng buông lỏng.

Tiếng đập cửa bên ngoài càng lúc càng mạnh hơn. "Mẹ kiếp! Không có ai à? Phá cửa vào xem!"

"Hành động nhanh lên!" Tử Kiều thì thầm vào tai Đông Tuyết, rồi nhanh chóng xé toạc một phần chiếc váy trắng của nàng, để lộ bờ vai thon thả và một phần xương quai xanh tinh tế. Hắn cũng tự mình cởi bỏ chiếc áo ngoài, để lộ lồng ngực rắn chắc.

Hắn đẩy nàng ngã xuống chiếc giường lớn trong phòng. Chiếc giường kêu lên một tiếng cọt kẹt.

"A... đừng... nhẹ thôi..." Đông Tuyết lập tức nhập vai, giả vờ rên rỉ một cách yếu ớt nhưng đầy khêu gợi.

Tử Kiều lao tới, đè lên người nàng. Hắn kéo váy nàng lên cao, để lộ đôi chân dài thẳng tắp và vùng kín được che phủ bởi lớp quần lót bằng lụa trắng. Hắn không có thời gian để mơn trớn nhiều. Hắn kéo mạnh chiếc quần lót sang một bên, để lộ âm hộ thanh khiết, hồng hào ẩn dưới lớp lông tơ đen mượt.

"Quân sư..." Đông Tuyết khẽ gọi tên hắn, ánh mắt phức tạp nhìn hắn. Có sự cam chịu, có sự hy sinh, nhưng cũng thoáng chút gì đó... tò mò và chờ đợi.

Tử Kiều không đáp lời. Hắn cúi đầu xuống, áp mặt vào nơi ấm nóng giữa hai chân nàng. Lưỡi hắn tìm đến hạt châu nhỏ bé đang run rẩy, bắt đầu liếm nhẹ.

"Ư...!" Đông Tuyết giật nảy mình, một luồng điện khoái cảm chạy dọc cơ thể nàng. Nàng theo bản năng cong người lên.

Hắn mút mạnh hơn, dùng lưỡi trêu đùa hạt châu một cách đầy kỹ năng. Hắn biết đây là điểm nhạy cảm nhất, có thể nhanh chóng mang lại khoái cảm và khiến nàng phát ra những âm thanh cần thiết. Hắn luồn lưỡi vào sâu hơn, khám phá lối vào trơn tuột, ẩm ướt.

Tiếng đập cửa bên ngoài đột nhiên dừng lại. Có tiếng cười dâm đãng vọng vào: "Ồ! Thì ra là đang hành sự! Haha, làm mất hứng huynh đệ rồi! Thôi, đi chỗ khác tìm hàng vậy!"

Tiếng bước chân và cười nói xa dần.

Nguy hiểm tạm thời đã qua.

Nhưng Tử Kiều không dừng lại. Hắn đã bắt đầu rồi, và dục vọng trong hắn đang bùng cháy dữ dội. Hắn không thể dừng lại được nữa. Hắn tiếp tục dùng miệng lưỡi kích thích Đông Tuyết một cách say sưa.

"A... ha... Tử... Kiều... đừng... liếm... chỗ đó... a... sướng quá..." Đông Tuyết không còn diễn nữa. Nàng thực sự đang bị nhấn chìm trong khoái cảm do hắn mang lại. Cơ thể nàng run rẩy, tiếng rên rỉ ngày càng lớn và chân thật hơn. Nàng chưa bao giờ trải qua cảm giác này. Những lần làm nhiệm vụ trước đây chỉ là giả vờ, nhưng lần này... là thật.

Nghe tiếng rên rỉ đầy khoái lạc của nàng, Tử Kiều càng thêm hưng phấn. Hắn rời khỏi nơi đó, nhìn khuôn mặt nàng đang đỏ bừng, đôi mắt mơ màng vì dục vọng. Hắn cởi nốt chiếc quần của mình, để lộ dương vật đã cương cứng cực đại.

Hắn tách hai chân nàng ra rộng hơn, nhắm thẳng vào lối vào thiên đường đang mời gọi, từ từ đẩy vào.

"Aaa...!" Đông Tuyết hét lên một tiếng vừa đau vừa sướng khi bị xâm nhập lần đầu tiên. Bên trong nàng vô cùng chật hẹp, nhưng lại ấm nóng và ẩm ướt lạ thường. Nó ôm chặt lấy dương vật hắn như muốn nuốt trọn.

Tử Kiều bắt đầu luật động. Hắn ra vào mạnh mẽ, dứt khoát. Mỗi cú thúc sâu của hắn đều khiến Đông Tuyết nảy người lên, tiếng rên la dâm đãng vang vọng khắp phòng. Lần này, nàng không còn cố ý rên rỉ nữa, mà là sự bộc phát hoàn toàn tự nhiên của khoái cảm.

"Ôi... chậm... chậm thôi... sâu quá... rách mất... A... nhưng mà... thích... mạnh nữa đi... Tử Kiều...!" Nàng ôm chặt lấy hắn, móng tay sắc nhọn bấm sâu vào lưng hắn, để lại những vệt đỏ ửng.

Họ giao hoan một cách cuồng nhiệt và hoang dại. Sự băng giá thường ngày của Đông Tuyết hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự nhiệt tình, đam mê đến cháy bỏng. Nàng đáp lại hắn một cách bản năng, phối hợp ăn ý đến không ngờ.

Cuộc mây mưa kéo dài tưởng như bất tận. Cuối cùng, Tử Kiều gầm lên một tiếng, bắn hết tinh dịch nóng bỏng vào sâu bên trong cơ thể băng tuyết của nàng. Hắn nằm vật xuống, thở hổn hển. Đông Tuyết cũng nằm yên dưới thân hắn, cơ thể vẫn còn run rẩy vì dư âm của cơn cực khoái mãnh liệt.

Nàng mở mắt nhìn hắn, ánh mắt không còn lạnh lẽo mà tràn đầy sự phức tạp. Có sự thỏa mãn, có sự ngượng ngùng, và cả một chút gì đó... quyến luyến.

Tử Kiều nhìn nàng, lòng cũng đầy mâu thuẫn. Hắn vừa có được nàng, chiếm hữu được thân thể băng giá này, nhưng hắn biết, mối quan hệ giữa họ đã trở nên phức tạp hơn rất nhiều.

Đúng lúc này, khi dư âm của cuộc hoan lạc còn chưa tan hết, một cảm giác kỳ lạ đột ngột xuất hiện trong đầu Tử Kiều. Một loạt những dòng chữ màu vàng kim hiện lên trong tâm trí hắn, kèm theo một giọng nói máy móc, không cảm xúc vang lên:

[Hệ thống Thiện Ác Bất Phân - Phàm Nhân đã được kích hoạt!]

[Điều kiện kích hoạt: Hoàn thành giao hợp với ba (03) người phụ nữ khác nhau.]

[Người chơi: Giang Tử Kiều.]

[Trạng thái hiện tại: Phàm Nhân.]

[Điểm Thiện: 0]

[Điểm Ác: 0]

[Chúc mừng người chơi bắt đầu hành trình khám phá bản chất Thiện - Ác và tiềm năng vô hạn của Phàm Nhân!]

Tử Kiều hoàn toàn chết lặng. Hệ thống? Thiện Ác Bất Phân? Phàm Nhân? Chuyện quái gì đang xảy ra thế này??? Hắn trọng sinh vào thế giới cổ đại đã đủ khó tin rồi, giờ lại còn xuất hiện cả hệ thống như trong tiểu thuyết mạng nữa sao? Mà cái tên hệ thống nghe cũng thật kỳ lạ, Thiện Ác Bất Phân? Nó có ý nghĩa gì? Và tại sao lại kích hoạt sau khi hắn quan hệ với người phụ nữ thứ ba?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free