Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiện Ác Bất Phân - Chương 38: Chapter 38: Đông Tuyết

Kinh Thành hoa lệ về đêm tựa như một bức tranh gấm thêu đầy sao, ánh đèn lồng đủ màu sắc rực rỡ soi chiếu những con phố tấp nập người qua lại, tiếng nhạc, tiếng cười nói, tiếng rao hàng hòa quyện vào nhau tạo thành một bản hòa ca náo nhiệt nhưng cũng ẩn chứa vô vàn bí mật và cạm bẫy. Giang Tử Kiều, trong bộ y phục thư sinh màu lam nhạt trông có phần giản dị nhưng chất liệu lại không tầm thường, lặng lẽ bước vào Xuân Phong Viện – một trong những kỹ viện cao cấp và nổi tiếng bậc nhất Kinh Thành.

Nơi đây không giống những thanh lâu thông thường chỉ thuần túy mua bán xác thịt. Xuân Phong Viện nổi tiếng bởi các mỹ nhân không chỉ có nhan sắc mà còn tinh thông cầm kỳ thi họa, đối đáp thi văn, là nơi lui tới thường xuyên của các văn nhân mặc khách, công tử nhà giàu và cả những quan viên muốn tìm chút thú vui tao nhã sau những giờ làm việc căng thẳng. Chính vì vậy, nơi đây cũng là một trung tâm thu thập tin tức lý tưởng, nơi những bí mật dễ dàng được buông ra sau vài tuần rượu hay trong vòng tay mỹ nhân.

Tử Kiều đến đây không phải để tìm hoa thưởng nguyệt, mà là theo ám hiệu bí mật đã hẹn trước với Đông Tuyết. Theo báo cáo của nàng, tên phó đường chủ Huyết Sát Đường mà nàng đang tiếp cận là khách quen và khá có thế lực tại Xuân Phong Viện này. Muốn gặp nàng một cách tự nhiên nhất, đây là địa điểm không thể tốt hơn.

Vừa bước vào đại sảnh xa hoa được trang hoàng lộng lẫy, tiếng đàn tỳ bà réo rắt cùng hương trầm dịu nhẹ lập tức bao bọc lấy Tử Kiều. Ánh mắt hắn đảo nhanh một vòng. Các bàn tiệc bày la liệt, khách khứa ăn mặc sang trọng đang vui vẻ trò chuyện, bên cạnh mỗi người đều có ít nhất một mỹ nữ xinh đẹp đang rót rượu, gắp thức ăn hoặc e lệ tựa vào vai. Không khí vừa xa hoa lại vừa đầy cám dỗ.

Một tú bà ăn mặc lòe loẹt, mặt thoa phấn dày cộp, vội vã chạy ra đón tiếp khi thấy Tử Kiều có vẻ là khách lạ nhưng khí chất lại không tầm thường. "Ôi chà, công tử lần đầu đến Xuân Phong Viện phải không ạ? Trông công tử thật là tuấn tú phi phàm. Mời công tử vào trong, nô gia sẽ gọi những cô nương xinh đẹp, tài giỏi nhất ra hầu hạ công tử."

Tử Kiều chỉ khẽ gật đầu, đưa mắt tìm kiếm. Và rồi, ánh mắt hắn dừng lại ở một góc phòng, nơi có một sân khấu nhỏ với rèm che bằng lụa mỏng. Một bóng hình thanh tao trong bộ váy trắng tinh khôi đang ngồi đó, đôi tay thon dài lướt trên những phím đàn tranh, tạo ra những âm thanh trong trẻo, thánh thót nhưng lại phảng phất nét lạnh lùng, xa cách.

Đó chính là Đông Tuyết. Nàng vẫn giữ vẻ đẹp băng giá, kiêu sa như lần đầu hắn gặp. Khuôn mặt trái xoan hoàn mỹ, làn da trắng như tuyết, đôi môi mỏng kiêu kỳ. Nhưng điều khác biệt là đôi mắt nàng, dù vẫn tĩnh lặng, nhưng khi lướt qua đám đông, nó lại ẩn chứa một sự sắc bén và quan sát tinh tường của một sát thủ đang làm nhiệm vụ.

"Ta muốn nghe vị cô nương kia đánh đàn," Tử Kiều chỉ tay về phía Đông Tuyết, giọng bình thản nói với tú bà.

Tú bà liếc nhìn, rồi cười xởi lởi: "Công tử thật có mắt nhìn. Đó là Tuyết Nhi của chúng tôi, mới đến không lâu nhưng tài đánh đàn thì không ai sánh bằng, lại thêm vẻ đẹp lạnh lùng như băng tuyết, khiến bao công tử say mê mà không dám lại gần đấy ạ. Để nô gia mời Tuyết Nhi đến hầu đàn riêng cho công tử nhé?"

Tú bà nhanh chóng ra hiệu. Đông Tuyết dừng tiếng đàn, khẽ gật đầu rồi ôm đàn đứng dậy, nhẹ nhàng bước về phía bàn của Tử Kiều được sắp xếp ở một vị trí khá trang trọng nhưng cũng tương đối kín đáo. Sự xuất hiện của nàng lập tức thu hút không ít ánh mắt tò mò và cả ghen tị từ các bàn khác. Có kẻ ngưỡng mộ vẻ đẹp băng thanh ngọc khiết, có kẻ lại thầm ghen tức với vị công tử lạ mặt được mỹ nhân lạnh lùng này ưu ái.

Đông Tuyết đặt đàn lên chiếc kỷ nhỏ bên cạnh, cúi đầu thi lễ với Tử Kiều một cách hoàn hảo, không chút sơ hở. "Tiểu nữ Tuyết Nhi tham kiến công tử. Không biết công tử muốn nghe bản nhạc nào?"

Giọng nàng vẫn lạnh như băng, nhưng Tử Kiều tinh ý nhận ra trong đáy mắt nàng một tia sáng rất nhỏ, một ám hiệu chỉ người trong Ảnh Nguyệt Các mới hiểu.

"Tùy cô nương chọn," Tử Kiều mỉm cười đáp lại, ánh mắt cũng ra hiệu kín đáo. Hắn nâng chén rượu lên, ra vẻ thưởng thức tiếng đàn sắp tới.

Đông Tuyết ngồi xuống, đôi tay lại lướt trên dây đàn.

Tiếng đàn lần này mang một âm điệu khác, vẫn trong trẻo nhưng lại có phần da diết, u buồn hơn, như ẩn chứa tâm sự. Nàng vừa đàn vừa khe khẽ hát một khúc nhạc cổ về nỗi lòng người chinh phụ chờ chồng nơi biên ải. Giọng hát nàng không quá ngọt ngào nhưng lại trong và vang, chạm đến đáy lòng người nghe.

Trong lúc mọi người còn đang chìm đắm trong tiếng đàn và giọng hát, Đông Tuyết khẽ nghiêng người về phía Tử Kiều, giả vờ như rót thêm trà cho hắn. Bàn tay nàng "vô tình" chạm nhẹ vào tay hắn đang đặt trên bàn. Tử Kiều cảm nhận được một mảnh giấy nhỏ được nàng kín đáo nhét vào lòng bàn tay mình.

Hắn vẫn giữ vẻ mặt bình thản thưởng nhạc, nhưng các ngón tay đã khẽ nắm chặt mảnh giấy. Sau khi bản nhạc kết thúc, nhận được những tràng pháo tay tán thưởng, Đông Tuyết lại thi lễ rồi xin phép cáo lui. Tử Kiều cũng ra hiệu cho tú bà rằng hắn muốn nghỉ ngơi.

Hắn được dẫn lên một căn phòng riêng trên lầu hai, một căn phòng được bài trí khá sang trọng, có cả một thư phòng nhỏ bên trong. Đây là nơi được Ảnh Nguyệt Các sắp xếp trước, đảm bảo an toàn và kín đáo. Tử Kiều vào phòng, đóng chặt cửa lại, kiểm tra một lượt chắc chắn không có gì bất thường rồi mới mở mảnh giấy Đông Tuyết đưa ra.

Trên giấy chỉ có vài chữ viết bằng mật mã Ảnh Nguyệt Các: "Phòng Thiên Tự, canh ba. Cẩn thận cách tường."

Phòng Thiên Tự là mật hiệu cho căn phòng hắn đang ở. Canh ba là thời điểm hẹn gặp. "Cẩn thận cách tường" ý nói vách tường ở đây không đảm bảo an toàn, dễ có tai mắt.

Tử Kiều đốt mảnh giấy đi, lòng thầm khen ngợi sự cẩn trọng của Đông Tuyết. Hắn ngồi xuống bàn, bắt đầu tính toán. Cuộc gặp mặt này rất quan trọng, hắn cần nắm bắt mọi thông tin nàng thu thập được về tên phó đường chủ Huyết Sát Đường và cả Huyết Thủ La Sát.

Đúng canh ba, có tiếng gõ cửa rất nhẹ theo ám hiệu. Tử Kiều ra mở cửa. Đông Tuyết lặng lẽ lách vào, nhanh chóng đóng cửa lại. Nàng vẫn vận bộ váy trắng, nhưng khí chất đã hoàn toàn thay đổi, không còn vẻ lạnh lùng xa cách của một kỹ nữ mà là sự sắc bén, cảnh giác của một sát thủ.

"Quân sư," nàng khẽ hành lễ.

"Miễn lễ. Nói đi, cô thu thập được những gì?" Tử Kiều ngồi xuống ghế, ra hiệu cho nàng ngồi đối diện.

Đông Tuyết ngồi xuống, nhưng chỉ ngồi nửa mép ghế, tư thế luôn sẵn sàng hành động. "Bẩm Quân sư, tên phó đường chủ Huyết Sát Đường tại Kinh Thành mà thuộc hạ tiếp cận tên là Triệu Vô Cực. Hắn võ công khá cao, tính tình hung bạo nhưng lại rất háo sắc và đa nghi. Hắn đến Xuân Phong Viện này khá thường xuyên, và có vẻ rất hứng thú với thuộc hạ."

"Hắn có tiết lộ gì về Huyết Thủ La Sát hay hoạt động của chúng không?" Tử Kiều hỏi ngay vào trọng tâm.

"Chưa nhiều ạ," Đông Tuyết lắc đầu. "Triệu Vô Cực rất cẩn trọng, ít khi nói về chuyện trong bang trước mặt người ngoài, kể cả khi say rượu. Thuộc hạ mới chỉ tiếp cận được hắn vài lần, chủ yếu là hầu đàn, hầu rượu. Hắn có ý muốn thuộc hạ trở thành nhân tình riêng, nhưng thuộc hạ vẫn đang tìm cách trì hoãn để khai thác thêm thông tin."

Nàng dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng hạ thấp hơn: "Tuy nhiên, có một lần hắn say rượu có nói bóng gió về thủ lĩnh của chúng, Huyết Thủ La Sát. Hắn nói rằng La Sát đại nhân là người thâm sâu khó lường, võ công cái thế, và có một sở thích... rất đặc biệt."

"Sở thích đặc biệt?" Tử Kiều nhíu mày.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free