Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiện Ác Bất Phân - Chương 20: Chapter 20: Ly hương

Tin tức về việc gia đình Đại Hùng và Đại Ngưu sắp phải rời thôn lên Phủ Thành. Ai nấy đều mừng cho hai gia đình thật thà, chất phác, xem đó như phần thưởng xứng đáng sau những đóng góp của họ cho thôn làng, đặc biệt là sau vụ trừ sơn tặc. Chỉ có trưởng thôn Lý Bá và vài người già từng trải là thoáng chút suy tư, cảm thấy sự ra đi đột ngột này có phần hơi lạ, nhưng cũng không tiện hỏi nhiều.

Ngày hai gia đình thu dọn hành lý chuẩn bị rời thôn, không khí bịn rịn bao trùm cả xóm nhỏ. Bà con lối xóm người thì cho cân gạo, người cho nải chuối, kẻ dúi cho mấy đồng tiền lẻ gọi là lộ phí. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng tình làng nghĩa xóm nơi thôn quê vẫn luôn ấm áp như vậy.

Đại Hùng và Đại Ngưu, hai người đàn ông lực lưỡng, ngày thường đối mặt thú dữ không run sợ, giờ đây cũng không giấu được sự xúc động khi từ biệt mảnh đất chôn rau cắt rốn. Ánh mắt họ ánh lên niềm hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn ở phủ thành, nhưng cũng đượm buồn khi phải rời xa nơi đã gắn bó bao năm.

Lan Như Hương và Uyển Nương thì mắt đỏ hoe, ôm chầm lấy những người phụ nữ thân thiết trong thôn, nước mắt lưng tròng. Lan Như Hương bịn rịn chia tay mảnh vườn nhỏ, căn bếp quen thuộc, nơi chứa đựng bao kỷ niệm vui buồn. Nỗi lo lắng về cuộc sống xa lạ nơi đô hội và cả những bất an mơ hồ về chồng, về Tử Kiều khiến lòng nàng nặng trĩu. Uyển Nương thì có vẻ phức tạp hơn, ngoài nỗi buồn chia ly, trong ánh mắt nàng ta còn thoáng chút gì đó nhẹ nhõm và cả… toan tính khó tả khi chuẩn bị bước sang một trang mới của cuộc đời.

Giang Tử Kiều và Lý Tú Anh cũng có mặt trong đoàn người tiễn đưa. Tử Kiều lấy cớ muốn "tiễn" hai gia đình một đoạn đường, nên quyết định đi cùng. Tú Anh, với thân phận "tiểu thư gặp nạn" đang nương nhờ Tử Kiều, đương nhiên cũng phải đi theo hắn. Sự có mặt của họ khiến đoàn người thêm phần đông đúc, và cũng thêm phần phức tạp.

Đoàn người gồm hai chiếc xe ngựa chở đồ đạc đơn sơ bắt đầu hành trình dài ngày hướng về Phủ Thành.

Đường núi gập ghềnh, xóc nảy. Mấy ngày đầu, không khí còn khá nặng nề bởi nỗi buồn ly hương. Mọi người ít nói chuyện, chủ yếu chỉ tập trung đi đường. Tử Kiều cố gắng giữ khoảng cách với Lan Như Hương, nhưng ánh mắt hắn thỉnh thoảng vẫn vô tình tìm đến bóng hình dịu dàng của nàng đang ngồi trên xe, lặng lẽ nhìn ra xa xăm. Mỗi lần như vậy, tim hắn lại nhói lên một cảm giác xao xuyến xen lẫn tội lỗi.

Với Tú Anh, trò chơi mèo vờn chuột vẫn tiếp diễn, nhưng kín đáo hơn. Trên đường đi, nàng ta luôn tìm cách đi gần Tử Kiều, thỉnh thoảng lại "vô tình" chạm nhẹ vào tay hắn, hoặc ghé sát vào tai hắn thì thầm hỏi chuyện gì đó, hơi thở ấm nóng mang theo mùi hương quyến rũ phả vào mặt hắn. Tử Kiều cố gắng tỏ ra lạnh lùng, nhưng không thể phủ nhận sự kích thích từ những hành động mời gọi đó. Hắn cũng đáp lại bằng những ánh mắt đầy ẩn ý hoặc những lời trêu chọc nửa đùa nửa thật, khiến Tú Anh vừa tức giận lại vừa thích thú.

Đại Hùng thì vẫn giữ thái độ phức tạp. Gã đối xử với Tử Kiều vẫn nhiệt tình, nhưng trong ánh mắt luôn có sự quan sát ngầm. Gã cũng không còn quá thân mật với Uyển Nương trước mặt mọi người, nhưng Tử Kiều tinh ý nhận ra những cái liếc mắt trao đổi và những cử chỉ rất nhỏ đầy ẩn ý giữa hai người họ khi không ai để ý.

Cuộc hành trình kéo dài quả thực là một thử thách về sự kiềm chế và cũng là mảnh đất màu mỡ cho những tình huống "hương diễm, mập mờ".

Một buổi tối, đoàn người phải nghỉ lại tại một quán trọ nhỏ ven đường. Quán trọ đơn sơ, chỉ còn lại hai phòng trống không quá lớn. Sau một hồi bàn bạc, quyết định cuối cùng là Đại Hùng, Đại Ngưu và Tử Kiều ở chung một phòng. Lan Như Hương, Uyển Nương, Tú Anh ở phòng còn lại.

Đêm đó, sau khi ăn tối xong, Tử Kiều đang ngồi đọc sách trong phòng thì nghe thấy tiếng cười đùa, nói chuyện vọng lại từ phòng bên cạnh của mấy người phụ nữ. Hắn nghe loáng thoáng tiếng Lan Như Hương, tiếng Uyển Nương lanh lảnh trêu chọc gì đó, và cả tiếng cười khúc khích trong trẻo nhưng đầy ẩn ý của Tú Anh.

Một lúc sau, có tiếng nước chảy và tiếng người đi lại trong phòng. Có lẽ họ đang chuẩn bị tắm rửa qua loa trước khi đi ngủ. Trái tim Tử Kiều bất giác đập nhanh hơn. Hắn cố gắng tập trung vào cuốn sách, nhưng tâm trí lại không ngừng tưởng tượng ra cảnh tượng bên kia vách ngăn. Ba người phụ nữ xinh đẹp, mỗi người một vẻ, đang ở cùng một chỗ...

Bỗng nhiên, có tiếng "Á" khe khẽ của Lan Như Hương, rồi tiếng cười khúc khích của Uyển Nương: "Ấy, Lan tỷ cẩn thận chứ, làm đổ cả chậu nước rồi kìa! Ướt hết cả áo rồi!"

Rồi lại có tiếng Tú Anh xen vào, giọng đầy vẻ quan tâm nhưng cũng không giấu được ý cười: "Để muội lấy khăn lau giúp tỷ nhé? Trời ạ, ướt sũng thế này..."

Tử Kiều ngồi bên này vách ngăn, nghe rõ mồn một. Hắn có thể tưởng tượng ra cảnh Lan Như Hương luống cuống vì bị đổ nước, chiếc áo mỏng dính chặt vào cơ thể, để lộ những đường cong mềm mại và có lẽ cả đôi gò bồng đảo e ấp... Hình ảnh đó khiến hạ bộ hắn lại bắt đầu phản ứng. Hắn vội vàng nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những ý nghĩ đen tối.

Sau khi tắm rửa xong, có lẽ vì mệt mỏi sau một ngày đi đường, phòng bên kia nhanh chóng im lặng. Chỉ còn tiếng thở đều đều của những người đã chìm vào giấc ngủ. Tử Kiều cũng cố gắng nằm xuống, ép mình ngủ đi.

Sáng hôm sau, đoàn người lại tiếp tục lên đường. Hôm nay, họ phải đi qua một đoạn đường núi khá hiểm trở. Chiếc xe ngựa chở nặng ì ạch leo dốc. Để giảm tải, mọi người quyết định xuống đi bộ, chỉ để lại Lan Như Hương và mấy đứa trẻ trên xe.

Khi xe đang đi qua một khúc cua gấp và dốc, bánh xe bất ngờ trượt phải một tảng đá lớn, khiến cả chiếc xe nghiêng hẳn sang một bên. Lan Như Hương ngồi trên xe không kịp phản ứng, hét lên một tiếng rồi ngã lăn xuống sườn dốc thoai thoải bên cạnh đường!

"Lan nương!" Đại Hùng và Tử Kiều đang đi gần đó cùng hét lên thất thanh, vội vàng lao xuống.

May mắn là sườn dốc không quá cao và có nhiều cỏ cây nên Lan Như Hương không bị thương nặng, chỉ bị trầy xước nhẹ và có phần hoảng sợ. Nhưng trong lúc lăn xuống, y phục của nàng đã bị cây cỏ làm cho xộc xệch. Chiếc áo ngoài bị rách một mảng lớn ở bên hông, còn chiếc yếm lót bên trong cũng bị kéo lệch đi, để lộ ra gần như trọn vẹn một bên bầu ngực căng tròn, trắng nõn dưới ánh nắng ban mai. Đầu vú hồng hào thanh tú khẽ run rẩy vì hoảng sợ và đau đớn.

Tử Kiều là người lao xuống gần nàng trước tiên. Cảnh xuân quang bất ngờ phơi bày trước mắt khiến hắn sững người trong giây lát. Làn da trắng mịn màng, bầu ngực tròn trịa hoàn hảo, vẻ đẹp e ấp, mong manh của nàng trong hoàn cảnh này có một sức quyến rũ lạ kỳ, đánh thẳng vào trái tim hắn.

"Tẩu... tẩu không sao chứ?" Hắn vội vàng quỳ xuống bên cạnh nàng, giọng đầy lo lắng, ánh mắt không tự chủ được mà lướt qua phần cơ thể đang để lộ của nàng.

Lan Như Hương lúc này mới hoàn hồn, nhận ra tình trạng của mình và ánh mắt nóng rực của Tử Kiều. Nàng vội vàng kéo lại vạt áo rách, che đi phần cơ thể hớ hênh, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ và đau đớn. "Ta... ta không sao... Chỉ hơi đau một chút..." Nàng lắp bắp.

Đúng lúc đó, Đại Hùng cũng chạy tới. Thấy vợ chỉ bị trầy xước nhẹ, gã thở phào nhẹ nhõm. Gã đỡ nàng dậy, kiểm tra vết thương qua loa rồi ân cần hỏi han. Nhưng ánh mắt gã khi nhìn Tử Kiều lại có chút gì đó phức tạp. Gã có thấy ánh mắt của Tử Kiều lúc nãy không? Gã có nghĩ gì không? Tử Kiều không biết, chỉ cảm thấy bầu không khí lại trở nên ngượng ngập lạ thường.

Tú Anh và Uyển Nương cũng chạy tới hỏi thăm. Tú Anh nhanh chóng lấy trong tay nải ra một chiếc khăn sạch và chai thuốc nhỏ đưa cho Lan Như Hương lau vết thương, cử chỉ rất mực quan tâm. Uyển Nương thì chỉ đứng nhìn, ánh mắt lướt qua Tử Kiều rồi lại nhìn Đại Hùng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khó hiểu.

Sự cố nhỏ này khiến hành trình bị chậm lại đôi chút, nhưng cũng làm cho mối quan hệ giữa các nhân vật thêm phần căng thẳng và ám muội. Tử Kiều không thể quên được hình ảnh bộ ngực trắng nõn của Lan Như Hương, và cảm giác tội lỗi lại càng dày vò hắn. Đại Hùng thì dường như càng thêm phần cảnh giác với Tử Kiều. Còn Tú Anh, nàng ta dường như đã nhìn thấu được tình cảm không bình thường mà Tử Kiều dành cho vị tẩu tử xinh đẹp này.

Những ngày tiếp theo, để tránh những tình huống khó xử, Tử Kiều cố gắng đi tách ra khỏi đoàn một chút, hoặc chủ động ngồi cùng xe với Đại Ngưu. Nhưng sự gần gũi trong không gian hạn chế của quán trọ vào ban đêm là không thể tránh khỏi.

Một đêm khác, trời mưa tầm tã, họ phải dừng chân tại một quán trọ còn tồi tàn hơn cả lần trước. Lần này chỉ có một phòng lớn duy nhất còn trống. Cả đoàn đành phải trải chiếu nằm chung trong một phòng, nam một bên, nữ một bên, cách nhau một tấm rèm vải mỏng manh.

Đêm khuya, tiếng mưa rơi lộp độp trên mái lá. Tử Kiều nằm trằn trọc không ngủ được. Bên kia tấm rèm là ba người phụ nữ. Hắn nghe thấy tiếng thở đều đều của Lan Như Hương và Uyển Nương, nhưng Tú Anh dường như cũng thao thức giống hắn.

Bỗng nhiên, hắn cảm thấy có một bóng người nhẹ nhàng vén rèm bước sang khu vực của đám đàn ông. Dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu sắp cạn, hắn nhận ra đó là Tú Anh. Nàng ta chỉ mặc một chiếc áo lót mỏng manh và chiếc quần lụa dài, mái tóc xõa tung trên vai.

Nàng ta rón rén đi về phía hắn đang nằm ở góc trong cùng. Tim Tử Kiều đập thình thịch. Nàng ta định làm gì?

Tú Anh lặng lẽ nằm xuống bên cạnh hắn, sát đến mức hắn có thể cảm nhận được hơi ấm và mùi hương cơ thể nàng. Nàng quay mặt về phía hắn, đôi mắt sáng lấp lánh trong bóng tối, thì thầm: "Công tử... chưa ngủ sao?"

Tử Kiều cứng người, không biết phải đáp lại thế nào.

Tú Anh khẽ cười, đưa một ngón tay lên chạm nhẹ vào môi hắn: "Suỵt... Đừng lên tiếng." Rồi nàng bất ngờ dịch người sát lại gần hơn nữa, đôi môi mềm mại của nàng tìm đến môi hắn, bắt đầu một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy mời gọi.

Bàn tay nàng cũng không hề yên phận, khẽ luồn vào trong áo hắn, vuốt ve lồng ngực rắn chắc. Tử Kiều hoàn toàn bất ngờ trước sự táo bạo của nàng trong hoàn cảnh này. Hắn theo bản năng định đẩy nàng ra, nhưng sự mềm mại và hơi ấm từ cơ thể nàng, cùng với nụ hôn ngọt ngào lại khiến hắn mềm lòng. Dục vọng bị kiềm nén bấy lâu nay lại trỗi dậy.

Hắn đáp lại nụ hôn của nàng, một tay ôm lấy eo nàng, tay kia cũng bắt đầu khám phá những đường cong nóng bỏng dưới lớp áo lụa mỏng. Hai cơ thể quấn lấy nhau trong bóng tối, chỉ cách những người khác một tấm rèm mỏng manh. Sự vụng trộm và nguy hiểm càng làm tăng thêm phần kích thích.

Hắn lần tìm bầu ngực căng tròn của nàng, xoa nắn qua lớp áo. Tú Anh khẽ rên lên, người càng ép sát vào hắn hơn. Nàng chủ động dùng lưỡi khuấy đảo trong miệng hắn, bàn tay cũng lần mò xuống hạ bộ đã sớm cương cứng của hắn, cách một lớp quần mà vuốt ve, trêu chọc.

Cả hai như hai con thiêu thân lao vào nhau, quên hết mọi nguy hiểm xung quanh. Tử Kiều kéo áo lót của nàng lên, cúi xuống bú mút đôi gò bồng đảo quen thuộc. Tú Anh thở dốc, hai tay bấu chặt lấy lưng hắn.

Ngay khi cả hai đang chìm đắm trong dục vọng, chuẩn bị tiến tới bước cuối cùng, thì từ phía bên kia tấm rèm, có tiếng ho khan của Đại Hùng vang lên, rồi tiếng trở mình sột soạt.

Cả Tử Kiều và Tú Anh giật bắn mình, vội vàng dừng lại mọi hành động, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Họ nín thở lắng nghe. May mắn thay, sau tiếng trở mình đó, Đại Hùng lại im lặng, có lẽ gã chỉ vô tình ho khan trong lúc ngủ.

Nhưng sự cố đó cũng đủ làm cả hai tỉnh táo lại. Nguy hiểm quá gần. Tú Anh vội vàng chỉnh lại y phục, đặt lên môi Tử Kiều một nụ hôn nhanh rồi lặng lẽ vén rèm trở về chỗ của mình.

Tử Kiều nằm đó, tim vẫn còn đập mạnh, hạ bộ căng cứng đau tức vì dục vọng không được giải tỏa. Hắn vừa tiếc nuối, lại vừa cảm thấy may mắn vì đã không đi quá xa. Trò chơi với lửa này thực sự quá nguy hiểm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free