Thiện Ác Bất Phân - Chapter 104: Băng tan
Tử Kiều ngồi xếp bằng trên giường trong căn nhà nhỏ tĩnh lặng, nhưng tâm trí lại không hoàn toàn tĩnh lặng như hắn mong muốn. Sự hiện diện của Tú Anh ở bên ngoài, giống như một vệ sĩ tận tụy nhưng cũng giống như một bức tường băng kiên cố, khiến hắn cảm thấy có chút gì đó không trọn vẹn. Hắn không chỉ muốn một thuộc hạ biết nghe lệnh, hắn còn muốn nhìn thấu được con người ẩn sau lớp vỏ bọc chuyên nghiệp đến mức lạnh lùng kia.
Hắn luôn có cảm giác, đôi mắt tuy sắc bén và lạnh lùng của Tú Anh đôi khi lại ẩn chứa một nỗi buồn thầm kín, một sự cô đơn mà nàng cố gắng che giấu. Có lẽ nào, sự lạnh lùng chỉ là lớp áo giáp nàng tự tạo ra để bảo vệ bản thân trong cái thế giới khắc nghiệt và tổ chức đầy rẫy nguy hiểm này?
Một ý nghĩ lóe lên: thay vì dùng quyền lực để áp chế, có lẽ hắn nên thử một cách khác, một cách "mềm mỏng" hơn để tiếp cận tảng băng này, để khiến nàng thực sự "trải lòng". Và tất nhiên, cách "mềm mỏng" của Giang Tử Kiều thường không thể thiếu đi những "gia vị" đặc trưng của hắn.
"Tú Anh." Tử Kiều cất tiếng gọi, giọng nói bình thản nhưng ẩn chứa sự quan tâm khó nhận ra.
Tiếng bước chân quen thuộc vang lên, Tú Anh xuất hiện ở cửa, khẽ cúi đầu: "Quân sư có gì căn dặn?"
"Vào đây, đóng cửa lại." Tử Kiều ra hiệu.
Tú Anh làm theo mệnh lệnh, bước vào phòng và khép cửa. Nàng đứng nghiêm trang, chờ đợi chỉ thị tiếp theo, gương mặt vẫn giữ vẻ lạnh nhạt thường trực, nhưng Tử Kiều tinh ý nhận ra hàng mi nàng khẽ run lên một cách khó thấy.
"Ngồi xuống đây." Tử Kiều vỗ nhẹ lên mép giường bên cạnh mình.
Hành động này rõ ràng nằm ngoài dự liệu của Tú Anh. Nàng hơi sững người, ngẩng đầu nhìn Tử Kiều với ánh mắt dò hỏi và có phần bối rối. "Quân sư..."
"Ta bảo ngồi xuống." Tử Kiều nhắc lại, giọng nói ôn hòa hơn nhưng vẫn không cho phép từ chối. "Ta muốn nói chuyện với nàng một chút."
Tú Anh do dự vài giây, cuối cùng cũng cắn môi, từ từ ngồi xuống mép giường, giữ một khoảng cách nhỏ với Tử Kiều. Tư thế của nàng vẫn khá cứng nhắc, thể hiện sự phòng bị.
Tử Kiều không vội nói chuyện ngay. Hắn chỉ im lặng nhìn nàng, ánh mắt không còn vẻ trêu chọc hay dò xét như trước, mà trở nên sâu lắng hơn. Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng vén lọn tóc mai lòa xòa trên trán nàng.
Tú Anh giật mình, theo phản xạ định né đi, nhưng khi bắt gặp ánh mắt dịu dàng của Tử Kiều, cơ thể nàng lại cứng lại, không dám cử động. Bàn tay ấm áp của hắn khẽ lướt trên má nàng, mang lại một cảm giác xa lạ nhưng lại không hề đáng sợ.
"Ngươi... sợ ta sao?" Tử Kiều hỏi khẽ, ngón tay cái nhẹ nhàng miết lên gò má hơi ửng hồng của nàng.
Tú Anh cúi đầu, giọng lí nhí: "Thiếp... không dám."
"Ngẩng mặt lên nhìn ta." Tử Kiều yêu cầu. Khi Tú Anh ngập ngừng ngẩng lên, hắn nhìn thẳng vào mắt nàng. "Ta biết nàng là cô nhi, được tổ chức nuôi dưỡng. Cuộc sống chắc hẳn không dễ dàng gì phải không?"
Câu hỏi bất ngờ và giọng điệu quan tâm của Tử Kiều khiến Tú Anh sững sờ. Chưa từng có ai trong tổ chức hỏi nàng những điều này. Họ chỉ quan tâm đến kết quả nhiệm vụ, đến sự phục tùng tuyệt đối. Nỗi tủi thân và cô đơn tích tụ bao năm tháng bỗng dưng như muốn trào ra khỏi lồng ngực. Đôi mắt nàng bất giác ngấn lệ.
"Sao thế?" Tử Kiều đưa tay lên, dùng mu bàn tay lau đi giọt nước mắt vừa lăn xuống má nàng. "Có điều gì ấm ức, cứ nói với ta. Ta là Quân sư của nàng, có trách nhiệm quan tâm đến nàng."
Lời nói này như một chiếc chìa khóa mở tung cánh cửa cảm xúc đã bị khóa chặt bấy lâu nay của Tú Anh. Nàng không kìm nén được nữa, nước mắt bắt đầu tuôn rơi. Nàng kể về những năm tháng tuổi thơ thiếu thốn tình thương, về sự huấn luyện khắc nghiệt đến tàn nhẫn của tổ chức, về nỗi cô đơn khi không có ai để tin tưởng, chia sẻ, về nỗi sợ hãi thường trực khi phải đối mặt với hiểm nguy và cái chết... Nàng nói trong tiếng nấc nghẹn ngào, bao nhiêu ấm ức, đau khổ như được dịp tuôn ra hết.
Tử Kiều im lặng lắng nghe, một tay vẫn nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng, tay kia bất giác vòng qua eo, kéo nàng sát lại gần hơn, vỗ về tấm lưng đang run rẩy của nàng. Hắn không ngờ, chỉ vài lời quan tâm đúng lúc lại có thể khiến tảng băng này tan chảy nhanh đến vậy. Hắn cảm nhận được sự yếu đuối và khao khát được che chở ẩn sau vẻ ngoài mạnh mẽ, lạnh lùng kia.
Khi Tú Anh dần bình tĩnh lại, chỉ còn lại tiếng thút thít khe khẽ, Tử Kiều mới nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên. Đôi mắt nàng đỏ hoe, sưng mọng, nhưng không còn vẻ lạnh lùng xa cách nữa, thay vào đó là sự yếu đuối, hoang mang và cả một chút tin tưởng, dựa dẫm. Gương mặt đẫm nước mắt này lại mang một vẻ đẹp mong manh, đáng thương lạ lùng, khiến trái tim sắt đá của Tử Kiều cũng phải khẽ rung động.
"Nín đi nào." Tử Kiều dùng giọng dịu dàng dỗ dành, bàn tay đang ôm eo nàng bắt đầu không thành thật mà di chuyển lên trên, hướng về phía đôi gò bồng đảo đầy đặn. "Sau này có ta ở đây rồi, sẽ không để nàng phải chịu thiệt thòi nữa."
Lần này, khi bàn tay Tử Kiều chạm vào ngực nàng, Tú Anh chỉ khẽ run lên một chút rồi im lặng, không hề có ý định phản kháng. Nàng dường như đã hoàn toàn buông bỏ lớp phòng ngự của mình, ngoan ngoãn dựa vào lòng Tử Kiều, tìm kiếm sự ấm áp và an ủi.
Tử Kiều cảm nhận được sự thay đổi này. Hắn không còn cảm thấy đây là sự trêu chọc hay chinh phục nữa, mà là một sự giao hòa cảm xúc tinh tế. Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên vầng trán ẩm ướt của nàng, rồi di chuyển xuống đôi mắt vẫn còn ngấn lệ, xuống sống mũi thanh tú, và cuối cùng dừng lại trên đôi môi mềm mại đang hé mở.
Nụ hôn ban đầu chỉ là sự chạm nhẹ đầy thăm dò, nhưng nhanh chóng trở nên sâu lắng và mãnh liệt hơn khi Tú Anh không những không từ chối mà còn vụng về đáp lại. Nàng chỉ làm theo bản năng, theo sự dẫn dắt của Tử Kiều và những cảm xúc hỗn loạn trong lòng.
Trong khi đôi môi quấn quýt, bàn tay Tử Kiều cũng bắt đầu công cuộc khám phá của mình. Hắn nhẹ nhàng cởi bỏ lớp y phục bên ngoài của Tú Anh, để lộ chiếc yếm mỏng màu trắng bên trong. Đôi gò bồng đảo căng tròn, trắng nõn ẩn hiện sau lớp vải mỏng càng thêm phần mê người. Tử Kiều không kìm được mà cúi xuống, cách lớp yếm mà hôn lên đỉnh nhũ hoa đã sớm cương cứng.
"A..." Tú Anh khẽ rên lên, cả người mềm nhũn trong vòng tay Tử Kiều. Nàng cảm thấy một luồng khoái cảm xa lạ nhưng mãnh liệt chạy dọc cơ thể, khiến nàng vừa xấu hổ vừa mong chờ.
Tử Kiều không dừng lại ở đó. Hắn thành thạo cởi bỏ nốt chiếc yếm mỏng, để đôi tuyệt tác trước ngực nàng hoàn toàn được tự do. Làn da trắng mịn, đôi gò bồng đảo đầy đặn với hai nụ hồng xinh xắn phơi bày trước mắt hắn. Hắn tham lam ngắm nhìn, rồi lại cúi xuống, dùng miệng lưỡi của mình mà trêu đùa, mút mát một bên nhũ hoa.
Tú Anh ưỡn người lên theo bản năng, hai tay bấu chặt lấy lưng áo Tử Kiều, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ khe khẽ đầy gợi tình. Nàng cảm thấy như mình đang tan chảy trong vòng tay và sự âu yếm của hắn. Sự lạnh lùng, cứng rắn thường ngày đã biến mất không còn dấu vết, chỉ còn lại một nữ nhân đang chìm đắm trong những cảm xúc và khoái cảm lần đầu được nếm trải.
Bàn tay Tử Kiều cũng không nhàn rỗi, vuốt ve khắp cơ thể nàng, từ tấm lưng ong mịn màng, xuống vòng eo thon thả, rồi đến cặp mông tròn trịa đang khẽ run lên.
Hắn cảm nhận được sự nóng bỏng và ẩm ướt đang lan tỏa từ cơ thể nàng.
"Quân sư..." Tú Anh gọi tên hắn trong cơn mê đắm, giọng nói mềm mại như nước.
"Hửm?" Tử Kiều ngẩng lên, nhìn khuôn mặt nàng đang ửng hồng vì dục vọng, đôi mắt long lanh ngấn nước đầy quyến rũ.
"Thiếp... muốn..." Tú Anh ngập ngừng, không biết diễn tả cảm giác của mình như thế nào.
Tử Kiều cười khẽ, hắn hiểu nàng muốn gì. Nhưng hắn không vội vàng. Hắn muốn từ từ tận hưởng quá trình băng tan tuyết lạc này. Hắn lại tiếp tục dùng miệng lưỡi và bàn tay để khám phá từng tấc da thịt trên cơ thể nàng, khiến nàng hết lần này đến lần khác rên rỉ, quằn quại trong cơn khoái lạc dâng trào.
Khi cảm thấy cả hai đã hoàn toàn sẵn sàng, Tử Kiều mới nhẹ nhàng đặt nàng nằm xuống giường, còn hắn thì chống tay hai bên người nàng. Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, hỏi: "Nàng... sẵn sàng chưa?"
Tú Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt tràn đầy tin tưởng và phó thác.
Tử Kiều mỉm cười, cúi xuống hôn lên môi nàng một lần nữa, rồi từ từ tách hai chân thon dài của nàng ra. Nơi bí ẩn giữa hai chân nàng đã sớm ẩm ướt, hé mở như chờ đợi sự xâm nhập. Hắn đưa "hung khí" đã sớm hùng dũng của mình đặt lên cửa huyệt, rồi chậm rãi tiến vào.
Tử Kiều cảm nhận rõ sự thay đổi trong cơ thể và cảm xúc của Tú Anh. Nàng không còn là tảng băng lạnh lẽo nữa, mà đã trở thành dòng nước ấm áp, quấn quýt lấy hắn. Hắn thúc đều đặn, mạnh mẽ, tận hưởng sự non nớt nhưng đầy nhiệt tình của nàng.
Cuối cùng, cả hai cùng đạt đến đỉnh điểm trong tiếng rên rỉ hòa quyện. Tử Kiều ôm chặt lấy thân hình mềm mại của Tú Anh, cảm nhận sự ấm áp và thỏa mãn lan tỏa.
[Hệ thống: Hoàn thành giao hợp với Tú Anh (Thành viên Ảnh Nguyệt Các). Đánh giá hành vi: Ban đầu có yếu tố lợi dụng chức vụ, sau chuyển thành song phương tự nguyện (do đối tượng trải lòng và tin tưởng). Điểm Thiện +5. Điểm Ác +5. Điểm Ác hiện tại: 996. Điểm Thiện hiện tại: 2280. Nghiệp Điểm không thay đổi.]
"Hử? Vừa tăng Thiện vừa tăng Ác?" Tử Kiều hơi ngạc nhiên với thông báo này. Xem ra Hệ thống cũng nhận định được sự phức tạp trong mối quan hệ này. "Thôi kệ, ít nhất cũng không bị trừ điểm Thiện."
Sau cơn mây mưa, Tú Anh nằm nép vào lòng Tử Kiều, gương mặt vẫn còn ửng hồng, ánh mắt nhìn hắn không còn vẻ lạnh lùng mà tràn đầy sự dịu dàng và quyến luyến.
Tử Kiều vuốt ve mái tóc mềm của nàng, cảm thấy khá hài lòng với kết quả "hâm nóng" này. Hắn không chỉ có thêm một thuộc hạ trung thành, mà còn là một người có thể chia sẻ và dựa dẫm vào hắn.
"Được rồi, nghỉ ngơi một chút đi." Tử Kiều nói. "À mà này, ta muốn hỏi về đại hội lần này của tổ chức."
Nghe nhắc đến công việc, Tú Anh định thần lại một chút, nhưng giọng nói vẫn mềm mại hơn hẳn: "Vâng, Quân sư muốn biết gì ạ?"
Tú Anh cũng không còn giấu giếm, nàng kể lại cặn kẽ những gì mình biết, thỉnh thoảng còn đưa ra những lời khuyên và phân tích dựa trên kinh nghiệm của tổ chức. Thái độ của nàng lúc này hoàn toàn là sự tận tâm của một thuộc hạ đối với cấp trên mà mình tin tưởng.
Sau khi nắm được những thông tin cần thiết, Tử Kiều gật đầu hài lòng. "Thông tin rất hữu ích. Cảm ơn nàng."
Tử Kiều nhìn dáng vẻ e lệ đáng yêu của nàng, cười nói: "Được rồi, sáng mai chuẩn bị đi dạo Kinh Thành cùng ta."
"Đi... đi dạo ạ?" Tú Anh hơi ngạc nhiên, nhưng trong giọng nói đã không còn sự dò hỏi mà thay vào đó là một chút mong chờ.
"Đúng vậy." Tử Kiều xác nhận. "Ta muốn xem Kinh Thành ban ngày thế nào. Nàng sẽ là người dẫn đường cho ta."
"Vâng... thưa Quân sư." Tú Anh ngoan ngoãn đáp, trong lòng cảm thấy một niềm vui nho nhỏ len lỏi. Đây là lần đầu tiên nàng được giao một nhiệm vụ "nhàn hạ" và có phần riêng tư như vậy.
Nàng nhanh chóng mặc lại y phục, nhưng trước khi rời đi, nàng lại ngập ngừng quay lại nhìn Tử Kiều.
"Sao thế?" Tử Kiều hỏi.
"Quân sư..." Tú Anh lí nhí. "Sau này... ngài có còn... tâm sự với thiếp như vậy nữa không?"
Tử Kiều bật cười, tiến lại gần, véo nhẹ má nàng: "Ngốc ạ. Đương nhiên là có rồi. Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời."
Tú Anh đỏ mặt, khẽ gật đầu rồi mới thực sự yên tâm rời khỏi phòng.