Thiện Ác Bất Phân - Chapter 102: Một thoáng
Rời khỏi căn nhà nhỏ của Đại Ngưu và người tẩu tử "nhiệt tình" Uyển Nương.
"Lão Mã!" Tử Kiều vén rèm xe, gọi người đánh xe. "Không cần tìm hiểu đường đến Thành chủ phủ nữa. Cứ thẳng tiến Kinh Thành cho ta!"
"Ơ? Tiên sinh đổi ý ạ?" Lão Mã hơi ngạc nhiên nhưng cũng không dám hỏi nhiều, vung roi thúc ngựa. "Vâng, rõ!"
Thế là, bỏ lại sau lưng Phủ Thành với những mối quan hệ phức tạp và những cám dỗ nhất thời, xe ngựa của Tử Kiều tăng tốc, hướng thẳng về đế đô hoa lệ - Kinh Thành.
Hành trình sau đó diễn ra khá suôn sẻ. Tử Kiều phần lớn thời gian ngồi trong xe tĩnh tọa tu luyện [Dẫn Khí Quyết]. Luồng khí tức trong cơ thể hắn ngày càng trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn một chút, dù tốc độ vẫn còn khá chậm chạp so với mong muốn của hắn. Xem ra, muốn đột phá Luyện Khí kỳ, ngoài việc chăm chỉ tu luyện, hắn cần phải có thêm công pháp cao cấp hơn hoặc các loại linh đan, dược thảo hỗ trợ. Và những thứ đó, ở Kinh Thành chắc chắn sẽ dễ tìm hơn nhiều.
Sau nhiều ngày rong ruổi, cuối cùng thì bóng dáng hùng vĩ của Kinh Thành cũng hiện ra ở phía chân trời. Khác hẳn với sự náo nhiệt có phần xô bồ của Phủ Thành hay vẻ yên bình của Thạch Gia Thôn, Kinh Thành hiện lên với một khí thế hoàn toàn khác biệt.
Ngay từ xa, Tử Kiều đã có thể nhìn thấy bức tường thành cao sừng sững như một con mãng xà khổng lồ đang say ngủ, được xây bằng những khối đá xanh đen vững chắc, trải dài tít tắp. Cổng thành chính rộng lớn như miệng một con quái thú, hai bên là hàng lính canh mặc giáp sắt sáng loáng, tay cầm trường thương, đứng nghiêm trang, ánh mắt sắc lẹm quét qua dòng người vào ra đông như kiến cỏ. Khí thế uy nghiêm, trang trọng toát ra từ cổng thành khiến bất cứ ai đến đây lần đầu cũng phải cảm thấy nhỏ bé và kính nể.
Xe ngựa của Tử Kiều hòa vào dòng người đang xếp hàng chờ qua cổng kiểm tra.
Qua được cổng thành, hắn vén rèm nhìn ra ngoài, dù không phải lần đầu đến đây, nhưng lần trước vội vã, lần này hắn mới thảnh thơi ngắm nhìn.
Một thế giới hoàn toàn mở ra trước mắt Tử Kiều. Đường phố rộng thênh thang, đủ cho mấy chiếc xe ngựa song song chạy, được lát bằng đá xanh sạch sẽ. Hai bên đường là những tòa nhà cao tầng san sát, kiến trúc đa dạng, từ những cửa hàng buôn bán đủ loại sản vật quý hiếm, những tửu lâu, trà quán sang trọng với biển hiệu chạm trổ tinh xảo, cho đến những dinh thự nguy nga của quan lại, quý tộc ẩn mình sau những bức tường cao và cánh cổng sơn son thếp vàng.
Dòng người trên đường đông đúc, tấp nập đến chóng mặt. Có thương nhân bụng phệ mặc gấm vóc lụa là, có thư sinh áo xanh khăn đóng nho nhã, có hiệp khách lưng đeo trường kiếm mặt lạnh như tiền, có tiểu thư khuê các ngồi trong kiệu hoa kín đáo, có cả những người dân lao động bình thường với đủ mọi ngành nghề... Tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa, tiếng cười nói, tiếng vó ngựa lóc cóc hòa quyện vào nhau tạo thành một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống của một đô thị phồn hoa bậc nhất.
Không khí cũng khác hẳn. Ngoài mùi thơm của các loại thức ăn từ những quán hàng rong ven đường, mùi hương liệu, phấn son từ các cửa hàng và những chiếc xe ngựa sang trọng, còn có cả mùi mực thơm từ các hiệu sách, mùi thuốc bắc từ các y quán... và tất nhiên, không thể thiếu mùi... người đông đặc trưng của một thành phố lớn.
Lão Mã cũng lần đầu đến Kinh Thành, mắt tròn mắt dẹt nhìn ngó xung quanh, tay cầm cương mà cứ run run vì choáng ngợp. Tử Kiều thì bình tĩnh hơn nhiều, dù sao hắn cũng mang ký ức của một người từ thế giới hiện đại, đã từng thấy những thành phố lớn hơn thế này nhiều. Tuy nhiên, cái vẻ cổ kính, uy nghiêm và sự sầm uất mang đậm nét phong kiến đặc trưng của Kinh Thành này vẫn khiến hắn cảm thấy có chút mới lạ và hứng thú.
"Đúng là một cái ao lớn! Không biết có bao nhiêu cá lớn cá bé đang vùng vẫy trong này đây?" Tử Kiều cười thầm, ánh mắt lóe lên tia sáng đầy tính toán. Hắn đến đây không phải để ngắm cảnh, mà là để tìm cơ hội, để vùng vẫy, để trở thành con cá lớn nhất trong cái ao này.
"Tiên sinh, bây giờ chúng ta đi đâu ạ?" Lão Mã cố gắng giữ bình tĩnh, hỏi Tử Kiều.
"Tìm một tửu lâu tốt một chút. Đến Thục Tiên Tửu Lâu đi." Tử Kiều nhớ mang máng cái tên này trong những câu chuyện phiếm hắn nghe được trên đường. Nghe nói đó là một trong những tửu lâu nổi tiếng và sang trọng bậc nhất Kinh Thành.
Lão Mã gật đầu, hỏi đường mấy người rồi điều khiển xe ngựa len lỏi qua dòng người đông đúc, hướng về phía Thục Tiên Tửu Lâu.
Thục Tiên Tửu Lâu quả không hổ danh là đệ nhất tửu lâu Kinh Thành. Nó nằm trên một con phố lớn sầm uất, tòa nhà ba tầng cao lớn được xây bằng gỗ quý, mái cong chạm trổ hình rồng phượng tinh xảo, cột nhà sơn son thếp vàng lộng lẫy. Trước cửa có hai con sư tử đá uy nghi, mấy tiểu nhị mặc đồng phục sạch sẽ, nhanh nhẹn đứng đón khách với nụ cười niềm nở. Khách ra vào tấp nập, đa phần đều là những người ăn mặc sang trọng, khí độ bất phàm.
Tử Kiều xuống xe, ném cho Lão Mã một nén bạc to: "Ngươi tìm chỗ nghỉ ngơi, lo cho ngựa cẩn thận. Có việc ta sẽ gọi."
"Vâng, công tử!" Lão Mã nhận bạc rồi đánh xe đi, khi ở ngoài Tử Kiều luôn căn dặn ám vệ không được gọi là Quân sư.
Tử Kiều một mình ung dung bước vào Thục Tiên Tửu Lâu. Một tiểu nhị thấy hắn ăn mặc tuy không quá cầu kỳ nhưng khí chất phiêu dật, liền nhanh nhảu chạy ra đón: "Công tử, mời vào! Ngài muốn dùng bữa ở tầng một hay tìm nơi yên tĩnh trên lầu ạ?"
"Cho ta một bàn gần cửa sổ trên trên lầu." Tử Kiều đáp gọn.
"Vâng, mời công tử đi lối này!" Tiểu nhị nhanh nhẹn dẫn đường.
Tầng hai của tửu lâu bài trí trang nhã và yên tĩnh hơn tầng một. Những chiếc bàn gỗ lim bóng loáng được đặt cách nhau một khoảng đủ riêng tư, xung quanh treo những bức thư pháp, tranh thủy mặc phong cảnh hữu tình. Tử Kiều chọn một chiếc bàn trống ngay cạnh cửa sổ lớn, từ đây có thể nhìn bao quát một góc phố sầm uất bên dưới.
"Công tử muốn dùng gì ạ? Trà, rượu hay điểm tâm?" Tiểu nhị lễ phép hỏi.
"Cho một ấm trà Long Tỉnh loại tốt." Tử Kiều đáp. Hắn không có tâm trạng ăn uống lúc này.
"Vâng, công tử chờ một lát." Tiểu nhị lui ra.
Chẳng mấy chốc, một ấm trà Long Tỉnh nóng hổi với hương thơm thanh khiết đã được mang lên. Tử Kiều tự rót cho mình một chén, làn khói mỏng lượn lờ bốc lên. Hắn nhấp một ngụm trà, vị ngọt dịu, thanh mát lan tỏa trong khoang miệng, giúp tinh thần thư thái đi nhiều.
Hắn tựa người vào thành ghế, ánh mắt lơ đãng nhìn xuống dòng người ngựa không ngừng qua lại trên phố. Tiếng ồn ào, náo nhiệt từ bên ngoài vọng vào, nhưng dường như không làm ảnh hưởng đến không gian yên tĩnh nơi hắn đang ngồi. Trong khoảnh khắc này, giữa sự xa hoa, sầm uất của đế đô, Tử Kiều lại cảm thấy một sự tĩnh lặng lạ thường trong tâm hồn.
Hắn bắt đầu suy nghĩ miên man về cuộc đời mình. Trọng sinh. Hai chữ này nghe thật kỳ diệu, nhưng cũng thật trớ trêu. Từ một kẻ bình thường ở thế giới hiện đại, đột nhiên hắn lại có mặt ở thế giới cổ đại này, trong một thân xác khác, mang theo một cái Hệ thống quái dị. Cuộc sống của hắn đã thay đổi hoàn toàn.
Hắn có được [Dẫn Khí Quyết], bước chân vào con đường tu luyện mà người đời ao ước. Hắn có được Lan Như Hương yêu thương, có Mị Kiều hầu hạ, có Đông Tuyết lạnh lùng, Tú Anh nhung nhớ, đôi khi có cả những va chạm chóng vánh và cả Thanh Liên.. Cuộc sống hiện tại so với kiếp trước đúng là một trời một vực. Quyền lực, sức mạnh, dục vọng... những thứ hắn từng khao khát hoặc chưa từng dám khao khát, giờ đây đều nằm trong tầm tay.
Nhưng... đôi khi hắn tự hỏi, ý nghĩa của tất cả những điều này là gì? Hắn trọng sinh để làm gì? Chỉ để sống một cuộc đời phóng túng, hưởng thụ lạc thú, trở thành kẻ mạnh nhất thế giới này? Hay còn mục đích nào khác? Cái Hệ thống kia rốt cuộc là cái gì, tại sao lại chọn hắn? Những câu hỏi đó thỉnh thoảng lại hiện lên trong đầu hắn, nhưng rồi lại nhanh chóng bị những ham muốn trần tục và mục tiêu trước mắt che lấp đi.
Hắn nhìn xuống dòng người hối hả bên dưới. Mỗi người một số phận, một cuộc đời. Họ đang vui, đang buồn, đang lo toan, đang tranh đấu vì điều gì? Giàu sang, quyền lực, tình yêu, hay chỉ đơn giản là miếng cơm manh áo qua ngày? So với họ, hắn có lẽ là kẻ may mắn nhất, nhưng cũng có lẽ là kẻ cô độc nhất. Hắn có nhiều người bên cạnh, nhưng không ai thực sự hiểu hắn, không ai có thể chia sẻ những bí mật sâu kín nhất của hắn. Hắn như một kẻ ngoại cuộc đang diễn một vở kịch lớn trong thế giới này.
Ánh mắt Tử Kiều chợt dừng lại trên một chiếc kiệu hoa nhỏ đang đi ngang qua tửu lâu. Chiếc kiệu được trang trí đơn giản nhưng thanh nhã, tấm rèm che khẽ lay động để lộ một góc khuôn mặt thiếu nữ xinh đẹp bên trong. Không hiểu sao, hình ảnh đó lại khiến hắn bất giác nhớ đến một người.
Liễu Thanh Liên.
Khuôn mặt xinh đẹp nhưng u buồn của nàng, ánh mắt trong veo nhưng luôn ẩn chứa sự tuyệt vọng, thân hình yếu đuối nhưng kiên cường chống chọi với số phận nghiệt ngã... lại hiện về rõ mồn một trong tâm trí hắn. Hắn nhớ lại lần đầu gặp nàng ở Thạch Thành, nhớ lại sự kinh ngạc trước vẻ đẹp thoát tục của nàng, nhớ lại âm mưu thâm độc mà nàng phải đối mặt, và nhớ lại... cái chết đầy ám ảnh của nàng.
Nàng đã chết. Đã chọn cách ra đi ngay khi vừa chạm tay vào tự do mà hắn đã mang lại. Hắn đã lợi dụng nàng để hoàn thành nhiệm vụ, đã lợi dụng nàng để đối phó với kẻ thù. Hắn đã hứa sẽ giúp nàng, nhưng cuối cùng, nàng lại lựa chọn cái chết.
Một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng Tử Kiều. Có chút tiếc nuối cho một hồng nhan bạc phận. Có chút áy náy mơ hồ vì đã không thể bảo vệ được nàng. Và có lẽ, còn có một chút tự trách vì sự vô tâm của chính mình. Hắn đã quá tập trung vào lợi ích bản thân, vào điểm số Hệ thống, mà quên mất rằng, những con người xung quanh hắn cũng có cảm xúc, cũng có sinh mệnh, cũng biết đau khổ.
Cái chết của Liễu Thanh Liên như một lời nhắc nhở về sự tàn khốc của thế giới này, và cả sự tàn nhẫn tiềm ẩn trong chính con người hắn. Hắn có sức mạnh, có Hệ thống, nhưng hắn không phải là Thượng Đế. Hắn không thể cứu được tất cả mọi người, và đôi khi, chính hành động của hắn lại gián tiếp hoặc trực tiếp gây ra bi kịch cho người khác.
"Thanh Liên... Nàng thật đáng thương." Tử Kiều khẽ thở dài, nâng chén trà lên uống cạn. Vị trà ngon hảo hạng lúc này lại có chút đắng chát nơi đầu lưỡi. "Nếu có kiếp sau, hy vọng nàng có thể sống một cuộc đời bình yên hơn."
Hắn lắc đầu, cố gắng xua đi những cảm xúc ủy mị không phù hợp với mình. Thế giới này vốn là cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh thì sống, kẻ yếu thì chết. Thương cảm hay áy náy cũng chẳng thay đổi được gì. Điều quan trọng là phải tiếp tục mạnh mẽ hơn nữa, để có thể tự bảo vệ mình, để có thể nắm giữ vận mệnh của chính mình, và có lẽ... để không phải chứng kiến thêm những bi kịch như của Liễu Thanh Liên xảy ra với những người mà hắn quan tâm.
Đặt mạnh chén trà xuống bàn, ánh mắt Tử Kiều trở lại vẻ sắc bén và đầy tính toán như thường ngày. Kinh Thành rộng lớn, cơ hội và thử thách đang chờ đợi. Hắn không có thời gian để đa sầu đa cảm. Hắn còn nhiều việc phải làm.