Thế giới bất thường, có người bình thường - Chương 2: Chapter 2: Mateo 02
Một bữa ăn ngon nên có vài người vây xung quanh một cái bàn nhỏ với vài món ăn có thể ăn, cùng nhau hưởng thức đồ ăn, cùng uống nước mình yêu thích thân thể mát mẻ, tâm hồn dịu dàng, dần muốn chia sẻ về con người họ, nói về bản thân mình trong quá khứ, đã trải qua như thế nào, trải nghiệm chuyện kì lạ đến mức khó tin rằng nó có thực nhưng lại vô tình chứng kiến ở góc đường đằng kia, chính điều đó đã gắn kết họ lại, nhưng bàn ăn này mang lại cảm giác như thế này
Quá im lặng, bầu không khí thì nặng nề, ăn uống chỉ dần no, không ngon miệng hay thư giãn, tích dần sự mệt mỏi lên người, cứ một đoạn thời gian đánh kể trên bàn ăn, đã khiến cho bản thân mình khó có thể tiêu hoá những thứ vô hình từ bầu không khí im lặng nạp vào trong cơ thể.
mắt thiện đối mắt lạnh, tai chỉ nghe mấy tiếng nhai nhốt nhét từ miệng phát ra, đều là gánh nặng nề cho tâm hồn, sức nặng của nó nặng như hai con xe khác màu trên bàn cờ, phải đối mặt nhau cùng một làn, tệ hơn là chúng đối mặt nhau mà không bị con cờ nào chặn, chặt hẹp và áp lục, lúng túng và ngượng ngùng, không thể tự do làm gì, tôi là nguồn gây thêm bực tức nên không thể mở lời, hai anh em nhà này cũng ít nói nên tình huống đã bế tắc, không làm gì, đợi chờ là nước đi khôn ngoan.
Sau bữa ăn, hai anh em nhà này quyết định đi về luôn, không ngồi lại chơi.
“em và anh xin về”, em gái phẩy tay nhẹ nhàng, nói năng dịu dàng.
“em không cần nói lễ phép thế đâu, nhớ dọn phòng”, cậu ta chỉ tay về tôi và tôi đáp lại
Chỉa ngón tay thân thiện vào cậu ta, người bạn thân nối khố từ nhỏ của tôi, dù ở quá khứ hay hiện tại thì nhà cậu ta chỉ cách tôi đúng một cái đường nhựa, có vạch trắng nức kéo dài tới đường chân trời, do khoảng cách không xa nên việc tôi làm đã chỉ thẳng mặt cậu ta, thật rõ ngón tay giữa thân thiện của tôi, cặp mắt giật hai lần, thấy rõ đường mạch máu trong mắt, chắc là cay mắt lắm, đôi môi bíu chặt, lông mày nhỉn lên, nuốt hết lại vào người đi, ngắm nhìn thật kĩ khuôn mặt của người thắng cuộc này, dáng đi lủi thủi như con chó ấm ức phải ôm chân của cô chủ nhỏ khỏi con chó điên ngoài đường, ngon thì nhào dô.
Tiến đưa khách quý về đúng nhà, tôi sảy bước về nhà, đóng cửa kín lại để dễ dàng hành sự những vấn đề riêng của mình, không lo phải bị xen vào, bắt đầu bằng việc rửa trôi đi mồ hôi nhơ nhớt trên người, đống nước đó đống lên người hơi bị lâu, thoải mái bước ra với mùi thơm của người đàn ông đích thực.
Cậu bước lên tầng một, vào phòng ngủ của riêng một mình cậu, mở cánh cửa ra là một khung cảnh bừa bộn, căn phòng to lớn cũng nhỏ đi dần bởi những đống sách bị ném đi bừa bãi trên sàn, tất nhiên cậu biết rõ đâu là sách để học trên trường, đâu là tiểu thuyết viết về những câu truyện truyền kì, kì ảo, ảo ma trong căn phòng này, gõ đốt sống lưng vài cái rồi cúi người cúi nhặt vài cuốn sách học cho buổi chiều hôm nay.
Cậu nhặt đại lên vài cuốn sách vào lòng bàn tay, rồi đặt bừa chúng ở trên giường ngủ, tiếp tục lục lọi cho tới khi đầy đủ sách học, như theo trí nhớ, lỡ nhặt được vài cuốn sách viết hơi nhảm như cuốn nói về cách thu hào quang năng lượng, nó trông quá ngứa mắt cậu ném nó đi qua một bên, rồi cứ thế nhặt thử và ném đi để phân loại các cuốn sách, ví như cuốn học thì ném trên bàn, còn lại ném đại đâu đó trong căn phòng này, dù sao phòng cũng rộng, mất thêm một chút chỗ ở cũng không thiệt gì.
Cao được một khoảng lớn chồng sách về các môn đại cương mua được từ đầu năm hai, giờ đây sau hàng ngày nằm chờ im, mong chờ được quật khởi khỏi đống rác thì cuối cùng công lý cũng tới, kéo chúng ra khỏi đống rác, bìa sách bị nắng chiếu vào, nhẹ nhàng và ấm áp, trang sách vui đùa với cơn gió, chúng nó đã cảm nhận được sự sống, mong muốn duy nhất bây giờ là được sử dụng với sự tôn trọng triệt để từ người dùng.
Cậu mở điện thoại lên, lên trang điện tử của trường, bỗng hiện lên một thông báo nhắc nhở về việc nghỉ học quá nhiều, cậu cần phải đến phòng tư vấn để giải bày lý do của mình, vuốt nó đi rồi bấm vào lịch học trong tuần trong mục lục chức năng được trang điện tử cung cấp cho học sinh và giáo viên trong trường.
Thứ ba, ngày hai mươi mốt, tháng tám, buổi chiều học thực hành ma trận đa người và niệm chú đơn, lọc chồng sách ra thêm lần nữa, tách ra được lấy hai quyển sách có ghi rõ cái tên của nó, chỉ là bìa có màu sắc cổ quái và đen tối, ma trận có bìa màu đỏ và niệm chú có bìa màu trắng, trang sách dày cỡ hai trăm trang, không đáng quan tâm, ném sách vào vô cặp, sau đó tìm đại hai quyển tập trắng với vài cây bút là xong xuôi mọi thứ, còn về bộ đồ chút nữa lấy dù sao vẫn còn thời gian.
Trong khoảng thời gian đó, chỉ cần ngồi nằm nghỉ ngơi một tí đã, nhưng giường ngủ của cậu đã chất đầy đống sách, không rộn ràng, không xếp kệ, nó chiếm cứ một chỗ, thấy vậy cậu xoay về tủ học, lấy cái dũa sừng.
Mở loa lên, tiếng loa phát ra một bài nhạc “khi thế giới sụp đổ” được giọng hát bởi tim bắt lửa xanh khiến nhạc như món ăn dát vàng, tai lắng nghe vài nhịp điệu, có hứng để làm vài điều, lưng mới thông thả dựa vào bờ giường, mắt nhắm một bên, tay dũa cùng một bên, làm theo điệu nhạc sẽ khiến mọi thứ vui vẻ hơn.
Tiếng chuông nhà vang lên, tôi tắt loa nhạc, đứng thẳng lưng khỏi sàn nhà, lau miệng và mũi đi, mở cửa tủ quần áo, chọn đồng phục thường ngày để mặc, khoang đã tôi nhanh chóng mở cửa sổ phòng ra.
“hôm nay có giám thị kiểm tra không”, tôi có chút lo sợ khi mặc đồ không đúng quy định.
“không biết, tự nghĩ đi”, mặt vô hồn đáp lại.
“hôm qua có không”
“có”, sau câu nói có tôi giơ ngón tay xác nhận, thụt đầu vào lại phòng.
Chọn lại đồ thể dục để mặc và luôn nhớ chiếc ào choàng phù thuỷ nhỏ và bao tay ma thuật được làm riêng, tôi ném xuống giường để tập trung mặc bộ đồ, đeo thêm găng tay, tay trái nắm quai của cặp da, tay phải túm lấy áo choàng, nhét nó nhanh vào ngăn cặp, bộ đồ có chút hơi nặng.
Lao thẳng xuống cầu thang, chạy dọc trên hàng lang, nhém tông vào cửa chính, đeo giầy chỉnh chu trên sàn, đứng dậy rồi lấy tùm chìa khoá treo trên tường phía trên cái tủ đựng giầy, kế bên cửa chính, vài tiếng cạch cạch thì mở ra được.
“tớ không tới trễ chứ”, nở một nụ cười tươi trước gương mặt cau có.
Không cần nhìn sắc mặt, tôi cũng biết cậu ấy đang vui vẻ đón nhận, bước tới khu chứa xe, bật nút bấm lên của cửa cuốn và đợi.
“nhanh lên mười ba giờ rưỡi rồi”
Cửa cuốn nhích được một chút, tôi đã phòng vào với tư thế cúi ngập nữa người và ra cùng chiếc xe đạp có động cơ chạy bằng điện nhưng giờ nó là xe đạp, nắm tay nắm bên phải giữ nó thăng bằng với độ nghiêng lớn, đẩy nó ra dễ dàng trong khi cửa cuốn chưa được phân nữa, nhấn nút đóng lại.
“lên xe, đi thôi”, tài xế và khách trên yên xe đã có đủ.
Cả hai đạp xe trên con đường đông đúc xe cộ, điều may mắn có vài chiếc xe chở những người có cùng đồng phục, cùng chạy có cùng đích đến, đi theo họ là đã đỡ phải hỏi câu trường mình nằm ở đâu vậy, nếu nói thế chắc ngượng chính đỏ mặt, bỏ qua việc đó sang một bên, tiếng xe cộ ồn ập, ồn ào, gió mùa thu thổi mát, trời hiện giờ không có nhiều nắng chiếu rọi trên làn đường đi.
“eh, sáng hôm nay có gì mà cậu bực bội hơn thường ngày vậy”
Ito là một người tốt, việc tốt nhất của cậu ấy là làm cho chúng sinh không xuất hiện thêm một tên tội phạm, biết tự kiềm chế bản tính xấu như dâm dục, tham lam, nhưng chỉ riêng tức giận thì cậu ấy chỉ kiềm được hành động còn cái mặt hiện rõ ra như tượng quỷ canh cửa, do biết tiết chế nên có thể đó là lý do cho hành vi tốt bụng với mọi người, sự vi tha đi theo một chiều.
Tới khi dừng đèn đỏ, cậu ấy mới mở mồm ra nói về sự tình sáng nay đã trải qua.
“ không rõ nữa, tự nhiên có một đám người nói kháy tớ trong câu lạc bộ, điều đó thật sự gây bực tức cho tới, làm mất một ngày đẹp trời”, ngửa đầu nhẹ lên, giương mắt nhìn vào bầu trời xa xôi.
Vậy sao, “ để tớ đoán, chắc không phải tai chúng dài hơn một số người khác đúng không”, không có ý gì đâu chỉ là đoán thôi.
Cậu ấy cười trước, tôi cười sau, tiếng cười của cả hai dần đồng thanh với nhau, do đạp mạnh hơn vì hưng phấn khiến người cậu ấy chúi người về phía trước, tay cậu ấy dịnh vào vai phải tôi.
“đúng ha, chính xác luôn thằng phân biệt, cậu cần tiết chế cái tính đó lại”, nụ cười nói nữa câu, nghiêm túc nói câu sau, thẳng thắng nghiêm chỉnh bản thân.
“đùa thôi, gì căng thế”, dù sao cái tệ nạn đó, ai cũng thích nói kháy nhau.
Tôi dừng xe lại giữa đường, ngơ ngác trước con đường thưa đi người mặc đồng phục trường, đông thêm người mặc đồ thường, Ito cũng ngơ ngác trước việc dừng xe đạp đột ngột này, có vẻ chiếc xe mình đang đi theo không phải tới trường mà là về nhà, quay người sang cậu bạn rồi mỉm cười.
“ mãi nói chuyện giờ đi nhầm đường rồi”, vài lời là thật
“ để tớ đoán, có phải cậu bị mù đường không”, học hỏi cũng nhanh thật.
Không trả lời, thừa nhận thì quá nhục nhã, tôi cứ thế chọn bừa một người qua đường cùng đồng phục nhưng khác hướng với người hồi nãy, rồi đạp xe tiếp, người đeo kính lái chiếc xe điện này chắc sẽ đi đúng đường tới trường, cho tới khi khuất bóng người đó do chạy không lại thì chúng tôi vui vẻ vừa đạp chúng tôi vừa chỉ nhau đi tới trường với lời nói ấm áp tình người.
Bãi đất chuyên dụng cho việc thử nghiệm các loại ma thuật có tính sát thương cao, rộng, đặc biệt đủ xa nhưng đã được cái tiến lại thành một trạm nghiên cứu dành cho những người đặc biệt hơn người khác, người có gắn kết với năng lượng vô hình, họ thực hiện chính sách dạy và thử cho nhóm người đó, với đủ loại khả năng giúp ích cho nhân loại hay tàn phá mức độ cao nhưng với việc bùng nổ dân số sau chiến tranh đã vô tình thúc đẩy gia tăng sự xuất hiện tràn làn nhóm người đặc biệt hơn người thường, nó không còn là bí mật riêng tư cho một số người, nó giờ đã là một thời đại mới cho nhân loại, xu thế cần phải bắt kịp nhanh chóng nếu không sẽ thua thiệt trước những nơi nắm được xu hướng phát triễn vô hạn, điều tất yếu một quốc gia cần phải làm là có một ngôi trường để quản lý điều đó.
Ngôi trường ma thuật thời đại mới hay còn được gọi là SirOath, có quá khử đào tạo tới hơn ngàn người có cùng tài năng mạnh mẽ, giáo dục cho người mạnh để gánh vác sự phát triễn, đó là mục đích ban đầu, do tới khi tai nạn lớn nhất gây thiệt hại mạnh mẽ tới nhân loại, thủ phạm lại là người có xuất thân từ nhóm người đặc biệt yếu, họ đành phải quan tâm sâu sắc tới vần đề phân hoá mạnh mẽ đang ngầm ngấm, cải cách và tìm hướng cùng nhau phát triễn.