Thế giới bất thường, có người bình thường - Chương 1: Chapter 1: Mateo 01
Tại đây, không rõ chỗ nào, chính thời khắc này, không rõ thời đại nào, chỉ biết rõ là một ngày thu bình thường như bao ngày khác thu khác, nó rất em ái và thoải mái, rất phù hợp cho một thanh niên trai tráng chỉ muốn nằm trường người ra trên giường trong những ngày nay, hắn thật biết hưởng thụ.
Gió quạt trần trên trần nhà, kết hợp thêm một bộ loa tốt, thứ đang phát ra giọng hát từ bản danh sách nhạc, những bài hát được hát lại bởi những người thần tượng hay vài người có chất giọng tốt, các bản nhạc thì được chọn lọc kỹ càng nhầm đảm bảo tính liên tục trong âm điệu, không chút cách quảng hay nghe ra được đã hết bài nhạc phải chuyển sang bài nhạc khác, nhờ đó mà tạo dựng lên bầu không khí mang cảm giác tốt cho tinh thần gần đây căng thẳng bởi những việc gần đây, và hắn đã làm theo lời khuyên bảo của bản thân một cách xuất sắc.
Nhưng chưa cảm thấy đủ, hắn lôi ra một quyển sách phép bụi bẩm từ thùng đồ đã chất đống đống đồ cũ có trong bộ sưu tầm cũ kĩ đã chất đống nhiều lớp bụi bậm ở bên trong kho nhà nhiều đời của hắn, một quyển sách phép mới trong mắt thế nhân hiện tại nhưng cổ xưa và thiêng liêng đối với thời đại loạn thế, thứ xứng đáng phải được, cũng nên cần nhiều người biết tới, lại bị bỏ quên trong kho nhà rồi lỡ trôi theo thời gian để rồi lãng quên trên trần thế, thật bi ai.
May mắn làm sao mà quyển sách phép bẩn thỉu, đã được nhặt lên bởi người thiếu niên trẻ tuổi, người dễ dàng nhận ra là người có hoài bão, tràn đầy nhiệt huyết với tinh thần tiến bộ bằng con đường của tri thức, có thể nhận ra bằng gương mặt non nớt, hay được gọi gần đây là gương mặt búng ra sữa, theo đó là con mắt đơn phượng nghiêm nghị và nghiêm túc, thêm nét hoang dại từ cặp sừng chỉa lên trời, tặng kèm thêm hai cặp sừng nho nhỏ chỉa trước mặt, hai cặp sừng áp sát ở phía trên phần trán, gần bên thái dương ở đầu, được mọc trồng lên nhau nhưng lại chỉa ra hai hướng có độ lệch bằng phân nữa đường vuông góc.
hắn chuyển tư thế từ nằm trường trên giường thành tư thế lấy thân gối lên gối, thu chân hẹp lại rồi tựa sách lên bắp chân để đọc, ổn định được tư thế hắn lại chăm chú về con chữ trong quyển sách, đọc hăng hái từng dòng chữ nhờ tính khí cương liệt thấy rõ, có vẻ nhờ đôi mắt đơn phượng chứa đựng đầy sự tập trung mới thấy rõ được tường tận con người.
Việc đọc sách gần đây của hắn rất thuận lợi, còn rất nhanh mới có mấy ngày đã khiến quyển sách dày cộm và khó hiểu chỉ còn vỏn vẹn đúng một chủ đề ma thuật được viết có đúng ba trang cuối cùng, thêm một chút nữa là sẽ hoàn thành, không uổng phí công sức, cuối cùng hắn đã chính thức đọc xong cuốn sách ma thuật cỗ này.
Hắn gập lại bìa sách rồi ném quyển sách phép vuột bay đi một khoảng, sượt qua cái tủ giá sách, va đập vào góc của cái tivi rồi rơi xuống tự do, tạo ra một tiếng bẹp kinh hoàng, không ai trân trọng.
Cái đầu của hắn đầy ấp mê muội, giờ lại thiếu mất đi tinh thần mạnh mẽ lúc nãy, để lại một tên tàn tạ chỉ biết đổi tư thế liên tục trên giường, hết nằm rồi lại ngồi, đọc hết quyển sách thì hắn chuyển sang nằm, luồn tay qua đầu, để tay gách lên gối, đầu nằm trên cẳng tay, nhờ thế mà nâng cái đầu của hắn lên một khúc để nhìn tới được cánh quạt từ cái quạt trần.
Cánh quạt quay mạnh và đều, đủ để tạo thành một vòng tròn nhỏ cũng chứng minh, nó có đủ mạnh và nhanh để tạo ra cơn gió mát thổi thẳng tới người, xoa dịu đi cơn nóng toả ra trong người.
“ chả biết đang nghĩ cái đéo gì nữa”, tự cười thầm bản thân.
Gương mắt nhìn vào cánh quạt rồi đảo mắt nhìn sang trần nhà trắng, phẳng lì và không đặc sắc, hoàn toàn tẻ nhạt, cũng chả thèm nhìn thêm thì xoay người sang bên trái thì vô tình nhận ra cặp sừng phía dưới cũng chỉa sang theo bên trái, tạo thành một khúc tam giác nhỏ, che chắn đi tầm nhìn, con mắt phải cũng phải chịu cảnh tương tự như con mắt trái, điều đó đã quá bình thường, giờ đây cũng không gây ảnh hưởng gì tới cuộc sống.
Chắc tới lúc dũa đi cặp sừng phía dưới.
Mới chịu ngay ngắn ngồi trên giường để tiện bước đi tới cái tủ ở góc phòng, kế bên cánh cửa gỗ nhưng trước khi kịp đứng lên thì nhận ra được tiếng bước chân lên từ ai đó ở ngoài căn phòng, tiếng bước chân có phần hơi năng và vội vàng như được thúc giụt bởi ai đó, tự ngẫm nghĩ rồi tới suy đoán để đoán xem hôm nay có chuyện gì sẽ xảy ra với cậu hôm nay.
Cánh cửa gỗ mở tung ra, va thật mạnh vào tường tạo tiếng động ức tai làm bản thân vô thức lấy đôi tay che đi đôi tai, người xuất hiện hôm nay đúng như suy nghĩ trong đầu, người có bước chân nặng nề chỉ có thể là cậu bạn thân Ito.
Người luôn ngăn nắp, có thể thấy được điều đó bằng quần áo hiện đang mặc, đồng phục trường, áo bỏ vào quần, dây nịt đính chặc, tóc chải chuốt kĩ lưỡng, không rớt một cộng dư, kiểu cách bảy ba, đeo mắt kính đen, tiết là dáng người hơi lùn nên giờ vẫn chưa có bạn gái.
Cậu ta là bạn thân nối khố từ nhỏ của tôi trong xóm, người từ nhỏ đến giờ luôn chơi với tôi, cùng tôi thực hiện những điều mới lạ, mỗi lần có người nói tới cậu ấy là sẽ sẵn tiện nói về tôi, nhiêu đó thôi là đủ hiểu mức độ thân thiết của chúng tôi, giờ người bạn này đã được cha mẹ tôi cấp cho quyền hạn vô nhà tôi một cách tự nhiên trong mấy tuần gần đây, người có nhiệm vụ gọi cậu đi ăn cơm hay ra ngoài chạm cỏ.
“ mười một giờ, xuống ăn trưa rồi, Mateo”, Ito thần thờ thối thúc tôi.
Tôi không nhìn vào cậu ấy mà bước tiếp tới hộp tủ dưới chân cái tivi để lấy cây dũa, cần mài cái sừng này trước mới có thể ăn, tôi nghĩ vậy trong đầu rồi bâng quơ đáp lại câu nói.
“ trưa nay có mòn gì”, tôi vừa nói vừa bước tới cửa phòng.
Để ý thấy Ito không nói gì thì quay đầu lại, cậu ấy đang nhìn vào đống sách đang đọc dở dang, bìa sách ngước lên, trang sách úp xuống, cùng vài cục giấy lăn lóc, tất cả đều được để lung tung trên mặt sàn nhà mặt, cậu ta ngửa thẳng lên trần nhà, phì phào vài hơi, nhìn thẳng vào mắt tôi nói.
“ phòng cậu quá bừa bộn, cần dọn dẹp…”, giọng nói bắt đầu sắc hơn, sắc như dao cạo.
Trước khi kịp nói hết, trước khi bản thân phải đứng chịu mấy lời nóng nảy này, tôi nhanh mồm chen ngang vào lời nói của cậu ta.
“ tha cho tớ đi, người tớ hiện đang rất mệt mỏi khi sau khi đọc sách, rất đói bụng vì đã bỏ qua bữa sáng, khó khăn lắm mới chịu ngồi dậy rồi đứng lên thẳng ra khỏi giường”, vẻ mặt vẫn còn hơi cứng rắn.
Trước khi cậu ấy kịp nói thêm, tôi đã tiến bước tới phía cậu ấy, dùng đôi tay đẩy như máy ủi, đẩy cậu ta ra hẳn khỏi phòng, đẩy xuống từng bậc cầu thang, đẩy đi mạnh hơn, nhanh hơn, khiến cậu ta bước đi đều đặn băng qua hàng lang, phòng khách bước thẳng tới cửa nhà chính thì bỗng cậu ta khựng lại lực đẩy của tôi.
“ đồ ăn để trên bếp nhà cậu đó”
Thường ngày sẽ ăn vài món do mẹ cậu ấy nấu hay cha cậu ấy nấu, tất nhiên cũng có vài dịp hai người họ sẽ không về hoặc về quá trễ để nấu, đó là lúc có thể đi ăn mấy món ăn bên ngoài.
“ cô chú hôm nay không về sao”, câu hỏi thăm cho có lệ.
“ họ bị sếp bắt ở lại làm thêm giờ, bù lại chiều sẽ về sớm”
Tôi lắng nghe được nữa đoạn, xoay lưng ra sau, bước tới phòng ăn, cậu ấy cũng bước theo tôi, Chúng tôi không nói gì thêm gì nữa chỉ bước đi xuống phòng ăn, thấy được ba hộp giấy in bức hình của đại tá râu ria để trên bàn ăn, kết luận rằng trưa hôm nay sẽ ăn gà hun khói trứ danh, đủ ngon để sánh mấy món ăn ba sao.
Tôi nhanh chóng phóng lên, hưởng thức món ngon phải ngay bây giờ, bị chọp lại bởi bàn tay từ đằng sau, bàn tay bóp chặt cầu vai của tôi, đàng có thể cứng đơ rồi nhìn chằm chằm vào cậu ta.
“ đợi chút nữa, em tớ có mua thêm mì”, thật là không nhượng bộ dù chỉ một miếng.
Trong lúc bị ép phải chờ đợi, tôi lấy ba tô lớn và ba dĩa ở trong ngăn xoay từ góc của một cái tủ đặt ở bếp, lấy thêm hai đôi đũa, một nĩa và ba muỗng từ kệ tủ treo trên tường, công đoạn chuẩn bị đã hoàn thành, bốc ba cái hộp ra, mùi hương xoạch thẳng vô mũi, hơi nóng tát mạnh vô mặt, sự khích thích thị giác và khứa giác này đã gia tăng cơn thèm ăn, cơn đói của một người nhịn cả buổi sáng, nhưng vì liêm sĩ chỉ có thể tự kiềm chế, đưa những miếng gà khô da, mọng thịt từ trong từng cái hộp ra đặt nhẹ nhàng trên ba chiếc dĩa dành riêng cho ba người và vắt giọt nước sốt cuối cùng trong bọc ra thẳng trong chén, tự nhủ trong đầu phải chia đều cho ba người, sắp xếp khẩu phần cho đúng người muốn ăn, xong rồi thì chờ thằng em mang thêm đồ ăn nữa.
Ý tưởng là vậy, trong thực tế thì đầy sự bất ngờ, luôn có sự cố để vài miếng thịt từ chỗ này sẽ rơi sang chỗ khác, tôi không thể khống chế được điều đó.
Nhột thật, bên má phải mình đang cảm thấy được hơi thở, mặt sát mặt, mắt thẳng nhìn mắt lé, cả hai không động thủ, đành phải bắt ghế ngồi xuống bàn để chờ thêm một lúc, ước rằng nó tới nhanh hơn.
Bầu không khí ngượng ngạo được phá vỡ đầu tiên bởi cậu ấy nhưng tôi ước đó là một chủ đề nhẹ nhàng hơn.
“ thầy giáo nói cậu nghỉ hơi nhiều buổi nếu tiếp tục sẽ ở lại lớp”
Chấp hai tay lại, áp sát dưới sống mũi, lắng nghe lời nói có phần tức giận vô cớ.
“ vậy sao”, tôi bình thản đáp lại câu nói đó nhưng vì sự tôn trọng cho cậu bạn nên bồi thêm một câu.
“ chỉ cần về sau đi học đầy đủ là được”, sau đó là tiếng cười ra tiếng, chắc là để làm dịu bầu không khí bỗng căng thẳng lên.
Cú đập bàn mạnh mẽ, lời nói quát lên cứng rắn trong bầu không khí toàn tiếng cười đùa, kéo nhanh cảm xúc của những người trong cuộc vào trạng thái cứng rắn.
Chết tiệt, hôm nay không đùa được rồi.
“ nghiêm túc hộ tớ đi”.
“ cậu nghỉ học liên tục nhiều ngày, đã nhận lấy biết bao nhiều lời phàn nàn không, càng ngày càng ngu, càng nhát sao không cố ra ngoài mà thay đổi mức chịu đựng trong tâm trí …”, càng nói giọng điệu cậu càng giảm đi vài điều.
Nhận ra cảm xúc của cậu ấy truyền ra bằng giọng nói, tôi chỉ có thể nhìn vào cái điệu bộ chỉ trích, lắng nghe từng lời cay độc đó cho tới khi tôi hết chịu nổi nữa, bước tới nắm lấy cổ áo cậu ta, vật mạnh xuống đất.
Hàng động nhanh chóng này đã khiến vẻ mặt của cậu ấy bất ngờ đôi chút, tôi nhìn vào mắt của cậu ta, tăng bầu không khí căng thẳng hơn, không phải ngượng ngùng như trước, chúng tôi đã luôn đấu đầu nhau, luôn chỉ trích thậm tệ sự tệ hại của đối phương nên tôi sẵn sàng đấm vào cái bản mặt đó.
Trước hết phải có nhạc để cho cháy hơn, tạo khoảng cách với nhau, nhanh chóng bật cái loa ở phòng khách lên (phòng ăn và phòng khách nối nhau), đã được cài sẵn vài bài nhạc hơi cháy, như bài “bạn có hiểu trái tim này không”, chỉ với vài tiếng ghi-ta đầu tiên thôi đã nâng tầm không khí từ căng thẳng chỉ ngước nhìn nhau thành một khía cạnh đánh nhau bùng nổ.
Lấy sàn nhà làm sàn đấu, đồ vật làm khán giả, tôi làm tư thế đưa hai bàn tay lên cao tới má, một người gạ đấu thì người kia chiều theo, Ito cởi áo sơ mi ra làm lộ ra áo thể thao mỏng mặc trên người, chuyên dành cho việc chạy bộ đường dài, cậu ấy đưa chân phải trước, hai tay áp sát thái dương, khí thế cậu ta hùng hực như muốn ăn thịt nhau làm tôi có chút hơi kiêng dè, vì là người đầu tiêu nên phải có khí thế, tôi nuốt nước bọc vì hơi khát, nhìn nhận khách quan lợi thế ngoại hình, tôi có chiều cao áp đảo hơn thằng lùn trước mặt, điều đó có nghĩa là tôi có ưu thế về tầm đánh và tầm đá trong một trận đấu trong nhà.
Không ai động thủ hay động khẩu chỉ chờ tiếng nhạc tới phút thứ hai, mười lăm giây là khúc nhạc hoản hảo để xem như tiếng gõ chuông bắt đầu trận đấu tự phát, tôi gian lận mà xông lên trước lấy thêm ưu thế về cho mình, đây là một trận đấu trong nhà, nó không có luật, tự thẩm trong đầu.
Dùng chân trái làm trụ dùng bàn tay phải đã siết chặt thành nắm đấm, quơ mạnh qua như cây chuỳ vào cẳng tay, thứ đang gia cố phần đầu, thấy được đòn đánh của tôi, cậu ta vốn đã lùn còn lùn hơn, bởi đòn khuỵu gối, cong lưng nhẹ, lùn như một con tiểu quỷ, nhưng chúng tôi đã đánh nhau rất nhiều lần do đó đã cố ý chỉnh bàn tay vung xuống dưới, vẫn vào không khí, có vẻ hơi lệch.
Bất chợt một đòn va vào phần ngực trái, hơi nhức, nhưng chỉ nhiêu đó không làm tôi nhục chí, đáp trả lại bằng tay phải đã vung hụt, nắm đấm cao trên đầu, qua tới phía bên phải đối phương, lúc cậu ta đấm bằng tay phải vào ngực trái là thời khắc lơ là phòng thủ, tôi bung tay phải mạnh nhất có thể.
“xin lỗi nếu nó làm cậu đau”, tôi nói lên chiến thắng của mình.
“này hai người làm gì vậy”, giọng la hét từ đứa em gái của cậu ta phát ra từ cửa phòng khách.
Ngăn cản đi trận đấu của hai người đàn ông đích thực, nấm đấm lại vung vào không khí do em gái cất tiếng, tạo lợi thế cho Ito dùng hai tay khoác eo tôi, đầu cậu ta xoay sau lưng, nhìn vào em gái, đứa em đang đứng nhìn hai người đàn ông ôm nhau vừa đúng lúc bài nhạc đang chuyển sang bài nhạc “đưa tôi tới nhà thờ”, hai người anh em ruột thịt nhìn nhau, em gái nhìn nghiêm nghị và thất vọng, thằng anh thì toả ra lúng túng đi vài phần, chắc giờ trong đầu chẳng nghỉ được gì, riêng điều đó đã cho thấy thứ bậc trong nhà, cậu ấy bỏ tay ra rồi chỉnh chu lại bản thân, tôi hét trong lòng, thắng lợi.
“khụ khụ, cậu nhớ đi học chiều nay thầy Tigreau muốn gặp cậu”, mặc lại áo sơ mi ném lên ghế của phòng ăn, em gái thở dài rồi đặt ba hộp mì khô lên bàn, tôi lặng lẽ rút đĩa ra khỏi máy mới quay sang bàn ăn.
“ hai anh không trưởng thành lên được tí nào, sao lại bắt đầu đánh nhau”, câu hỏi trách móc vào hai người anh, tôi phủ đầu trước với giọng bình thản.
“anh em có vấn đề, mới sáng nay đã mắng anh, chỉ có thể đáp trả lại bằng bũ lực”
“ cậu lại đùa, không phải do cậu, giáo viên có mắng sang tớ không”, nâng cầm lên cao, nghiêng đầu sang phải.
“ nói bao nhiêu lần rồi, giáo viên là nhắc nhở, nhắc nhở hiểu không”, ngửa cổ lên cao mà đáp lại.
“ nhắc nhở cái mả cha nhà mày”
Trán vồ đập vào nhau, nhìn nhau quyết liệt, hoả khí xung thiên, báo hiệu thêm một trận quyết chiến mới.
“ mời hai anh ngồi xuống ăn, mời hai người ăn”, em gái bốc hoả theo.
“ được rồi, nể mặt em gái, tớ sẽ xuống nước với cậu lần này”, giữ hoà khí trong nhà rất quan trọng.
cả ba người ngồi xuống bàn ăn.