Menu
Đăng ký
Trang chủ Thanh Vân Đài
Thanh Vân Đài
Hoàn thành

Thanh Vân Đài

Đọc từ đầu

Giới thiệu

Lúc vùi mình dưới Tiển Khâm Đài, tưởng chừng máu đã cạn khô, trong lòng ta chỉ còn một ý niệm: tốt nhất cô nương ấy đừng nên đến đây làm gì. Nhưng nếu nàng ấy thực sự đến... ta chỉ đành nói với người khác rằng, ta đã thấy nàng, và nàng đã chết rồi. Năm Hàm Hòa thứ mười lăm, Đại Chu quốc lâm vào cảnh nguy nan, ngoại địch xâm lấn, triều đình chia thành hai phe chủ chiến và chủ hòa, tranh chấp không ngừng. Đương triều Phò mã cùng hơn một trăm vị nhân sĩ đã thỉnh cầu chủ chiến, cùng nhau gieo mình xuống sông tuẫn tiết, bày tỏ tấm lòng vì nước vì dân. Về sau, Nhạc Xung tướng quân dẫn binh xuất chiến, khải hoàn trở về. Hơn mười năm trôi qua, Chiêu Hóa đế kế vị, dốc lòng chấn hưng quốc gia, khiến Đại Chu ngày một phồn thịnh, dân phú quốc cường. Để tưởng niệm những nhân sĩ đã trầm mình sông sâu và các tướng sĩ đã chiến tử sa trường, ngài bèn hạ lệnh xây dựng Tiển Khâm Đài. Đáng tiếc thay, ngày đài hoàn thành cũng là ngày đài sập đổ, gây ra thương vong vô số. Những kẻ liên quan đến việc xây đài đều trở thành trọng phạm triều đình, không một ai thoát tội. Lại nhiều năm sau, vì vướng vào vụ án năm xưa mà Thôi thị bị hãm vào ngục. Thôi Chi Vân bèn theo biểu tỉ Thanh Duy vào kinh thành với lý do nương tựa vị hôn phu, song thực chất là để rửa oan khuất cho phụ thân. Kể từ đây, chân tướng về sự việc đài sập đổ dần được phanh phui hé mở...

Danh sách chương

C.1 Chương 1 C.2 Chương 2 C.3 Chương 3 C.4 Chương 4 C.5 Chương 5 C.6 Chương 6 C.7 Chương 7 C.8 Chương 8 C.9 Chương 9 C.10 Chương 10 C.11 Chương 11 C.12 Chương 12 C.13 Chương 13 C.14 Chương 14 C.15 Chương 15 C.16 Chương 16 C.17 Chương 17 C.18 Chương 18 C.19 Chương 19 C.20 Chương 20 C.21 Chương 21 C.22 Chương 22 C.23 Chương 23 C.24 Chương 24 C.25 Chương 25 C.26 Chương 26 C.27 Chương 27 C.28 Chương 28 C.29 Chương 29 C.30 Chương 30 C.31 Chương 31 C.32 Chương 32 C.33 Chương 33 C.34 Chương 34 C.35 Chương 35 C.36 Chương 36 C.37 Chương 37 C.38 Chương 38 C.39 Chương 39 C.40 Chương 40 C.41 Chương 41 C.42 Chương 42 C.43 Chương 43 C.44 Chương 44 C.45 Chương 45 C.46 Chương 46 C.47 Chương 47 C.48 Chương 48 C.49 Chương 49 C.50 Chương 50 C.51 Chương 51 C.52 Chương 52 C.53 Chương 53 C.54 Chương 54 C.55 Chương 55 C.56 Chương 56 C.57 Chương 57 C.58 Chương 58 C.59 Chương 59 C.60 Chương 60 C.61 Chương 61 C.62 Chương 62 C.63 Chương 63 C.64 Chương 64 C.65 Chương 65 C.66 Chương 66 C.67 Chương 67 C.68 Chương 68 C.69 Chương 69 C.70 Chương 70 C.71 Chương 71 C.72 Chương 72 C.73 Chương 73 C.74 Chương 74 C.75 Chương 75 C.76 Chương 76 C.77 Chương 77 C.78 Chương 78 C.79 Chương 79 C.80 Chương 80 C.81 Chương 81 C.82 Chương 82 C.83 Chương 83 C.84 Chương 84 C.85 Chương 85 C.86 Chương 86 C.87 Chương 87 C.88 Chương 88 C.89 Chương 89 C.90 Chương 90 C.91 Chương 91 C.92 Chương 92 C.93 Chương 93 C.94 Chương 94 C.95 Chương 95 C.96 Chương 96 C.97 Chương 97 C.98 Chương 98 C.99 Chương 99 C.100 Chương 100 C.101 Chương 101 C.102 Chương 102 C.103 Chương 103 C.104 Chương 104 C.105 Chương 105 C.106 Chương 106 C.107 Chương 107 C.108 Chương 108 C.109 Chương 109 C.110 Chương 110 C.111 Chương 111 C.112 Chương 112 C.113 Chương 113 C.114 Chương 114 C.115 Chương 115 C.116 Chương 116 C.117 Chương 117 C.118 Chương 118 C.119 Chương 119 C.120 Chương 120 C.121 Chương 121 C.122 Chương 122 C.123 Chương 123 C.124 Chương 124 C.125 Chương 125 C.126 Chương 126 C.127 Chương 127 C.128 Chương 128 C.129 Chương 129 C.130 Chương 130 C.131 Chương 131 C.132 Chương 132 C.133 Chương 133 C.134 Chương 134 C.135 Chương 135 C.136 Chương 136 C.137 Chương 137 C.138 Chương 138 C.139 Chương 139 C.140 Chương 140 C.141 Chương 141 C.142 Chương 142 C.143 Chương 143 C.144 Chương 144 C.145 Chương 145 C.146 Chương 146 C.147 Chương 147 C.148 Chương 148 C.149 Chương 149 C.150 Chương 150 C.151 Chương 151 C.152 Chương 152 C.153 Chương 153 C.154 Chương 154 C.155 Chương 155 C.156 Chương 156 C.157 Chương 157 C.158 Chương 158 C.159 Chương 159 C.160 Chương 160 C.161 Chương 161 C.162 Chương 162 C.163 Chương 163 C.164 Chương 164 C.165 Chương 165 C.166 Chương 166 C.167 Chương 167 C.168 Chương 168 C.169 Chương 169 C.170 Chương 170 C.171 Chương 171 C.172 Chương 172 C.173 Chương 173 C.174 Chương 174 C.175 Chương 175 C.176 Chương 176 C.177 Chương 177 C.178 Chương 178 C.179 Chương 179 C.180 Chương 180 C.181 Chương 181 C.182 Chương 182 C.183 Chương 183 C.184 Chương 184 C.185 Chương 185 C.186 Chương 186 C.187 Chương 187 C.188 Chương 188 C.189 Chương 189 C.190 Chương 190 C.191 Chương 191 C.192 Chương 192 C.193 Chương 193 C.194 Chương 194 C.195 Chương 195 C.196 Chương 196 C.197 Chương 197 C.198 Chương 198 C.199 Chương 199 C.200 Chương 200 C.201 Chương 201 C.202 Chương 202 C.203 Chương 203 C.204 Chương 204 C.205 Chương 205 C.206 Chương 206 C.207 Chương 207 C.208 Chương 208 C.209 Chương 209 C.210 Chương 210 C.211 Chương 211 C.212 Chương 212 C.213 Chương 213 C.214 Chương 214 C.215 Chương 215 C.216 Chương 216 C.217 Chương 217 C.218 Chương 218 C.219 Chương 219

Thông Tin Thêm Về Truyện "Thanh Vân Đài"

Giữa bối cảnh Đại Chu quốc lâm nguy, lời thì thầm đầy ám ảnh vang vọng từ Tiển Khâm Đài lạnh lẽo: "Lúc vùi mình dưới Tiển Khâm Đài, tưởng chừng máu đã cạn khô, trong lòng ta chỉ còn một ý niệm: tốt nhất cô nương ấy đừng nên đến đây làm gì. Nhưng nếu nàng ấy thực sự đến... ta chỉ đành nói với người khác rằng, ta đã thấy nàng, và nàng đã chết rồi." Đó là khởi đầu đầy bi tráng, thấm đẫm ân oán và tình thù của Thanh Vân Đài – một kiệt tác ngôn tình cổ đại đến từ ngòi bút tài hoa của tác giả Trầm Tiêu Chi. Câu chuyện hé mở một bức tranh lịch sử đầy biến động, nơi tình yêu, lòng trung thành và sự hy sinh được khắc họa sâu sắc đến tận cùng.

Năm Hàm Hòa thứ mười lăm, vận mệnh Đại Chu như sợi chỉ mành treo chuông. Ngoại địch hùng hổ xâm lấn, non sông gấm vóc chìm trong khói lửa. Giữa lúc nguy nan ấy, triều đình lại chia thành hai phe chủ chiến và chủ hòa, tranh chấp không ngừng, đẩy đất nước vào cảnh tiến thoái lưỡng nan. Trong cơn bĩ cực, Đương triều Phò mã cùng hơn một trăm vị nhân sĩ yêu nước đã thỉnh cầu chủ chiến, cùng nhau gieo mình vào dòng chảy oan nghiệt của lịch sử, thề chết vì nước, hóa thành khí phách ngút trời lay động cả đất trời.

Thế nhưng, sau hành động xả thân bi tráng ấy, liệu còn có những bí mật nào bị chôn vùi? Ai là người nằm lại dưới Tiển Khâm Đài, với lời thề bảo vệ đến cùng "cô nương ấy" bằng một lời nói dối tàn nhẫn? Mối quan hệ giữa vị Phò mã đầy nghĩa khí và nhân vật ẩn danh này là gì? Liệu đó có phải là một tình yêu bị cấm đoán, một đoạn duyên số trớ trêu đến mức phải dùng cả sinh mệnh để bảo vệ, để che giấu khỏi những hiểm nguy chốn cung đình và loạn lạc chiến tranh?

Thanh Vân Đài không chỉ là câu chuyện về một triều đại chìm trong khói lửa, mà còn là bản tình ca bi thương của những trái tim khao khát hạnh phúc giữa thời cuộc đầy biến động. Lời nói dối ấy, liệu có phải là tấm khiên vững chãi nhất để bảo vệ một sinh linh yếu ớt khỏi bi kịch triều đình, hay chính là dấu chấm hết cho một tình yêu khắc cốt ghi tâm? Tác giả Trầm Tiêu Chi khéo léo dẫn dắt độc giả đi qua từng cung bậc cảm xúc, từ bi ai, phẫn nộ đến xót xa, tiếc nuối, làm nổi bật lên những giá trị của lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình yêu bất diệt.

Nếu bạn đang tìm kiếm một truyện ngôn tình cổ đại đầy bi tráng, với cốt truyện lôi cuốn, tình tiết bất ngờ và những nhân vật có chiều sâu, thì Thanh Vân Đài chính là lựa chọn không thể bỏ qua. Đây là một truyện hay, một truyện hot đang được nhiều độc giả săn đón bởi nội dung đặc sắc và giá trị nhân văn sâu sắc. Hãy cùng đọc truyện online ngay hôm nay để khám phá số phận của những con người trong bối cảnh lịch sử đầy biến động này. Toàn bộ truyện full đã được hoàn thành, hứa hẹn sẽ mang đến cho bạn những giờ phút chìm đắm trong thế giới ngôn tình đậm chất sử thi. Đừng bỏ lỡ siêu phẩm truyện mới này của Trầm Tiêu Chi!

Yêu cầu dịch truyện

Gửi yêu cầu thành công! Chúng tôi sẽ xem xét sớm.

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free