(Đã dịch) Thần Sư - Chương 72. Cá tính
Đến đầu giờ chiều, nhóm Trần Hoài Nam cũng đã trở về nhà. Thế nhưng không hiểu sao Himiko cứ có cảm giác cậu ta đang ngày càng cưng chiều Lily hơn… Chẳng lẽ cậu ta thực sự là lolicon sao?
Không không, tuyệt đối không phải.
Nhân lúc Trần Hoài Nam đang bận thu xếp hành lý, Himiko nhanh chóng kéo Lily ra ngoài hiên nhà, đóng sập cửa lại để nói chuyện riêng tư giữa hai cô gái.
Mà thật ra Lily cũng biết Himiko định nói gì nên không lấy làm bất ngờ.
“Nói chuyện qua tin nhắn bất tiện thật, chuyện bí mật gì cũng khó lòng nói rõ… Vì kiểu gì cũng bị anh ấy phát hiện cho coi.” Lily khẽ thở dài: “Nhưng mà… Em có một tin vui cho chị đó!”
“Tin vui?”
“Hì, nhưng trước tiên chị phải cho em biết những gì chị đã thu thập được đã.” Lily cười tinh quái nói tiếp.
Himiko trầm mặc, suy nghĩ một chút rồi khẽ lắc đầu: “Thực tế thì thu hoạch của chị chẳng đáng là bao. Phần lớn những gì được gọi là “thu hoạch” đều chỉ là những suy đoán ít nhiều có căn cứ của chị mà thôi. Ngoài mục đích tham khảo ra thì cũng không còn ý nghĩa gì khác đâu em ạ.”
“… Em hơi bất ngờ vì điều này là sự thật.” Lily bĩu môi nói khẽ: “Em đã cố gắng câu kéo thời gian hết mức rồi mà… Tại sao lại thành công cốc thế này chứ?”
“Vấn đề không nằm ở thời gian, mà là nằm ở chỗ cậu ta giấu giếm quá kỹ.” Himiko khổ sở nói: “Thế nhưng chuyến này hai chị em chúng ta không hoàn toàn trắng tay. Chị đã tìm được món kho báu kia và đã xem qua hết rồi. Nếu như chúng thật sự là những gợi ý mà anh ta cố tình để lại cho chị thì rất có thể gu của tên đầu gỗ đó là…”
“Là?”
“MILF.”
Lily nghiêng đầu, tỏ vẻ không hiểu.
“Nói nôm na thì đó là những người phụ nữ lớn tuổi, thậm chí là những bà mẹ đơn thân cũng không chừng.” Himiko vừa giải thích vừa ngẩng đầu nhìn lên bầu trời trong vô thức, như muốn khóc mà không được: “Và những người đó… Xét theo một khía cạnh nào đó, họ chính là thái cực đối lập với chị.”
“Tại… Tại sao ạ?”
Lily nhìn thấy vẻ mặt u ám tuyệt vọng của Himiko cũng không khỏi sợ lây.
“Những người phụ nữ lớn tuổi thường là kiểu người chín chắn, chững chạc, đảm đang, tháo vác, biết suy nghĩ, chứ không nóng nảy và làm việc theo cảm tính như chị.”
Càng nói, Himiko lại càng không giấu nổi vẻ thất vọng trên mặt mình: “Nhìn lại chính mình, chị chỉ thấy mình giống như một con quái vật chỉ biết đánh nhau mà hoàn toàn không có chút nữ tính nào. Việc nhà thì không thạo, nấu ăn không giỏi, bao nhiêu việc nữ công gia chánh chị đều không biết, đầu óc cũng chẳng linh hoạt chút nào nữa… Nói tóm lại, ngoại trừ võ lực tương đối, chị phế toàn tập!”
“Làm sao bây giờ… Lily? Cứ để mọi chuyện tiếp tục như thế này thì sớm muộn gì chị cũng sẽ đánh mất cậu ấy thôi.”
Himiko cứ buông lời than thở như thể sắp khóc làm Lily không khỏi hốt hoảng. Cô bé rất muốn an ủi người chị đột nhiên trở nên mềm yếu này nhưng không hiểu sao hệ thống ngôn ngữ của cô bé lại bất ngờ trở nên tê liệt, khiến cô bé ngồi nghĩ mãi nửa buổi trời cũng chẳng biết nên nói gì cho phải.
“Chị… Hình như chị bi quan quá rồi…”
Lily quyết định đánh quân bài tẩy, nhẹ nhàng tiến đến thì thầm vào tai Himiko chuyện gì đó.
Chẳng biết nó cụ thể là gì, chỉ thấy ánh mắt vốn tối tăm của Himiko dần sáng lên trở lại, tựa như vớ được đốm lửa giữa đêm đông giá rét vậy: “Thật hả em?”
“Vâng, chắc chắn là vậy. Anh ấy không thể nào nói dối trước mặt em được đâu.” Lily mỉm cười nói: “Từ góc nhìn của em thì chị giống hệt như anh Nam vậy, chỉ biết đánh giá người khác mà lại không nhìn ra ưu điểm của chính mình. Đây chính là sự đồng điệu hiếm có tồn tại giữa hai người đó.”
“Ưu điểm… Của chị sao?”
“Hừm… Nếu chị đã không tin lời em thì cứ cùng nhau đến hỏi thẳng anh ấy đi!”
“Hả? Chờ đã… Như vậy có hơi…”
“Đến nước này rồi mà chị còn ngại gì nữa? Chẳng phải chị sợ mối quan hệ này sẽ không có tiến triển sao? Cứ nghe theo em đi, sẽ chẳng có chuyện gì đâu!”
Cứ như thế, Lily nắm chặt cánh tay Himiko rồi ra sức kéo đi.
Con bé này trông nhỏ nhắn xinh xắn vậy thôi chứ lực khí hoàn toàn không phải dạng vừa đâu! Thậm chí con bé còn có thể nâng cả một chiếc ô tô lên ném đi một cách nhẹ nhàng chứ chẳng đùa!
“Lily, chuyện này thật sự không ổn… Lỡ cậu ấy nhận ra thì sao? Chị vẫn chưa kịp xây dựng mối quan hệ với cậu ấy, chắc chắn sẽ bị từ chối mất thôi…”
“Anh ấy ngây ngô lắm mà, chị nghĩ nhiều quá đấy! Được rồi, để em hứa với chị đi. Nếu chẳng may anh ấy nhận ra thì chính tay em sẽ khiến anh ấy quên đi tất cả, như thế thì chị cũng sẽ an toàn. Được rồi chứ?”
“Rốt cuộc thì em đang âm mưu cái gì vậy!?”
“Giúp chị chứ còn gì nữa!?”
Tiếng hai cô gái cãi cọ vang vọng rất xa, khiến Trần Hoài Nam đang bận thu dọn hành lý trên lầu cũng nghe thấy loáng thoáng. Tuy nhiên, cậu ta cũng không mấy bận tâm, miễn sao họ không đánh nhau là được.
Mấy cuộc cãi cọ bình thường thì chỉ cần qua một lát là hết giận ngay thôi mà.
Tuy vậy, Trần Hoài Nam vẫn không ngờ rằng hai người đó lại dắt tay nhau lên tận phòng riêng tìm mình. Biết chuyện này không giải quyết thì không xong, cậu ta liền hỏi: “Trò quỷ gì nữa đây?”
“Anh, chị Himiko đang bị tự ti, mặc dù em đã cố gắng khuyên nhủ rồi nhưng chị ấy chẳng thèm nghe. Vậy nên, em đành phải nhờ đến anh thôi.” Lily thẳng thừng nói: “Đừng hỏi em lý do vì sao, anh cứ liệt kê toàn bộ những điểm tốt ở chị Himiko mà anh đã nhìn thấy trong suốt thời gian qua đi. Cảm ơn anh trước nha.”
Trần Hoài Nam: “…”
“Cảnh này sao mà quen thuộc thế không biết… Himiko này, cái này có thể coi là Déjà vu không? Hình như trước đây cậu đã từng làm điều tương tự với tôi rồi thì phải?”
“Im đi…”
Himiko ngượng chín mặt, vô thức quay ngoắt mặt sang một bên.
“À, ưu điểm của Himiko ư… Ừm, thật xin lỗi, trong lúc nhất thời anh chẳng nghĩ ra được gì cả.” Trần Hoài Nam thành thật nói: “Từ góc nhìn của anh, chị Himiko của em không có quá nhiều điểm yếu, cũng chẳng có quá nhiều điểm mạnh, mọi thứ cơ bản đều đang ở trạng thái cân bằng. Cho nên, anh nghĩ chị em không cần phải tự ti đâu.”
“Anh có biết rằng một lời nói dối thiện ý đôi khi cũng có thể chữa lành trái tim của người khác hay không?” Lily liếc xéo Trần Hoài Nam một cái.
“Anh biết, nhưng riêng chuyện này, anh thật sự không muốn lừa dối Himiko… Bởi vì anh hiểu cô ấy là con người mạnh mẽ đến mức nào.” Trần Hoài Nam khẽ cười: “Đấy, đó rõ ràng là ưu điểm đúng không? Anh không thể nghĩ ra ngay lập tức nhưng anh lại có thể liệt kê chúng trong vô thức. Anh hơi ngốc một chút nên đừng trách anh nhé.”
Lily: “…”
“Nam này… Tôi vẫn muốn hỏi cậu.”
Giữa lúc Lily đang khó xử, Himiko, người vẫn giữ im lặng từ đầu đến cuối, cuối cùng cũng chịu lên tiếng. Lần này cũng giống hệt lần trước. Với thái độ nghiêm túc và ánh mắt nhìn thẳng vào cậu, cô ấy hỏi: “Liệu cậu có cảm thấy tôi có thể trở thành một người con gái đảm đang hay không?”
Trần Hoài Nam cau mày: “…”
Lại là câu hỏi này.
Nếu có cơ hội làm lại thì cậu tuyệt đối sẽ không mắc sai lầm nữa.
“Không.”
Đáp án vẫn như vậy, là không.
Himiko vô thức siết chặt nắm tay lại, không phải vì tức giận, mà là vì quá thất vọng về chính mình.
Tuy rằng cô ấy đã cố gắng không để lộ cảm xúc đó ra bên ngoài… Thế nhưng bằng cách nào đó, Trần Hoài Nam lại nhìn thấu nội tâm Himiko: “Tôi chẳng hiểu vì sao cậu cứ hỏi tôi câu này… Nhưng nếu phải trả lời thành thật, câu trả lời của tôi vẫn sẽ mãi là như vậy.”
“Cậu gần như không thể trở thành một người con gái đảm đang theo đúng định nghĩa của tôi đâu… Tuy nhiên, với tôi thì cậu đã rất quyến rũ theo cách riêng của cậu rồi. Tôi sẽ không bao giờ cười nhạo hay ghét bỏ những người đang ngày đêm khắc phục yếu điểm của mình đâu.”
“Không tin cứ hỏi Lily thì biết, những lời này của tôi là thật hay là giả.”
“Không… Không cần hỏi. Tự tôi hiểu cậu đang muốn nói gì.” Himiko gượng gạo nở một nụ cười: “Mà này, cậu nói tôi có nét quyến rũ riêng của tôi… Vậy thì tôi có thể hỏi nét quyến rũ đó cụ thể là gì không?”
Trần Hoài Nam hơi ngây ra, tựa như đang phân vân không biết phải giải thích thế nào cho đúng. Cuối cùng, cậu ta chỉ có thể ậm ừ vài tiếng như thể không chắc chắn lắm với câu trả lời của mình: “Ngầu… Lúc cậu chiến đấu trông rất ngầu… Kiểu vậy đó?”
“À? Cái này em công nhận đó! Lúc chị ấy tập trung luyện kiếm thật sự rất ngầu luôn! Thì ra không chỉ mình em cảm thấy vậy!” Lily dùng sức gật đầu tán đồng.
“Ờ… Đại khái là vậy.” Trần Hoài Nam nói: “Nét quyến rũ của cậu hoàn toàn không nằm ở sự dịu dàng hay đảm đang, mà nó lại nằm ở cá tính không giống với bất kỳ ai. Đó mới chính là điểm nhấn khiến cậu trở nên nổi bật giữa vô số người con gái khác ngoài kia… Hoặc ít nhất thì tôi nghĩ vậy.”
Lily cười hì hì, cúi đầu cảm ơn Trần Hoài Nam với nụ cười tinh nghịch: “Thật lòng cảm ơn anh vì đã giúp thông suốt cho cô chị ngốc nghếch của em.”
“…Ờ, nhưng mà tại sao?”
Không giải đáp sự nghi hoặc của Trần Hoài Nam, Lily kéo tay Himiko rời đi.
“Chẳng hiểu sao… Mình cứ cảm thấy ánh mắt mà Himiko dùng để nhìn mình cứ sai sai thế nào ấy. Hi vọng mình không tự mình đa tình.”
Khẽ lắc đầu một cái, Trần Hoài Nam lại vùi đầu vào công việc dọn dẹp.
Rời khỏi phòng riêng của Trần Hoài Nam, lúc này Lily mới dám lên tiếng, như thể cố ý trêu chọc Himiko: “Mặt chị đỏ bừng cả lên rồi kìa… Hì hì, xem ra câu trả lời của anh ấy đã khiến chị rất hài lòng nhỉ?”
“Thấy không? Chị cứ nghe theo em đi. Mặc dù ngày thường anh ấy có hơi ngốc nghếch, không thể thấu hiểu những gì chị vẫn luôn âm thầm truyền tải… Thế nhưng trong một vài thời khắc đặc biệt, anh ấy lại trở nên đặc biệt giỏi “ghi điểm” trong mắt con gái đó.”
Himiko: “… Em hiểu cậu ta quá nhỉ?”
“Chứ sao nữa?” Lily ưỡn ngực đắc ý.
Himiko khẽ thở dài, trầm ngâm một lúc rồi nhẹ nhàng lẩm bẩm: “Nhưng kể cả thế, sự thật vẫn là sự thật. Chị hoàn toàn không phải kiểu con gái mà cậu ta kiếm tìm, điều đó sẽ không thể nào thay đổi được. Đã vậy thì…”
Nói đến đây, Himiko lại khẽ mỉm cười, tựa như đã tìm lại được vẻ tự tin vốn có của mình: “Chị sẽ biến cậu ta thành của mình theo cách của riêng chị, ứng với những gì cậu ta nhận xét về chị.”
“Lần này, chị sẽ không cố gắng thay đổi bản thân để trở thành mẫu người cậu ta thích nữa. Thay vào đó… Ha ha ha~”
Lily: “… Điệu cười của chị làm em sợ đó.”
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free và được bảo hộ bản quyền.