(Đã dịch) Thần Sư - Chương 71. Ánh sáng trước mắt
Cùng lúc đó, ở bên ngoài khu trung tâm thương mại.
Theo gợi ý của Trần Hoài Nam, Lily đã chọn được những món quà ưng ý để tặng gia đình cậu nhân dịp Tết sắp đến.
Hoàn thành việc mua sắm, cậu vốn định về rồi, nhưng không hiểu sao Lily nhất quyết không chịu, cứ nằng nặc đòi đi chơi tiếp. Thật bó tay.
Mà nói đi cũng phải nói lại, khu trung tâm thương mại này Lily đã đi chán chê rồi, chẳng còn chỗ nào đủ sức hút để níu chân cô bé. Thế nên, để tìm kiếm sự mới lạ và thỏa mãn lòng hiếu kỳ, cô bé đã đề nghị Trần Hoài Nam cùng mình đi dạo phố cho đỡ chán.
Đương nhiên, Trần Hoài Nam chẳng thể từ chối được.
Gần trưa, con phố có không ít quán vỉa hè, gánh hàng rong đang đội nắng chờ khách. Việc lấn chiếm lòng lề đường là vấn nạn nhức nhối đã diễn ra từ rất lâu rồi... Mà thôi, đây không phải chuyện của họ nên cũng chẳng cần bận tâm làm gì cho mệt.
Cũng may, tiết trời đang là mùa đông nên nắng cũng không quá gắt. Quan trọng là Lily, vừa ngửi thấy mùi thức ăn bên đường, đôi mắt đã sáng rỡ, lộ rõ vẻ thèm thuồng, dù mới ăn sáng chưa đầy một tiếng đồng hồ trước đó.
Tâm hồn ăn uống rộng lớn thật, bảo sao cô bé cực kỳ hợp cạ với Himiko.
"Anh, em muốn cái đó! Em chưa từng nghĩ món bánh mì đơn giản thế này lại có thể hấp dẫn đến vậy! Em muốn nếm thử ngay!"
Lily háo hức chỉ tay về phía gánh bánh mì gần đó, với đôi mắt sáng trưng, khiến Trần Hoài Nam không tài nào nhìn thẳng nổi.
Chính cái sự dễ thương trời sinh này của cô bé rất dễ khiến người ta sa ngã thành lolicon! Mà thôi, lolicon thì lolicon vậy.
Tôi tình nguyện, hoàn toàn tình nguyện làm nô lệ cho cô bé này.
Nghĩ vậy, Trần Hoài Nam liền móc ví, tiến đến trước quầy hàng với vẻ mặt dở khóc dở cười.
Phía đối diện, cô bán hàng cũng sửng sốt khi nhìn thấy Lily, vì cô biết rõ cô bé này là ai.
"Thiên thần..." Cô bán hàng vô thức lẩm bẩm.
Trần Hoài Nam sững người.
"À không, xin lỗi cháu, cô hơi bất ngờ một chút, mong cháu thông cảm." Cô bán bánh mì cười xòa: "Tại ở nhà, thằng bé nhà cô hay mở video cover của cô bé này ra nghe nên cô cũng tò mò xem thử... Và kết quả như cháu thấy đấy, dù là người mù công nghệ nhưng cô đã trở thành fan ruột của cô bé này mất rồi."
"Cô ơi..." Trần Hoài Nam hơi run rẩy trước độ phủ sóng của Lily, nhất thời không kìm được mà hỏi: "Cháu có thể hỏi video đó đến giờ đã đạt bao nhiêu lượt xem rồi không?"
"Chắc là 20 triệu... Nếu cô nhớ không nhầm." Cô bán hàng nhún vai: "Mà cũng lạ thật đấy, nếu cháu đã quen biết cô bé này thì lẽ ra phải biết chứ? Sao lại đi hỏi cô?"
"Cháu sợ quá nên vứt cái nick đó qua một bên rồi, ai mà ngờ nó lại viral đến mức đó chứ... Mà thật ra cháu cũng hiểu vì sao nó lại nổi đến vậy." Trần Hoài Nam vỗ trán cười khổ.
Cô bán hàng lại cười sang sảng.
Rồi cô lại nói: "Khi nào hết sợ thì nhớ ra thêm video mới nhé! Được rồi, các cháu muốn mua bánh mì đúng không? Mấy cái đây? Cô miễn phí hết. Đổi lại, cô muốn chữ ký của cô bé này."
Trần Hoài Nam: "..."
Làm vậy sẽ mất hết vốn đó cô ơi!
"Em không biết viết chữ ký." Lily lắc đầu: "Hay là dùng chữ ký của anh đi?"
"Chữ ký của anh thì có ý nghĩa gì hả em?" Trần Hoài Nam nhẹ nhàng cốc đầu Lily một cái rồi nói tiếp: "Xin lỗi cô nhưng chuyện là thế đấy. Khụ, mong cô chuẩn bị cho cháu ba chiếc bánh mì, cháu sẽ trả tiền đầy đủ."
"Tiếc thật." Cô bán hàng ra vẻ tiếc nuối rồi lẳng lặng đi làm bánh.
Dọc đường đi, ngoài cô bán bánh mì ra, rất nhiều người khác cũng đã nhận ra Lily. Một vài người còn cố ý chụp hình rồi khoe khoang trên trang cá nhân, điều đó khiến Trần Hoài Nam có hơi khó chịu.
Thế nhưng không như cậu, Lily lại có vẻ không quan tâm lắm. Đối với cô bé, thế giới hiện tại chỉ có cô và Trần Hoài Nam mà thôi... Vì vậy, mặc kệ người khác làm gì, miễn sao đừng làm phiền hai người là được.
Giữa lúc đó, một người đàn ông trung niên bất chợt từ trong ngõ tối bước ra chặn đường hai người. Hắn ta đeo kính râm, mặc áo vest sang trọng, trông như người thuộc giới thượng lưu... Nói chung là khá huênh hoang, cao ngạo.
"Xin hỏi quý cô và cậu... Hai người có thể dành cho tôi ít phút được không?" Người đàn ông vừa nói vừa dúi danh thiếp vào tay Trần Hoài Nam: "Tôi tên là Nguyễn Hữu Tiền, là một trong những quản lý của công ty giải trí Thiên Âm. Chuyện là..."
"Tôi từ chối."
Thật bất ngờ, người lên tiếng từ chối không phải Trần Hoài Nam mà lại là chính Lily: "Con bé này là một mỏ vàng, không những dung mạo đáng yêu mà hát cũng giỏi. Bằng mọi giá, mình nhất định phải mang nó về công ty làm con rối... Với công trạng như thế này, chức giám đốc sẽ sớm nằm trong tay mình mà thôi... Ông đã nghĩ vậy có đúng không?"
Trần Hoài Nam nghe xong, gương mặt đang gượng cười bỗng chốc trở nên lạnh như tảng băng.
Còn người đàn ông, khi nghe cô bé đọc vanh vách những suy tính trong đầu mình như đọc sách, tức thì liền hoảng sợ: "Không phải vậy, chú chỉ muốn giúp cháu được đứng trên sân khấu, mang tiếng hát của mình đến với nhiều người hơn mà thôi! Cháu đừng hiểu lầm ý tốt của chú!"
Lily cười nhạt, rồi nói tiếp: "Nguy rồi, con nhỏ khốn này trông vậy mà lại biết đọc suy nghĩ sao? Phải làm cách nào để thuyết phục nó theo mình về bây giờ? Hay là thuê người đến âm thầm bắt đi?"
Trần Hoài Nam: "..."
Người đàn ông lần nữa bị Lily vạch trần, cả tay lẫn chân đều trở nên mềm nhũn như sợi bún.
Hắn biết rõ cảnh tượng này đang bị mọi người xung quanh quay lại và chụp ảnh, thế là hắn liền lên tiếng thanh minh hòng cứu vãn tình hình: "Mọi người đừng nghe con bé này nói bậy, con bé chỉ đang cố tìm cách bôi đen thanh danh của tôi mà thôi! Công ty của tôi từ trước đến giờ làm ăn liêm chính, tuyệt đối không bao giờ làm ra những chuyện dơ bẩn như vậy!"
Hắn đang cố nghĩ cách cứu vãn danh tiếng cho công ty... Thế nhưng hắn đâu có biết rằng hành động này chỉ càng tự bán đứng mình thêm mà thôi?
Gặp phải một đứa trẻ kỳ lạ có khả năng đọc suy nghĩ, nhìn thấu mọi lời nói dối... Hắn căn bản không biết xử trí thế n��o cho ổn thỏa, thế là hắn đã bị rối loạn.
"Thôi đi ông ơi, lời của mấy ông tư bản ai mà thèm nghe!"
"Đúng đúng, mấy người chỉ biết có tiền thôi! Ai mà biết được để tạo ra những đồng tiền đó, mấy người đã làm những chuyện dơ bẩn gì!"
"Cút khỏi thiên thần đi! Thiên thần nhà ta lợi hại nhất!"
"..."
Biết mình không thể chống lại đám đông, người đàn ông mặc vest đen đã kịp thời bỏ chạy trước khi bị mọi người vây kín hoàn toàn. Ở quanh đó cũng có một số người muốn đuổi theo đánh hắn, nhưng do vị thế của hắn ta hơi cao nên chẳng mấy ai mặn mà đuổi theo cả.
Thay vào đó, họ lựa chọn ở lại ngắm idol ngoài đời thực cho đã mắt.
"Xin lỗi vì đã làm phiền mọi người."
Lily cúi đầu cảm ơn trước sự nhiệt tình của người hâm mộ, đồng thời trên môi nở nụ cười rạng rỡ như tỏa nắng: "Cũng như cảm ơn tình cảm mà mọi người đã dành cho Lily. Để đáp lại, Lily sẽ cố gắng đăng thêm video mới cho mọi người, hy vọng mọi người vẫn sẽ ủng hộ em."
Trong một thoáng chốc, cả đoàn người đã hoàn toàn chết lặng. Linh hồn của họ tựa như vừa bị một cơn bão ánh sao cuốn đi, bị những tia sáng thuần khiết ấy chiếu thẳng vào trái tim... Thế nên, nhất thời họ ngất ngây đến mức không thể tỉnh lại.
Tranh thủ thời gian đó, Trần Hoài Nam nắm tay Lily rồi bứt tốc chạy đi mất.
Cùng Lily chạy qua mấy con phố, Trần Hoài Nam vì mệt quá nên dừng chân thở hổn hển.
Khi xác nhận đã không còn ai đuổi theo nữa, cậu mới nhẹ nhõm thở phào: "May quá, suýt chút nữa thì khỏi về luôn rồi."
Lily nghiêng đầu, chẳng những không biết mệt mà còn tỏ vẻ nghi hoặc: "Cần gì phải trốn tránh như thế chứ anh? Em cảm thấy họ sẽ không làm khó em đâu."
"Cẩn tắc vô ưu em ạ." Trần Hoài Nam xoa đầu cô bé rồi nói tiếp: "Nói gì thì nói, năng lực đọc suy nghĩ của em cũng tiện thật đấy. Nhưng mà... Nó vẫn được tính là xâm phạm quyền riêng tư của người khác đấy em."
Lily lắc đầu: "Không phải vậy, hình như anh hiểu sai rồi. Em không đọc suy nghĩ của người khác, em chỉ đưa ra phán đoán dựa trên sự dao động sắc thái cảm xúc của đối phương mà thôi, kh��ng ghê gớm vậy đâu."
"Với anh thì chúng cũng như nhau cả em ạ."
Lily bĩu môi: "Chẳng phải vừa rồi cũng nhờ có nó nên chúng ta mới thoát khỏi nanh vuốt của mấy kẻ xấu đấy thôi. Tóm lại thì em không sai!"
"Được được... Anh không nói nữa."
Lily cười hì hì, mặt lộ vẻ đắc ý.
Thôi quay lại chuyện, không biết chị Himiko ở nhà đã xong việc chưa nhỉ? Anh Nam mãi vẫn chưa chịu mua điện thoại cho mình, thật là bất tiện chết đi được.
"Anh Nam, em có thể mượn điện thoại của anh một lát không?"
"Để làm gì?" Trần Hoài Nam nghi ngờ.
"Em muốn bàn chuyện với chị Himiko một tí. Hì hì, chuyện riêng của con gái tụi em ấy mà, anh không cần phải biết đâu."
"Vậy hả?"
Mặc dù không hiểu mô tê gì cho lắm nhưng Trần Hoài Nam vẫn đồng ý cho Lily mượn điện thoại.
Thế nhưng, khi máy vừa rời tay được khoảng năm giây, cậu dần nhận ra một chuyện quan trọng mà mình đã quên béng... Một chuyện cực kỳ nguy hiểm!
"Chết rồi, mình quên chưa đổi hình nền!"
Vừa mới nghĩ thế, Trần Hoài Nam đã ngay lập tức vươn tay định thu điện thoại về. Tuy nhiên, phản xạ của Lily thuộc hàng thượng đỉnh, làm gì có chuyện cho đi rồi đòi lại dễ dàng như vậy?
"A..."
Vừa nhìn thấy tấm hình nền, gò má Lily bắt đầu đỏ ửng trong vô thức, đôi mắt long lanh nhìn cậu, chẳng biết là đang vui hay đang xấu hổ: "Bức ảnh này... Anh đã lén chụp tụi em hả?"
Trần Hoài Nam vỗ trán, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.
Lộ mất rồi.
Bức ảnh mà cậu cài làm hình nền chính là cảnh Himiko và Lily ôm nhau ngủ ngon lành. Nó đẹp đến mức chỉ cần nhìn thoáng qua thôi cũng đủ làm trái tim ấm áp, tâm hồn như được thánh quang gột rửa vậy.
Tóm lại là cực kỳ có sức chữa lành!
"Em nghĩ... Anh không cần thiết phải chụp lén đâu anh."
Lily dùng điện thoại che đi đôi môi nhỏ nhắn, ngượng ngùng cúi mặt xuống, như thể đang rất xấu hổ, chẳng dám nhìn thẳng vào mặt đối phương để nói chuyện.
Tất nhiên, cả Trần Hoài Nam cũng vậy.
Thế nhưng vẻ xấu hổ này của cô bé cũng không kéo dài bao lâu... Vì dần dần, vẻ mặt cô bé biến thành nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời: "Chỉ cần anh muốn, anh có thể chụp em bao nhiêu tấm cũng được. Vì thế... Mong anh đừng lén lút như vậy nữa... Em sẽ giận đó."
Trần Hoài Nam: "..."
Ôi, em ấy trong sáng quá...
Piu~
Piu~
Trần Hoài Nam bị hàng vạn thanh kiếm ánh sáng đâm xuyên ngực, bại trận.
Nội dung độc đáo này được đội ngũ truyen.free chăm chút tỉ mỉ, bản quyền nội dung thuộc về chúng tôi.