Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 67. Kiếm và Đạo

Sau một bữa cơm thật no nê, cả gia đình Vũ Trường Phong chỉ nán lại trò chuyện thêm chút nữa rồi mới cùng nhau ra về.

Nếu không có công việc đột xuất ập đến, có lẽ hắn đã cố gắng tận hưởng thêm chút nữa mùa Giáng Sinh này... Nhưng với tình hình hiện tại, e rằng khó mà thực hiện được.

Vì là người bạn đầu tiên của Vũ Cẩm La, lẽ dĩ nhiên Lily đích thân ra tận cửa ti���n bạn về, dù trong lòng vẫn còn rất sợ Vũ Trường Phong. Xét trên một khía cạnh nào đó, hôm nay cô bé đã tiến bộ vượt bậc... Ít nhất thì đó là suy nghĩ của Trần Hoài Nam.

Đợi khi cả gia đình thầy Phong đã đi khuất, Trần Hoài Nam mới quay trở vào nhà với vẻ mặt khá mệt mỏi.

Dù vậy, vì bụng vẫn còn căng tròn nên cậu không tài nào ngủ ngay được, chỉ đành ngồi ườn trên ghế sofa, ngắm nhìn Lily đang loay hoay thu dọn đống đồ đạc cô bé và Vũ Cẩm La đã bày bừa ra.

"Cảm giác có một người bạn chơi cùng như thế nào hả, Lily?"

Lily hơi dừng lại, như đang suy nghĩ. Nhưng cũng không mất quá nhiều thời gian, cô bé thản nhiên đáp: "Cảm giác không tệ anh ạ... Nhưng thật ra em vẫn thích chơi với anh hơn."

"Em phụ thuộc vào anh quá đấy."

"Hì, có sao đâu nhỉ? Dù sao thì em cũng chỉ mới ở tuổi ăn tuổi lớn thôi mà. Ngoài việc để anh bao nuôi tất thảy thì em có làm gì được nữa đâu?" Lily tinh nghịch cười khẽ: "Đùa thôi ạ."

"Dạo này em có đau bụng hay gì không?"

"Có, nhưng ít lắm anh. Có lẽ là do thể chất em khác biệt chăng? Cả em và chị Himiko đều không rõ lắm." Lily nói: "À phải rồi anh, em nghĩ anh nên vào bếp giúp chị ấy rửa bát đi. Hình như chị ấy đang dỗi anh đó."

"... Thôi được rồi."

Ăn no xong đâm ra lười vô cùng... Nhưng cũng hết cách rồi.

Lẽo đẽo lếch thếch vào bếp, cậu nhìn thấy Himiko vẫn đang tập trung rửa bát, trông chẳng có vẻ gì là đang giận cậu cả. Thấy vậy, cậu liền hiểu Lily cố tình giở trò, muốn cậu giúp Himiko hoàn thành công việc sớm hơn vì một lý do nào đó.

Himiko cảm nhận được có người đang đứng sau lưng mình, khóe môi khẽ cong lên một ý cười: "Đang lo cho tôi hả? Không cần đâu, việc này tôi có thể tự xử lý được. Thay vì cứ nuôi phế tôi, cậu vẫn nên để lại cho tôi một vài công việc nhỏ để tôi không mang tiếng là phế vật chứ?"

"Hóa ra cậu đã nghĩ như vậy ư?" Trần Hoài Nam hơi giật mình: "Xin lỗi, di chứng từ thời chăm sóc em gái còn quá nặng, thành ra cứ có dịp là tôi lại ôm đồm hết việc vào mình... Thật xin lỗi."

"... Cũng không nghiêm trọng đến thế đâu, cậu đừng làm quá lên thế chứ."

Himiko khẽ thở dài, hiếm khi để lộ vẻ dịu dàng trong đôi mắt thẳng thắn cương trực của mình: "Với lại, cả tôi và Lily đều không hề căm ghét cảm giác được cậu che chở đâu. Nói sao nhỉ? Tôi chỉ không muốn cứ mãi dựa dẫm vào cậu mà thôi, mọi chuyện chỉ đơn giản là vậy thôi."

"Nói đến phế vật... Ha ha, hai người mà là phế vật thì tôi được tính là cái gì? Đừng quên gần như toàn bộ chi tiêu trong nhà đều xuất phát từ ví của hai người." Trần Hoài Nam vừa đứng cạnh Himiko rửa bát vừa cười nói: "Hoặc nói đơn giản, tôi giống như Osin đang làm công cho hai người, thế nên đừng tự ti quá. Chẳng phải chính cậu đã từng nói với tôi những điều tương tự hay sao?"

Himiko: "..." "Nghiêm túc quá đấy, ông cụ non ạ!" Xã giao! Là xã giao đó, thanh niên! Tự nhiên nghiêm túc thế làm gì chứ?!

"Hắt xì!"

Thấy Trần Hoài Nam đã bắt đầu có dấu hiệu không khỏe, Himiko cũng không đùa giỡn nữa, liền ra sức xua cậu ta ra khỏi bếp. Bản thân cậu ta lúc này cũng đã rất mệt, chỉ đành đi vệ sinh một chút rồi trở về phòng lăn ra ngủ ngon lành.

Tối hôm đó, Lily đ�� không đến ngủ cùng cậu ta vì một lý do nào đó.

... ...

Sáng hôm sau.

Do cảm thấy tay kiếm đã sa sút không ít nên sáng hôm sau Himiko quyết định dậy thật sớm để ra sân luyện kiếm.

Nói thật, đến tận bây giờ cô ấy vẫn còn chưa hết bất ngờ vì tối qua Lily không đến ngủ chung cùng mình, trái lại còn ngủ ngon lành trong chính căn phòng riêng của em ấy! Dường như... Em ấy đã phần nào vượt qua được cái bóng đen tối từ quá khứ rồi nhỉ?

Rất rõ ràng, đó là một dấu hiệu tốt.

Không giống với những buổi luyện kiếm lần trước, hôm nay những đường kiếm của Himiko đã không còn rối loạn. Nói đúng hơn, hiện giờ cô ấy đã hiểu thấu lòng mình, không còn bị cảm xúc chi phối nên cũng không còn bị phân tâm nữa.

Himiko thầm biết mình có cảm tình với cậu thanh niên đó, chỉ là...

Nó xuất hiện từ bao giờ, vì duyên cớ gì thì cô ấy lại không thể biết, hoặc cô ấy nhất thời chưa thể nghĩ ra chăng?

Có lẽ cái ngày hai người họ bắt tay hợp tác với nhau để đánh chặn lũ cướp chính là ngày định mệnh đã thay đổi tất cả của cô ấy nh��? Chắc chắn là vậy.

Kể từ thời điểm đó, thanh kiếm Himiko cầm lên đã không chỉ là ngọn lửa báo thù. Cô ấy muốn học cách bảo vệ một ai đó, hay nói thẳng ra, cô ấy muốn bảo vệ cậu ta – một người vốn không có mấy năng lực tự vệ khỏi mọi mối nguy hiểm.

Nhờ vậy, hiện tại cô ấy đã mạnh mẽ hơn trước kia vô cùng nhiều, cả người và kiếm đều như vậy. Hơn nữa, cô ấy cũng muốn bảo vệ cả Lily nữa... Mặc dù cô ấy có thể ngầm đoán Lily hoàn toàn không yếu ớt như vẻ bề ngoài của em ấy.

Là đứa con của Thần Linh, chắc chắn trong cơ thể Lily luôn tồn tại một nguồn sức mạnh tiềm tàng vượt xa mọi khả năng tưởng tượng của bất kỳ ai... Nhưng Himiko lại không hề quan tâm đến chuyện đó! Miễn là cô ấy còn tồn tại, sẽ chẳng ai được phép làm hại Lily nếu chưa bước qua xác của cô ấy!

Báo thù và bảo vệ. Đó chính là những lý do khiến thanh kiếm của Himiko tồn tại và không ngừng trở nên mạnh hơn.

"Chị Himiko."

Giữa lúc đang luyện kiếm thì tiếng Lily chợt vang lên bên tai Himiko. Không đợi Himiko kịp hỏi, Lily đã nói tiếp: "Em cũng muốn học cách dùng kiếm nữa."

"Chị khá chắc cậu ta sẽ không đồng ý đâu em ạ."

"Em có quyền tự quyết, mặc kệ anh ấy." Lily cười nói: "Chẳng là em thấy lúc chị vung kiếm trông rất ngầu, và em cũng muốn ngầu như chị vậy. Cho nên... Chị dạy em có được không?"

"Luyện kiếm không phải để ngầu đâu." Himiko tỏ ra nghiêm khắc đáp lại.

"Em biết mình vẫn còn rất ngây thơ... Nhưng em vẫn hiểu một điều rằng em không thể cứ mãi giậm chân tại chỗ." Lily nói: "Ít nhất thì... Em cũng nên học cách tự bảo vệ mình. Em không muốn làm một bình hoa di động đâu."

"Bình hoa di động?" Khóe môi Himiko giật giật, nghiêm túc hỏi lại: "Chị hỏi này, em đã học từ ấy ở đâu vậy?"

"Truyện... Ngôn tình? Em lướt web thấy nhiều lắm luôn, bộ em không nên đọc sao chị?"

"..." Himiko vuốt vuốt trán: "Không phải không nên, em vẫn có quyền mơ mộng mà. Chỉ là... Em đừng để mình lậm nó quá, rất nhiều tình tiết trong đó không thể xảy ra ở thế giới thực đâu."

"Ý chị là mấy anh tổng tài IQ vài nghìn gì đó à? Trời ạ, em đâu có khùng tới vậy! Cơ mà nếu chị vẫn lo thì em đành chuyển sang đọc Shoujo Manga vậy. Em tin chị biết thứ này."

"Thì nó xuất phát từ quê hương chị mà..."

"Vâng, trong đó có nói những thiếu nữ lạnh lùng thường rất dễ xiêu lòng trước mấy bạn trai dịu dàng." Lily cười nói.

Himiko: "..." "..." "..." "Em nhìn ra rồi à?"

Lily không lên tiếng phủ nhận, chỉ cười một cách cực kỳ tinh quái.

"Từ khi nào?"

Lily ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp lời: "Thật ra thì em đã nhìn thấy màu hồng đó ngay từ lần đầu chúng ta gặp nhau rồi. Chẳng là... Mãi đến gần đây em mới nhận ra màu hồng đó tượng trưng cho cảm xúc gì."

Lâu vậy rồi à!?

Himiko bắt đầu cảm thấy hoài nghi liệu mình có đang dễ dãi quá hay không.

"Vậy... Cậu ta có màu sắc đó không?" Himiko hơi ngượng ngùng hỏi.

Lily nở một nụ cười, tựa như đã đợi điều này từ lâu rồi: "Em sẽ trả lời cho chị nếu chị đồng ý dạy em dùng kiếm. Giá cả niêm yết, tuyệt đối không mặc cả nha!"

"...Được."

"Hì hì, em biết ngay chị sẽ không cưỡng lại sức hút này mà! Nhưng câu trả lời sẽ khi��n chị hài lòng đấy, bởi vì anh ấy không yêu ai cả, chị yên tâm đi." Lily vẫn giữ nguyên điệu cười tinh quái, tựa như cố ý trêu chọc Himiko.

"...Cậu ta không có cảm xúc gì với chị à?"

"Không, sao chị tham lam thế?"

Himiko lại xìu xuống, lộ rõ vẻ ủ rũ.

"Em có thể nhìn thấy vẻ thất vọng ở chị đấy... Bộ chị muốn anh ấy làm gì chị lắm à?"

Himiko trầm mặc.

Lily: "..." Không phủ nhận luôn kìa!?

"Nói thế nào nhỉ? Sao chị "thoáng" thế? Em cứ nghĩ chị là kiểu người sẽ chỉ "xơi cơm" sau khi cưới cơ... Em hơi bất ngờ trước thái độ của chị, thật đó."

Himiko lắc đầu: "Muốn là bản năng, còn làm hay không đều do lý tính quyết định. Chị muốn "có gì đó" với cậu ta không có nghĩa là chị sẽ đồng ý nếu cậu ta muốn."

"Boo boo, ngụy biện cả thôi, chị đừng cố che giấu nhân cách biến thái của chị nữa." Lily bĩu môi: "Mà thôi, miễn là chị vui, chị có làm gì em cũng ủng hộ. Dù sao thì nhóm ba người chúng ta sẽ chẳng bao giờ chia lìa, có đúng không?"

"... Thật hết cách với em."

Mọi quyền lợi về bản dịch này đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free