(Đã dịch) Thần Sư - Chương 66. Kẻ dìm hàng
Nghe Na La đề nghị, Vũ Trường Phong gần như lập tức từ chối: "Đã lâu lắm rồi anh không đụng vào chuyện bếp núc, e rằng sẽ không đáp ứng được kỳ vọng của em đâu. Vả lại, lý do chính là anh đang không rảnh."
Na La nghiêng đầu thắc mắc: "Vậy anh tính làm gì mà bận rộn đến vậy?"
"Chuyện công. A Nguyệt sắp về, anh cần bàn bạc với cô ấy một số việc. Việc cô ấy chủ động che giấu mọi thông tin với em, anh đoán rằng chuyện lần này đang khá nghiêm trọng."
Na La khẽ lắc đầu: "Em biết là việc công quan trọng, nhưng hôm nay là Giáng Sinh đó! Dù có bận rộn đến mấy thì anh cũng nên dành chút thời gian cho một ngày đặc biệt như thế này chứ?"
Vũ Cẩm La gật đầu lia lịa.
Vũ Trường Phong nhìn con gái, nhìn Na La, rồi lại nhìn sang nhóm Trần Hoài Nam, trầm ngâm hồi lâu rồi thở dài. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ lẳng lặng lấy điện thoại liên lạc với A Nguyệt một lát rồi yên lặng đi thẳng vào bếp.
"Cứ ngồi yên đó đi, chưa đến nửa tiếng là xong xuôi. Như đã nói trước đó, đã rất lâu rồi tôi không vào bếp nên đừng quá kỳ vọng vào tay nghề của tôi."
Na La không nói gì, chỉ nhẹ nhàng mỉm cười rồi ra hiệu cả nhóm ngồi xuống bên cạnh mình để trò chuyện. Dù sao thì phải chờ đợi chừng ấy thời gian cũng khá chán, chi bằng tận dụng lúc này ngồi xuống nói chuyện cùng nhau cho ấm cúng.
"Nam và Himiko phải không? Dạo này các em có mải vui chơi mà bỏ bê luyện tập không đấy? Cô biết các em đang trong giai đoạn xả stress, nhưng làm gì cũng phải có điểm dừng nha." Na La cười mỉm nói.
Himiko như thể bị nói trúng tim đen, cười khan một tiếng: "Quả thật là dạo này em có hơi chểnh mảng một chút. Một phần cũng vì dạo này bạn Nam quản lý gắt gao quá, đâm ra em không có mấy cơ hội ra ngoài cọ xát."
Trần Hoài Nam: "Chỉ riêng chuyện đó thì tôi sẽ không nhượng bộ đâu."
"Đấy, cô thấy chưa?"
"Cậu ấy chỉ đang lo lắng cho em mà thôi." Na La vẫn giữ nguyên nụ cười: "Nhưng mà Nam này, một thanh kiếm tốt thì không nên giữ quá lâu trong vỏ đâu em. Việc em cứ bắt Himiko ở mãi trong nhà sẽ chỉ khiến thanh kiếm của em ấy bị mòn đi mà thôi. Vì thế, thi thoảng, em hãy cố gắng tạo điều kiện cho bạn ấy một chút."
Trần Hoài Nam trầm mặc, trên mặt hiện lên vẻ khó xử.
Na La nói không sai, một người tài giỏi như Himiko tuyệt đối không thể ở yên một chỗ quá lâu được. Nhưng trên tất cả, cậu thật sự không hề có quyền quản lý Himiko sẽ đi đâu hay làm gì.
Từ khi nào cậu lại trở nên gia trưởng như vậy nhỉ? Quái lạ.
"Ha..."
Sau khi lắng nghe lời khuyên của Na La, cuối cùng Trần Hoài Nam cũng chịu nhượng bộ: "Thôi được rồi, cậu muốn làm gì cũng được, tôi không quản nữa. Chỉ là... tôi mong cậu sẽ không mạo hiểm, đừng làm gì vượt quá khả năng của bản thân."
Himiko hậm hực nói: "Rồi rồi, cậu đúng là tính tình cứ như ông già vậy! Không những bảo thủ mà còn hay lo chuyện thừa thãi nữa!"
Mặc dù tôi không ghét điều đó chút nào.
Tất nhiên, câu nói ấy Himiko chỉ dám giữ trong lòng mà thôi. Cô ấy có đủ dũng khí để làm bất cứ điều gì khác, nhưng riêng chuyện này thì không dám.
"Cô ơi... Cô"
Giữa lúc Na La đang bận giải quyết chuyện riêng của nhóm trưởng thành, Lily đột nhiên lên tiếng với vẻ rụt rè: "Em có một câu hỏi... Được không ạ?"
"Sao thế? Con cứ hỏi đi."
"Con muốn hỏi... Tại sao con lại không thể nhìn thấy "màu sắc" của cô? Nếu được thì... Con cũng muốn biết lý do tại sao cô lại được vây quanh bởi nhiều cô hồn dã quỷ đến vậy nữa..."
Himiko, Trần Hoài Nam: "Hả?"
Ma? Quỷ? Ngay tại đây á?
Thế hóa ra biểu hiện kỳ lạ của em ấy lúc đó chính là vì nguyên nhân này ư?
Hai người họ chỉ cần nghĩ thôi đã không rét mà run.
"Quả nhiên là vì chuyện này nhỉ?" Na La tỏ ra bình thản như thể đã liệu trước: "Để cô giải đáp từng vấn đề trước nhé. Thứ nhất, về việc khả năng của con không thể nhìn thấu cô... Đó là vì cô đã cố tình che giấu "màu sắc" của mình đi rồi, chỉ đơn giản vậy mà thôi."
"Thứ hai, về lý do vì sao cô được bao quanh bởi nhiều linh hồn đến vậy... Ha ha, cái này đã là thiên phú bẩm sinh của cô rồi. Cũng giống như đôi mắt có khả năng nhìn thấu linh hồn của con, bản thân cô trời sinh đã có thể thu hút linh hồn người chết một cách tự nhiên, bất kể đó là linh hồn bình thường hay oán linh."
"Số lượng này cũng quá là..."
"Ừm, cô biết chứ. Nếu cứ để yên không đoái hoài thì sớm muộn gì cũng có chuyện không hay xảy ra. Chính vì thế, cứ mỗi mười năm một lần, cô lại nhờ chồng mình thực hiện nghi lễ thanh tẩy để giải thoát cho các linh hồn vất vưởng đó..."
"Thanh tẩy?" Lily vừa nghe đến từ này đã lập tức nảy sinh hứng thú: "Chú ấy đã thanh tẩy cho cô như thế nào vậy cô? Con muốn xem thử nếu có thể."
"Hmm..." Na La hơi trầm tư một lát rồi khẽ gật đầu đồng ý: "Cô sẽ suy nghĩ thử xem. Nếu anh ấy chịu đồng ý thì cô sẽ cho con xem thử... Được chứ?"
"Vâng."
Hai bên chỉ nói chuyện với nhau được thêm một thời gian ngắn thì một mùi thơm nồng nàn trong bếp đã b��t đầu thoảng ra, khiến cả bọn không khỏi vô thức chảy nước bọt. Đúng lúc này, một bóng người áo đen đáp xuống sân nhà Trần Hoài Nam, dĩ nhiên chính là A Nguyệt.
"Hương vị này... hiếm thấy thật, không ngờ chị ấy lại dụ được anh ấy vào bếp." A Nguyệt khẽ mỉm cười vui vẻ rồi xuyên qua bức tường, vẫy tay chào nhóm người bên trong vẫn đang còn sửng sốt: "Hi, Giáng Sinh vui vẻ nhé~ Cũng xin lỗi vì đã tự tiện vào nhà."
Trần Hoài Nam: "... Ít nhất thì cô cũng nên gõ cửa hay bấm chuông đi chứ."
"Ái chà? Em đừng có quên căn nhà này là do ai bỏ tiền ra tậu về đấy nhé. Ít nhất là trong vòng một năm tới, căn nhà này vẫn thuộc quyền sở hữu của cô, miễn bàn cãi."
"Em cứ tưởng là chính thầy ấy bỏ tiền ra..."
"Cái người đó thì tiền đâu mà ra hả em? Hắn ta chỉ đơn giản là một tên NEET nghiện game suốt ngày chỉ biết chui rúc trong nhà mà thôi. Các em đang đánh giá chồng cô quá cao rồi đó." A Nguyệt nhìn thẳng vào nhà bếp với vẻ khinh khỉnh.
Không giống với Tiểu Na La từ nãy giờ vẫn luôn cố thanh minh cho chồng... A Nguyệt hiện tại cứ như đang cố tình bới móc dìm hàng chồng mình vậy. Và cũng chỉ có trời mới biết lý do thực sự là gì.
"Ở "biên giới" đã xảy ra chuyện gì thế? Sao em nửa chừng lại chặn liên lạc với chị? Chuyện đó có liên quan gì đến chị sao?" Na La thuận miệng hỏi.
A Nguyệt phất tay phủ nhận với thái độ khá thần bí: "Không liên quan. Em chỉ không muốn chị nhúng tay vào mà thôi."
"Hết cô gái tộc Hồ Ly tìm tới, rồi lại đến lượt em giấu giếm chị... Hừ, sao mấy người lại thích đẩy tôi ra rìa thế nhỉ? Tôi nhớ là mình có làm gì nên tội đâu chứ?"
"Chị đích thị là một quả bom di động đó... Chị nên tự ý thức được sự nguy hiểm của mình một chút đi chứ!"
"Hừ."
Tiểu Na La phồng má, giận dỗi quay mặt đi chỗ khác. Trông cực kỳ đáng yêu.
Còn những người khác thì chỉ có thể ngoan ngoãn đóng vai quần chúng hóng chuyện, chẳng thể làm gì khác ngoài ngồi yên đó xem kịch.
Ôi chà... Gia đình thầy Phong xem ra bất ổn thật đấy... Hóa ra đây mới là cuộc sống hôn nhân thực sự hay sao? Quả nhiên không hề giống như trên phim ảnh!
"Th��c ăn xong rồi, mau vào bếp bưng đồ ăn đi mấy con sâu lười."
Nghe thấy giọng bất mãn của Vũ Trường Phong từ trong bếp vọng ra, cả nhóm Trần Hoài Nam lập tức đứng dậy chạy đi bưng đồ một cách cực kỳ tình nguyện, chẳng hề có chút ép buộc nào ở đây cả.
Thức ăn từ từ được dọn lên, đó là một bàn tiệc khổng lồ thịnh soạn đến mức Trần Hoài Nam hơi không thể hiểu nổi thầy Phong đào đâu ra chỗ thức ăn này chỉ trong vài phút ngắn ngủi.
Cậu nhớ số thức ăn dự trữ trong nhà mình không có nhiều đến mức này! Lẽ nào thầy ấy có không gian trữ vật cho riêng mình hay sao?
Cũng không lạ, nhưng mà... số lượng này cũng hơi quá khoa trương rồi!
Còn nữa, bình thường sẽ chẳng có ai cất thức ăn hay nguyên liệu vào không gian trữ vật bởi vì chúng rất dễ bị thiu! Ấy thế mà số thức ăn này lại không hề có mùi thum thủm, cho nên... Thầy ấy làm được chỗ này bằng cách nào vậy!?
Quá nhiều câu hỏi!
Mà thôi tạm bỏ qua đi, thơm quá...
Trần Hoài Nam khẽ lau mép, trong khi những người còn lại đã sớm thèm đến nhỏ dãi. Tuy nhiên, không hề chần chừ hay do dự như họ, cả Na La cùng Nguyệt đều không chút khách khí, chẳng cần ai mời gọi đã ngồi vào bàn xơi tới tấp như hổ đói vồ mồi.
"A~ Mấy chục năm rồi mới được quay lại cảm giác này... Thích quá đi mất~"
Vũ Trường Phong vừa dùng khăn mùi xoa lau sạch đôi tay của mình, vừa nhắc nhở với nụ cười dịu dàng hiếm thấy: "Chú ý tác phong ăn uống một chút, không ai tranh giành của hai người đâu, đừng ăn nhanh quá kẻo bị nghẹn."
"Mấy đứa còn lại cũng mau ngồi vào bàn đi, đừng có ngại gì cả. Không mấy người trên thế gian này có đủ may mắn nếm thử những gì tôi nấu đâu."
Ngước nhìn vẻ mặt tự tin của thầy Phong, Trần Hoài Nam cũng bắt đầu không nhịn nổi trước sức quyến rũ của mỹ thực. Cậu không suy nghĩ gì thêm, liền đưa một miếng thịt nướng vào miệng, rồi từ đó hóa thành một tảng đá.
"Chết tiệt... Chắc cả tháng tới mình sẽ không thể ăn cơm ngon miệng nữa rồi."
Ôi...
Hương vị này...
"Anh ơi... Thứ này..." Lily mặt mày mê ly nhìn Trần Hoài Nam, trông cứ như ngỡ ngàng đến sững sờ: "Anh ơi, nếu sau này em có lỡ miệng chê cơm anh nấu thì anh nhớ thông cảm cho em nha... Hì."
"...Đau đấy em."
Truyen.free nắm giữ bản quyền duy nhất đối với phần biên tập nội dung này.