Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 56. Một chiến lược

Dưới bầu trời xanh ngắt, một thiếu nữ tóc đen đứng giữa sân luyện kiếm. Với thanh kiếm dài màu đỏ thẫm trong tay, nàng nhẹ nhàng vung từng nhát, mỗi bước đi uyển chuyển tựa như một vũ công đang khiêu vũ.

Ánh mắt kiên định, mái tóc dài tung bay. Những giọt mồ hôi lấm tấm trên mái tóc, rồi khẽ rơi xuống, long lanh như sương mai đón bình minh.

Vốn dĩ điệu múa của nàng v�� cùng mượt mà và thanh thoát, nhưng rồi mọi chuyển động dần trở nên chậm lại, như phân tâm, lại như mất tập trung. Cuối cùng, nàng mạnh mẽ vung một kiếm chém thẳng lên bầu trời, như thể đang chém đi những nỗi muộn phiền trong lòng mình...

Dù vậy, muộn phiền của cô nàng đâu chỉ giải tỏa được bằng hai ba nhát kiếm ấy?

"Mình đang bị sao thế này??"

Thiếu nữ tự hỏi, rồi vô thức ngước nhìn lên bầu trời, nơi một đám mây lãng đãng đã bị nàng xé toạc làm nhiều mảnh. Nàng khẽ vén mái tóc lên, một tay đặt lên ngực trái như cố kìm nén trái tim đang loạn nhịp, cảm giác bùi ngùi đeo đẳng mãi không dứt.

...

...

Lúc này, Trần Hoài Nam vẫn đang ngẩn người trước chiếc vali tiền mà Himiko đã mang về tối hôm qua.

Với một số tiền lớn không rõ nguồn gốc như thế này, lại thêm thân phận còn non kém, cậu không nghĩ mình nên đem nó đi gửi ngân hàng đâu... Mà để mãi trong nhà thì cũng không ổn lắm. Tiền nhiều quá dễ khiến cậu ta sa đà, rồi mất khả năng quản lý chi tiêu!

"Áp lực quá chừng... Chắc mình nên nói với thầy không nên để thầy gửi thêm tiền cho Lily nữa. Bấy nhiêu đây đã quá đủ cho đến lúc mình và Himiko ra trường rồi. Đến lúc đó, mình sẽ đủ sức lo cho em ấy đến khi trưởng thành."

Đang ngồi trước TV xem phim, Lily nghe được câu đó liền lên tiếng phản bác: "Em đã gần nghìn tuổi rồi đó, như thế vẫn là chưa đủ khôn lớn sao anh?"

"Ý anh là tuổi tâm lý! Tâm lý cơ!"

"Vậy hả? Em lại nghĩ là anh không nên bảo bọc em một cách thái quá như thế nữa... Anh nên nhớ là chỉ cần em đăng thêm một video lên, cả núi tiền sẽ ngay lập tức chảy thẳng vào túi anh đó." Lily cười nói.

Đúng thế, Trần Hoài Nam nghĩ mình nên chấp nhận một sự thật đau đớn rằng khả năng tài chính của mình là kém cỏi nhất trong cái nhà này.

Himiko chỉ cần ra ngoài chém vài người là mang về cả một vali tiền, còn Lily thì chỉ cần lên mạng hát vài câu là lại thêm cả núi tiền chảy về túi... Chỉ có cậu, một nhân viên part-time quèn với tiền lương ít ỏi thì làm gì có tiếng nói trong cái nhà này?

Cậu dần nhận ra mình sớm muộn gì cũng trở thành osin cho hai người đó mất thôi... Mặc dù chuyện đó đã thật sự diễn ra từ cách đây khá lâu rồi.

Chậc, nghĩ mà thấy nhức đầu.

Lily cười nhìn Trần Hoài Nam, cứ như thể em ấy đang thấu rõ mọi suy nghĩ trong lòng cậu ta vậy. Chậm rãi, dịu dàng, cô bé tiến tới mở rộng vòng tay ôm cậu vào lòng: "Không sao hết, anh không cần phải cảm thấy mặc cảm đâu. Sau những gì anh đã làm cho em, số tiền đó thật chẳng đáng là gì đâu ạ."

Trong vòng tay ấm áp của Lily, cậu có thể cảm nhận được nhịp đập từ trái tim của cô gái nhỏ... Đồng thời, cậu cũng cảm nhận được một nguồn sức sống nào đó đang dần trỗi dậy bên trong cô bé, chậm rãi giúp cô bé dần thoát khỏi hình hài "loli".

"Nếu như ngực của em lớn thêm một chút thì câu vừa rồi đã tăng thêm vài phần thuyết phục rồi... Đằng này, chúng chẳng qua chỉ là những búp non mới nhú mà thôi. Chỉ bấy nhiêu đó thì chưa đủ để an ủi được anh đâu." Trần Hoài Nam nói.

Lily phồng má, đôi tay ôm lấy Trần Hoài Nam càng lúc càng chặt: "Em vẫn đang tuổi ăn tuổi lớn mà! Chúng vẫn còn lớn lên nữa đó, anh cứ đợi đấy cho em!"

"Đau đau đau! Anh sắp bị bức tường của em dập nát rồi! Mau buông anh ra!"

"Tường cái đầu anh đó!"

Sau một hồi vật lộn, cuối cùng thì Trần Hoài Nam cũng thoát được khỏi vòng tay (hay đúng hơn là "bức tường") của Lily. Cậu không hiểu Lily đào đâu ra cái sức mạnh kinh khủng đó... Quả nhiên, em ấy vẫn còn rất nhiều bí ẩn mà cậu không thể khám phá hết được.

Chỉ là...

Bộ dạng giận dỗi phồng má của em ấy trông dễ thương quá.

"Anh là đồ đần, uổng công em tốt bụng đến an ủi anh... Anh vậy mà lại chê em nhỏ." Lily lẩm bẩm như thể đang thề thốt gì đó: "Đợi đấy mà xem, khi nào em lớn lên em sẽ cho anh nếm mùi."

"Anh đang có hơi quan ngại về hai chữ 'nếm mùi' của em đó."

Đúng lúc này thì Himiko trở về nhà sau một buổi luyện kiếm vất vả. Để ý thấy Lily đang giận dỗi lườm nguýt Trần Hoài Nam, cô ấy liền lên tiếng hỏi: "Trong lúc luyện kiếm bên ngoài, tôi đã vô tình bỏ lỡ chuyện gì rồi hả?"

Trần Hoài Nam giữ im lặng: "..."

Cậu mà nói ra mọi chuyện thì kiểu gì cũng bị Himiko gõ u đầu cho coi!

Lily chạy đến ôm lấy Himiko, với vẻ mặt rưng rưng kể lể: "Anh ấy hồi nãy quá đáng với em lắm chị. Đợi vào phòng tắm, em sẽ kể chị nghe từ từ. Trông thì quân tử thế thôi chứ anh ấy biến thái lắm."

"Vậy hả?" Himiko cũng lườm nguýt Trần Hoài Nam với vẻ mặt khinh thường: "Thế hóa ra cậu cũng như bao thằng con trai khác ngoài kia nhỉ? Thật đáng thất vọng."

"..."

Xong, lần này thì dù là sông nào cũng không rửa hết tội cho cậu được rồi.

Chỉ một lần vạ miệng thôi mà mang tiếng xấu muôn đời, các cụ ngày xưa nói cấm có sai!

...

...

Chiều hôm đó, tại nhà Vũ Trường Phong.

Vì ngay ngày mai hắn đã phải lên trường họp lớp buổi cuối cùng trong năm nên hắn phải cẩn thận sắp xếp lại những việc cần làm sắp tới.

Mặc dù đa phần chúng đều đã được hoàn thành, thế nhưng chỉ riêng vấn đề nên tặng quà gì để giữ lời hứa thì hắn lại không nghĩ ra.

"Thằng Nam thì chắc là dễ làm hài lòng rồi. Cơ mà chỉ riêng con bé đó... Mình nên tặng cái gì cho con bé đó bây giờ?" Vũ Trường Phong khẽ thở dài: "Đẹp thì đủ đẹp rồi, mạnh cũng đủ mạnh rồi, chả lẽ mình lại vác tiền đi tặng nó sao? Nghe thật không hay chút nào cả... Giờ phải tặng nó cái gì cho đủ thiết thực nhỉ?"

"Cái gì cũng được ngoại trừ trang sức hay thứ gì đó tương tự."

Dù đang bận trong bếp, Cô Na vẫn luôn để ý đến nỗi bận lòng của Vũ Trường Phong. Vốn dĩ cô ấy không định xen vào làm gì, tuy nhiên khi nghe đến Hoa Tử Ngọc, cô ấy đã lập tức lên tiếng: "Trang sức gì đó chỉ hợp cho các cặp đôi đang yêu nhau mà thôi... Cho nên, em không cho phép anh tặng con bé thứ đó."

"Cứng nhắc quá đấy. Em vậy mà lại đi ghen tuông với học sinh của anh sao?"

"Con bé đó có ý với anh. Nó thậm chí còn chả thèm che giấu chuyện đó nữa. Chẳng lẽ anh không nhận ra luôn hả?"

Vũ Trường Phong hơi dừng lại, trên mặt có vẻ gì đó trông giống như đang sững người: "Vãi, thật á?"

Cô Na: "..."

Bây giờ nghĩ lại, việc cô ấy "cua" được thằng cha đần độn này chả khác gì kì tích nhỉ? Cơ mà chính cái vẻ đần độn của hắn ta lại làm cho cô ấy cũng yên tâm phần nào!

Muốn "cua" được hắn hả? Phải kiên nhẫn và nghị lực lắm đó nha!

"Ôi trời, ai bảo mình đẹp trai quá làm gì." Vũ Trường Phong lại thở dài với vẻ mặt trông cực kỳ dễ ghét: "Hay là mình tự tạc tượng bản thân để đem tặng cho con bé nhỉ? Chắc hẳn là nó sẽ thích lắm."

"Có trời mới biết con bé đó sẽ làm gì với cái tượng của anh."

Vũ Trường Phong: "..."

Sao em hiểu rõ thế, vợ à?

Bộ trong quá khứ em đã từng làm điều gì đó tương tự rồi hả?

Nghĩ tới đây, Vũ Trường Phong không khỏi toát mồ hôi lạnh. Ai khác thì không chắc, nhưng nếu là vợ hắn thì chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra!

Vũ Trường Phong ho khan như thể đang cố xua đi vẻ ngượng ngùng đang bao trùm. Rồi đột nhiên, tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên trong túi quần kịp thời cứu hắn khỏi ánh nhìn sắc lẻm của vợ mình.

"Nam hả, gọi thầy có chuyện gì không?"

Ở đầu dây bên kia, giọng Trần Hoài Nam truyền đến, mang theo chút lo lắng: "Thầy, dạo này ở bên em nhiều quá thành ra Lily bắt đầu có vẻ phụ thuộc quá nhiều vào em rồi... Em cảm thấy cứ thế này mãi thì không ổn, cho nên em định..."

"Đưa con bé ấy đến trường?" Vũ Trường Phong tiếp lời: "Đây không phải một ý kiến tồi, nhưng đồng thời cũng chả phải một ý kiến hay. Con bé mới chập chững làm quen với thế giới này mà thôi, đột nhiên ném nó vào môi trường mới như vậy kiểu gì nó cũng sẽ bị sốc văn hóa cho xem."

"À, riêng chuyện đó thì thầy hãy yên tâm. Khả năng thích nghi của em ấy mạnh khủng khiếp lắm thầy ạ. Bây giờ con bé thậm chí còn có thể livestream tập tành làm người nổi tiếng ấy chứ... Cơ mà em sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu."

Nói đến đây, Trần Hoài Nam cười ha ha với giọng điệu cực kỳ tự hào, giống như một thằng anh trai đang khoe khoang đứa em gái tài giỏi của mình: "Mấy ngày nay em đã quan sát kĩ lắm rồi. Tính hiếu kỳ của Lily thật sự rất lớn, đó chính là một động lực khổng lồ để em ấy học tập mọi thứ với tốc độ nhanh chóng mặt. Vì thế, em nghĩ mình nên hạn chế thời gian Lily ở nhà, để em ấy có cơ hội trải nghiệm thế giới này một cách trọn vẹn nhất... Đó chính là chiến lược của em."

"..."

Trầm mặc một lúc, Vũ Trường Phong cuối cùng cũng không khỏi thốt lên thán phục: "Em thật sự giỏi trong mấy chuyện này đấy, Nam ạ. Để cảm ơn sự tận tâm của em, có lẽ món quà đó phải được thay đổi một chút rồi."

"Thật ra chẳng cần đến quà cáp gì, em cũng sẽ làm vậy thôi thưa thầy. Lily đáng yêu đến mức em không thể chăm sóc qua loa được... Nói thẳng ra, ngay từ ngày đầu tiên em ấy đặt chân vào cuộc đời em, em đã xem em ấy như một thiên thần cứu rỗi cuộc đời em rồi..."

"Thiên thần sao...? Có vẻ như em đã trải qua nhiều điều nhỉ?" Vũ Trường Phong cười nhạt: "Thôi được rồi, ngày mai em cứ đưa con bé đến trường đi. Còn về vấn đề hồ sơ hay giấy tờ tùy thân, thầy sẽ giải quyết hết cho em."

"Giấy tờ tùy thân? Thầy không nói em cũng quên mất... Cái này thật sự quan trọng với em ấy."

"Ờ, nhưng chuyện này tôi vẫn có thể tự giải quyết được, không cần em phải nhọc lòng đâu. Cứ giữ nguyên phong độ như thế là được, còn những chuyện lặt vặt kiểu đó thì cứ yên tâm giao cho tôi."

"Rõ ạ, cảm ơn thầy nhiều."

"..."

Sau khi cuộc trò chuyện kết thúc, Cô Na cũng từ trong bếp bước ra với nụ cười rạng rỡ: "Thằng bé mang chút bóng dáng anh ngày xưa đấy."

"Anh năm xưa cũng thế à?"

"Anh không nhớ sao? Đến tận bây giờ, em vẫn còn nhớ như in những ngày tuyệt vời năm đó... Từ sau cái ngày được anh cứu em khỏi hiểm nguy."

Cô Na khẽ cười, trông như đang hoài niệm chuyện cũ: "Anh có thể không nhớ gì, nhưng em thì sẽ chẳng thể nào quên được. Cái ngày mà em gặp được anh chính là cái ngày cuộc đời em rẽ lối, cũng đồng thời là cái ngày em phải lòng anh rồi đấy."

Vũ Trường Phong cười nhạt, làm ra vẻ thờ ơ trước những lời Na La thổ lộ. Tuy nhiên, là người vợ đã sát cánh cùng hắn bấy lâu, Na La biết rõ hắn ta chỉ đang cố che giấu vẻ xấu hổ, ngượng ngùng của mình mà thôi.

Chỉ riêng điểm này... Hắn ta sẽ chẳng thể nào lừa được cô ấy.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin đừng quên điều đó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free