Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 55. Bảo mẫu bất đắc dĩ

Mới tối hôm trước vừa hứa xong, sáng hôm sau Himiko đã biến mất tăm. Trần Hoài Nam ngẫm nghĩ một lát, liền hiểu ra cô ấy đã ra ngoài kiếm tiền. Vì vậy, cậu không có ý định liên lạc, chỉ muốn dành cả ngày hôm nay để tiếp tục đọc sách, tìm cách gia tăng thực lực.

Vốn dĩ, cậu không mấy bận tâm về việc Himiko có "ăn bám" một chút cũng chẳng sao, vì bản thân cậu cũng thích có người ở cùng cho đỡ buồn. Thế nhưng, có vẻ cô nàng đó lại khá khó chịu về chuyện này nên mới hành động quyết liệt đến thế, vì vậy cậu cũng không có ý định ngăn cản.

Hôm nay, Lily vẫn đáng yêu và vâng lời. Thế nhưng dường như cô bé đã khá chán việc cứ mãi ngồi trong nhà chơi game. Tuy vậy, nhìn thấy Trần Hoài Nam vừa nhâm nhi cà phê vừa đọc sách trông thật "chill", cô bé không nỡ mở lời đòi hỏi, chỉ đành nuốt lại những lời ấy vào trong.

Ở phía đối diện, dù đang say sưa đọc sách, Trần Hoài Nam vẫn đủ tinh tế để đoán ra mong muốn ẩn sâu trong ánh mắt Lily. Thế là, cậu cũng âm thầm lập một kế hoạch trong đầu, dự định chiều nay sẽ dẫn cô bé ra ngoài chơi thêm một buổi nữa.

Lần trước cả nhóm đã đến Game Center rồi, chắc lần này cậu sẽ dẫn em ấy đến công viên nhỏ gần đây chơi. Còn khu vui chơi lớn gần trung tâm thành phố... đợi khi nào có Himiko cùng đi vẫn tốt hơn.

Dù sao thì cô gái đó vốn không thích bị bỏ rơi... Và cậu cũng tin Lily không muốn Himiko bị bỏ rơi. Nhưng quan trọng hơn tất cả, cậu muốn được ngắm hai người đó trong đồ bơi cùng lúc!

Đó mới là điều quan trọng nhất!

Tất nhiên, cậu sẽ giữ bí mật này, tuyệt đối không để hai người đó biết được ham muốn thầm kín của mình.

Đúng lúc này, Lily đột nhiên tiến đến chỗ Trần Hoài Nam, dùng đôi mắt tròn xoe nhìn cậu: "Tuy không dùng năng lực của mình, nhưng em vẫn cảm thấy anh đang nghĩ chuyện gì đó rất không đứng đắn... Mà thôi, cũng chẳng sao cả."

Trần Hoài Nam chột dạ, ho nhẹ một tiếng: "Sao vậy? Ăn sáng chưa no à? Hay em muốn rủ anh chơi cùng?"

Lily lắc đầu, dùng hai tay tháo sợi dây chuyền của mình đưa cho Trần Hoài Nam rồi nói: "Anh cầm cái này nè, nếu thấy mọi thứ khó hiểu quá thì cứ đeo vào, anh sẽ thấy dễ hiểu hơn ngay thôi. Viên đá này thần kỳ lắm, đến cả em cũng không biết cụ thể nó có bao nhiêu công dụng nữa."

"Nhưng đây là tín vật do chính mẹ em để lại mà? Đưa anh mượn dùng như vậy có ổn không?"

"Em thấy ổn là được rồi. Dù sao thì anh cũng đâu phải người ngoài." Lily cười tít mắt: "Sau khi đọc sách xong thì nhớ trả lại em nhé. Chỉ cần anh không c·ướp giật của em thì mọi chuyện đều ổn hết à."

Trần Hoài Nam: "..."

"Vậy thì anh không khách sáo."

Thử đeo sợi dây chuyền vào cổ, Trần Hoài Nam lập tức cảm thấy một sự kỳ lạ. Cậu cảm thấy nhiệt độ xung quanh đang được điều hòa, đồng thời đầu óc cũng trở nên thanh sảng và tỉnh táo hơn, cứ như vừa "cắn thuốc" vậy... Thật thoải mái!

Sau đó, quả nhiên đúng như lời Lily nói, những chỗ cậu vốn không hiểu trong sách giờ đã trở nên dễ dàng hơn ngay khi cậu đeo sợi dây chuyền này vào. Thật sự vô cùng thần kỳ!

"Tuyệt thật đấy, cảm ơn em nhé Lily!"

"Hì."

Lily hai tay chống cằm, khẽ cười một tiếng, trông rạng rỡ vô cùng. Kể cả khi cơ thể vẫn chưa đủ trưởng thành, gương mặt vẫn còn là một đứa trẻ đáng yêu... Thế nhưng, không hiểu sao, nụ cười ấy của Lily lại đủ sức làm trái tim Trần Hoài Nam chệch đi mấy nhịp.

Thế là, trong vô thức, cậu móc điện thoại ra chụp một tấm, đồng thời thêm một mục vào kế hoạch: tìm cách làm một bộ album càng sớm càng tốt!

"Muốn cảm ơn em ư? Đơn giản thôi. Bất cứ khi nào anh rảnh, nhớ dẫn em ra ngoài chơi là được. Mấy bữa nay cứ quanh quẩn trong nhà làm em ngột ngạt muốn chết."

"Chiều nay được không? Anh đang rảnh, chúng ta ra công viên chơi một lát đi." Trần Hoài Nam cười nói: "Ở đó có khi em còn kết thêm được vài người bạn ấy chứ... Em thấy sao?"

"Kết bạn ư?... Thú thật thì em không muốn kết bạn cho lắm. Đối với em, chỉ cần mọi thứ cứ như hiện tại là em đã hạnh phúc lắm rồi. Em ngại phải đối mặt với bất kỳ sự thay đổi nào lắm..." Lily hơi suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Nhưng nếu anh muốn, em sẽ thử..."

"Đừng hỏi anh. Quyền và mong muốn kết bạn đều nằm ở em mà. Nếu em muốn thì cứ làm, không muốn thì thôi, đừng quá phụ thuộc vào ý kiến của anh." Trần Hoài Nam xoa đầu Lily.

Lily vừa tận hưởng cái xoa đầu vừa đáp: "Có nhiều bạn phiền phức lắm, em chỉ muốn dành trọn thời gian cho anh thôi. Không phải em đang tỏ tình gì đâu... Nhưng em thực sự thích anh mà."

"..."

Có khi nào con bé này mắc chứng sợ xã hội không? Tư tưởng của nó đang dần trở nên mất kiểm soát rồi đó!

Nhiều khả năng cậu phải nghĩ cách thay đổi suy nghĩ của em ấy rồi. Mặc dù cậu khá vui vì sự xem trọng mà em ấy dành cho mình... Tuy nhiên, cậu lại không muốn em ấy vì quá xem trọng mình mà tự cô lập chính bản thân.

Suy cho cùng thì... lý do em ấy đến với thế giới này chính là để sống và ngắm nhìn một thế giới mới, một thế giới đáng mơ ước hơn hẳn quá khứ của em ấy. Vì thế, nếu cứ tiếp tục trói chân em ấy trong căn nhà này, em ấy sẽ dần quên đi mục đích thực sự của mình mất!

Lily, vẻ đẹp của thế giới này không chỉ gói gọn ở riêng anh hay những gì em đã từng chứng kiến đâu. Cậu muốn Lily hiểu điều này.

"Có lẽ mình lại phải liên lạc với thầy Phong một chuyến... Việc giáo dục lại suy nghĩ của em ấy thật sự quan trọng đấy."

... ...

Chiều hôm đó, Trần Hoài Nam dẫn Lily ra công viên chơi một lát cho khuây khỏa. Và tất nhiên, nơi đó không hề vắng vẻ như Lily đã mong đợi.

Cho dù đã gần cuối chiều, nhưng một vài đứa trẻ vẫn lựa chọn ở lại đây vui chơi. Điều đó khiến Lily cảm thấy hơi thiếu sự riêng tư... Song, cô bé vẫn không tỏ ra khó chịu là mấy, ngược lại còn có vẻ hào hứng.

"Anh ơi, mấy đứa nhỏ kia đang làm gì vậy?"

Với vẻ mặt hiếu kỳ thường thấy, Lily chỉ tay về phía một nhóm bạn đang tụ tập ở một khoảng đất trống trong công viên. Trần Hoài Nam hơi nhíu mày, chỉ nhìn một chút liền nhận ra: "À, bắn bi à?"

"Bắn bi? Em chơi được không?" Lily lại hỏi với đôi mắt sáng rực.

"Cái đó... còn phải hỏi bọn nhỏ đã."

Dứt lời, Trần Hoài Nam liền tiến tới thay mặt Lily xin phép cho cô bé chơi cùng.

Ngay khi nhìn thấy một cô gái trạc tuổi mình với dung mạo siêu đáng yêu tỏ ý muốn chơi cùng, bọn nhỏ dĩ nhiên không dại gì từ chối, trái lại còn hoan nghênh vô cùng nồng nhiệt.

Bố khỉ lũ ranh, mới tí tuổi đã có "máu simp" rồi.

Nhóm bạn này có khoảng sáu người: bốn bạn trai và hai bạn gái. Tính thêm Lily nữa thì tổng cộng là bảy người. Về độ tuổi thì bọn trẻ có vẻ xêm xêm nhau, tầm mười hai, mười ba tuổi đổ lại. Thậm chí còn có một bé chỉ mới chín tuổi, là đứa em gái út được cả bọn yêu thương nhất.

Vì không muốn mang tiếng "out trình" bọn nhỏ, Trần Hoài Nam đã không tham gia chơi cùng, chỉ lặng lẽ ngồi một góc xem Lily chơi thật vui vẻ. Chỉ cần nhìn thấy em ấy cười, dù đang phiền não đến mấy cậu cũng thấy vui lòng.

Chơi bắn bi chán chê, bọn nhỏ lại móc ra một bộ bài tây 52 lá, cùng nhau ngồi bệt xuống đất chơi. Lily thấy vậy cũng học theo, vô tình làm bộ váy trắng muốt dính không ít vết bẩn... Thế nhưng Trần Hoài Nam lại không để tâm lắm, vẫn cứ tiếp tục ở đó nhìn ngắm với nụ cười.

Chơi bài đến chán chê, bọn nhỏ tiếp tục lấy ra một bộ cờ Vòng Quanh Thế Giới cùng ba viên xúc xắc bằng nhựa trông cực kỳ quen thuộc trước ánh mắt có phần kinh ngạc của Trần Hoài Nam.

Rốt cuộc thì bọn nhóc này đã mang theo bao nhiêu đồ chơi vậy?

Vì trò chơi lần này không còn dễ bị "out trình" như mấy trò trước, Lily đã rủ Trần Hoài Nam chơi cùng... Và lần này, cậu đã không từ chối nữa.

"Đổ xúc xắc à... Hoài niệm thật đấy."

Thầm nghĩ vậy, Trần Hoài Nam liền đặt tay cùng nhóm bạn nhỏ, dùng trò oẳn tù tì để quyết định người đi đầu tiên: "Kéo-búa-bao!"

Không ngoài dự đoán, Lily lại là người đi đầu, bất kể là trò gì.

Em ấy đào đâu ra cái "điểm lucky" vượt trội đó chứ?

Mọi chuyện sau đó diễn ra đúng như dự đoán của Trần Hoài Nam. Với sự may mắn áp đảo và còn chơi một trò đầy tính may rủi như thế này... Chẳng lạ gì khi Lily lại một lần nữa về nhất, bỏ xa nhóm bạn lẫn Trần Hoài Nam một đoạn dài.

"Sao chị ấy luôn đổ ra 18 nút thế? Mà cho dù không ra 18 nút thì cũng chưa bao giờ đạp trúng ô bẫy... Thật đáng sợ!" Đứa em gái út vừa nói vừa tỏ vẻ kinh sợ.

Lily hai tay chống nạnh, ưỡn ngực đắc ý.

Lúc đó, chắc hẳn là lũ con trai đã nghĩ: "Đáng yêu vãi... Cho dù cô ấy có g·ian l·ận mình cũng cam lòng."

Tất nhiên, đó chỉ là tiếng lòng của bọn nhỏ mà thôi. Trực tiếp nói ra thì lúng túng lắm!

Mười phút sau...

Trần Hoài Nam: "A, anh về bét."

Không như Lily, Trần Hoài Nam cơ bản là xui tận mạng, số lần cậu đạp trúng ô bẫy thật sự nhiều không đếm xuể. Đến mức nhiều lúc nhóm bạn đã định xí xóa cho cậu vài lần... Bởi thấy cậu đạp bẫy hoài trông tội nghiệp quá.

Tuy nhiên, với lòng tự trọng của một người đàn anh lớn tuổi, dĩ nhiên Trần Hoài Nam đã thẳng thừng từ chối sự thương hại từ mấy đứa nhỏ.

"Ối, 16 giờ 50 phút rồi ư? Hỏng rồi, chơi vui quá đâm ra quên cả giờ giấc, phim hoạt hình sắp chiếu rồi tụi mày ơi!"

"Tạm biệt anh trai, tạm biệt chị Lily nhé! Hôm sau chúng ta lại chơi tiếp nha!"

"..."

Cứ thế, bọn nhỏ liền thu dọn tất cả đồ chơi rồi ba chân bốn cẳng chạy thẳng về nhà cho kịp giờ xem phim. Dáng vẻ hớt hải của bọn nhỏ khiến Trần Hoài Nam vừa thấy buồn cười, vừa thấy hoài niệm về chính mình hồi còn nhỏ.

Thấy Lily lặng lẽ đứng nhìn sân bắn bi, Trần Hoài Nam cười hỏi: "Thế nào? Có bạn chơi cùng vui không hả em?"

"Cũng tạm ạ... Nhưng em vẫn thích chơi riêng với anh hơn."

Đệt, lại công cốc nữa à...

Trần Hoài Nam thầm thở dài trong lòng rồi xoa đầu Lily: "Bọn nhỏ quý em lắm đấy, Lily... Nếu rảnh thì lại ra ngoài này chơi đi. Không phải lúc nào anh cũng ở bên cạnh em được đâu."

"Vâng..."

... ...

Tối hôm đó, ngay khi bữa tối vừa được chuẩn bị xong thì Himiko đã trở về, tay xách một chiếc vali đen. Nhìn sơ qua, ngoài chiếc vali, mọi chỗ còn lại trên người cô ấy đều vô cùng nhếch nhác, nhiều chỗ còn bị thương nhẹ, biểu cảm cũng khá mỏi mệt... Tựa như vừa lê lết từ chiến trường trở về vậy.

Thấy vậy, Trần Hoài Nam trong vô thức liền thốt lên: "Cậu vừa đi ăn c·ướp về à?"

"Dĩ nhiên là không rồi. Tôi tuy chẳng phải dạng con gái ngoan hiền gì nhưng cũng không quậy phá đến thế đâu!" Himiko dứt khoát phủ nhận rồi mang chiếc vali đến chỗ Trần Hoài Nam: "Đây là toàn bộ số tiền thưởng tôi đã khổ công giành dụm được, đủ để chúng ta tiêu xài hoang phí tận mấy năm trời luôn đấy."

Thoạt đầu, Trần Hoài Nam trầm mặc nhìn chiếc vali một hồi lâu. Để rồi không lâu sau đó, cậu tiến đến chỗ Himiko với vẻ mặt lạnh lùng rồi vịn lên vai cô: "Thành thật với tôi, cậu có làm gì phi pháp không? Tôi đã nói rồi, đã là tiền phi pháp thì dù thế nào tôi cũng không nhận!"

"Không, tôi đoán vậy." Himiko bình tĩnh đáp lời.

"Lily, cô ấy có đang nói thật không?" Trần Hoài Nam lại quay sang hỏi Lily.

Lily khẽ giương mắt nhìn biểu cảm nghiêm trọng của Trần Hoài Nam, do dự một lúc rồi mới nói: "Nửa thật nửa giả, em cũng không rõ nữa... Nhưng em xin anh đừng mắng chị ấy. Cả em và anh đều biết chị ấy không phải loại người đó mà."

"..."

Trần Hoài Nam lại lâm vào trầm mặc, một lúc sau cũng buông tay khỏi vai Himiko: "Lily, mau mang hộp y tế đến đây cho anh. Thiệt tình... Mấy người chưa bao giờ khiến tôi bớt lo cả."

Himiko: "Ai mượn cậu lo..."

"Im lặng và làm theo những gì tôi bảo đi."

Nghe xong câu ấy, Himiko nín bặt.

Cô ấy biết Trần Hoài Nam đang nổi giận. Mà một người vốn dĩ hiền lành như cậu ta, một khi đã nổi giận sẽ trở nên cực kỳ đáng sợ, kể cả cô ấy cũng không dám cãi.

Một lúc sau, Lily đã mang hộp y tế đến. Trên ghế sofa, Himiko chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi yên cho Trần Hoài Nam tập trung sát trùng, dán băng. Cũng may, hầu hết các vết thương đều không quá nghiêm trọng nên Trần Hoài Nam cũng nhẹ nhõm đi phần nào, không còn gắt gỏng với cô ấy nữa.

"Để tôi đoán nhé, cô đã tham gia vào đấu trường ngầm nào đó, đúng không?"

Himiko khẽ giật mình, cố gắng phủ nhận luận điểm vô căn cứ của Trần Hoài Nam. Thế nhưng khi bắt gặp ánh mắt cậu, cô ấy cuối cùng cũng đành thừa nhận: "Xin lỗi... Tại tôi không nghĩ ra cách nào khác tốt hơn. Vả lại, chỉ có nơi đó tôi mới có thể g·iết người mà không bị ai ý kiến."

"Giết người... sao?" Cả Trần Hoài Nam lẫn Lily đều không nhịn được mà trừng to mắt.

"Đúng vậy, thể chất của tôi là một loại thể chất cực kỳ cực đoan. Nếu không cho nó hấp thụ huyết tinh định kỳ, nó sẽ dần trở nên b·ạo đ·ộng, biến tôi thành một con dã thú khát máu." Himiko thú nhận: "Kỳ thật, trước khi đặt chân đến lớp cá biệt, tôi đã từng sống như một kẻ g·iết người hàng loạt máu lạnh tàn nhẫn... Tuy nhiên, sau khi nhận được Quỷ Đạo Thư và những hướng dẫn từ thầy ấy, tình trạng của tôi đã thuyên giảm đi rất nhiều."

"Dẫu vậy... điều đó cũng không có nghĩa là khuyết điểm đó đã biến mất hoàn toàn."

"..."

Khỏi phải nói, Trần Hoài Nam biết rõ mức độ nghiêm trọng của sự việc lần này.

Không chỉ tiết lộ về khuyết điểm cơ thể, Himiko gần như đã phơi bày toàn bộ bí mật xấu xí nhất của mình ra cho cậu xem... Điều đó có nghĩa là cô ấy tin tưởng cậu, thậm chí tin tưởng hơn bất cứ ai trên đời này.

Để đáp lại sự tín nhiệm đó, cậu phải làm gì bây giờ? Thành thật mà nói, cậu không biết phải làm thế nào nữa...

"Tóm lại, lần sau đừng tự tiện làm những chuyện nguy hiểm như thế nữa. Mọi vấn đề trên đời đều có phương án giải quyết cả, tôi tin thầy ấy sẽ nghĩ ra cách giúp cậu sớm thôi."

"Ừm... Tôi biết mà. Không phải tự nhiên tôi lựa chọn bắt đầu học cách kiềm chế sự khát máu của mình đâu..."

Himiko chỉ yếu ớt mỉm cười rồi từ từ hạ thấp đầu xuống, sau cùng là hoàn toàn ngả mình lên đùi Trần Hoài Nam: "Tôi mệt quá nên xin phép được mượn chỗ này một lát nhé, chỉ một lát thôi... Đây chính là yêu cầu nho nhỏ của tôi."

Đây là yêu cầu mà cậu nợ cô ấy hồi còn ở Game Center sao?

"Chị Himiko ăn gian."

"Ha ha, xin lỗi em nhé... Tối nay chị đành phải mượn anh trai của em rồi..." Himiko cười khan rồi lại mở miệng đòi hỏi: "Mệnh lệnh cho cậu đây... Hãy xoa đầu tôi đi, giống như cái cách cậu hay chiều chuộng Lily ấy..."

Trần Hoài Nam: "Hơi quá đáng rồi đấy."

"Chỉ một hôm thôi mà... Năn nỉ~"

Trần Hoài Nam gãi đầu, đắn đo một lúc rồi cũng đành chấp thuận: "Được rồi, tôi hết cách với mấy người rồi. Thánh thần ơi, sao tôi lại khổ thế này cơ chứ?"

Lily che miệng cười hì hì rồi lặng lẽ chuồn đi chỗ khác chơi game.

Nếu chị Himiko đã mở miệng xin rồi thì cô ấy sẽ cho mượn thôi, dù gì cô ấy cũng đâu ích kỷ đến thế?

Cảm nhận bàn tay đối phương đang chậm rãi chuyển động trên mái tóc dài của mình, Himiko không hiểu sao khe khẽ thì thào: "A... Bảo sao em ấy lại hay làm nũng cậu... Giờ thì... tôi đã hiểu rồi..."

"Nói hươu nói vượn cái gì đấy?"

"..."

"Có lẽ... mình đã hiểu... lý do vì sao mình muốn trở về với hiện thực rồi..."

Thật ấm áp và yên bình... Tựa như cái ôm dịu dàng của mặt trời. Đúng, chính là cái ôm cô ấy vẫn thường cảm nhận được ngày còn nhỏ... Cái ôm cô ấy vĩnh viễn chẳng thể nào quên...

"Zzz..."

"...Chẳng thể hiểu nổi con gái mấy người."

Tác phẩm này là tài sản trí tuệ của truyen.free, hãy đón đọc các chương tiếp theo trên trang web chính thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free