Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 37. Tập thể bị loại

Ngày hôm sau, sau một ngày ròng rã chuẩn bị của cả giáo viên lẫn học sinh, cuối cùng thì hôm nay, phần thi cuối cùng – Đơn Đấu – đã chính thức được nhà trường tổ chức.

Đây là phần thi vừa mang tính tổng hợp, vừa có giới hạn riêng, bởi lẽ sinh viên các khóa sẽ không giao lưu với nhau, chủ yếu nhằm đảm bảo tính công bằng.

Cụ thể, sinh viên của từng khối sẽ được phân chia thành các bảng A, B, C và D. Quán quân của mỗi bảng đấu sẽ được xem là quán quân của khối đó, ngoài việc đạt điểm tuyệt đối, còn nhận được vài phần thưởng khuyến khích từ phía nhà trường.

Tất nhiên, cũng do số lượng học viên trong trường khá ít ỏi so với các trường khác nên có lẽ phần thi cuối cùng này sẽ diễn ra nhanh thôi. Nếu không có gì ngoài ý muốn, có lẽ chỉ mất tầm một ngày là hoàn tất.

Trước khi cuộc thi bắt đầu, các giáo viên phụ trách trọng tài đã bước lên sân đấu phổ biến luật lệ. Tóm lại, chỉ cần học sinh không có hành động đe dọa đến tính mạng của nhau là được. Mọi chiêu trò khác đều có thể sử dụng, miễn là không vượt quá giới hạn.

Xem ra các giáo viên thuộc ban trị liệu sẽ có một ngày rất vất vả rồi đây.

À, nói đến trị liệu thì tiện thể thông cáo luôn: Như đã đoán, dưới sự dạy dỗ tận tình của cô Raphael, Lưu Hiên đã dễ dàng vượt qua kỳ thi với điểm số rất cao. Tuy không phải điểm tuyệt đối nhưng cậu vẫn hài lòng, vui vẻ trở về làm khán giả cổ vũ cho lớp.

Tập hợp tại phòng chờ, các thành viên lớp cá biệt nhìn sơ qua bảng đấu của năm nhất rồi nói: "Năm nhất có đến hơn một trăm học sinh sao? Tuy mỗi khối có bốn võ đài diễn ra cùng lúc nhưng tôi vẫn có cảm giác phần thi cuối cùng này sẽ tốn không ít thời gian đấy."

"Ha, so với việc lên đảo đánh nhau với Thú Vương thì tôi thà như thế này còn hơn." Edgar bất đắc dĩ nhún vai: "Cảm giác bị mất đi một cánh tay rồi phải nối lại rất đáng sợ đấy, tôi không muốn trải nghiệm nó thêm một lần nào nữa đâu."

"Không biết căn nhà của Hoa Tử Ngọc lúc này ra sao rồi nhỉ? Chắc là đã trở thành nhà của quái vật luôn rồi." Ikki thở dài, không khỏi có chút hoài niệm về quãng thời gian chết tiệt trên đảo.

Căn nhà đó à... Quả thật là công cốc. Hoa Tử Ngọc đã vất vả xây dựng nó, kết quả là cả bọn chỉ được ở đó đúng một ngày... Ngẫm lại, ai nấy đều cảm thấy thật có lỗi với cô ấy.

Cô ấy sau đó hẳn là giận lắm nên mới lựa chọn ngủ đông, không thèm quan tâm đến sống chết của họ nữa. Về chuyện đó, họ cũng không thể buông lời trách cứ c�� ấy được.

"Chẳng sao cả, chuyện vặt vãnh thôi," Hoa Tử Ngọc nói.

Vừa hay, câu nói đầy tùy tiện này của cô ấy càng làm cho mọi người trở nên khó xử hơn, nhất là với Trần Hoài Nam – người đã chỉ huy mọi thứ khi đó.

"Đừng nhắc đến chuyện đó nữa, tôi vẫn ám ảnh với những ký ức đó." Limia khẽ run lên: "Coi như con nhà nghèo đã quen đói khổ, tôi vẫn thấy sợ hương vị kinh khủng đó... Việc phải ăn thịt quái vật suốt một tuần liền thật chẳng khác gì tra tấn!"

...

"Bỏ qua chủ đề này được không?" Dạ Trầm Uyên hằn giọng.

Cả lớp sau đó thật sự trầm mặc, khiến bầu không khí dần trở nên căng thẳng.

Ting~

Một tin nhắn thông báo bất chợt xuất hiện trên màn hình, kèm theo đó là tiếng gọi oang oang của giáo viên phụ trách: "Mời em Trương Bằng lớp 1A, Trần Hoài Nam lớp cá biệt mau đến sân đấu chuẩn bị thi đấu!"

"Chậc, tôi là người mở màn sao? Tệ vãi..." Trần Hoài Nam khẽ thở dài: "Thôi vậy, tôi đi trước đây... À mà cái tên Trương Bằng này hình như quen quen nhỉ?"

Himiko: "Cố lên đấy, ít nhất cũng phải v��o vòng trong mới đảm bảo điểm trên trung bình cho phần thi này."

"Cảm ơn, tôi sẽ cố."

Đợi sau khi Trần Hoài Nam rời đi, Edgar bắt đầu bát quái tra hỏi Himiko: "Lớp trưởng, cậu với đội trưởng trông có vẻ thân thiết nhỉ? Hai người thân thiết từ khi nào vậy?"

Cả lớp vểnh tai hóng chuyện, bởi chính họ cũng muốn biết điều này.

"Cậu biết rồi còn hỏi?" Himiko nhíu mày, vẫn tỏ ra khó gần như trước.

"Quả nhiên là vậy mà..." Edgar cười cười với vẻ thâm ý: "Thật ra thì tôi..."

"Câm."

"... Dạ vâng."

...

...

Bước lên sàn đấu, trước mặt cậu lúc này là một gương mặt quen thuộc. Cậu cứ có cảm giác mình từng gặp người này ở đâu đó rồi, nhưng cụ thể là chỗ nào thì cậu lại không nhớ rõ.

Cảm giác không quan trọng lắm, kệ đi.

"Ồ? Là cậu hả? Thật không ngờ lại gặp cậu ở đây đó." Trương Bằng đột nhiên cười nói.

Quả nhiên là có quen biết?

"Nhìn biểu cảm của cậu thì nhiều khả năng cậu đã quên tôi rồi... Thôi vậy, không trách cậu, dù sao thì chúng ta cũng chẳng cùng lớp. Hôm nay chúng ta cứ đánh một trận làm quen nhé?"

"Được," Trần Hoài Nam trả lời ngắn gọn.

Trương Bằng tự biết Trần Hoài Nam không phải kiểu người thích nói chuyện như cậu nên cũng không nói gì thêm nữa.

Một lúc sau, giáo viên trọng tài đã quay trở lại sân đấu cùng chiếc còi và cờ hiệu trên tay. Không tiếp tục lãng phí thời gian, ông ấy khẽ huýt còi ra hiệu bắt đầu trận so tài giữa hai người.

Trương Bằng là người chủ động tấn công, và có vẻ như chức nghiệp của cậu ta là pháp sư hay thuật sĩ gì đó. Bằng chứng là ngay sau khi trận đấu bắt đầu, cậu ta đã lập tức niệm chú thuật, ngưng tụ thành một hỏa cầu trông khá uy lực.

Ở phía đối diện, Trần Hoài Nam đang không hề cử động, và có vẻ như cậu ta cũng không có ý định tránh né gì. Chỉ thấy ánh mắt cậu ta hơi sáng lên, một tia sáng màu vàng xuôi chảy thành vòng tròn rồi tự mình hình thành một văn tự khó hiểu, không thuộc về bất kỳ loại ngôn ngữ nào.

"Nhận lấy này!"

Vận sức được một lúc thì cuối cùng hỏa cầu cũng được ném đi. Phương thức tấn công hết sức đơn giản nhưng lại vô cùng thô bạo, nếu không tránh né kịp thời thì chắc chắn sẽ bị bỏng nặng!

Tuy nhiên, Trần Hoài Nam vẫn không hề di chuyển hay cử động. Cậu ta chỉ hít sâu một hơi rồi thổi ra một bong bóng khí, thẳng tắp bay về phía hỏa cầu nóng bỏng.

Bong~ một cái, bong bóng khí phát nổ và hỏa cầu cũng mau chóng lụi tàn theo nó, rồi hoàn toàn biến mất trước khi kịp chạm đến Trần Hoài Nam.

Trương Bằng há to miệng, vẻ mặt không dám tin: "Cái gì?!"

Lợi dụng lúc Trương Bằng còn chưa hết kinh ngạc sau màn vừa rồi, Trần Hoài Nam đã chủ động tiến lên bằng thứ sức mạnh thể chất cực kỳ thảm hại của mình.

Sự lề mề của Trần Hoài Nam đã cho Trương Bằng đủ thời gian để tỉnh táo lại. Lần này cậu ta đã không nương tay mà cùng lúc tạo ra tám hỏa cầu với kích thước còn lớn hơn cái vừa nãy, tất cả đều đồng loạt tấn công Trần Hoài Nam mà không chừa một khoảng trống để tránh né.

"Vô dụng thôi." Trần Hoài Nam móc ra một ít kim rồi ném mạnh đi.

Ánh kim khẽ lóe lên trên sàn đấu, những cây kim nhỏ bé kia lao nhanh về phía những hỏa cầu với tốc độ cực nhanh, rồi xuyên thủng và phá hủy tất cả, để lại khoảng trống vừa đủ để Trần Hoài Nam tiếp cận Trương Bằng.

Bị đối phương kề dao vào cổ, Trương Bằng giơ hai tay lên ra hiệu đầu hàng. Đồng thời, cậu ta cũng không nhịn được hỏi: "Tôi thua rồi, tâm phục khẩu phục... Nhưng thứ lỗi cho tôi, tôi muốn biết cậu đã làm điều đó bằng cách nào vậy?"

"Mấy quả cầu lửa của cậu thật ra rất thiếu ổn định, tôi chỉ cần chọc vào đúng chỗ không ổn định là chúng sẽ tan tác ngay. Mọi chuyện chỉ đơn giản vậy thôi."

Trương Bằng vẻ mặt nửa hiểu nửa không nhẹ gật đầu.

Cùng lúc đó, các vị giám khảo đã quan sát và phân tích xong trận đấu của Trần Hoài Nam. Nhìn chung thì trận đấu cũng không quá đặc sắc, chỉ có duy nhất một điểm sáng đó chính là mánh khóe khi chiến đấu của cậu ta.

"Hừm, trước tiên cứ ghi lại đã, đợi khi nào cậu ta bị loại rồi cho điểm." Vị giáo sư kia ghi cái gì đó vào sổ tay rồi ngẩng đầu lên nói với Trương Bằng: "Em niệm chú rất nhanh, và ưu điểm của em cũng chỉ đến thế thôi. Còn về khuyết điểm thì... Tôi tin em đã tự nghiệm ra rồi. 4 điểm."

Trương Bằng tái mặt nhưng cũng không dám ý kiến, chỉ có thể cúi đầu chấp nhận kết quả.

...

...

Quay trở về phòng chờ, Trần Hoài Nam lặng lẽ ngồi xuống ghế với cảm giác vui sướng không ngừng dâng trào trong lòng, khiến cậu ta thi thoảng không thể che giấu nụ cư��i của mình.

Cậu đã thắng! Đúng thế, đó là chiến thắng đầu tiên trong đời cậu!

Nhưng không giống với cậu, kỳ thật các bạn trong lớp lại không quá bất ngờ khi biết tin cậu ta thắng trận. Dù sao thì dưới sự dạy dỗ của lão thầy giáo quái vật kia, họ có muốn phế cũng không thể phế được.

"Đến lượt mình rồi." Himiko nhìn lên bảng thông cáo một lát rồi lẩm bẩm: "Hi vọng lần này sẽ có ai đó xứng đáng làm đối thủ của mình... Hi vọng vậy."

Sau khi Himiko rời đi, cả lớp mới có cơ hội để cảm thán: "Các cậu này, câu vừa rồi của cô ấy có thể hiểu là đang "Độc cô cầu bại" không nhỉ?"

"Chính xác là như thế."

Đúng nghĩa là đang muốn tìm kiếm một đối thủ xứng tầm!

Mà, chẳng cần tốn chút công sức nào, chỉ vài phút sau đó Himiko đã quay trở lại với biểu cảm hết sức thất vọng. Biểu cảm của cô ấy cho thấy đối thủ đã không chịu nổi dù chỉ một đòn đúng nghĩa.

Những trận sau đó, các thành viên trong lớp cá biệt cũng vượt qua dễ dàng. Họ tiến vào vòng trong một cách vô cùng suôn sẻ. Ấy là cho đến khi họ lần lượt gặp phải một hung thần... Một đứa con gái dù cùng niên khóa nhưng lại mạnh đến mức lố bịch, chẳng khác nào một Himiko thứ hai.

Không... Ngay cả Himiko cũng không thể cho họ cảm nhận được thứ áp lực trời sập đến thế!

Các thành viên trong lớp cá biệt gặp phải cô ta liên tục bị loại, dần dần cả lớp chỉ còn lại Himiko, Hoa Tử Ngọc và Edgar là may mắn chưa đụng phải. Tuy nhiên, sớm muộn gì rồi họ cũng sẽ gặp nhau thôi, bởi vì cô gái kia không có khả năng bị loại bởi bất kỳ ai khác ngoài lớp cá biệt.

Cô ta out trình hoàn toàn năm nhất, và cũng chỉ có thể bị cản bước bởi lớp cá biệt.

Lần này, Edgar chính là người xui xẻo phải thi đấu với cô ta. Cậu ta đã hỏi ý kiến những người xui xẻo khác trong lớp nhưng cũng chẳng thu hoạch được gì cả, bởi vì hầu hết trong số họ đều bị đánh bại chỉ bằng một đòn duy nhất.

Edgar như đã biết trước kết cục của mình đành hậm hực rời đi. Trong khi đó, Himiko lại nắm chặt thanh đao của mình, biểu cảm trông có phần phấn khích.

Trực giác mách bảo cô ấy rằng người đó chính là đối thủ mà cô ấy hằng mong đợi!

Tuy nhiên, không giống với dáng vẻ không thể chờ đợi được của Himiko, Hoa Tử Ngọc lúc này lại đang... ngồi thiền. Chỉ đơn giản ngồi thiền, không làm gì khác.

Độc giả có thể tìm thấy bản dịch chất lượng này tại truyen.free, nơi những câu chuyện luôn được chăm chút.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free