(Đã dịch) Thần Sư - Chương 36. Nhóc La
Sau khi rời khỏi học viện Tân Sinh, Vũ Trường Phong nhàn nhã lướt đi trên không, chỉ mất chừng năm phút đã tìm đến ngôi trường của "con gái nuôi" hắn.
Thực ra, con gái hắn vẫn chưa tan học đâu, chẳng qua hắn chỉ muốn tìm cớ trốn khỏi nơi đó thật nhanh mà thôi!
Vả lại, rõ ràng hắn không quá quan tâm đến thành tích của mấy đứa loi nhoi trong lớp cá biệt, bởi hắn biết rõ rồi chúng sẽ vượt qua thôi. Hai phần kiểm tra diễn ra hôm nay không phải là điều hắn muốn chú ý, mà... ngày mai mới là quan trọng nhất.
Hắn muốn xem đám nhóc đó sẽ đối đầu với đám học sinh ưu tú khác trong trường ra sao. Dù sao thì, việc thi đấu với người thật vẫn luôn mang ý nghĩa to lớn.
"Xem nào, con bé có nói hôm nay trường nó tổ chức hội thao đúng không nhỉ? Thật trùng hợp, vừa hay mình mới chuồn khỏi chỗ đó xong, có lẽ mình nên đến cổ vũ cho nó một chút."
Thầm nghĩ như vậy, Vũ Trường Phong liền hạ cánh rồi gỡ bỏ màn che giấu sự hiện diện của mình. Hắn ung dung bước đi như một người bình thường, hệt như một ông bố tan sở sớm đang muốn đến thăm con gái.
"Thế này chắc không bị chú ý đâu ha?"
Vũ Trường Phong không muốn mình quá nổi bật, vì điều đó rất có thể sẽ ảnh hưởng xấu đến con bé. Tuy nhiên, với vẻ ngoài đẹp trai ngời ngời như thế thì dù hắn có muốn tàng hình cũng không thể nào, kết quả là vẫn bị người ta chú ý.
"Woa... Cái anh đó đẹp trai quá đi..."
Bị cả một đám thiếu nữ lẫn thiếu phụ nhìn chằm chằm với ánh mắt trầm trồ, Vũ Trường Phong chỉ biết thở dài ngao ngán rồi tiếp tục bỏ đi.
Bước vào sân trường, Vũ Trường Phong nhìn thấy Nhóc La, con gái hắn, đang mặc bộ đồng phục trông cực kỳ bám bụi, trên đầu đeo một chiếc ruy băng đỏ, tượng trưng cho đội mà con bé đang tham gia.
Thật đáng yêu.
Tuy nhiên, Vũ Trường Phong không vội lên tiếng gọi con bé mà lại dành thời gian quan sát biểu hiện của nó.
Thật lòng mà nói, hắn vốn chẳng biết gì về quãng thời gian con bé ở trường cả, thế nên hắn mới muốn quan sát xem con bé có che giấu gì với hắn không.
Lúc này, bọn trẻ đang cùng nhau thực hiện phần thi chạy tiếp sức thường thấy trong các hội thao trường tiểu học. Hiện tại có ba đội đang thi đấu: đội đỏ, đội xanh và đội vàng, trong đó đội đỏ chính là đội của Nhóc La.
Về thể hình, có lẽ đội vàng là đội to khỏe nhất và cũng đang dẫn đầu. Đội xanh cũng chẳng hề kém cạnh, luôn bám sát đội vàng với khoảng cách rất gần... Trong khi đó, đội đỏ trông có vẻ tụt hậu hơn một chút, trầy trật mãi vẫn chưa thể đuổi kịp.
"Hô hô, cơ hội để tỏa sáng đó con gái."
Bịch bịch~
Chờ mãi mới đến lượt mình, Nhóc La nhanh chóng đón lấy chiếc gậy từ tay đồng đội rồi bứt tốc chạy đi với tốc độ nhanh nhất có thể. Dĩ nhiên, với thể chất tuyệt vời của mình, con bé đã nhanh chóng rút ngắn khoảng cách, rồi cuối cùng vượt mặt đối phương trong ánh mắt ngỡ ngàng của toàn trường.
Là con gái rượu của Vũ Trường Phong, Nhóc La tuyệt đối không phải hạng xoàng dù ở bất kỳ ngôi trường nào. Kể cả ở một ngôi trường danh tiếng đến bức người như hiện tại, con bé vẫn đủ sức áp đảo bạn bè đồng trang lứa!
Là người chạy cuối cùng, Nhóc La đã thành công cán đích với thành tích hết sức đáng nể. Con bé lần này đã phải gánh cả đội trên lưng đấy! Mấy tên nhóc kia liệu mà biết ơn đi!
Thấy Nhóc La về đích đầu tiên, cả đội đỏ như nhảy cẫng lên vì sung sướng, hò reo mừng rỡ, thậm chí bật khóc.
Rõ ràng là bọn nhỏ đã rất vui vẻ, sung sướng khi giành được chiến thắng trong tình cảnh tưởng chừng đã hoàn toàn tuyệt vọng vừa rồi... Tuy nhiên, điều đáng nói ở đây là bọn nhóc chỉ ăn mừng với nhau, trong khi Nhóc La vẫn đang thở hồng hộc ở vạch đích trong bầu không khí hiu quạnh và cô độc.
Một lát sau, cô giáo chủ nhiệm đã đến bên cạnh giúp con bé lau mồ hôi, cũng như bù nước sau một cuộc chạy dài vô cùng vất vả.
Tiếp đó, cô giáo liền dẫn Nhóc La, người hùng của đội đỏ, đến ăn mừng cùng nhóm bạn... Nhưng chẳng hiểu vì lý do gì mà bọn nhỏ kia cứ cố tình giữ khoảng cách với con bé, thậm chí tỏ ra không muốn bắt chuyện.
Trước cảnh tượng đó, Nhóc La chỉ cười nhạt một tiếng rồi xin đi vệ sinh, còn cô giáo thì lại lộ rõ vẻ khổ tâm.
"Hừ, ra là vậy ư?"
Nhân lúc Nhóc La còn chưa kịp quay lại, Vũ Trường Phong đã quyết định tiến về phía cô giáo trẻ tuổi đang cố gắng khuyên nhủ đám nhóc con cứng đầu trong tuyệt vọng.
Thấy có người đàn ông lạ đột ngột xuất hiện sau lưng mình, cô giáo trẻ tuổi giật nảy mình, còn đám trẻ con thì lại đang nhìn hắn ta với ánh mắt ngưỡng mộ.
"Tôi là phụ huynh của bé Vũ Cẩm La, và tôi có vài chuyện cần nói riêng với cô."
"Anh là phụ huynh của em ấy hả? Mà thật ra tôi cũng đoán được anh muốn nói chuyện gì rồi." Cô giáo tỏ vẻ thấu hiểu rồi nói tiếp: "Đi theo tôi."
Một lúc sau, khi đã tìm được một băng ghế đá vắng người, cô giáo ra hiệu mời Vũ Trường Phong ngồi xuống rồi nói: "Anh định hỏi tại sao tôi, thân là cô giáo, lại để bé Cẩm La bị bạn bè cô lập đúng không?"
"Tôi không nói thế, tôi có thể hiểu một phần lý do con bé bị như vậy." Vũ Trường Phong khẽ cười: "Điều tôi thắc mắc là nguyên cớ gì chuyện đó lại xảy ra... Trẻ con vốn chỉ là những tờ giấy trắng đơn thuần, thế nên tôi không nghĩ chúng sẽ cô lập con bé chỉ vì định kiến về màu da đâu."
Sự kỳ thị về màu da đã xuất hiện từ rất lâu, và nó dường như đã trở thành một tư tưởng cổ hủ đang dần bị xã hội hiện đại loại bỏ. Mà trẻ con lại là những thế hệ tượng trưng cho tương lai, là những người tiếp thu tinh hoa của thời đại... Vì thế, việc bọn nhỏ bỗng nhiên bị đồng hóa bởi tư tưởng cổ hủ thật sự không bình thường chút nào.
"Màu da chỉ là một phần nhỏ nguyên nhân thôi anh ạ, con bé đơn giản là đang bị bạn bè bắt nạt." Cô giáo khẽ thở dài kể lại: "Anh biết đấy, ngôi trường này khá nổi tiếng trong giới thượng lưu, thế nên việc xuất hiện một vài đứa trẻ đến từ những gia đình danh giá cũng không có gì lạ."
Nghe đến đây, Vũ Trường Phong như chợt hiểu ra điều gì đó.
"Những đứa trẻ sống trong nhung lụa thường sở hữu tính cách không mấy dễ chịu, và chúng cũng luôn là những kẻ cầm đầu các băng nhóm bắt nạt trong trường. Nói đến con gái anh, con bé thật sự đã quá cứng rắn trước cái xấu rồi... Từ cái ngày con bé ra tay “tẩn” một tên bắt nạt có xuất thân phi thường thì cuộc đời học sinh của nó đã bị tên đó đảo lộn rồi... Anh hiểu ý tôi chứ?"
"Là hội đồng trả thù ư? Quá quắt thật, bộ nhà trường không thể tự giải quyết sao?"
"Thật sự thì nhà trường không đủ quyền lực để giải quyết triệt để, nhiều nhất chỉ có thể đảm bảo an toàn thể chất cho con bé mà thôi." Cô giáo lại trút một tiếng thở dài, khuyên nhủ: "Tôi khuyên anh nên giúp con bé chuyển trường ngay đi, cứ ở lại đây thì con bé sẽ bị bắt nạt đến phát điên mất. Bọn nhà giàu lắm tiền đó tâm địa nhỏ nhen lắm, sẽ không dễ dàng bỏ qua cho đứa trẻ tội nghiệp ấy đâu."
Vũ Trường Phong bật cười: "Vừa hay, tôi cũng không phải kiểu người rộng lượng gì."
Cô giáo: "???"
"Tóm lại, tôi sẽ không chuyển trường ngay đâu, chuyện lần này cô cứ yên tâm phối hợp cùng tôi giải quyết là được."
...
...
Một lúc sau, Nhóc La quay lại.
Khuôn mặt nhỏ hồng hào, đôi mắt đỏ hoe, cái mũi cũng sụt sịt không ngừng... Có vẻ như con bé vừa trốn trong nhà vệ sinh khóc một trận rồi? Chẳng sao cả, vì bây giờ trụ cột tinh thần vững chắc nhất của con bé đã ở ngay đây.
"Ui nhóc con, xem ai đến thăm con này?"
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Vũ Cẩm La vô thức ngẩng đầu lên, nước mắt lại lần nữa giàn giụa nhưng dường như cảm xúc bên trong cô bé đã không còn như trước. Cô bé lại bứt tốc, miệng thì "oa oa oa", tư thế tựa yến non về rừng mà nhào thẳng vào vòng tay người đàn ông, khóc thành tiếng: "Cha!"
Một chữ duy nhất, nghe thật thân thiết mà nghẹn ngào, làm cho Vũ Trường Phong nhất thời cũng có chút ngậm ngùi.
Có lẽ bây giờ hắn đã phần nào hiểu được cảm xúc của hai chị em nhà mình rồi. Không có con thì thôi chứ có rồi thì khó mà bỏ mặc được.
"Ờ, cha đây, đừng có khóc bù lu bù loa nữa, khó coi lắm con ạ." Vũ Trường Phong bế bé Cẩm La lên, cười cười: "Con còn thi môn gì nữa nhỉ? Để cha ở đây cổ vũ cho con nhé?"
"Hì... Là môn vượt chướng ngại vật á!"
"Ồ ồ, nhớ bốc thăm cho chuẩn nhé con, đừng có bốc trúng lũ bạn xấu đó."
"Con nhớ rồi!"
Có Vũ Trường Phong đến thăm, Vũ Cẩm La dĩ nhiên sẽ hồi phục lại trạng thái tốt nhất. Trước đó cô bé đã thoáng cảm thấy tủi thân vì những bạn khác có cha mẹ đến chơi cùng, trong khi bản thân mình thì không... Cơ mà bây giờ thì nỗi buồn đó đã không còn nữa!
Phần thi vượt chướng ngại vật thật ra cũng khá đơn giản, chỉ khó ở chỗ đôi khi nó sẽ đòi hỏi khả năng phối hợp của những người đồng đội.
Bù lại, một trong những điểm thú vị của phần thi này chính là việc bốc thăm lựa chọn đồng đội với các yêu cầu hết sức đa dạng: Từ bạn cùng lớp, người thân cho đến người lạ, ai cũng có thể tham gia cùng nhau miễn là đối phương đồng ý.
Sau khi bốc được lá thăm, Nhóc La lại mặt mày hớn hở quay về chỗ Vũ Trường Phong, tươi cười nói: "Cha, vào chơi với con đi."
"Để cha đoán nhé, con b���c trúng tấm "gia đình" có đúng không?"
Vũ Cẩm La cười rạng rỡ, xinh xắn đưa ngón tay cái lên với vẻ mặt tán thưởng: "Hi hi... Trúng phóc!"
Vũ Trường Phong cười ha hả rồi bế Vũ Cẩm La đi thẳng vào sân đấu. Có vẻ như không chỉ riêng Nhóc La may mắn bốc trúng thăm "gia đình" mà còn nhiều đứa trẻ khác nữa, bằng chứng là một số phụ huynh khác cũng đang có mặt ở đây.
Để giành chiến thắng thì vận may cũng phải thật tốt nhỉ? Lỡ bốc trúng đồng đội là "người lạ" hay đại loại vậy thì thôi, coi như xong.
Sau khi toàn bộ người tham gia đã tập hợp đầy đủ, Vũ Cẩm La bỗng nhiên kéo áo Vũ Trường Phong, nhỏ giọng thì thầm: "Cha, đừng vội về đích nhé, con còn muốn lên mặt với mấy người đó một lát."
Vũ Trường Phong nhếch miệng: "À ha... Cha mày hiểu rồi."
Vũ Cẩm La cũng cười một cách tinh quái.
Trong quãng thời gian sau đó, đối với đám bạn học đã chung tay bắt nạt Vũ Cẩm La thì chẳng khác gì một thảm họa.
Nhóc La khi đó giống như một hung thần, cứ chỉ tay về phía ai là Vũ Trường Phong lại lập tức nghĩ cách khiến người đó bị loại theo kiểu xấu mặt nhất, ví dụ như té chúi mặt, ngã rách quần, đạp phải “phân chó”,... Nói chung là ác không tả xiết.
Đợi đến khi cuộc thi kết thúc, hai cha con đã mấy lần bị người ta dọa đánh, trong khi một bên khác lại có người chủ động bênh vực họ vì một lý do nào đó.
Tóm lại, tuy ra tay rất tàn ác nhưng hai cha con vẫn tuân thủ luật lệ rất triệt để, không có lỗ hổng để bắt bẻ nên họ đã thành công giành được MVP!
Thời điểm lên bục nhận hai giải MVP, Vũ Cẩm La thật sự đã rất hạnh phúc, cả lượt đi lẫn lượt về đều cười đến không ngậm được miệng.
Lần này cô bé dường như đã không còn để tâm đến biểu cảm hay thái độ của những bạn trong lớp nữa... Thay vào đó, cô bé muốn san sẻ niềm vui chiến thắng đến người cha rất đỗi xấu bụng.
Trở về vòng tay Vũ Trường Phong, Vũ Cẩm La một bên ôm cúp, một bên chu mỏ hôn vào má cha như một lời cảm ơn: "Hôm nay con yêu cha nhất nhé!"
!!!
Đón nhận cái hôn bất ngờ của con gái, Vũ Trường Phong không hiểu vì sao tự nhiên "hóa đá", biểu cảm đâm ra ngốc nghếch.
Ôi thần linh ơi... Cái cảm giác lâng lâng này rốt cuộc là gì thế?
Thì ra có con gái đáng yêu lại tuyệt đến thế này ư?
Hắn có cảm giác bên trong tâm khảm mình dường như có điều gì đó vừa thức tỉnh.
"Cha ơi?"
"Ờ, vừa rồi cha hơi xao nhãng một chút." Vũ Trường Phong khẽ nhéo má con gái một cái rồi cưng chiều nói: "Thế, con có muốn cùng cha trốn mẹ đi ăn mừng một bữa không? Chỉ hai cha con chúng ta thôi."
"Muốn! Con muốn nước ép cam! A... Nếu được thì con muốn cả bánh quy nữa!"
"Được thôi, bố chiều tất!" Từng câu chữ trong đoạn văn này đều được truyen.free dày công chuyển ngữ và bảo lưu bản quyền.