Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 284. Bất nhẫn

Cùng lúc đó, tại phòng riêng của Trần Hoài Nam và Lily.

Hiếm khi được cái "dạng hắc ám" của Trần Hoài Nam nương tay cho một lần, Lily hôm nay đã thầm quyết tâm rằng mình sẽ là một cô gái ngoan.

Cô ấy dậy từ trước cả lúc hừng đông, một mình làm hết mọi việc trong nhà từ lau dọn đến chuẩn bị bữa sáng.

Đến khi Lana xuất hiện, định làm mấy công việc nội trợ kiểu như thế thì đã thấy Lily loay hoay trong nhà bếp. Điều này làm cô ấy lộ ra vẻ mặt ngơ ngác.

Lily xoay người lại, tức thì năng lực đọc suy nghĩ của mình, cô ấy nhận ra tâm tư của Lana, liền hỏi: "Cô đang thất vọng vì cái quái gì vậy?"

"Vì tôi là một người hầu vô dụng, không thể dậy trước chủ nhân của mình để làm việc nhà..."

Lily: "..."

Sao cô ta tự nhận là người hầu luôn rồi?

Cô ấy với Trần Hoài Nam đã yêu cầu chuyện đó bao giờ đâu nhỉ?

"Thôi vậy. Mau đến giúp tôi chuẩn bị vài món ăn ở Ma Giới đi, như vậy thì cô vừa lòng rồi chứ?" Lily khẽ thở dài, đành phải chiều theo ý cô nàng kỳ lạ này.

Dù Lily không hề ghét bỏ Lana, trái lại, đôi khi cô còn cảm thấy đồng cảm vì bản thân mình cũng từng nhút nhát, rụt rè như vậy. Chẳng qua...

Cái việc cô nàng này thường xuyên tranh giành công việc nội trợ làm Lily cảm thấy có hơi khó chịu. Vì đằng nào thì Lily cũng đang cố gắng rèn luyện để trở thành một cô vợ hoàn hảo mà thôi.

Tất nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là do Lana hoàn toàn không có tình cảm đặc biệt với Trần Hoài Nam. Cô ta thậm chí còn sợ hãi không dám lại gần, dù trong thâm tâm vẫn luôn tồn tại lòng biết ơn.

Nhân tiện thì Lana cũng khá giỏi nấu nướng các món ăn truyền thống ở Ma Giới, và điều này tất nhiên rất có lợi cho cả Trần Hoài Nam và Lily.

Nhất là cái món "Bloody Currie" cay kinh dị khủng khiếp kia... Món đó cần phải cải tiến công thức đôi chút thì con người mới có thể ăn được.

Ngoài ra, Lily cũng có vài việc muốn giao cho Lana nữa.

"Lana, năng lực của cô không phù hợp cho những cuộc giao tranh trực diện, đúng chứ?"

Lana nghe vậy, ban đầu tỏ ra hơi sửng sốt nhưng vẫn gật đầu thừa nhận: "Năng lực của tôi chỉ ở trạng thái mạnh nhất khi xung quanh tôi có nhiều xác chết... Giống như chiến trường chẳng hạn. Ở nơi đó tôi có thể triệu hồi thây ma và ác linh một cách thoả thích."

"Ừm. Hiểu rồi. Vậy hôm Lễ Hội Thu Hoạch cô đã có kế hoạch gì chưa?"

Lana không chút do dự đáp lại: "Tôi sẽ ẩn nấp ở chỗ nào đó cho đến khi kỳ thi kết thúc. Tôi không muốn đánh nhau đâu, tôi sợ đau lắm."

Lily: "..."

Nhát đến mức này thì đúng là hết cách.

"Tới hôm đó tôi muốn giao cho cô một công việc nhỏ. Yên tâm, công việc này không đòi hỏi cô phải lộ diện... Thậm chí là nếu cô làm tốt, tôi sẽ đứng ra đảm bảo cô sẽ thi đậu... Chịu không?"

Lana nghe vậy, hai mắt chỉ sáng lên trong thoáng chốc rồi lại lộ vẻ nghi ngờ: "Làm gì có chuyện tốt như vậy?"

"Có chứ. Lily tôi đây là một người lương thiện lắm đấy. Tôi hứa là tôi sẽ không có ý đồ gì khác đâu mà."

"Nhưng tôi nghe nói loài người còn thất hứa nhiều hơn cả Ác Ma nữa..."

Lily bắt đầu mất kiên nhẫn, đôi mắt dần chuyển sang màu tím: "Tóm lại, cô muốn tự nguyện làm hay là muốn tôi ép cô làm?"

"Thì cả hai vế đều là bị ép buộc cả thôi mà..." Lana bị hù suýt khóc.

"Làm hay không?"

"Làm... Thưa chủ nhân."

...

...

Hôm nay vẫn là một ngày không quá đẹp trời đối với Limia, người đang phải vật lộn với chứng say sóng dai dẳng và vô cùng khó chịu. May mắn thay, nỗi thống khổ này cũng sắp sửa kết thúc rồi.

Theo lộ trình đã tính toán, có lẽ khoảng nửa ngày nữa họ sẽ chính thức cập bến đảo quốc Jinzhu. Thế nên trước lúc đó, họ cần phải lập kế hoạch đánh bài chuồn thật hoàn hảo để không bị phát hiện trước khi kịp cao chạy xa bay.

Hoshino và Limia thì không có kinh nghiệm, nhưng Tiểu Vũ thì có vẻ như là một tay lão luyện trong mấy phi vụ phi pháp kiểu này. Điều đó làm cho họ thật sự quan ngại liệu cô hacker này có thực sự đáng để họ tin cậy hay không.

Sau khi nghe Tiểu Vũ nói sơ qua kế hoạch tẩu thoát ngay sau khi xuống tàu với cái cớ chuyển hàng, Limia và Hoshino chỉ biết gật gà gật gù lắng nghe đối phương chỉ huy cùng một cái đầu trống rỗng.

Hoshino vốn dĩ không phải kiểu người sáng dạ, còn Limia thì bị cơn say sóng hành hạ đến mức bay mất vài chục điểm IQ.

Nói tóm lại, bây giờ trong nhóm có lẽ chỉ còn mỗi Tiểu Vũ có đủ sự tỉnh táo và trí tuệ để lập kế hoạch, còn hai người kia thì chỉ còn cách ngoan ngoãn làm theo mệnh lệnh chứ chẳng thể góp ý gì thêm.

"Hai người..."

Nhìn hai người trước mặt với vẻ mặt ngơ ngác như vừa mới ngủ dậy, Tiểu Vũ chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm: "Biết thế tôi đã chẳng nhận cái nhiệm vụ dở hơi này rồi."

"Teehee~"

"Không phải đang khen đâu!"

Hoshino cười tít mắt rồi lại hỏi: "Nè, Tiểu Vũ, cô có chắc là định vị được vị trí của em gái tôi chỉ với chút thông tin ít ỏi đó không vậy?"

"Đừng xem thường mạng lưới thông tin của hacker," Tiểu Vũ nói: "Nếu tôi muốn, tôi thậm chí còn có thể quay cảnh em gái cô đi tắm rồi bán lên mạng được đấy."

Trong lúc nói chuyện đó, Tiểu Vũ còn đá mắt sang chỗ Limia xem phản ứng của cậu ta như thế nào... Kết quả quả nhiên không ngoài dự đoán, cậu ta vẫn cứ nửa tỉnh nửa mê, không biết trời đất thế nào.

Hoshino: "..."

"Tất nhiên, hacker cũng có bộ quy tắc riêng của hacker, tôi sẽ không xâm phạm quyền riêng tư của người khác một cách tùy tiện đâu. Tôi nói thế để cô hiểu được một người như tôi có thể làm được gì thôi."

"Không, ý tôi là... Em gái tôi khả năng cũng ngang ngửa với cô đấy, nên tôi không biết là liệu cô có làm được hay không thôi..."

"Ngang ngửa ư?" Tiểu Vũ tỏ ra ngạc nhiên.

Hoshino khẽ gật đầu: "Phần mềm Radar quét hồn ma chuyên dụng cũng là do một tay em ấy tự mình phát minh ra rồi bán lại cho tổ chức đó... Em ấy không hề tầm thường trong khoản máy móc công nghệ đâu."

Tiểu Vũ: "Lập trình phần mềm với hack là hai chuyện khác nhau đấy... Nhưng mà đúng là có hơi đáng quan ngại thật. Ai mà biết được liệu cô ấy có khả năng phản kháng lại s��� điều tra của hacker hay không chứ?"

Tiểu Vũ trầm tư một lát rồi thầm khắc ghi thông tin này vào lòng: "Tôi hiểu rồi. Nhưng thật sự vẫn phải đợi lên bờ mới biết được."

"Ừm..."

"Hai người đã ghi nhớ hết kế hoạch rồi chứ?"

"A ha ha..."

Tiểu Vũ: "..."

"Thôi thì để tôi giảng lại lần cuối đi. Nghe không kỹ, lỡ có bị bắt lại thì tôi sẽ không chịu trách nhiệm đâu nhé."

...

...

Hôm nay, Trần Hoài Nam vẫn lựa chọn cúp học để đi ngồi thiền. Còn Lily thì đã lên lớp từ rất sớm, dường như là muốn điều tra cái gì đó nhằm phục vụ cho kế hoạch vĩ đại của cậu ta.

Tuy nhiên, khi được hỏi muốn điều tra điều gì, Lily lại lảng tránh, không chịu nói ra.

Lily cứ thần thần bí bí như vậy, cậu cũng không nói thêm gì nữa, đành mặc kệ cô ấy muốn làm gì thì làm.

Trên đường tìm một nơi yên tĩnh để thiền định, giữa chừng Trần Hoài Nam đột nhiên cảm thấy sống lưng nhức nhối.

Đây không phải cơn đau bệnh lý, mà giống như cơn đau xuất phát từ tâm lý hơn... Một cơn đau có thể coi như là dự cảm chẳng lành.

Khi quay đầu lại nhìn về phía sau lưng, Trần Hoài Nam mới biết mình không có đoán sai. Nia von Bernstein đang dùng cơ thể bé nhỏ của mình lao đến chỗ cậu với vận tốc khủng khiếp, đồng thời trên mặt còn hiện rõ vẻ giận dỗi.

Dù mọi thứ chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Trần Hoài Nam đã ngầm đoán được vì sao con nhóc này lại giận mình đến vậy.

Ầm!

"Oạc!"

Bằng tốc độ và sự phẫn nộ khôn cùng, Nia dùng sức cụng đầu vào sống lưng cậu ta, quán tính mang cả hai văng xa cả chục mét rồi lại trượt thêm một đường dài mới có thể dừng lại.

"Em tính giết anh thật đấy à Nia?"

Trần Hoài Nam nằm sõng soài trên nền đất, trên mặt tỏ ra thống khổ không sao kể xiết: "Himiko với Lily thích hành hạ cột sống của anh đã đủ lắm rồi... Giờ lại còn tới phiên em nữa, chắc chẳng mấy chốc anh sẽ trở thành một tên bại liệt mất thôi."

Nia nằm chống tay trên cậu ta, phồng má: "Anh thì khá hơn em à? Anh lừa em ăn thứ rác rưởi đó mà không thấy cắn rứt lương tâm hay sao? Anh có biết cho đến tận bây giờ lưỡi em vẫn không có c���m giác hay không hả!?"

"Ờ, anh biết chứ. Thứ quả đó khi vỏ đỏ đắng chát khủng khiếp, dù trông rất mỹ vị nhưng thực chất hương vị còn tệ hơn cả phủ tạng hải sâm. Đó chính là thứ được gọi là quả Bất Nhẫn."

"Anh lừa em! Anh phải bị trừng phạt!"

"Từ từ đã, nghe anh nói hết đã nào."

Trần Hoài Nam duỗi ngón tay búng vào trán của Nia một cái rồi đau khổ ngồi dậy: "Em có biết lý do vì sao thứ quả đó có tên là "Bất Nhẫn" hay không?"

"Làm sao em biết được? Em có phải nhân loại đâu chứ!?" Nia nghiến răng.

"Như anh đã từng nói trước đây rồi, bài học do bản thân tự mình rút ra sẽ khắc sâu hơn bất cứ lời nói hoa mỹ nào trên đời. Anh không hề lừa em, và anh cũng không muốn tiết lộ bài học đó cho em vì lý do tương tự."

"Tuy vậy, anh có thể cho em một gợi ý."

Trần Hoài Nam đặt tay lên đầu Nia, nhẹ nhàng xoa đầu cô bé vẫn đang bĩu môi phụng phịu: "Đợi thêm ít ngày nữa, anh tin là em sẽ hiểu được bài học mà anh dành cho em. Đừng có mà phá vườn nhé, không là anh giận thật đấy."

"Anh còn dám nói vậy với em à? Hứ!"

Con bé này bướng bỉnh y chang bé Hoa hồi nhỏ vậy. Ngẫm lại thật là hoài niệm.

Với thứ cảm giác hoài niệm đó, giống như bản năng của một người anh cả, Trần Hoài Nam vọc vạch chiếc nhẫn không gian của mình một lát, rồi lấy ra một túi kẹo ngọt: "Suỵt, đừng có nói cho Lily biết nhé."

Nia nhìn thấy túi kẹo, ánh mắt lập tức sáng lên: "Em hứa!"

Vậy là Nia đã hết giận... bằng một chiêu trò đã quá đỗi lỗi thời ở thế giới loài người.

Bạn có thể tìm đọc các bản dịch chất lượng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free