(Đã dịch) Thần Sư - Chương 283. Vị đắng dối gian
Được các nữ Ác Ma quá mức yêu thích, Lily dù có muốn trốn về đến mấy cũng không thể nào làm được. Kết quả là cô bị bọn họ kéo đi chơi đến nửa đêm, la cà từ tiệm quần áo đến các nhà hàng danh tiếng, mà vẫn chưa muốn về chút nào.
Kể ra cũng khá may mắn khi các nữ Ác Ma không dẫn Lily đến những nơi không đứng đắn dành cho thiếu nữ.
Lily tuy biết rõ mình đã trở nên hư hỏng, nhưng cô chỉ muốn để lộ bộ mặt đó với người cô thích mà thôi. Tóm lại, cô không muốn và tuyệt đối sẽ không biến mình trở thành hạng con gái lẳng lơ thấp kém, nay tên này mai tên kia.
Nếu các nữ Ác Ma này thật sự muốn dẫn Lily đến những nơi như thế để hoan lạc, cô nhất định sẽ dùng phép dịch chuyển quay về nhà ngay lập tức, mặc kệ chuyện đó có khiến họ chạnh lòng hay không.
Và tất nhiên, điều đó đã không xảy ra. Các nữ Ác Ma này cũng giống như những thiếu nữ mới lớn trong xã hội loài người, chỉ thấy hiếu kì chứ không dám làm liều.
Có lẽ chỉ riêng Sylvie, với thân thế là một chủng tộc đặc biệt, mới buộc phải tiếp xúc sớm với những thứ đó để có thể sinh tồn, trong khi các Ác Ma khác thì không cần làm vậy.
Thậm chí... Lily còn thấy những cô nàng này khá đáng yêu khi nghe tâm sự về chuyện tình cảm của riêng họ.
"Cảm giác như hồi mình và chị Himiko mới yêu vậy, thấy cưng quá."
Bảo sao phe người lớn rất thích núp một bên xem bọn trẻ làm gì khi có tình cảm với nhau... Rõ ràng là, nhìn những đứa trẻ thể hiện tình cảm một cách vụng về và ngây thơ là một cảm giác vô cùng kỳ diệu.
"Lily, sao nãy giờ em im re vậy? Bộ em không có gì nói về chủ đề thường thức nhất ở hội con gái này hả?"
Lily cười hì hì: "Có nhiều điều để nói lắm. Em sợ chen lời vào nói rồi thì các chị hết cơ hội để tâm sự với nhau thôi mà."
"Ồ? Nghe thích thế." Sylvie chống tay lên cằm, cười khẽ: "Vậy tên ôn thần kia thực sự là bạn trai của em sao?"
Lily hơi đỏ mặt, khẽ gật đầu xác nhận.
Dễ thương quá!
Dù đang trong dạng mỹ nữ mới lớn nhưng Lily vẫn giữ nguyên dáng vẻ đáng yêu vô hại đó. Gần như chỉ cần vẻn vẹn một nụ cười thôi cũng đã đủ để đốn tim bất kỳ ai, thậm chí là bất kể giới tính hay chủng tộc.
Nói là quyến rũ thì hơi sai sai... Nhưng sự thật là mị lực của Lily thuộc hàng độc nhất vô nhị, không một ai có thể bắt chước được!
"Em có thể kể cho các chị nghe một chút hay không? Bọn chị cũng cần học hỏi thêm kinh nghiệm để cưa cẩm những Ác Ma tiềm năng đó."
"Kể á? Em cũng chẳng nhớ mình đã quyến rũ anh ấy kiểu gì..."
Tại vì cô đã dùng hẳn biện pháp mạnh nhất, nhanh gọn nhất và kinh tế nhất mà.
"Vậy em hãy thử kể cho các chị nghe về cách em và gã đã gặp nhau được không?"
"Ồ..."
Lily nhấp thêm một ngụm nước ngọt có vị cay rồi bắt đầu kể: "Em vốn không thuộc về thế giới ngoài kia... Mà là một thế giới nhỏ giống như Ma Giới hiện tại. Chỉ có điều, tình trạng nơi đó còn tồi tệ hơn Ma Giới nhiều, bởi vì thế giới của em không có mặt trời."
"KHÔNG CÓ MẶT TRỜI!?"
"Chính xác hơn thì mặt trời bị mất dần ánh sáng rồi cuối cùng hoàn toàn biến mất khỏi bầu trời, đưa cả thế giới chìm vào một màn đêm vĩnh cửu."
"Tất nhiên, với tình thế đó, cho dù em có cố gắng cứu vãn đến mấy, thì việc thế giới bị diệt vong cũng là chuyện sớm muộn thôi."
Lily hơi dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Đáng lẽ ra em nên tuẫn táng cùng với họ... Nhưng họ lại không cho phép em làm vậy. Những người ở thế giới đó muốn em tiếp tục sống, thế nên họ đã mang em đến một thế giới hoàn toàn xa lạ, làm em cảm thấy vừa tuyệt vọng vừa sợ hãi."
"À... Sở dĩ em thấy sợ một phần cũng là vì người đầu tiên em gặp là một Đại Ác Quỷ trông giống như cả chục Ma Vương giáng lâm cùng lúc vậy. Chỉ cần nhìn thấy thôi cũng đã đủ để em chấn thương tâm lý đến ngất xỉu rồi... Ha ha."
"Rồi sau đó, chẳng biết vì duyên cớ gì mà... Ngài Đại Ác Quỷ ấy đã quyết định giao em cho một nhân loại bình thường chăm sóc. Người đó chính là anh ấy, cũng chính là định mệnh của em."
"Định mệnh? Em nghĩ vậy thật sao?"
"Vâng."
Lily thành thật trả lời các nữ Ác Ma bằng một đôi mắt lấp lánh rực rỡ: "Chỉ có anh ấy mới có thể thức tỉnh em bằng những lời an ủi đầy vụng về, chứ không phải bất kỳ ai khác."
"Tên ôn thần đó đã làm thế nào vậy?" Nhóm nữ Ác Ma với vẻ mặt đầy hiếu kỳ tiếp tục hỏi.
"A ha ha... Ban đầu anh ấy cũng cố gắng lắm nhưng lại chẳng có tác dụng mấy với em... Dường như anh ấy tự nhận thức được mình không giỏi ăn nói nên đã đổi cách tiếp cận khác."
Lily vuốt nhẹ mái tóc, mỉm cười: "Anh ấy ngồi xuống trước mặt em... Nói rằng đôi mắt em rất đẹp, anh ấy muốn chiêm ngưỡng đôi mắt này bất cứ khi nào có thể... Và quan trọng nhất, anh ấy đã khiến em nhớ ra vì sao mình phải sống mà không được cúi đầu."
"Thế nên... Em đã chọn tin anh ấy."
Lily ngượng ngùng cúi mặt, cười hì hì: "Dù câu chuyện chỉ có thế thôi... Nhưng theo một ý nghĩa nào đó thì anh ấy đã cứu rỗi em. Em khá chắc là em đã thích anh ấy ngay từ khoảnh khắc đầu tiên em và anh ấy nhìn thẳng vào mắt nhau rồi."
Nhóm nữ Ác Ma hơi run người, đồng thanh nói như thể vừa cùng nhau thưởng thức một chiếc bánh ngọt hảo hạng: "Nghe lãng mạn lắm đó."
"Heehee, em cũng nghĩ vậy... Con gái đúng là loài sinh vật yêu đương bằng lỗ tai ha?"
Bịch~
Tiếng bước chân nặng nề xuất hiện trong quán, thoạt nghe giống như bao tiếng bước chân khác... Tuy nhiên, là một cô gái cực kỳ nhạy cảm, Lily có thể dễ dàng nhận ra chủ nhân của tiếng bước chân bất thường vừa rồi.
"Lily, em có biết bây giờ đã là mấy giờ rồi hay không?"
Nghe thấy âm thanh nhọn hoắc bên tai cùng một cảm giác bất an ngay sau lưng mình, Lily dường như hơi run lên trong vô thức.
Trần Hoài Nam thật sự đã tìm đến tận quán để bắt Lily về!
"Em cũng muốn về lắm nhưng có về được đâu?"
Lily dùng ánh mắt cún con long lanh nhìn Trần Hoài Nam, hi vọng rằng đối phương sẽ tha thứ cho mình giống như bao người khác vẫn thường làm khi đối diện với ánh mắt này.
Chỉ có điều...
Trần Hoài Nam dạng thường thì không biết cụ thể, nhưng nếu là dạng hắc ám như hiện tại thì hoàn toàn miễn nhiễm với sức mạnh này.
Cậu ta cuộn quyển sách trên tay lại, dùng sức gõ vào đầu Lily một cái rồi lại túm cô lên trông như đang túm cổ một con mèo: "Là con gái thì đừng có cái thói đi chơi quá nửa đêm, còn tái phạm nữa thì em sẽ biết tay tôi."
Lily nghe xong, sợ đến run người. Cô nhìn Trần Hoài Nam mà gật đầu răm rắp, thậm chí còn không dám hé miệng biện minh thêm một lời nào nữa.
Lily biết Trần Hoài Nam đang rất giận... Hơn nữa đó không phải những cơn giận dỗi vớ vẩn mà hoàn toàn là vì quá lo lắng cho cô.
Là một cô gái hiểu chuyện, Lily biết mình không nên giở thói ương ngạnh bướng bỉnh vào thời điểm này. Dẫu sao thì chính cô mới là người sai khi đã không hành xử quyết đoán.
"Còn các cô..."
Trần Hoài Nam liếc nhìn nhóm con gái bằng một ánh mắt lạnh ngắt, gần như không có chút tình cảm nào: "Đừng có nghĩ tới chuyện dạy hư con nhóc này. Nếu chuyện hôm nay xảy ra thêm một lần nữa, tôi không ngại đồ sát cả đám các cô đâu."
Đáng sợ!
Lần này, cả đám con gái bị cậu ta dọa cho phát khóc.
Quả thật, hình tượng của cậu ta trong câu chuyện của Lily và hình tượng của cậu ta ngoài đời thực khác nhau như trời và đất vậy... Điều này làm họ bắt đầu cảm thấy hoài nghi liệu người kia có nói xạo hay không.
"Ha..."
Trần Hoài Nam thở dài, dường như nguôi giận đi một chút: "Sylvie, nếu con nhóc quậy phá này trở nên hư hỏng nữa thì tôi sẽ đến tính sổ với cô đầu tiên."
Sylvie: "Ơ kìa?"
Không đợi Sylvie kịp thắc mắc, Trần Hoài Nam đã xách Lily đi, hòa mình vào bóng tối rồi hoàn toàn biến mất, tựa như cậu ta vốn dĩ chưa từng có mặt ở đây.
"Sao lại là mình nhỉ?" Sylvie vẫn không hiểu tại sao mình bị ghim.
Vì cô là Succubus ư?
Thế thì phân biệt chủng tộc quá rồi! Không chịu! Cô phải đòi lại công bằng mới được!
"Sylvie, có gì thì cô thay bọn này gánh vác trách nhiệm nhé... Bọn tôi sợ chết lắm, nên là..."
Viu~
Chỉ trong nháy mắt, cả đám con gái đã giải tán ai về nhà nấy, chỉ để lại Sylvie chết trân ra đó với tấm hóa đơn dài như sớ Táo Quân.
Sylvie: "..." "Quả nhiên mình không nên kết bạn làm gì."
... Sáng hôm sau.
Trước lúc đi học, Nia đã chạy lon ton ra sân vườn xem thử khu vườn nhỏ mà mình dày công chăm bón hôm nay đã ra sao.
"Oa!"
Nia thốt lên một cách đầy thích thú, đôi mắt long lanh tỏa sáng khi nhìn thấy những nỗ lực của mình đã kết trái.
Đó là những chùm quả kỳ lạ chín đỏ, căng mọng khiến cả ngọn cây trĩu nặng, trông cực kỳ ngọt ngào và mọng nước, làm cô bé vốn đã đói bụng giờ còn chảy cả nước dãi.
Nia vươn tay lên hái một trái xuống, lại nhẹ nhàng nắn thử xem cảm giác như thế nào.
Mặc dù hơi cứng một chút nhưng chắc không sao đâu nhỉ?
Thế là Nia vui vẻ đem chùm quả vào nhà, nhờ các hầu gái gọt hộ làm món tráng miệng sau bữa sáng.
Để kịp giờ đi học, Nia đã chuẩn bị mọi thứ rất nhanh, phần bữa sáng cũng được cô giải quyết vô cùng nhanh gọn, chẳng mấy chốc đã đến phần mà cô mong đợi nhất.
Nhìn những miếng quả được thái sẵn trên đĩa, dù đã ăn sáng xong rồi nhưng Nia vẫn phải chảy nước bọt bởi màu sắc cũng như hương thơm kỳ lạ của thứ quả này.
"Chúc ngon miệng."
Nia há miệng cắn một miếng, trên mặt tràn đầy vẻ mong đợi.
Chỉ vài giây sau đó, Nia bắt đầu biến sắc: "Đ..."
"Đắng quá!!!!"
Bản quyền của văn bản này hoàn toàn thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.