Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 263. Vận mệnh kì diệu

Nhiều giờ sau đó, Trần Hoài Nam dần tỉnh lại trong căn phòng nghỉ của mình. Nằm ngay cạnh cậu là Lily cũng đang say ngủ, hoàn toàn không chút phòng bị.

Tuy nhiên, đó không phải là điều cậu quan tâm hiện tại.

Lần này, cậu lại một lần nữa chìm vào chu kỳ ác, nên cậu thực sự không nhớ gì sau khi mình đã chọn bán mình cho quỷ dữ.

Nếu Lily vẫn có thể ngủ vô tư như thế này, hẳn mọi chuyện chẳng có gì nghiêm trọng đâu nhỉ? Chắc chắn là vậy rồi!

Tự động viên bằng suy nghĩ lạc quan đó, Trần Hoài Nam toan ngồi dậy để bắt đầu một ngày mới, nhưng cả người bỗng nhói lên một cơn đau điếng: "Ôi tía má ơi! Đau quá vậy!?"

"Ưm..."

Ối chết, lỡ miệng đánh thức con bé rồi!

"Anh suýt bị chặt thành tám mảnh, đau là phải rồi... Em không chữa trị hoàn toàn là để anh nhớ bài học này đó."

Lily ngáp một cái rồi vươn vai, đầu bù tóc rối, quần áo xộc xệch, thêm đôi mắt mơ màng đáng yêu chớp chớp: "Mà nói thật, sáng nay anh còn trông đáng sợ hơn cả hôm trước nữa."

"Thế cơ à?"

"Em có quay video lại nè."

Nói rồi Lily ném điện thoại của mình về phía Trần Hoài Nam, ý là để cậu ta thấy mình lúc đó đã biến thành một con quái vật kinh khủng cỡ nào. Còn cô ấy thì chỉnh trang lại quần áo một chút rồi cũng đi lo việc của mình.

Trần Hoài Nam ngồi xem đoạn video chưa đến mười phút kia, chẳng những không cảm thấy hối hận mà lại còn có chút... hưng phấn: "Bảo sao lúc mới tỉnh dậy mình cảm thấy sảng khoái vô cùng... Hóa ra là mình đã làm loạn một trận long trời lở đất ư?"

"Anh càng ngày càng lạc lối khỏi con người thật của mình rồi đó," Lily nhắc nhở.

"Anh biết, anh tự biết dạo gần đây mình đã phá vỡ rất nhiều nguyên tắc của bản thân... Nhưng anh thực sự hết cách rồi. Ai bảo lúc đó em vượt quá giới hạn để rồi biến anh ra nông nỗi này?"

Lily: "..."

Nếu hỏi cô ấy có hối hận về việc làm dại dột của mình khi ấy không, thì câu trả lời chắc chắn là có... một chút.

Bản thân cô ấy cảm thấy việc trao trinh tiết của mình cho người mình đã chọn chẳng có gì sai cả. Chẳng qua cô ấy hơi vội vàng một chút thôi... Ừm, khá chắc là vậy.

Nói cách khác, Trần Hoài Nam của hiện tại có lẽ đều do cô ấy mà ra... Nhưng thực tế, cô ấy vẫn nghĩ một phần lý do cho chuyện này là vì anh ta quá cứng nhắc, cứ khăng khăng không chịu chấp nhận cô ấy theo ý nghĩa đó mà thôi.

Thiên thần thuần khiết gì chứ? Người ta vẫn là con gái mà?

Hoặc ít nhất thì đó là góc nhìn của riêng cô ấy.

"Được rồi, em sẽ chịu trách nhiệm nên đừng có đùn đẩy hết lên người em nữa." Lily thở dài hỏi ngược lại: "Vậy bây giờ anh đã thấy chu kỳ ác khá hơn chút nào chưa?"

"Tâm trạng đúng là đã khá hơn đôi chút... Nhưng cảm giác vẫn không ăn thua cho lắm. Anh nghĩ mình vẫn nên đi gặp bác sĩ có chuyên môn thì tốt hơn."

"Ừm."

Không tiếp tục tán dóc, Lily liền quay lưng đi chuẩn bị nước tắm cho cả hai, rồi lại tiếp tục quay sang nấu cơm chiều.

Trong khi đó, Trần Hoài Nam thì ngồi một góc thiền định, vừa để tu luyện, cũng vừa để tâm hồn cậu trở nên thanh thản hơn.

Một lúc lâu sau.

Lily chạy đến gọi Trần Hoài Nam tỉnh dậy.

"Anh muốn tắm trước... Hay là muốn ăn cơm trước?"

Trần Hoài Nam ngẩng đầu: "Anh cứ tưởng vẫn còn câu sau?"

"Em mà muốn thì em sẽ không hỏi anh làm gì đâu. Nghe theo lời khuyên của anh, em đã bớt đọc sách otome lại rồi, vì em bây giờ đã là phụ nữ chứ chẳng còn là thiếu nữ mơ mộng nữa~♡" Lily rất đắc ý ưỡn ngực.

Chỉ có điều, nhìn chúng vẫn còn hơi non.

"Sau này cứ dùng hình dạng lớn thường xuyên là được, như thế chu kỳ ác của anh sẽ bớt áp lực đi nhiều."

Lily nghiêng đầu: "Từ lúc vào trường đến giờ em vẫn luôn dùng hình dạng trưởng thành mà?"

"Dù thế, em trông vẫn chẳng khác gì thiếu nữ mười tám, nói chung là chưa được trưởng thành lắm... Anh nói này, bộ em không thể biến thành đại tỷ..."

"Đừng có so em với chị Himiko!"

"...Anh đã kịp nói gì liên quan tới Himiko đâu?"

"Hứ! Tiếc cho anh, đây là hình dạng tối đa mà em có thể tự mình biến hóa rồi! Em không thể già hơn được nữa đâu! Đến độ tuổi này, sự lão hóa đã hoàn toàn bị đóng băng, không thể lớn thêm nữa!!"

"Chắc là chị Himiko sẽ ghen tị với em lắm đấy."

"Em mới là người đang ghen tị đây này! Còn dám nói nữa là em đánh anh đó!"

"Vậy thì anh đi tắm đây."

"Em đi với."

"Éo, còn muốn anh trở về bình thường thì ngoan ngoãn ngồi ở ngoài đợi cho anh. Anh mà cảm thấy ân hận thêm nữa thì không còn cứu được đâu, lúc này rồi thì đừng có ích kỷ nữa."

Lily bĩu môi: "Aye."

Thật may là cuối cùng, Lily đã chấp nhận buông bỏ ham muốn để hướng đến đại cục!

...

...

Cùng lúc này, tại văn phòng Hiệu Trưởng của Trường Học Ác Ma Cypus.

Kiếm Vương Lycagon ngồi bên bàn làm việc, trên tay ông ta là bản báo cáo chi tiết về sự kiện kinh thiên động địa lúc sáng, khi mà một con người đã một tay dọn sạch nhóm Ác Ma ưu tú năm trên, thậm chí còn đả thương đến các giáo viên thực tập, buộc Tổng Giáo Vụ Ratios phải tự mình ra tay trấn áp.

"Hai đứa này sao giỏi gây chuyện quá vậy?" Lycagon khổ não vuốt vuốt trán, lòng thầm kêu khổ mà không biết phải giãi bày cùng ai.

Sau khi hoàn tất công việc của mình, Tổng Giáo Vụ Ratios đẩy cửa bước vào phòng Hiệu Trưởng, nghiêm trang nói: "Sau buổi họp giáo vụ, các cán bộ giáo viên đều nhất trí đuổi học chúng... Hiệu Trưởng, ông thật sự vẫn cố chấp muốn giữ hai đứa đó ở lại trường sao?"

"Không phải ta không muốn, mà là ta không thể. Hai đứa đó đều là người mà Ma Vương chỉ định, ta không thể làm vậy khi chưa có sự cho phép của ngài ấy." Hiệu Trưởng ngẩng đầu nhìn trời.

"Ngài Ma Vương có vẻ vẫn tùy tiện như ngày nào."

"Có là sự thật cũng không được phép nói trước mặt người khác, Ratios. Anh sẽ gặp phiền phức nếu có người nghe thấy đấy." Hiệu Trưởng hảo tâm nhắc nhở.

"Ngài nói thế tức là ngài cũng có suy nghĩ tương tự tôi rồi, Hiệu Trưởng."

"Thì Ma Hậu cũng hay than phiền với ta về chuyện này mà." Lycagon lại thở dài rồi quyết định chuyển chủ đề: "Tuy không thể đuổi học, nhưng ta có một giải pháp khác, Ratios."

Tổng Giáo Vụ Ratios: "..."

Hắn đột nhiên có linh cảm chẳng lành.

"Thằng nhóc đó thì tạm không nhắc đến, nhưng cô bé kia... Chắc là cậu cũng cảm nhận được rồi đúng không? Con bé đó lẽ ra không nên là học sinh."

Tổng Giáo Vụ Ratios gật đầu: "Thằng nhóc đó chỉ là một đứa trẻ đang chật vật đấu tranh với chu kỳ ác của mình, hoàn toàn không đáng ngại nếu biết cách xử lý. Tuy nhiên, về cô bé đó... Dù chỉ là một ánh nhìn thoáng qua thôi, tôi có cảm tưởng như mình đã nhìn thấy cái chết của chính mình trong khoảnh khắc đó."

"Ta đã có vài suy đoán sơ bộ rồi, Ratios. Tuy ngài Ma Vương không giải thích rõ ràng, nhưng ta vẫn đoán được cô bé đó dường như là hậu duệ của một vị Thần hùng mạnh... Vậy nên tốt nhất là đừng chọc giận cô ta. Nếu không, ngay cả ta cũng không cứu nổi anh đâu."

"Sao ngài lại nói với tôi điều này?" Ratios sắc mặt tối sầm, dường như đã ngờ ngợ đoán ra ý định thực sự của cấp trên.

"Hai đứa nhóc đó sẽ được chuyển vào lớp cá biệt." Lycagon cười nói: "Và anh sẽ được bổ nhiệm làm giáo viên chủ nhiệm của cái lớp đó, Tổng Giáo Vụ Ratios thân mến."

Tổng Giáo Vụ Ratios: "..."

"C-..."

"C?" Lycagon mặt đầy chấm hỏi.

"C-"

"...?"

"CÁI LÃO CẤP TRÊN VÔ TRÁCH NHIỆM NÀY! ÔNG CÓ TIN TÔI LIỀU MẠNG VỚI ÔNG HAY KHÔNG?! HẢ!?"

Lycagon nghiêm chỉnh giải thích: "Nhưng trong trường này không ai giỏi ứng phó với Ác Ma đắm chìm trong chu kỳ ác như cậu đâu... Ta đặt rất nhiều niềm tin ở cậu đấy, Ratios!"

Miệng thì oang oang nói vậy thôi, chứ Lycagon đã sớm rời khỏi chỗ ngồi, lén lút chạy ra cửa, chỉ để lại vài lời khen tốt đẹp cho Ratios rồi mất hút.

"MẸ KIẾP, LÃO HIỆU TRƯỞNG KHỐN NẠN! ÔNG MAU ĐỨNG LẠI CHO TÔI!"

...

...

Hôm sau.

Sau nhiều hôm cúp học, Trần Hoài Nam vốn đã định là hôm nay sẽ học hành rèn luyện sao cho thật tử tế... Nhưng không, ngay khi vừa ra đến cửa thì cậu đã phát hiện ra một bức thư chứa đầy chướng khí được ai đó treo trên tay nắm cửa.

Một bức thư mang đến cho cậu linh cảm chẳng lành.

Dù vậy, cậu vẫn phải mở nó ra. Cậu không thể vì nỗi sợ ngớ ngẩn mà bỏ lỡ những thông tin quan trọng được...

Biết đâu bên trong là tin báo bác sĩ đã đến thì sao?

Ừm.

Ha ha, tất nhiên là không rồi.

"Mọi bức tường, mọi con đường đều dẫn về thành Rome." Trần Hoài Nam thở dài cười khổ: "Dù mình có đi đâu cũng phải đụng "lớp cá biệt" như một định mệnh không thể tránh khỏi nhỉ?"

Chính xác.

Đây là bức thư thông báo cậu đã bị nhà trường cưỡng ép chuyển lớp từ lớp vinh dự sang lớp cá biệt nằm ở một xó xỉnh nào đó trong khuôn viên trường.

À.

Từ tấm bản đồ cho thấy, cái lớp đó nằm kế bên một bãi rác.

Đúng là xã hội của Ác Ma, một xã hội vô cùng coi trọng sức mạnh và thứ hạng. Vì vậy, việc những cá thể dị biệt bị đối xử không công bằng cũng không phải chuyện gì quá kỳ lạ.

Lily sau một lúc chuẩn bị đồ đạc cũng đã xách cặp ra, thấy Trần Hoài Nam đứng chết trân ra đó, cô không khỏi cảm thấy hiếu kỳ: "Bộ sắp có chuyện vui nữa à anh?"

"À, anh chỉ đang cảm thấy vận mệnh thật là kỳ diệu. Nhìn thì tưởng chừng ngẫu nhiên... Nhưng thực chất, mọi sự vật đều phải xuôi theo sự dẫn dắt của nó."

Lily: "???"

"Anh có uống nhầm thuốc không vậy? Hay sáng ra ấm đầu nên bắt đầu ăn nói mê sảng rồi?"

Trần Hoài Nam thở dài, ném phăng bức thư về phía Lily.

Lily thấy lạ cũng đọc thử một lát rồi chợt hiểu ra: "À, ra là vậy. Đây cũng là một giải pháp để mọi chuyện không bị bưng bít."

Trần Hoài Nam: "..."

Có cần thiết phải nói vậy không? Nghe như kiểu mình là nhân tố cực kỳ nguy hiểm vậy?

A...

Mà hình như... nói vậy cũng có chút đúng thật?

"Dù sao thì anh cũng khá hứng thú muốn xem thử các Ác Ma dị biệt sẽ trông như thế nào. Rất đáng mong chờ, em nhỉ?"

"Em thì không hứng thú lắm. Người càng kỳ quái thì càng khó kiểm soát, rất phiền phức."

"...Kiểm soát?"

"Ý em là kết thân."

Trần Hoài Nam: "..."

Từng trang truyện này, cùng mọi quyền sở hữu, đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free