Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 262. Vẻ đẹp của sự tàn phá

Khoảnh khắc Trần Hoài Nam lựa chọn dựa dẫm vào Lily cũng là lúc cậu buông bỏ bản ngã tốt đẹp vốn có của mình, để mặc bóng tối trong thâm tâm hoàn toàn chiếm hữu cả tâm hồn lẫn thể xác.

Chậm rãi, ngay dưới chân Trần Hoài Nam, một vùng tối từ từ xuất hiện, lan rộng và ăn mòn từng tấc đất, tựa như một hố đen quỷ dị đang nuốt chửng mọi thứ xung quanh.

"Tên này có gì đó kỳ quái! Anh em mau xông lên kẻo muộn!"

Nghe hiệu lệnh của người dẫn đầu, nhóm đàn anh nhanh chóng niệm chú cường hóa cơ thể rồi lao vào tấn công Trần Hoài Nam.

Tuy nhiên...

Ngay khi đặt chân vào vùng tối, họ lập tức lùi lại theo bản năng. Dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, khuôn mặt ai nấy cũng hiện rõ vẻ kinh hãi đến khó che giấu.

Cùng lúc bóng tối lan rộng, một nỗi sợ nguyên thủy dần hiện lên trong tâm trí họ, khiến họ có cảm giác như vừa đặt một chân vào thế giới của kẻ đã khuất...

Chỉ cần chậm một giây thôi, họ sẽ lập tức bị nó nuốt chửng!

"Noct..."

Từ vùng tối ngay dưới chân Trần Hoài Nam, một làn khói đen bốc lên, ôm lấy, bao phủ rồi nuốt chửng cậu, biến cậu thành một phiên bản hoàn toàn khác: u ám, lạnh lẽo, không chút tình cảm trên gương mặt.

Ấy là cho đến khi cậu cười.

"Nock"

Khoảnh khắc nụ cười kia xuất hiện, đám đàn anh như không tự chủ đưa tay sờ lên cổ.

Dù đối phương không hề tấn công, chỉ cười nhẹ một cái thôi... Thế mà họ lại có cảm giác như câu liêm của Thần Ch���t vừa kề sát cổ, kèm theo một dòng điện báo động chạy dọc sống lưng, báo hiệu nguy hiểm đến tính mạng!

"Con người này bị sao vậy!?"

Dù rất đáng sợ, thân là bậc anh chị, bọn họ không thể dễ dàng bỏ chạy được. Với Ác Ma, việc bỏ chạy chính là hèn nhát, kẻ hèn nhát không được phép tồn tại, chỉ có tử sĩ mới hưởng vinh quang của cái chết!

"Đổi chiến thuật, mau sử dụng ma thuật tấn công tầm xa, đừng để bóng tối chạm vào!"

"Rõ!"

Không giống Nia, đám đàn anh này biết cách vận dụng chiến thuật để đánh bại đối thủ... Chỉ tiếc là chiến thuật vừa rồi hoàn toàn vô dụng với Trần Hoài Nam, hay nói đúng hơn là họ đã hoàn toàn bị áp đảo.

Hỏa cầu, phong đao, sóng ánh sáng, tia sét,... Tất cả mọi đòn tấn công ma thuật đều không có tác dụng, hay nói đúng hơn là chúng đều biến mất trước khi kịp chạm vào cơ thể cậu.

Là những kẻ có kinh nghiệm chiến đấu, đám đàn anh nhanh chóng nhận thức được vấn đề: "Bóng tối dưới chân hắn ta đã hấp thụ hết ma lực, thế này chẳng khác gì bất trị?"

"Thử ném vũ khí xem!"

Nghĩ là làm, họ lôi ra đao, kiếm, thương, giáo rồi đồng loạt ném tất cả mọi thứ có thể gây sát thương về phía Trần Hoài Nam.

Trần Hoài Nam hơi ngẩng mặt lên khẽ khua tay, ngay tức thì cơn mưa vũ khí kia tan biến chỉ trong thoáng chốc, trở thành cát bụi theo gió bay xuống vực thẳm, sau cùng chẳng còn sót lại chút gì ngoài một màu đen thuần túy không ngừng lan rộng trên mặt đất.

"Noct"

Póc~

Trần Hoài Nam búng tay, bóng tối ngay dưới chân cậu lập tức bạo động. Không lâu sau đó, hàng trăm cánh tay đen kịt trồi lên từ dưới vực thẳm, bắt đầu tấn công nhóm đàn anh một cách điên cuồng, sau một thời gian im lìm nhường nhịn đối thủ.

"Tên này sở hữu bao nhiêu ma lực vậy!? Sao hắn có thể điều khiển cùng lúc nhiều cánh tay như vậy được!?"

"Hắn có thực sự là con người không vậy!?"

"Á!"

Trong số cả chục người khiêu chiến Trần Hoài Nam, vài tên xấu số đã bị cánh tay bóng tối tóm lấy rồi lôi xuống vực thẳm, chẳng hề có dấu hiệu quay trở lại, hay đúng hơn là... có lẽ những người đó đã không còn tồn tại nữa.

"Tên này... Hắn dám giết Ác Ma trong khuôn viên trường ư...?"

Lần này, các Ác Ma đã thực sự khiếp sợ.

Còn Trần Hoài Nam, cậu ta chỉ nở một nụ cười đầy tà khí: "Noct, nock..."

"Nốc nốc cái thằng cha mày!"

Giữa lúc các Ác Ma đang nổi giận chửi rủa, Trần Hoài Nam chậm rãi rút ra một cây đũa. Nó không được dùng để làm phép... mà để hiệu lệnh.

Làn khói đen bốc lên từ vực thẳm lại xuất hiện. Chúng bay lên cao tạo thành một màn sương đen kịt nuốt chửng ánh sáng trong đấu trường rồi từ từ kết tinh lại, tự bốc cháy thành một ngọn lửa quỷ dị không phát ra ánh sáng, mà ngược lại còn tạo ra bóng tối giữa ban ngày.

Dường như khi đối mặt với tên con người này, khái niệm mặt trời và ánh sáng là không tồn tại!

"Symphony: Divino"

Theo hiệu lệnh của người chỉ huy, những đóm lửa hắc ám lơ lửng như ma trơi bắt đầu tấn công dồn dập và sát thương hơn cả những cánh tay trước đó.

Kết quả là chỉ trong nháy mắt, nhóm Ác Ma đàn anh bị chúng hủy diệt hoàn toàn, rồi bị vực thẳm bóng tối nuốt chửng giống như những người xấu số trư���c đó.

"Nock..."

"Ha... Hahaha..."

Nhìn thấy các đàn anh biến mất từng người một trước bóng tối, ngay cả những khán giả ngu ngốc, khờ khạo nhất cũng nảy sinh linh cảm chẳng lành, nhất là khi bóng tối không ngừng lan rộng, gần như đã sắp chạm đến khán đài!

Đứng trước lực lượng thần bí kia, dường như tính bất khả xâm phạm của các loại ma thuật gia cố đã không còn nữa!

"Không ổn rồi, tên nhân loại kia muốn làm loạn! Mau gọi giáo viên đến đây đi, đáng sợ quá!"

"Đã gọi từ lâu rồi! Bọn họ đang tới đây, hình như ngay cả Hiệu Trưởng cũng sắp tới rồi!"

"Mau chạy khỏi đây đi, nhân loại thật đáng sợ quá! Ác Ma còn hơn cả Ác Ma chúng ta!"

"..."

Nhìn thấy con mồi của mình không ngừng bỏ chạy, Trần Hoài Nam đã có lúc run rẩy, bị cơn khát máu chi phối đến mức muốn lao thẳng lên khán đài để tàn sát tất cả các Ác Ma.

Tuy nhiên, vì một chút dư vị của thuốc ức chế chu kỳ ác vẫn còn lại trong người nên ít nhất vào thời điểm hiện tại, đâu đó trong Trần Hoài Nam vẫn còn chút sức tàn để chiến đấu với chính mặt tối của mình.

Lily ngồi trên khán đài, khẽ thở dài rồi đứng dậy, phủi phủi tà váy áo trắng muốt: "Phải công nhận là anh ấy trong hình dạng này cực kỳ ngầu..."

"Nhưng mà... Đó lại không phải là anh Nam mà mình biết"

"Có lẽ... Mình nên ra tay trước khi mọi chuyện tồi tệ hơn"

Đúng lúc Lily định nhảy xuống ngăn cản Trần Hoài Nam, thì các giáo viên của Trường Học Ác Ma Cypus đã kịp đến nơi.

Người dẫn đầu lại bất ngờ không phải là Kiếm Vương Lycagon, mà là một ông thầy trung niên sở hữu ánh mắt cực kỳ sắc bén và nghiêm khắc: "Mọi người mau vào vị trí! Thực hiện biện pháp áp giải!"

Dường như không để ý đến sự tồn tại của Lily, các giáo viên vỗ cánh bay lên chiếm giữ toàn bộ vùng trời bên trên Trần Hoài Nam, đồng thời đồng loạt giơ tay tập hợp ma lực, ý đồ thực hiện một nghi thức ma pháp cỡ đại đầy thần bí.

"Thật tình, cái lão Hiệu Trưởng ấy đã mang con quái vật gì về đây vậy? Còn bảo là do ngài Ma Vương chỉ định nữa chứ?"

"Im lặng và tập trung vào nghi thức ma pháp đi!"

Giáo viên chỉ huy im lặng quan sát các giáo viên khác thực hiện nghi thức ma pháp, trong lòng cuộn trào một thứ xúc cảm kỳ quái: "Lạ thật, theo lý mà nói thì nó phải phản kháng chứ?"

"Chẳng lẽ..."

Hành động tiếp theo của Trần Hoài Nam đã chính thức xác nhận những gì người giáo viên kia đang nghi ngờ là hoàn toàn chính xác.

Giữa lúc ma thuật phong ấn cấp cao đang được thi triển, Trần Hoài Nam đột nhiên lộ ra một nụ cười tà ác: "Symphony..."

Chiếc đũa chết chóc lại lần nữa trở thành cờ lệnh trong tay cậu, cũng là lần nữa cùng bóng tối tấu lên những giai điệu tàn phá: "Didira"

Chỉ trong chưa đầy một giây, một làn sóng đen bất ngờ trỗi dậy từ mặt đất, quét ngang qua toàn bộ giáo viên, trực tiếp phá hủy vòng tròn ma pháp vẫn chưa kịp thành hình, thậm chí còn đánh bay các giáo viên lên khán đài, kèm theo đủ loại nguyền rủa để đảm bảo rằng họ sẽ không thể đứng dậy trong một thời gian ngắn.

"Nó là cái quái gì vậy? Sao nó có thể sở hữu nhiều ma lực đến vậy chứ?" Giáo viên chỉ huy thấy vậy, sắc mặt trầm xuống cực độ.

Một đũa đánh bại các gi��o viên... Dù đó chỉ là các giáo viên tân binh thôi, nhưng đúng là không thể coi thường tên này được!

Nghĩ đến đây, ông ta đeo găng tay vào, từ từ bước vào lãnh địa bóng tối của Trần Hoài Nam mà không hề có dấu hiệu bị nó nuốt chửng.

Trần Hoài Nam dường như cũng cảm ứng được chuyện này, liền ngoái đầu nhìn người giáo viên tận tụy kia bằng ánh mắt đầy hắc ám và trống rỗng.

"Chu kỳ ác"

Là một giáo viên Ác Ma giàu kinh nghiệm sống, chỉ cần nhìn thoáng qua, ông ta đã nhận ra vấn đề gần như ngay lập tức: "Cậu quá đắm chìm vào nó rồi đấy, nhóc ạ."

"..."

Trần Hoài Nam vẫn đứng yên ở đó không chút biểu cảm, chỉ nhìn chằm chằm vị giáo viên đang không ngừng tiếp cận mình mà không hề chớp mắt.

"Cerberio!"

Không tiếp tục nói nhảm, vị giáo viên kia giương cao nanh vuốt của một Ác Ma rồi chém thẳng về phía Trần Hoài Nam.

Trần Hoài Nam giương đũa lên, tụ họp bóng tối tại một điểm, tạo ra một tấm khiên... Chỉ tiếc là nó đã bị móng vuốt hoàng kim kia phá hủy quá nhanh chóng, qua đó thể hiện sự vượt trội của một giáo viên lão luyện, người đã quá quen chiến đấu với những Ác Ma đắm chìm trong chu kỳ ác tương tự như cậu.

"Cerberio!"

Lại chém thêm một phát, cơ thể Trần Hoài Nam gần như bị cắt đứt thành mấy khúc, máu tươi chảy xuống như suối, khiến cậu ngã quỵ, rồi cuối cùng bất tỉnh trên chính lãnh địa của mình.

Không lâu sau đó, bóng tối đã hoàn toàn biến mất, để lại thân xác mấy tên đàn anh xấu số kia nằm sõng soài trên mặt đất. Ngoại trừ việc ma lực bị hút khô, thì cũng có thể coi như không có gì đáng ngại.

Lúc này, Lily mới nhảy xuống khỏi khán đài, chạy tới chữa thương cho Trần Hoài Nam, rồi nhìn về phía vị giáo viên kia: "Đâu cần nặng tay đến thế chứ, thưa thầy?"

"Không làm thế thì không ngăn được nó lại. Nghĩa vụ của tôi là bảo vệ ngôi trường này, vì vậy... tôi không giết nó luôn đã là nương tay lắm rồi."

Lily mỉm cười, đôi mắt đẹp khẽ nhắm lại.

Vài giây sau, cô ấy lại mở mắt, đôi mắt tím nhìn thẳng về phía vị giáo viên kia, giọng nói nghe vẫn nhẹ nhàng, nhưng khí thế cô ấy tạo ra lại không hề nhẹ nhàng như vậy: "Anh ấy mà có mệnh hệ gì thì thầy không xong với em đâu, chó canh."

Vị giáo viên kia cau mày: "..."

"Mà, dù sao thì lần này anh ấy cũng là người gây chuyện, nên em sẽ không làm khó dễ thầy nữa. Chỉ mong thầy hiểu cho tình cảnh của bọn em. Tính ra cũng khá may mắn khi không ai phải bỏ mạng nhỉ?"

"..."

Bản quyền của chương truyện này được giữ bởi truyen.free, và mỗi dòng chữ là một chuyến phiêu lưu mới.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free