Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 233. Khảo cổ

Thời gian trôi nhanh như thoi đưa, chớp mắt đã đến cuối tuần. Dù vậy, cổng trường Học viện Tân Sinh vẫn tấp nập học sinh, bởi lẽ tất cả đang gấp rút chuẩn bị cho Lễ hội Văn hóa sắp tới.

Dù đã có gần một tuần để chuẩn bị, nhưng đối với những học sinh chấp nhận đầu tư tâm huyết vào màn trình diễn của mình thì một tuần là quá đỗi ngắn ngủi.

Nói tóm lại, việc bị "deadline dí đến đít" như vậy thực sự mang lại cho họ cảm giác căng thẳng chẳng kém gì những kỳ thi thông thường.

À, thật ra thì cũng có những điểm khác.

Thay vì vùi đầu vào sách vở, miệt mài tập luyện... giờ đây họ lại hẹn nhau đến trường, quán xá hoặc chính nơi ở của nhau để cùng bàn luận, chuẩn bị cho sản phẩm mà cả nhóm đã đặt trọn tâm huyết vào.

Đây là điểm khác biệt hoàn toàn so với cách thức lấy điểm thông thường, bởi vì nó đòi hỏi tinh thần làm việc nhóm cao hơn, từ đó khuyến khích sự đoàn kết và cạnh tranh lành mạnh giữa các tập thể vốn thường rời rạc và dễ nảy sinh mâu thuẫn vì nhiều lý do phức tạp.

Ở câu lạc bộ nấu ăn, cả bọn cũng phải mất thêm cả buổi sáng để chuẩn bị nguyên liệu và thiết kế thực đơn, mọi thứ đến lúc đó mới coi như hoàn tất.

Sau khi xong việc, họ đã ngồi lại bên bàn ăn bánh uống bia, nói chuyện với nhau một cách cực kỳ vui vẻ, tạo nên khung cảnh hoàn toàn khác so với lúc họ còn là những người xa lạ.

Bản thân Trần Hoài Nam thì ngày càng tiến bộ, tuy vẫn còn khá lười biếng nhưng ít nhất đã không còn cái tật ngủ gật ngon ơ ngay giữa cuộc trò chuyện nữa.

Vì vậy, bữa tiệc mừng hôm nay chắc chắn không thể thiếu phần của cậu ta.

"Xong rồi, xong rồi! Cuối cùng mọi thứ cũng xong rồi! Giờ chỉ cần về ngủ một giấc thật ngon rồi ngày mai chạy bàn thôi, quá ư là dễ dàng!" Anh chàng Luka vui vẻ đưa lon bia lên miệng, hớp một ngụm thật đã: "Khà~ mạnh thật, nhưng sảng khoái!"

"Uống ít thôi, công an thổi nồng độ cồn thì tiêu đời đấy." Nguyễn Mai tủm tỉm cười, tay vẫn nhấm nháp món đậu phộng rang muối: "Thôi quay lại chuyện chính thì... Cảm ơn Himiko và Bossu nhé. Nhờ có hai người mà bọn này hoàn toàn đủ tự tin để lấy điểm cao rồi~"

Trần Hoài Nam gạt tay cái rụp: "Tôi chỉ ngủ thôi, có làm gì đâu mà cảm ơn? Muốn cảm ơn thì mau cảm ơn bạn gái tôi đi, nhìn vậy thôi chứ cô ấy háo hức lắm đấy."

Himiko: "...?"

Nguyễn Mai cười hắc hắc, uốn éo vài cái rồi bất chợt "tốc biến" ra trước mặt Himiko, đồng thời nắm chặt tay Himiko, đôi mắt sáng rỡ: "Cảm ơn bà nhé Himiko~ Ngày mai trăm sự nhờ vào bà đó~ Mèo thần tài của tôi ơi~"

Himiko nổi gân xanh, không nói không rằng liền cốc đầu Trần Hoài Nam một cái rõ đau.

Đúng thế, không phải Nguyễn Mai mà là Trần Hoài Nam... Bởi vì cậu ta chính là kẻ chủ mưu bày ra trò "mèo thần tài" đó.

Đối với cô ấy mà nói, chỉ riêng việc mặc đồ hầu gái phục vụ người khác đã đủ xấu hổ lắm rồi... Đã vậy mà cái tên này còn dám bày ra trò lắp thêm đôi tai mèo cho cô nữa thì đúng là hết nói nổi!

Mặc dù đã được khen đáng yêu đó... nhưng điều đó cũng chẳng khiến cô cảm thấy đỡ xấu hổ hơn chút nào. Hơn nữa, với cái tình trạng lười biếng của cậu ta hiện tại, cô ấy cũng chẳng làm nũng được gì... Càng nghĩ càng bực.

Giờ cô mà giận dỗi thì chắc cậu ta cũng chẳng bận tâm đâu... Có khi còn lăn ra ngủ cả ngày ấy chứ?

Ức chế!

Cũng vì thế nên Himiko đang rất trông chờ vào phần thưởng mà Trần Hoài Nam đã từng nhắc đến trước đó.

Nếu thứ đó mà không khiến cô ấy cảm thấy thỏa mãn sau bao ngày uất ức thì cậu ta chắc chắn sẽ chết trong tay cô ấy... Ừm, sẽ chết rất thê thảm là đằng khác!

"À, Himiko, vẫn còn một chuyện quan trọng mà anh quên dặn em."

"Chuyện gì?"

Trần Hoài Nam nhìn Himiko, trầm mặc một lúc lâu rồi mới mở miệng: "Nghề phục vụ là một nghề khá phức tạp, không phải cứ đợi khách yêu cầu rồi dọn thức ăn lên là xong đâu. Ý anh là... lỡ có chuyện gì xảy ra cũng đừng có đấm khách nha em?"

Mọi người: "..."

Himiko: "..."

"Anh nghĩ em nóng tính đến mức đó à?"

"Em đẹp như vậy lại còn nóng tính, mà trường thì lại đủ loại thành phần trời ơi đất hỡi... Thế nên anh khá chắc là chuyện đó sẽ xảy ra nếu anh không nhắc." Trần Hoài Nam nghiêm túc nói: "Nói tóm lại nếu nhịn được thì thôi, không nhịn được thì lựa lời mà đuổi khách... Tuyệt đối không được đấm khách, rõ chưa?"

Himiko một hơi nốc cạn lon bia rồi chống tay cạnh hàm, ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp: "Cái đấy hên xui."

Mọi người: "..."

Nhân viên tiềm năng này hơi lạ nha?

Lỡ đấm khách rồi chắc điểm tụt xuống mức âm luôn quá? Liệu cô nàng này có được tính là bom nổ chậm hay không?

"...Nếu lỡ em đấm thật thì anh sẽ nghĩ cách."

...

...

Ở nhà Teria.

Nhờ có sự giúp sức của Teria, Gaiahad đã hoàn thiện kịch bản của mình một cách tương đối hoàn mỹ, hoặc ít nhất là nhận được sự hưởng ứng từ rất nhiều thành viên trong câu lạc bộ. Đó chắc chắn là một tín hiệu đáng mừng cho con đường viết lách của cậu.

Việc còn lại chỉ cần "chill chill" và chờ đợi kết quả mà thôi.

Gaiahad thực sự rất háo hức muốn biết sự đánh giá của các thầy cô dành cho kịch bản của cậu là như thế nào... Còn về diễn xuất của những người khác, cậu lại không đặt nhiều lòng tin cho lắm.

"Hôm nay con có vẻ rảnh rỗi nhỉ?"

Gaiahad vừa uống cà phê vừa xem tin tức trên TV: "Thì công việc của tôi đã xong từ lâu rồi mà. Bao nhiêu lỗi plot cũng đã vá xong hết cả rồi, những chuyện còn lại câu lạc bộ của tôi sẽ tự lo."

"Ồ... Vậy con có muốn đi đến chỗ làm của ma ma cho biết không?" Teria cười tít mắt: "Ma ma vừa được triệu tập tham gia một dự án nghiên cứu rất thú vị, có lẽ liên quan đến thời kỳ tăm tối bí ẩn kia đó."

Gaiahad nghe vậy cũng xoa cằm trầm ngâm.

Ban đầu cậu đã định từ chối ngay lập tức rồi đó... Cơ mà nghĩ lại thì đề tài về "Kỷ Tăm Tối" thực sự khá thú vị, vì vậy, chuyến đi này nhiều khả năng sẽ tạo ra cho cậu rất nhiều cảm hứng sáng tác.

Cậu biết trên mạng bây giờ đã có không ít bộ tiểu thuyết viết về Kỷ Tăm Tối rồi, thế nhưng hầu hết trong số chúng đều xuất phát từ trí tưởng tượng của bản thân tác giả chứ không hề có tính xác thực.

Mà cậu, một người đang đi cùng với Teria, người phụ nữ được mệnh danh là "Trí Giả Lười Biếng"... Nếu như cậu tham gia vào công việc nghiên cứu của họ thì nhất định là cậu sẽ thu thập được rất nhiều thông tin thú vị, nằm ngoài sự tưởng tượng của bất kỳ tác giả nào trên mạng!

Nói tóm lại là chuyến này nên đi nếu cậu ta đủ rảnh rỗi.

"Được rồi, đi thì đi."

Teria thấy Gaiahad đồng ý, trên mặt không khỏi lộ vẻ kinh ngạc. Cô ấy cứ đinh ninh nghĩ rằng cậu ta sẽ từ chối nên cũng không trông chờ gì nhiều... Ấy vậy mà cậu ta đã thực sự đồng ý! Điều đó làm cho cô ấy nhất thời có hơi choáng váng.

"Sao vậy? Không được à?" Gaiahad hỏi.

"Không phải là không được." Teria lắc đầu: "Đến lúc đó, nếu có người hỏi thì đừng thừa nhận bất kỳ vai trò nào khác ngoài trợ lý nha con trai. Bọn bên Hội Tri Thức đó toàn lũ cứng nhắc thôi à... Nếu họ có thất lễ thì con cũng phải mặc kệ, rõ chưa?"

"Vâng."

Teria cười híp mắt: "Vậy thì chúng ta mau đi thôi, nhớ tắt TV nhé."

...

...

Rồi khoảng hai tiếng sau đó, Gaiahad và Teria đã có mặt tại nơi Hội Tri Thức đang tập trung nghiên cứu với mí mắt co giật: "Thôi nào, đừng trùng hợp vậy chứ?"

Teria vốn đang định tham gia nghiên cứu, mắt thấy Gaiahad có biểu cảm kỳ lạ liền không khỏi có chút nghi hoặc: "Sao thế Gaiahad? Trùng hợp cái gì cơ?"

"Không có gì."

Mồm thì nói vậy thôi chứ trên mặt cậu ta vẫn lộ vẻ thất vọng...

Bởi vì đây chính xác là khu lăng mộ cổ mà cậu đã cùng Trần Hoài Nam tiến vào khám phá, đồng thời còn tận diệt cả ổ sâu mọt của Huyết Giáo trong cái đêm Huyết Nguyệt kia chứ còn đâu nữa!?

"Ôi trời..."

Gaiahad khẽ thở dài trong lòng, nói với Teria vài câu rồi lui ra một góc: "Cô vào nghiên cứu với họ đi. Mấy người này đúng kiểu học giả siêng năng, chỉ biết cắm đầu vào nghiên cứu những thứ mới mẻ chứ chẳng để tâm gì đến tôi đâu. Đừng lo nữa..."

"Ồ... Nếu cần gì thì nói cho ma... À nhầm, nói cho chị nhé."

"...Ờ."

Bàn giao xong xuôi, Gaiahad ngồi một góc lặng lẽ nhìn những người đeo kính cận và Teria làm việc cật lực với đống bích họa và bia đá chứa đầy văn tự cổ bên trong lăng mộ.

"Kỷ nguyên tăm tối à..."

"Quả nhiên là lăng mộ này có sức hút khủng khiếp đối với các học giả..."

Phải mất rất nhiều thời gian giải mã, rốt cục thì nhóm học giả của Teria và Hội Tri Thức cũng đã thu được một vài đoạn thông tin vô cùng rời rạc.

Chủ yếu là vì niên đại của khu lăng mộ này khá lâu, lại còn bị Huyết Giáo phá hoại đi không ít thành ra thiếu hụt khá nhiều thông tin trọng tâm, từ đó dẫn đến việc giải mã thông tin gặp thêm nhiều khó khăn.

Thế nhưng đến gần cuối ngày, thành quả của họ vẫn có chứ không hoàn toàn trắng tay. Đây hẳn là kết quả đến từ sự say mê không biết mệt mỏi của họ, kể cả Teria cũng không ngoại lệ.

"Ngôi mộ này thuộc về "Quân Đoàn". Họ là một tổ chức quân sự tôn thờ vị Thần tên Vanquilla, cũng là vị Thần từng nắm giữ vận mệnh [Chinh Phạt] trong quá khứ."

"Là [Chinh Phạt] ư? Xem ra lần này chúng ta vớ được một món hời lớn rồi. Thần Chinh Phạt có liên quan tương đối chặt chẽ với các vị Thần khác, nên nhiều khả năng chúng ta sẽ thu hoạch thêm nhiều điều nữa ở nơi này."

"Hội Tri Thức chúng ta nợ bên quân đội một ân tình lớn rồi nhỉ?"

Teria nghe vậy, ngập ngừng một lát rồi mới lên tiếng phản bác: "Thật ra ngôi mộ này không phải do quân đội phát hiện mà là những cá nhân khác... Nghe bảo là mấy đứa học viên bên Học viện Tân Sinh... Tức là nếu nói đến mắc nợ, chúng ta hẳn là đang nợ Học viện Tân Sinh mới đúng."

"Hả? Mấy đứa nhỏ đó á?"

"Tại sao bọn họ có thể phát hiện ra khu lăng mộ bị ẩn giấu cả nghìn năm ngay dưới lòng thành phố mà ngay cả các Thể Thăng Hoa cũng không thể phát hiện ra cơ chứ?"

"Đúng vậy, chuyện đó thật vô lý!"

Teria: "Nhưng đó là Học viện Tân Sinh..."

Mọi người đột nhiên trầm mặc: "..."

"Ok, chốt, quyết định vậy đi."

Không mất quá lâu để suy nghĩ, việc khu lăng mộ cổ này được mấy cô cậu học sinh "vô tình" phát hiện ra đã được mấy vị học giả khó tính này chấp nhận, không còn nghi ngờ thêm gì nữa.

Gaiahad: "..."

Từ khi nào mà cái mác "Học viện Tân Sinh" lại trở thành một thứ có thể hợp lý hóa mọi sự kiện bất thường như vậy?

Cậu bắt đầu cảm thấy quan ngại sâu sắc về ngôi trường mà mình đang theo học.

Đoạn văn này được biên tập và xuất bản bởi truyen.free, nơi những câu chuyện trở nên sống động.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free