Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 232. Mỗi người mỗi khác

Trong lớp cá biệt, việc một nhóm người cùng chung chí hướng vốn đã hiếm. Như hiện tại, có tới bốn, năm người cùng tham gia một dự án lại càng là điều hiếm thấy.

Ikki, chị em nhà Takahashi và Limia, với lợi thế là sự am hiểu sâu sắc về ma quỷ cùng các thực thể tâm linh, đã bắt tay hợp tác, quyết tâm tạo ra một căn nhà ma đủ sức dọa chết khiếp bất kỳ ai dám bước vào.

Ban đầu, dự án chỉ định có bốn người thực hiện từ đầu đến cuối... Thế nhưng, giữa chừng, họ bất ngờ phát hiện ý tưởng của mình trùng với một nhóm học sinh khác cũng đang lên kế hoạch làm nhà ma, và trùng hợp hơn nữa, Edgar lại là thành viên của nhóm đó.

Vậy là, dưới sự thuyết phục của anh chàng nhà giàu điển trai họ Anderson, hai nhóm lại bắt tay hợp tác, với mục tiêu mang đến một cơn ác mộng thật sự cho cả thầy cô lẫn học sinh trong trường vào ngày Lễ hội.

Về phần đạo cụ thì khỏi phải bàn, dù cần bao nhiêu nguyên vật liệu đi chăng nữa cũng chẳng thể làm thủng nổi ví tiền của Edgar.

Tuy nhiên, về mặt ý tưởng thì lại hơi rối nùi, bởi vì nhóm làm nhà ma khá đông thành viên, mỗi người lại xuất thân từ những vùng miền khác nhau, đồng nghĩa với việc văn hóa, nỗi sợ hãi và các truyền thuyết kinh dị của họ cũng rất đa dạng!

Chỉ bàn bạc ở trường thôi là không đủ để gỡ rối cuộn chỉ phức tạp này. Thế là Edgar đã tự mình đứng ra làm trưởng nhóm, tạo một group kín trên mạng xã hội thông dụng và thêm toàn bộ thành viên vào, để mọi người có thể bàn bạc bất cứ khi nào rảnh rỗi.

Không thể phủ nhận rằng Edgar, dù thường hay tự tìm đường chết, lại cực kỳ giỏi trong khoản lãnh đạo và quản lý! Thậm chí còn không hề thua kém lớp trưởng chút nào!

"Tận hai mươi thành viên à... Trời, số lượng này nhiều hơn mình nghĩ. Nội cái việc sắp xếp ý tưởng thôi cũng đủ đau đầu rồi chứ đừng nói đến chuyện triển khai."

Ngồi trong căn phòng riêng bừa bộn đặc trưng của một thiên tài, Ikki gãi đầu, khẽ thở dài: "Phen này căng đây, Edgar. Hi vọng cậu sẽ xử lý được."

Ikki vừa mới ngủ dậy đã thấy danh sách tin nhắn nhảy lên 999+, điều này cho thấy trong suốt quãng thời gian cậu ta nghỉ ngơi, những người khác hoàn toàn không hề lười biếng mà ngược lại còn thảo luận vô cùng sôi nổi.

Mà nếu nói ai sôi nổi nhất hội thì người đó chắc chắn là Hoshino.

Là một thợ săn ma, lượng kiến thức về các thế lực tâm linh mà Hoshino nắm giữ cực kỳ quý giá. Cô ấy giải đáp mọi thắc mắc của mọi người trong nhóm một cách vô cùng chi tiết và chỉn chu, đ���n mức mà một vài người đã bắt đầu có dấu hiệu tôn sùng cô ấy.

Còn Mio thì... lạnh lùng từ trong ra ngoài, từ ngoài đời đến trên mạng. Mặc dù cô ấy có đọc tin nhắn, thế nhưng lại chưa bao giờ xuất hiện trên khung chat, có lẽ cô ấy nghĩ chỉ cần có chị mình làm là đủ rồi.

Limia thì thuộc tuýp người bận rộn, thi thoảng mới ngoi lên nói được vài ba câu rồi lại lặn mất tăm với rất nhiều lý do. Trong đó chủ yếu nhất là việc nhà và sắp sửa vào ca làm thêm ở một cửa tiệm nào đó.

Edgar thì... Cậu ta cũng hiếm khi lên tiếng, thế nhưng lại luôn xuất hiện vào những thời điểm then chốt nhất. Có vẻ như cậu ta đang bận lập một bảng kế hoạch chi tiết để cả nhóm có thể thực hiện công việc vào ngay sáng mai nên mới bận rộn như vậy.

Tất cả họ đều biết Edgar vẫn luôn theo dõi tin nhắn thảo luận nên mới không mấy khi chủ động nhắc đến cậu ta.

"Tự nhiên thấy tội lỗi ghê."

Là một người vừa mới ngủ dậy, không hề xuất hiện trong suốt thời gian mọi người bàn luận sôi nổi, trong lòng Ikki tự nhiên dâng lên một cảm giác khó chịu đến kỳ lạ.

Vì cậu tự nhận mình là thiên tài, thế nên cậu không thể chấp nhận việc bản thân bị những người kia lãng quên. Cho nên, bàn phím của cậu đã bắt đầu phát ra tiếng lạch cạch, và những con chữ đầu tiên hiện lên màn hình:

[ShiroIkki]: "Bắt ma thật về làm luôn đi. Ed, tôi nhớ ở chỗ cậu có một cô ma nữ mà có đúng không? Nếu cô ấy là dạng linh hồn thân thiện thì cậu có thể nhờ... Hoặc là thuê cô ấy làm việc cho chúng ta đi?"

[Takahashi Hoshino]: "Ý tưởng này... Hay, nhưng mà hơi nguy hiểm. Thay vì giả làm ma thì cậu tính bắt ma thật về dọa người ta luôn sao? Độc đáo thật..."

[ShiroIkki]: "Thì còn ai dọa ma hiệu quả hơn chính những con ma cơ chứ?"

Thấy lớp cá biệt nói chuyện riêng, những người khác chỉ đọc mà không chen vào. Mãi đến một lúc sau, Edgar mới xuất hiện: "Được đấy, cô ấy vừa xem xong đoạn này thì đồng ý rồi. Cũng không phải do tôi dùng tiền mua chuộc cô ấy gì đâu... Chẳng qua là cô ấy cảm thấy việc dọa sợ người khác rất thú vị. Ha ha, đúng là ma có khác!"

[Takahashi Hoshino]: "Thôi được, tôi với Mio sẽ cố gắng lọc ra vài con ma vô hại để phục vụ cho các cậu. Tất nhiên là đừng quá kỳ vọng vào chuyện này, chắc chắn số lượng ma hiền lành sẽ không đủ để căn nhà ma tự mình vận hành đâu."

[Jokerr3]: "Được bao nhiêu hay bấy nhiêu."

Những người đã im lặng từ đầu đến giờ: "..."

...Mấy tên này tính bắt ma về làm nhà ma thật luôn đấy à?

Đừng nói là khách, ngay cả chính bọn họ cũng bắt đầu cảm thấy sợ hãi trước lối tư duy quái đản của lớp cá biệt.

...

...

Cùng lúc đó, tại nhà Vũ Trường Phong.

Lướt qua danh sách đăng ký bộ môn của lớp mình, Vũ Trường Phong chỉ xoa cằm ngẫm nghĩ: "Bọn này cũng nghĩ ra nhiều cái thú vị đấy chứ?"

Vẫn như thường lệ, lớp cá biệt vừa là thể thống nhất, lại vừa chẳng ai giống gì nhau.

Có những đứa thực sự rất đầu tư công sức vào sự kiện lần này... Nhưng bên cạnh đó cũng có những đứa hoàn toàn ngược lại, chỉ cốt đạt đủ điểm để qua môn mà thôi.

Ví dụ dễ thấy nhất ở đây chính là Iris và Vũ Trung Ngạn.

Nếu tính luôn cả tuổi ở kiếp trước thì hai người này cũng đã có cả bó tuổi rồi, thế nên việc họ không mặn mà gì với chuyện tranh đua cũng có thể hiểu được. Thế nhưng, hai người đó cũng nên đầu tư chút công sức đi chứ? Tưởng già rồi thì muốn làm gì thì làm hay sao?

Nghĩ là vậy, nhưng Vũ Trường Phong cũng chẳng buồn quan tâm thêm làm gì. Đằng nào thì điểm cũng là của bọn họ, thấp hay cao thì bọn họ cũng sẽ tự mình hứng chịu. Việc này cơ bản đã chẳng liên quan gì đến hắn, nên hắn cũng không cần thiết phải cầm roi ra thúc giục họ.

Tùy theo thái độ làm việc mà điểm số cũng sẽ thay đổi theo. Nói chung là hắn chẳng thèm quan tâm, sống chết mặc bay.

Sau khi xem xong danh sách đăng ký, Vũ Trường Phong liền ném tất cả mọi thứ qua một bên, vui vẻ bật máy chơi game lên rồi bắt đầu ngồi đó tận hưởng.

Na La và Nhóc La nhìn thấy ông thần nhà mình lại cắm đầu vào máy chơi game, nhất thời chỉ biết nhìn nhau rồi thở dài.

Píng pong!

Na La: "Ủa? Sao tối muộn rồi mà vẫn có khách đến vậy?"

Mang một bụng nghi ngờ, Tiểu Na La vội vàng chạy ra mở cửa đón khách. Xuất hiện trước m��t cô ấy ngay sau đó không ai khác chính là Trần Hoài Nam, một thanh niên đang mang theo thứ hào quang u ám, thiếu sức sống cùng một biểu cảm tràn đầy sự mệt mỏi và lười biếng.

"...Em đứng dậy được rồi à?" Na La hỏi cậu ta với cặp lông mày co giật.

Đơn giản là vì cậu ta trông rất giống chồng cô ấy mỗi khi chán nản.

"Thầy Phong có nhà không cô?"

"Có, đang ngồi chơi game ngon lành ở chỗ cũ đó cháu. Mau vào trong đi."

"Làm phiền cả nhà rồi."

Tựa như cảm nhận được sự hiện diện của Trần Hoài Nam, Vũ Trường Phong đã sớm chuẩn bị sẵn một bộ máy chơi game khác ngay bên cạnh để cùng chơi với cậu bạn.

Mà thật ra bản thân Trần Hoài Nam cũng hiểu ý Vũ Trường Phong, không hỏi gì nhiều liền ngồi xuống, lẳng lặng chơi game cùng ông thầy của mình.

Được một lúc, Trần Hoài Nam mới nói: "Em đến đây là có vài chuyện muốn nói riêng với thầy. Em nghĩ em nên nói nhanh rồi về kẻo hai cô bé kia lại nghĩ linh tinh... Ừm, thật ra thì em còn sợ cái bộ não lười biếng của em sẽ quên mất chuyện đó mất."

"Nói đi."

"Chả là hồi Huyết Nguyệt, em đã có một giấc mơ rất khủng khiếp..."

Dù đang rất lười biếng, thế nhưng Trần Hoài Nam vẫn kiên nhẫn kể lại chi tiết những gì mình đã nhìn thấy trong giấc mơ quá đỗi khủng khiếp kia. Mọi thứ trong đó vẫn giống như những giấc mơ lần trước, hoàn toàn không hề tốt đẹp gì cả, thậm chí là còn có xu hướng ngày càng trở nên đen tối hơn.

"Em nghe lời thầy, em không tin vào những tương lai rời rạc đó... Thế nhưng có một điều em cảm thấy nghi ngờ là tại sao chưa bao giờ em nhìn thấy thầy trong những viễn cảnh đó nhỉ? Chẳng lẽ thầy lại nhẫn tâm nhìn Lily trở nên điên loạn sao?"

"Thế rồi em lại nghĩ... Có khả năng là thầy đã bị mất đi quyền can thiệp. Điều này thoạt nghe rất điên rồ, nhưng không phải là không thể xảy ra... Vì vậy, em muốn đến đây để xác nhận điều đó."

Vũ Trường Phong hơi dừng lại, nhìn Trần Hoài Nam một lát rồi khẽ thở dài: "Em biết gì không? Chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra đấy. Thành thật mà nói, giấc mơ đó của em rất phi lý... Nhưng lại có phần hợp lý nếu dựa trên sự hiểu biết của tôi."

"Vậy là nó thật sự có khả năng xảy ra?"

"Nếu em không nói cho tôi biết thì khả năng tương lai đó xảy ra sẽ cao hơn bình thường một chút... Nhưng giờ thì tôi biết rồi, tôi sẽ lập kế hoạch đề phòng nên khả năng đó sẽ bị giảm đi không ít. Vì thế, em có thể tạm thời yên tâm về chuyện này."

Trần Hoài Nam nghe vậy, trong lòng cũng cảm thấy nhẹ nhõm đi đôi phần.

"Câu này em hỏi cho vui thôi, thầy có thể không trả lời cũng được... Nhưng mà liệu thầy có biết ai là chủ nhân của màn sương đỏ đó hay không?" Trần Hoài Nam lại hỏi với một thái độ có phần bồn chồn.

"..."

"Kẻ đó quen thuộc với em hơn em nghĩ rất nhiều đấy."

Nói đến đây, Vũ Trường Phong nở một nụ cười lãnh khốc: "Kẻ thù cũ của tôi, cũng đồng thời là vị Thần tối cao mà Huyết Giáo luôn tôn kính và thờ phụng. Hắn không có thần vị, cũng không có một vận mệnh rõ ràng... Thế nên người ta chỉ có thể lấy màu sắc và lực lượng chủ đạo của hắn để đặt tên, đó chính là Huyết Thần."

"Huyết Thần...?"

"Tên đó ma mãnh lắm, ngay cả tôi cũng giết hụt mấy lần, cố đập đến mấy cũng không chịu chết hẳn, hệt như con gián khôn lỏi vậy," Vũ Trường Phong cười cho đã rồi lại ngáp một cái, nói tiếp: "Hắn ta sẽ phong ấn được tôi nếu tôi lơ là, còn không thì không có cửa đâu, yên tâm đi."

"Được rồi, nếu vẫn có những giấc mơ kiểu đó nữa thì lại đến tìm tôi. Việc em vừa làm hôm nay được coi là một lần tự cứu lấy mình rồi đấy."

Trần Hoài Nam cúi đầu: "Cảm ơn thầy."

"Muốn cảm ơn thì đánh cho qua màn đi. Nhìn vậy thôi chứ khoai phết đấy."

"Vâng."

Một lúc sau...

[You Died]

Trần Hoài Nam: "..."

Vũ Trường Phong không nói hai lời, cốc đầu cậu ta một cái đau điếng rồi quát: "Không qua được màn thì đừng mong được về!"

... Phiên bản truyện này là tài sản trí tuệ độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free