(Đã dịch) Thần Sư - Chương 23. Dạ Đao Thần
"Đêm nay sẽ rất dài"... Đó không phải suy nghĩ của riêng Ikki, mà còn là suy nghĩ của những người còn lại.
Nên nhớ rằng mỗi đêm trôi qua, cường độ quái vật tấn công sẽ ngày càng mạnh. Thế mà giờ đây, nhóm lại mất đi hai vị trí chiến lực chủ chốt... Chẳng cần suy nghĩ nhiều, họ cũng thừa sức đoán được kết cục của mình trong đêm nay sẽ ra sao.
Điều đó đã quá rõ ràng.
"Ngàn cân treo sợi tóc nhỉ?"
Theo chân Trần Hoài Nam đi đón hoàng hôn, Himiko chậm rãi tiến đến vỗ vai cậu, cười nói: "Nghĩ thoáng một chút đi, mọi chuyện chưa hẳn đã kết thúc đâu. Tối nay chúng ta sẽ dốc toàn bộ những gì còn lại để chiến đấu, vì vậy, cơ hội thắng không phải là không có."
"Tôi biết."
Trần Hoài Nam vô thức chạm vào mấy bình chất độc vừa điều chế, mí mắt nặng trĩu: "Lúc đánh nhau nhớ tránh xa tôi một chút. Mấy bình độc này có pha thêm chút mùi vị của con rắn khốn kiếp đó đấy."
"Cậu dám lấy độc của nó luôn sao?!" Himiko cả kinh.
Trần Hoài Nam khẽ lắc đầu bất đắc dĩ: "Dù không muốn nhưng tôi đành chịu thôi. Lúc này, chúng ta phải tận dụng mọi thứ có thể để bảo vệ mạng sống, bất kể điều đó có liều lĩnh đến đâu."
Himiko trầm mặc.
"Mau về chuẩn bị đi, tôi chỉ ở đây thêm chút nữa rồi sẽ về ngay." Trần Hoài Nam mỉm cười: "Đừng lo lắng cho tôi, cậu quá hiểu tôi là người thế nào mà. Vả lại, sự tin tưởng đó của cậu từng được đánh đổi bằng chính mạng sống của tôi đấy thôi."
Himiko nhéo lỗ tai Trần Hoài Nam một cái: "Đừng nói chuyện đó một cách nhẹ nhàng như thế được không? Đến giờ tôi vẫn chưa thể quên cảm giác đó đâu. Đồ đần."
"Hả?"
Do câu mắng chửi cuối cùng của Himiko là tiếng địa phương, Trần Hoài Nam nghe không hiểu, chỉ biết ngơ ngác nhìn cô. Đối diện cậu, Himiko cuối cùng cũng buông tay, an ủi vài câu rồi lặng lẽ rời đi.
"Lạ nhỉ, từ khi nào mình với cô ấy trở nên thân thiết đến vậy? Thậm chí cô ấy còn thường xuyên chủ động bắt chuyện với mình nữa chứ?" Trần Hoài Nam gãi gãi đầu tự hỏi.
Vì tính cách hướng nội, cậu hiếm khi chủ động mở lời với ai. Có thể nói trong giao tiếp, cậu là kiểu người rất đỗi bị động, chỉ khi ai đó bắt chuyện thì cậu mới trả lời, còn không thì cứ im re cả ngày, chẳng nói năng gì.
Thế mà từ cái ngày đó trở đi, có vẻ như cậu nói chuyện ngày càng nhiều hơn, đồng thời cũng dần học được cách suy nghĩ cho những người xung quanh... Có lẽ đây là nhờ Himiko chăng?
Tuy tính cách của cô ấy đôi khi có hơi khó nắm bắt... Nhưng suy cho cùng thì cô ấy vẫn khá dễ thương... Nhỉ?
Vô thức nhớ lại dáng vẻ cười sằng sặc khi tàn sát băng cướp của Himiko, Trần Hoài Nam bật cười rồi dứt khoát dập tắt suy nghĩ ấy. Ừ, cô nàng Berserker đó mà dễ thương thì chắc ếch cũng đi thi hoa hậu được rồi.
Kể cả vậy, cậu vẫn không ghét cô ấy.
"Thôi, nghĩ nhiều làm gì, đằng nào cũng phải đối diện với cái chết, chi bằng cứ giữ cho đầu óc thanh thản chút."
...
...
Đêm xuống.
Như một chu kỳ tuần hoàn vô tận, khu rừng lại một lần nữa hé lộ bộ mặt đáng sợ. Tuy nhiên, lần này nó mang đến cho họ một cảm giác rất khác so với những lần trước... Một cảm giác còn khó chịu hơn gấp vạn lần.
Nói một cách đơn giản, nếu những lần trước chỉ là sự chèn ép, áp lực, thì lần này lại chính là... áp đảo! Không sai! Là cảm giác bị áp đảo hoàn toàn, không có một chút cơ hội phản kháng!
Gàoooo~
Một tiếng gầm vang như sấm nổ bất chợt rền lên, khiến cả khu rừng như giật mình tỉnh giấc. Những cánh chim tất tả tháo chạy, nhành cây rụng lá không ngừng, những cơn gió thấm đẫm mùi máu tanh cùng tiếng động mang nặng điềm gở đang không ngừng tiến gần đến những kẻ lang thang.
Tiếng gầm kia không chỉ là một đòn thị uy, mà đồng thời còn là lời tuyên bố chủ quyền rằng khu rừng, thậm chí cả hòn đảo này chỉ thuộc về riêng nó, và mọi sinh vật ngoại lai khi đặt chân đến đây đều phải chết!
"Tiếng gầm này... Hình như là loài gấu. Quan trọng hơn là đẳng cấp của nó có vẻ vượt xa những con trước kia." Himiko toát mồ hôi lạnh, sắc mặt cực kỳ nghiêm trọng: "Lần này thì nguy rồi. Tôi không muốn thừa nhận nhưng khả năng cao là nhóm chúng ta sẽ bị nó xé xác."
Ngay cả một võ sĩ ngạo nghễ bất khuất như Himiko còn phải nói ra những lời cay đắng như vậy... Đủ để hiểu kẻ địch lần này là mạnh mẽ đến mức nào.
Nó chính là vua của khu rừng tĩnh lặng, là vua của những sinh vật đã tập kích nhóm bạn hằng đêm, và đồng thời cũng là kẻ sẽ kết thúc sinh mạng của tất cả họ ngay trong đêm nay!
"Liều thôi, chúng ta không thể cứ làm quả hồng mềm cho nó tùy ý cắn xé được." Trần Hoài Nam lạnh lùng đáp: "Hoặc ít nhất, chúng ta cũng phải cho nó gãy vài cái răng mới hả giận được!"
Nói thì nói thế cho ngầu chứ thật ra Trần Hoài Nam còn không biết liệu họ có chạm vào thứ kia nổi hay không nữa.
Từ bên kia cánh rừng không ngừng truyền tới tiếng ầm ầm của cây cối đổ ngã, kèm theo tiếng gầm gừ đầy hung bạo của con quái vật. Nó đang tìm đến đây với tốc độ khủng khiếp, đến mức nhóm bạn còn chưa kịp chuẩn bị xong trận địa thì bóng dáng của nó đã bắt đầu lấp ló, kéo theo một cảm giác áp đảo đến nghẹt thở.
"Nó đến rồi!"
Dứt lời, hình dạng thực sự của vị vua đó cuối cùng cũng đã hiện ra trước mắt họ. Đó là một con gấu khổng lồ cao chừng năm mét hơn, thân hình vạm vỡ, lông xám xịt, mắt đỏ rực và đặc biệt là bộ móng vuốt rất dài, sắc bén, có khả năng phóng thích tia điện.
Gàoooo~
Nhờ có sự hiện diện của vị vua khổng lồ mà xung quanh khu vực này gần như không còn con quái vật nào dám bén mảng đến gần nữa. Chỉ mỗi tiếng gầm thị uy của nó thôi đã đủ để dọa bọn chúng sợ chết khiếp rồi, chứ đừng nói gì tới chuyện nhân lúc cháy nhà hôi của.
"Nhân loại..."
Giữa chừng, con quái vật đột nhiên mở miệng nói chuyện, khiến cả nhóm bạn sợ đến sững người.
Bọn họ đều biết những con quái vật hùng mạnh sẽ dần làm chủ bản năng, từ đó trở thành sinh vật có lý trí và khả năng tư duy giống như con người... Tuy nhiên, điều quan trọng nhất là những sinh vật này thường mạnh mẽ đến mức ngay cả những con người ưu tú nhất cũng phải đi đường vòng chứ không thể đối mặt trực tiếp.
Và bây giờ, với thân phận là những tay mơ chưa kịp hoàn thành bất kỳ điều gì, họ đã phải đối mặt với một sinh vật như vậy. Một siêu cấp đại BOSS thật sự.
"Chết chắc rồi," Trần Hoài Nam bình thản nói. "Nhưng ít ra cũng phải chết một cách vinh quang chứ. Ikki, Limia và Dạ Trầm Uyên, các cậu khỏi cần phải áp chế độc tố làm gì nữa, cứ dốc hết sức mà chiến đấu đi."
"Thật ra cũng còn một cách." Lục đột nhiên giơ tay lên, có chút xấu hổ nói: "Tôi là đứa con của vận rủi, bất cứ sinh vật sống nào khi chạm vào tôi đều sẽ chịu xui xẻo. Ý tôi là nếu tôi lựa chọn hy sinh, có lẽ nó sẽ chết theo tôi đấy. Nhưng khi nào nó mới chết thì tôi không chắc."
Lưu Hiên: "Nói cũng như không."
Thế mà năng lực kéo người ta chết chung này cũng đỉnh thật.
"Cẩn thận, nó đánh tới đấy!"
Oanh~
Himiko vừa mới hét lên chưa được bao lâu thì bộ móng vuốt của con gấu khổng lồ đã giáng xuống mặt đất.
Tuy rằng nó không lựa chọn mục tiêu rõ ràng, nhưng đòn này của nó vẫn đủ sức đập cả nhóm văng xa một đoạn thật dài, cho thấy nó là một giống loài mạnh mẽ đến mức nào.
"Cmn, còn chưa kịp ra tay đã không ngồi dậy nổi rồi!" Limia vất vả ho một ngụm máu tươi, ngay cả nước da ngăm đen trời sinh cũng không thể cứu nổi vẻ mặt trắng bệch yếu ớt: "Giờ thì hay rồi, không những trúng độc mà còn bị nội thương nữa. Quả này về chầu ông bà chắc luôn!"
Khoảnh khắc ấy, Limia vô thức nghĩ đến gia đình mình. Tiếng mẹ thoáng lướt qua tâm trí khiến cậu suýt bật khóc. Nhưng thân là một người đàn ông, cậu không thể khóc được.
Chắc hẳn rất nhiều người ở đây cũng đang mang tâm trạng tương tự. Chỉ ngoại trừ Hoa Tử Ngọc vẫn đang ngủ mê man không biết trời đất là gì...
Ừ đúng, bằng cách nào đó, kể cả khi đã bị đánh bay thật xa, cô ấy vẫn có thể ngủ ngon lành, người không một vết xước.
"Nhân loại..."
Con gấu lại mở miệng nói rồi dồn dập tấn công Himiko. Có vẻ như nó nhận ra Himiko chính là kẻ mạnh nhất trong số những con mồi, thế nên nó đã lựa chọn giết nàng đầu tiên để sau đó có thể tận hưởng cảm giác bắt nạt những sinh vật yếu hơn.
"Nó chỉ biết nói đúng một câu, có vẻ như nó vẫn chưa thông minh lắm." Trần Hoài Nam nói thật nhanh: "Ikki, dùng số bùa còn lại của cậu tạo ra một trận địa đi. Còn những người khác mau đến giúp Himiko, cậu ấy chính là trụ cột của chúng ta!"
Lần này ngay cả nhóm hậu cần cũng không thể đứng nhìn được nữa. Lưu Hiên tuy chuyên về mảng chữa trị nhưng vẫn biết phép tấn công. Trần Hoài Nam thì cố gắng sử dụng nọc độc để đầu độc con gấu. Còn Lục thì cố hết sức tận dụng vận rủi của mình, không ngừng chạm vào con gấu khiến cho nó xui đến chết thì thôi.
Thế mà đến khi nào vận rủi mới phát động thì chỉ có trời mới biết được.
Có nhóm bạn đến hỗ trợ, nhưng kỳ thực Himiko cũng chẳng vui vẻ gì. Trong thời gian chống đỡ những đòn cào cấu đầy hung tàn của con gấu, cô ấy đã bị những tia điện kia đánh trúng, khiến cho đôi tay giờ đây cứ như đống thịt chín tái, đau ��ớn và khổ sở vô cùng.
"Nó mạnh quá."
Himiko thừa nhận thứ này chính là kẻ thù mạnh mẽ nhất cô ấy từng gặp.
Mỗi đòn tấn công, cào xé của nó đều uy lực đến mức khiến cô ấy suýt rơi kiếm mấy lần. Không những thế, nó còn nhanh nhẹn đến mức không cho cô ấy một cơ hội phản đòn... Và kể cả khi được nhóm bạn hỗ trợ, cô ấy vẫn không thể thoát khỏi thế bị động trước nó.
"Himiko, mau dẫn nó vào trận địa! Ấy chết thật, tôi quên mất nó có thể hiểu được những gì ta đang nói."
"Nó vẫn chưa thông minh đến mức đấy đâu, Himiko, mau làm đi!"
Himiko cắn răng, lớn giọng quát: "Các cậu mau cút hết cho tôi! Chuyện này chỉ cần mình tôi làm là được rồi."
Quỷ Đạo - Hồn Thiên Trảm!
Chấp nhận ăn trọn một đòn từ phía con gấu, Himiko đã liều mạng sử dụng bí chiêu, một nhát chém đỏ thẫm rạch đôi lồng ngực khiến máu tươi xả xuống từng đợt, kéo theo đó là tiếng gầm rú đầy đau đớn của nó.
Để có được một đòn như vậy, Himiko cũng đã phải trả giá bằng một vết thương tương tự, thậm chí là nghiêm trọng hơn rất nhiều do vết thương vừa xuất hiện đã cộng hưởng với vết thương cũ, khiến cô ấy đau đến choáng váng.
Nhanh chóng lấy lại tinh thần, Himiko cố hết sức chạy về phía trận địa trong trạng thái máu me be bét. Con gấu cũng nổi giận đuổi theo cô ấy, từng bước một đi sâu vào cái bẫy mà lớp cá biệt đã giăng sẵn.
"Tinh Huy Quang Bích, khởi trận!"
Nghe theo hiệu lệnh của Ikki, hàng loạt lá bùa được dán ở các địa điểm khác nhau lập tức tỏa ra ánh sáng chói mắt, lấp lánh tựa như những vì sao trên bầu trời. Màn ánh sáng mờ ảo không ngừng hội tụ, dần dần hình thành một mái vòm to lớn giam giữ con gấu lại bên trong.
"Tôi chỉ tranh thủ được nhiều nhất năm phút thôi, mau làm tất cả những gì các cậu có thể đi!" Ikki nói.
Oanh~ oanh~
Bên trong chiếc lồng, con gấu tựa hồ đã nổi cơn thịnh nộ tột cùng, công phá bức tường ánh sáng một cách điên cuồng, không theo bất kỳ quy luật nào. Kể cả khi đã dốc toàn bộ vốn liếng, sức mạnh của con gấu vẫn khiến màn chắn không ngừng xuất hiện vết nứt, và những giọt mồ hôi lạnh không ngừng chảy xuống từ trán Ikki.
Trúng độc, nội thương, đói khát lâu ngày... Và cả cạn kiệt linh lực nữa. Ikki thật sự không nghĩ tới có ngày mình có thể làm được đến bước này, ngẫm lại đều thấy thật phi thường.
Trong lúc trị thương, Himiko nhìn lướt qua nhóm người bằng ánh mắt sắc lẻm: "Các cậu còn cách nào khác hay không?"
Tất cả họ đều cay đắng lắc đầu.
Đúng thế, họ không còn cách nào cả, chỉ có thể ngồi yên chờ chết hoặc tử chiến đến cùng mà thôi. Còn cơ hội sống sót thì cơ bản là bằng không.
"Nếu như sử dụng toàn bộ lực lượng của mũi giáo và chiếc khiên ánh sáng, có lẽ tôi sẽ câu được thêm năm phút. Nhưng tôi cảm thấy cứ giãy giụa vô nghĩa thì thật là vô ích, chi bằng chết đi cho xong."
Edgar nói vậy không có nghĩa là cậu ấy sẽ bỏ cuộc. Cậu ấy vẫn sẽ chiến đấu đến cùng, rồi chết đi một cách vinh quang nhất thay vì hiến tế tất cả chỉ để câu giờ.
"Ha..."
Himiko thở dài, trầm mặc một chút rồi nói: "Tôi vẫn còn một quân bài cuối cùng, nhưng trước khi sử dụng, tôi hy vọng các cậu hãy tránh xa tôi càng xa càng tốt. Vì một khi đã dùng đến nó, tôi sẽ không còn là tôi nữa... Hoặc nói đúng hơn, tôi rất có thể sẽ tự tay giết chết các cậu."
"Thứ gì mà nguy hiểm đến vậy?!"
Đáng tiếc, Himiko đã không trả lời.
Vào thời điểm này, cả nhóm bạn đều lâm vào trầm mặc.
Họ không thể nói mình sẽ ở lại đồng sinh cộng tử với Himiko, bởi vì bản thân họ thật sự không thể lạnh nhạt bỏ lại mọi thứ phía sau. Họ vẫn còn gia đình, vẫn còn thân nhân, vẫn còn rất nhiều lưu luyến đối với cuộc sống này... Chính vì thế, họ không thể nói ra được.
Họ không hẳn là sợ chết, họ chỉ đơn giản là không muốn chết, và cũng có quá nhiều trách nhiệm để chết. Đúng thế, chỉ đơn giản như vậy mà thôi.
"Xin lỗi, Himiko."
"Chẳng sao cả, chúng ta đã không còn lựa chọn nào khác." Himiko nhoẻn miệng cười, nhưng chỉ nhìn Trần Hoài Nam: "Lần này coi như tôi với cậu đã không còn nợ nần gì nữa. Vì thế, cậu không cần phải cảm thấy tự trách như tôi đã từng."
"Cậu nói nghe thật đơn giản..."
Không đợi Trần Hoài Nam kịp nói thêm b���t kỳ điều gì, Limia đã chủ động đứng dậy xách cậu ta đi cùng với mình. Limia biết rõ nếu còn để cậu ta tiếp tục do dự, mọi thứ sẽ không thể cứu vãn được nữa.
Giờ đây, việc duy nhất họ cần làm chính là tránh xa khỏi nơi này... Càng xa càng tốt.
Cuối cùng, cả nhóm bạn đều đã rời đi, chỉ để lại Himiko đối diện với con quái vật. Vẫn đơn độc, vẫn một người một kiếm, thế nhưng tâm trạng của cô ấy lúc này lại hân hoan đến lạ thường.
"Hình như có gì đó khác lạ, không thể nói rõ được... Nhưng lạ thay là mình lại không hề ghét cảm giác này." Himiko khẽ lẩm bẩm rồi cười nhẹ: "Hy vọng cậu sẽ nhớ đến tôi, Trần Hoài Nam."
Nói rồi, vẻ mặt của Himiko lại từ từ thay đổi, trở nên lạnh lẽo và sắc bén hơn bao giờ hết. Cô ấy chậm rãi duỗi tay ra phía trước, tư thế trông giống như đang triệu hoán thứ gì đó.
"Ra đây đi, Yato no Kami!"
Toàn bộ nội dung này là sản phẩm dịch thuật của truyen.free, rất mong bạn đọc ủng hộ nguồn chính thức.