(Đã dịch) Thần Sư - Chương 22. Trúng độc
Đến ngày thứ sáu. Sau một đêm vất vả chống lại lũ quái vật rình rập tấn công đến tận sáng sớm, nhóm bạn giờ đây đón ánh mặt trời với một tâm trạng không thể nào vui vẻ nổi, thậm chí là vô cùng tuyệt vọng.
Dù là loài sinh vật nào đến khiêu chiến, nhóm bạn cũng chẳng ngần ngại giao chiến một trận. Thế nhưng, điều đó không có nghĩa là họ chẳng sợ hãi gì. Điều duy nh��t họ không muốn đối đầu kể từ khi đặt chân lên đảo chính là... các loài có độc. Dễ thấy nhất chính là rắn.
Chẳng cần nói đâu xa, ngay tối hôm qua, một con rắn hổ mang khổng lồ đã tự tìm đến gây khó dễ cho cả lớp cá biệt một trận ra trò. Tuy rằng nó đã bị cả nhóm hợp sức tiêu diệt ngay sau đó, nhưng trước khi chết, nó vẫn kịp để lại một làn khói tím khiến hơn nửa nhóm bạn trúng độc cấp tính.
Nhóm hậu phương thì không sao, nhưng nhóm phụ trách chiến đấu đã gần như trúng độc toàn bộ. Chỉ có mỗi Edgar với chiếc khiên ánh sáng trên tay mang thuộc tính thanh trừ độc tố nên mới không bị gì, còn những người khác thì đã bất tỉnh ngay trong năm giây đầu tiên.
Nhóm hậu phương đã ra sức chạy chữa cho nhóm trúng độc nhưng tình hình vẫn chưa mấy khả quan. Hiện tại chỉ có Himiko là vẫn còn tương đối tỉnh táo, trong khi những người còn lại đều đã hôn mê sâu, thậm chí sắp sửa đối mặt với cái chết.
"Thế mới nói... Lũ rắn... Thật hèn hạ."
Ôm lấy cái bụng còn chưa kịp lành miệng của mình, Himiko oán hận nói với vẻ mặt cực kỳ khó coi.
Cô là người duy nhất trong nhóm tỉnh lại với tình trạng dần khôi phục. Có vẻ như phần lớn độc tố trong cơ thể cô đã được đào thải qua tuyến mồ hôi. Chính vì thế, trong lúc cô vận công thúc đẩy bài tiết mồ hôi, cả lớp cá biệt chẳng ai dám lại gần.
Cũng vì vậy nên sau khi hoàn thành quá trình đào thải độc tố, cô đã ngay lập tức chạy đi tắm rửa để tránh gây ra những hậu quả không mong muốn.
Lúc này, Edgar tiến lại gần Trần Hoài Nam với vẻ mặt u sầu: "Không xong rồi, bọn họ đang ngày càng yếu đi, nếu như không chữa trị kịp thời thì họ sẽ thực sự chết đó! Hỏi thật này, tên thầy đáng chết đó có thật sự đến cứu họ như cậu đã nói không?"
Trần Hoài Nam nghe thế, bỗng thấy hơi hoang mang.
Đúng thế. Tình hình đã nguy kịch đến thế mà lão ta vẫn chưa thèm xuất hiện. Người đó thật sự sẽ cứu họ sao?
Giờ thì Trần Hoài Nam đã bắt đầu không còn chắc chắn lắm về chuyện đó nữa.
"Cậu mau giúp tôi kiểm tra hành lý trong người họ xem. Tuy rằng đây là xâm phạm quyền riêng tư nhưng chúng ta bây giờ thật sự không còn lựa chọn nào khác. Chỉ mong họ có mang theo thuốc men hoặc thứ gì đó có khả năng đẩy lùi độc tố." Trần Hoài Nam khổ não nói.
Edgar khẽ gật đầu.
Cứ thế, Lục, Edgar, Lưu Hiên cùng Trần Hoài Nam bắt đầu loay hoay tìm kiếm trong túi của họ. Nói đơn giản, trong túi Limia chỉ có vài đồng bạc lẻ chưa kịp dùng; Dạ Trầm Uyên thì mang theo một đống quyển trục phức tạp; còn Ikki lại có một lô bùa chú tồn kho, giấy thô và bút mực chuyên dùng để vẽ bùa.
Chèn ơi, sao không có thứ gì hữu dụng hết trơn vậy?
Trần Hoài Nam thật muốn nổi khùng.
Đầu óc cậu đã sắp nổ tung với nỗi lo muốn cứu chữa bạn bè cùng lớp.
Trước kia cậu cứ nghĩ mình hiểu biết rộng lắm, nhưng giờ thì cậu nhận ra mình chẳng biết gì cả. Cậu không nhận diện được con rắn, càng không phân tích được loại độc tố nó gây ra, và quan trọng nhất là cậu chẳng có bất kỳ sáng kiến hữu ích nào để cứu họ cả...
Vô dụng, quá vô dụng! Nếu như trước kia cậu học hành chăm chỉ hơn, có lẽ hiện giờ cậu đã không bất lực thế này rồi!
"Này Edgar, chi���c khiên ánh sáng của cậu có khả năng khử độc cho người khác không?" Trần Hoài Nam hỏi.
"Không, đây là kỹ năng bị động của chiếc khiên, thế nên tôi không thể dùng nó lên người khác."
Edgar ngẫm nghĩ một lát rồi chỉ về phía đống bùa chú của Ikki: "Hay là chúng ta sử dụng chúng đi... Ikki thông minh thế, hẳn cậu ấy đã sớm chuẩn bị cho trường hợp này rồi chứ?"
Một đống bùa chất cao như núi, công dụng từng cái thì không rõ... Trời ạ, cậu định để tôi dùng thử tất cả đống này sao? Cậu điên hả? Lỡ may một trong số chúng là phép hủy diệt hàng loạt thì sao?
Thế chẳng phải đang đẩy họ vào chỗ chết sớm hơn sao?
"Đợi Himiko xem, cô ấy cùng quê với Ikki, có lẽ cô ấy sẽ biết gì đó." Trần Hoài Nam thở dài: "Nếu không, chúng ta đành thử đánh thức Hoa Tử Ngọc dậy. Cô ấy cũng chẳng phải người bình thường, tôi nghĩ cô ấy sẽ có cách."
"Đành vậy thôi, xui xẻo thật."
...
...
Một lúc sau, Himiko đã đi tắm trở về. Việc tắm rửa ngoài thiên nhiên kiểu này khiến cô cảm thấy không thoải mái cho lắm, thành ra dù có tắm sạch đến mấy, tâm trạng cô cũng chẳng thể vui vẻ nổi.
Thấy Trần Hoài Nam cùng Edgar vẫn đang loay hoay nghĩ cách, Himiko liền tiến tới hỏi: "Nghĩ ra cái gì chưa?"
"Không nghĩ ra. Mà này, cậu có biết gì về bùa chú không? Có thể nói toàn bộ hy vọng cuối cùng của chúng ta đều nằm trong đống bùa chú của Ikki đấy." Trần Hoài Nam nói.
Himiko lắc đầu: "Thân là một kiếm giả, làm sao tôi biết về bùa chú được?"
"Quả nhiên là vậy ha...?"
Dù đã dự đoán trước, câu trả lời này vẫn khiến tâm trạng Trần Hoài Nam trở nên cực kỳ nặng nề.
"Hay cậu cứ nghiên cứu thử xem? Biết đâu cậu sẽ biết được gì đó về chúng thì sao?" Himiko đề nghị.
Trần Hoài Nam ngẩng đầu, vẻ mặt bối rối trước đề nghị của Himiko. Đơn giản là vì đề nghị này của cô quá bất hợp lý. Thà đánh thức Hoa Tử Ngọc dậy giải quyết còn hơn, chứ cá nhân cậu thấy cách này chẳng khả thi mấy.
Trong đầu nghĩ vậy chứ thực tế Trần Hoài Nam vẫn ngoan ngoãn làm theo những gì Himiko khuyên bảo.
Thở dài, cậu lấy thử một tấm bùa ra xem xét phù văn bên trên, rồi ngạc nhi��n nhận ra mình có thể phần nào suy đoán ý nghĩa ẩn chứa trong mỗi tấm bùa... Ừ thì, cảm giác như đang cố phiên dịch chữ tượng hình vậy. Dù mất chút thời gian nhưng chưa hẳn đã phức tạp đến mức không thể hiểu nổi.
"Cậu hiểu được thật à? Vậy nghĩa là phần lớn trong số này đều thuộc dạng những lá bùa cơ bản, chứ mấy loại như bùa sét hoặc bùa trừ yêu thì còn lâu cậu mới hiểu được." Himiko nói.
"Thế cũng tốt rồi, hy vọng sẽ có bùa giải độc trong đống này." Edgar cười khổ một tiếng: "Xin lỗi đội trưởng nhé, đầu óc tôi đần quá nên xem chẳng hiểu gì, đành trông cậy vào cậu thôi."
"Đội trưởng cái quái gì?"
Edgar bật cười, sau đó lặng lẽ rời đi chỗ khác. Cậu ta tìm đến chỗ Lục và Lưu Hiên để chuẩn bị bữa sáng, trong khi Trần Hoài Nam vẫn đang bận bịu ở phía bên kia.
Thấy Trần Hoài Nam tỏ vẻ nghi ngờ, Himiko khẽ cười: "Cậu thật sự không hề nhận ra sao?"
"Nhận ra cái gì cơ?"
"Không nói nha." Himiko khẽ cười duyên vài tiếng rồi cũng phất tay rời đi: "Thật ra, tuy đầu óc cậu thông minh sáng dạ, nhưng ở một số phương diện nào đó, cậu lại ngốc đến không tả nổi."
Trần Hoài Nam: "..."
Cái lũ này bị sao thế?
Cứ nói đến nửa đoạn rồi bỏ đi, bộ mấy người là thầy bói chắc?
Thôi kệ đi, cứu người quan trọng hơn.
...
...
Nửa tiếng sau đó...
"Tìm thấy rồi, hy vọng là chọn đúng loại."
Đưa tấm bùa về phía ba người đang nằm bất động, Trần Hoài Nam đã do dự rất lâu. Cậu thật sự sợ mình nhìn lầm, đây là một lá bùa tấn công, nhưng... cứ để vậy thì họ sớm muộn gì cũng chết thôi, chỉ có thể liều một phen!
Sau khi truyền linh lực vào bên trong, tấm bùa lập tức được kích hoạt. Một luồng ánh sáng xanh lục ngay tức khắc được giải phóng từ tấm bùa, bao phủ lấy hai người họ một lát rồi cũng dần tắt đi, tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cùng lúc đó, tấm bùa cũng tan thành tro bụi ngay sau khi sử dụng.
"Không phải bùa tấn công, thật may quá."
Trần Hoài Nam khẽ lau đi số mồ hôi lạnh trên trán, sau đó quay sang kiểm tra sức khỏe cho hai người họ: "Hình như không hiệu quả lắm, hai người này vẫn không ngừng yếu dần. Có lẽ nhiều nhất chỉ trụ được thêm vài tiếng nữa thôi..."
Lúc này Ikki chậm rãi mở mắt, yếu ớt ho khan một tiếng rồi cất lời: "Có hiệu quả đấy, dù là vẫn chọn không đúng loại. Thứ cậu vừa sử dụng chính là bùa trị liệu chứ không phải bùa giải độc."
Thấy Ikki tỉnh lại, Trần Hoài Nam liền trưng ra bộ mặt mừng rỡ. Thế nhưng vẻ mặt đó cũng rất nhanh bị dập tắt: "Đừng vội mừng, bùa giải độc thực chất là một loại bùa chú trung cấp tương đối phức tạp... Ý tôi là, tôi vẫn chưa đạt đến trình độ đó, cho nên loại độc này không giải được khi chúng ta còn ở đây đâu."
"Vậy phải làm sao?"
"Vẽ thật nhiều bùa trị liệu để áp chế độc tố trong cơ thể lại. Tôi không biết cả mình lẫn hai người họ có trụ được đến lúc về tới nhà hay không... Nhưng có vẻ như đây là đường sống duy nhất của chúng tôi rồi."
"Còn nữa, trong trạng thái áp chế độc tố thì chúng tôi sẽ không thể chiến đấu được nữa. Chỉ có thể phó mặc mọi thứ cho các cậu mà thôi."
Trần Hoài Nam khẽ lắc đầu cười: "Chỉ cần các cậu sống sót là tốt rồi. Những chuyện khác có thể từ từ tính sau."
Ikki cười khổ một tiếng rồi lấy vài tấm bùa trị liệu, thử đánh thức Limia. Tiếp đó, cậu lấy ra toàn bộ giấy mực mình có, bắt đầu vẽ những tấm bùa trị liệu cấp cao hơn.
"Đêm nay sẽ là một đêm rất dài đây... Hoặc cũng có th�� là đêm cuối cùng..."
Ikki thầm nghĩ.
Bản dịch này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được phép.