Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 221. Hậu thảm hoạ

Buổi sáng hôm đó.

Với vai trò là những người phục vụ chính phủ, ngay khi nhận được lệnh, các binh sĩ đã nhanh chóng biến thành những người công nhân chăm chỉ, cùng người dân mà họ từng bảo vệ, chung tay tái thiết lại thành phố sau sự tàn phá của Huyết Nguyệt.

Ngoài ra, các bếp ăn tạm thời cũng được dựng lên khắp nơi để mọi người có thể lấp đầy cái bụng rỗng tuếch và cơ thể kiệt sức sau chuỗi ngày chạy trối chết.

Mặc dù lương thực của quân đội không được xem là ngon lành gì ở thời bình, thế nhưng khi đã ở trong tình trạng đói khát cực độ, ngay cả cơm trắng ăn với muối còn thấy ngon, chứ đừng nói gì đến món cháo ngũ cốc nhạt nhẽo như thế này.

Hầu hết thành viên trong lớp cá biệt có thể tự lo cho chính mình nên đã chủ động nhường suất ăn được phân phát, sau đó lặng lẽ rời đi. Người thì muốn tìm lại gia đình, người thì muốn về nhà, người thì chỉ muốn về trường để nghỉ ngơi, mỗi người một mục đích.

Ví dụ như Vũ Trung Ngạn và Iris, hai người họ vốn không có nhà nên đã lựa chọn trở về ký túc xá trường để ngủ bù. Có lẽ đối với họ mà nói, mấy đêm thức trắng như thế này thì vẫn là quá sức rồi.

Limia cũng tách nhóm để đi tìm gia đình, nguyên nhân là vì cậu ấy đã mất liên lạc với họ được vài ngày rồi. Mặc dù cậu ấy biết nơi trú ẩn của họ nhưng lại không thể tìm tới đó để xác nhận xem liệu việc mất liên lạc là do hệ thống viễn thông bị đánh sập hay bởi bất kỳ nguyên nhân nào khác. Thế nên việc cậu vội vàng rời đi cũng là điều hoàn toàn dễ hiểu.

Chị em nhà Takahashi cũng biến mất không rõ tung tích. Dẫu sao thì họ vốn dĩ cũng khá kín tiếng trong hành tung, nên mọi người cũng không ai hỏi han gì.

Kết quả là chỉ sau một cuộc nói chuyện ngắn ngủi, cả lớp cá biệt lại tan đàn xẻ nghé, mỗi người đều có việc riêng cần làm sau khi thảm họa kết thúc. Và tất nhiên, Himiko cũng vậy. Cô ấy phải về nhà chờ đợi Trần Hoài Nam trở về.

Chuyến đi trở về nhà của Himiko quả thực rất dài và cũng tương đối vất vả. Chủ yếu là vì cô ấy hiện đang bị thương kha khá, cả người vẫn còn ê ẩm sau màn "cải tạo thể chất" đầy cưỡng ép của Lycoris, khiến cô ấy mất sức, không còn dẻo dai, linh hoạt được như ngày thường.

Nhưng cuối cùng, cô ấy vẫn có thể lê lết về đến nhà bằng cách nào đó.

Nhờ tòa kết giới, căn nhà của họ vẫn còn nguyên vẹn, hệt như trong ký ức của cô. Chỉ trong thoáng chốc, cảm giác nhớ nhà trong cô bỗng nguôi ngoai đi không ít, thay vào đó là thứ cảm xúc hạnh phúc đến khó tả.

"A? Chị Himiko đã về!"

Cảm nhận được sự hiện diện của Himiko, Lily liền lon ton chạy ra ôm lấy cô chị, lúc này người Himiko vẫn còn bê bết máu khô. Thấy Himiko vô thức muốn đẩy mình ra, Lily nhẹ nhàng cười một tiếng: "Em không có sợ bẩn đâu, ngược lại... em có lỗi với chị, hì."

"Chị dâu!"

Ngay sau Lily, bé Hoa cũng lao thẳng ra ôm chầm lấy Himiko như thể giữa cả hai vốn không hề tồn tại khái niệm khoảng cách. Himiko ban đầu cũng không thoải mái lắm do đang mệt, nhưng cuối cùng thì cô cũng không kháng cự gì cả.

Nói gì thì nói, hai chữ "chị dâu" này nghe rất mát tai nha!

Cảm thấy đã lấy lòng được Himiko, lúc này bé Hoa mới nói đến chuyện chính: "Anh trai ngốc của em đâu rồi? Em cứ tưởng anh ấy sẽ đi với chị chứ?"

"Anh ấy... Chắc phải đến đêm mới về được. Đang bận chút việc ấy mà, loại bất khả kháng, không làm không được."

"Kể cả vậy thì anh ấy cũng không thể bỏ chị một mình trở về với thương tích đầy mình như thế này được! Nhất định phải mắng anh ấy!" Bé Hoa hậm hực.

Himiko vuốt trán, khóe miệng hơi co giật một chút. Bởi vì cô ấy biết tên kia mấy ngày nay đã phải chịu đựng bao nhiêu đau khổ rồi, nếu còn bị mắng nữa thì chắc cậu ta sẽ nổi điên luôn mất.

"Chuyện đó, cứ để chị lo đi. Em đừng nhúng tay vào."

"Ồ. Vậy vào nhà tắm rửa ăn cơm đi chị. Cha mẹ đang đợi nãy giờ."

"Ủa? Họ vẫn chưa về à?"

"Họ lo quá nên chưa chịu về làng," bé Hoa cười khổ nói, "Chị vào ăn bữa cơm với họ có thể sẽ làm họ đỡ lo hơn. Cha mẹ sợ anh chị bị gì lắm, mấy ngày vừa rồi hoàn toàn không thể ngủ được. Ý em là nhờ chị an ủi họ đó."

"Chị không chắc nữa. Nhưng chị sẽ cố."

Cùng lúc đó.

Tại khu vực Trung Địa.

Sau khi con tàu ma bị vị Thần bí ẩn kia một kiếm cách không chém đôi thì nó đã hoàn toàn bị phá hủy, chẳng những mất đi khả năng triệu hồi mà còn rơi xuống mặt đất, để lộ ra vô số huyền cơ. Đồng thời, nó còn khơi dậy lòng tham bên trong các Thực Thể Thăng Hoa.

Là những Thể Th��ng Hoa cao quý, ai trong số họ cũng khao khát sức mạnh. Tuy vậy, một khi đã đạt đến cảnh giới này, sự tiến bộ của họ trở nên cực kỳ chậm chạp, khiến họ vô cùng khao khát một phương thức nào đó để trở nên mạnh hơn.

Và bên trong con tàu này... Rất có khả năng sẽ tồn tại thứ chìa khóa đó!

Là tạo vật đã triệu hồi vô số ma quỷ đủ sức làm khó cả một binh đoàn Thể Thăng Hoa, chỉ cần dùng đầu gối để suy nghĩ cũng đủ biết nếu chiếm đoạt được huyền cơ đó, họ sẽ trở nên mạnh vượt bậc so với những người cùng cấp độ!

Và tất nhiên, đó cũng chính là lúc mà mầm mống mâu thuẫn bắt đầu âm ỉ.

Lão Đạo Nhân tất nhiên nhận ra ánh nhìn tham lam của những người hậu bối này, nhưng vì lão vẫn còn ở đây nên họ mới không dám hành động thiếu suy nghĩ. Tuy nhiên, một khi lão rời đi, có lẽ chỉ có trời mới biết chuyện gì sẽ xảy ra.

"Ha."

Lão Đạo Nhân thở dài, trên mặt lộ rõ vẻ chán nản đến mức khó có thể che giấu.

"Không hổ là Tiên Nhân cuối cùng, ngài quả nhiên đủ kinh nghiệm để nhận ra lòng tham của đám này nhỉ?"

"Hửm?"

Cánh cổng không gian đột nhiên xuất hiện bên cạnh con tàu khiến ngay cả Lão Đạo Nhân cũng phải giật mình. Từ bên trong đó, một người đàn ông cao ráo đeo mặt nạ Volto bước ra, lịch sự cúi chào tất cả mọi người rồi nói: "Để tránh xảy ra những xung đột ngớ ngẩn thì con tàu này sẽ được chúng tôi trưng dụng. À, thật ra không chỉ con tàu này mà nhiều thứ khác cũng thế nhé."

Lão Đạo Nhân cau mày, giọng điệu lộ ra đôi chút kinh ngạc: "Là cậu, Twilight."

"Lâu rồi không gặp, Đạo Vô Nhai."

Twilight đặt tay lên con tàu, nhẹ nhàng thu nó vào không gian riêng của mình, sau đó nói tiếp: "Các người sẽ không dùng được thứ này đâu, đừng nhìn tôi với ánh mắt sát khí như vậy chứ?"

Một Thể Thăng Hoa thấy con tàu đã bị Twilight thu giữ, nóng ruột, nhìn chằm chằm vào đối phương rồi gằn giọng quát ngược lại: "Mau giao nó ra, không thì đừng trách bọn ta ra tay!"

Twilight ngẩng đầu, giọng điệu nghe giống như đang cười nhạo các Thể Thăng Hoa: "Nếu không thì sao?"

"Thì để cái mạng lại, thứ này ngươi không cướp đi được đâu!"

Dứt lời, các Thể Thăng Hoa không hẹn mà đồng loạt ra tay.

"Ha. Bao năm rồi vẫn vậy nhỉ?"

Twilight khẽ thở dài, bình tĩnh lấy ra một lá bài bí ẩn rồi giơ lên phía trước. Kết quả là gần như ngay lập tức, vô số đòn tấn công mà các Thể Thăng Hoa chuẩn bị đều đồng loạt biến thành cát bụi, thậm chí ngay cả linh lực cũng không thể điều động được. Điều này khiến họ có cảm giác như thể mình vừa bị thứ gì đó phong ấn lại vậy.

"Ha ha ha~ ha ha ha~ ha ha ha~"

Đến sau cùng, thứ duy nhất còn đọng lại trong không gian này chính là sự khiếp sợ của các Thể Thăng Hoa cùng tiếng cười cuồng loạn của gã hề bên trên lá bài.

"Đó là cái gì?"

Lão Đạo Nhân vuốt râu, chậm rãi giảng giải: "Một thứ có thể vô hiệu hóa mọi đòn tấn công, ngay cả Thần Linh cũng không thể chống lại được. Chỉ cần hiểu đơn giản như vậy là đủ rồi."

Twilight cất tiếng cười nhẹ rồi thu lá bài trở về, mặc kệ biểu cảm rối bời của các Thể Thăng Hoa mà mở cổng không gian để chuẩn bị rời đi.

"Hi vọng lần sau tôi vẫn còn được nhìn thấy ông, Đạo Vô Nhai."

Dứt lời, thân hình của Twilight cũng chậm rãi biến mất vào trong cánh cổng không gian trước sự bất lực và tiếc nuối của các Thể Thăng Hoa. Còn Lão Đạo Nhân thì đứng đó ngẩng đầu nhìn trời mây một lúc rồi nặng nề thở dài: "Thế thì khó cho cái bộ xương già này quá, bạn cũ ạ."

Đến đây, Lão Đạo Nhân cũng chân đạp phi kiếm trở về Đào Hoa Sơn, chẳng buồn đếm xỉa đến đám hậu bối tham lam nữa.

Trên vùng biển ở lục địa phía Đông.

Lúc này, Damselette cùng với một vài Quan khác đang bận bịu thu dọn xác của một trong các thủ lĩnh xâm lược, đó là một con Bạch Tuộc khổng lồ đã bị giết chết ngay dưới lòng đại dương bởi một nhát kiếm duy nhất.

"Hình như ngay cả chúa tể cũng ra mặt rồi. Quả nhiên, dù có cố gắng đến đâu thì kế hoạch của tôi vẫn chưa bao giờ hoàn hảo cả, lại làm phiền ngài ấy."

"Monsieur, con tàu đó không dễ mang đi đâu, ông, đừng tự trách quá," Princess vẫn giữ vẻ lạc quan đến vô tri mà cười nói.

Blade thì không thích lắm lời, chỉ chuyên tâm vào công việc của mình.

Damselette thì chăm chú nhìn con Bạch Tuộc với vẻ mặt rất kỳ lạ: "Monsieur, ông đoán thử xem cái này ăn được không? Nhìn nó khiến tôi muốn ăn lẩu quá."

Princess: "Lẩu? Ăn ngon không? Em cũng muốn thử một lần cho biết."

Monsieur: ""

Blade: ""

"Chúa tể kêu mọi người dọn xác tất cả thủ lĩnh về để làm công chuyện, nên làm ơn đừng nghĩ tới chuyện ăn!" Monsieur dở khóc dở cười.

"Ồ."

"Y?"

Như cảm nhận được thứ gì đó đang đ��n gần, Damselette vội vàng trồi lên khỏi mặt nước quan sát. Ở đó, cô nhìn thấy một bóng người đang bước đi trên mặt biển, vừa đi vừa hát nghêu ngao trông như đang du ngoạn sơn hải.

Damselette thổi bong bóng, trên mặt lộ vẻ giận dỗi, nói khẽ: "Khó khăn lắm mới tránh đi được. Cuối cùng anh lại tìm tới em."

"Mà hình như cũng không phải."

"Kệ đi. Tốt nhất vẫn là không nên gặp."

Lòng thầm tự nhủ như vậy, Damselette lại lặn xuống biển tiếp tục công việc của mình với một tâm trạng phức tạp. Mọi quyền xuất bản và phân phối tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free