Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 220. Đón ánh bình minh

Bên trong căn hầm trú ẩn.

Là người đã quá quen thuộc với Trần Hoài Nam và Lily, cô lập tức nhận ra sự kiện lần này cũng mang đậm dấu ấn của họ... Không những thế, còn có cả bàn tay của gã thầy giáo mắc dịch kia nữa.

"Lần này em ấy sẽ thực sự trở thành Thần sao? Nghĩ lại... cô vẫn thấy thật khó tin. Một đứa như con bé ấy... Vậy mà lại là một sự tồn tại tối cao, dù có nói ra cũng khó ai dám tin nổi..."

Nghĩ đến đây, Himiko khẽ thở dài, trong vô thức rụt người lại... Một cảm giác khó chịu dần xâm chiếm tâm trí cô: "Mình... Đã thực sự thắng em ấy sao? Có thể mình đã đi trước em ấy một bước, nhưng chuyện lần đó... cũng là nhờ em ấy giúp sức nên mình mới làm được."

"Có phải mình đã tự mãn quá rồi không?"

"Nếu như em ấy muốn, em ấy hoàn toàn có thể giành lấy anh ấy... Mình biết rõ... Mình biết rõ em ấy cũng như mình, thậm chí còn mù quáng hơn cả mình. Vậy mà em ấy vẫn sẵn lòng nhường mình đi trước..."

"..."

"Mình đã quá khắt khe, hay là quá tham lam rồi đây? Mình thực sự không hiểu..."

"...Tình yêu tuổi mới lớn thật phiền phức."

Himiko không khóc, bởi vì cô đã sớm vượt qua cái giai đoạn yếu đuối ấy rồi. Cô tự vấn những điều này cũng không phải vì sợ người yêu mình bị Lily thẳng tay cuỗm mất. Thực sự thì... cô thỏa mãn với hiện tại hơn cô tưởng.

Chỉ là...

Cô đột nhiên cảm thấy mình hơi vô liêm sỉ, cũng như bất công với Lily.

Chính cô bé ấy đã sẵn lòng giúp đỡ Himiko hoàn thành bước cuối cùng trong công cuộc chinh phục trái tim cậu ta, ấy vậy mà sau vụ đó, hết lần này đến lần khác, cô đều tỏ ra tự mãn khi đạt được thành quả khó khăn ấy, mặc dù đó không hoàn toàn là công sức của riêng mình cô.

Lily đã hi sinh rất nhiều thứ trong âm thầm, mà cô không thể cứ mãi tỏ ra kiêu ngạo và ích kỷ như vậy.

Với Lily, chỉ riêng Lily... có lẽ cô nên mở lòng một chút.

Biết rằng làm như thế sẽ khiến trái tim này cảm thấy thiệt thòi... Nhưng nếu Trần Hoài Nam thật sự không thể sống lâu nữa... Là một người chị đã tận mắt nhìn em ấy lớn lên, cô nghĩ mình chấp nhận một chút thiệt thòi này...

Bởi vì ngay cả chính cô cũng không thể đồng hành với Lily mãi được.

Sẽ đến một lúc nào đó, căn nhà ba người hạnh phúc kia sẽ chỉ còn lại Lily đơn độc. Dù có thế nào đi chăng nữa, Himiko cũng muốn em ấy có được hạnh phúc khi bọn họ còn có thể... Hoặc chí ít là họ sẽ không cảm thấy hối hận khi phải chết.

Chỉ mới độ tuổi mười tám mười chín mà đã suy nghĩ đến cái chết thì quả thực hơi bất thường ở một cô gái như Himiko. Dẫu vậy, sự thật là cô đã quá quen với cái chết, c��a những người xung quanh và cả chính bản thân cô.

Chính vì biết cảm giác chết là như thế nào nên cô muốn làm mọi thứ để bản thân không phải hối hận vì đã được sống. Cô hiểu chính bản thân mình cũng trân trọng Trần Hoài Nam và Lily, hệt như những lời em ấy đã từng thừa nhận...

"Hửm? Đợi đã?"

Giữa lúc đang mải mê suy nghĩ thì trên sống lưng của Himiko đột nhiên truyền tới cảm giác bỏng rát khủng khiếp. Vì lí do nào đó, hình xăm đóa hoa bỉ ngạn trên lưng cô đang phát sáng dữ dội như một ngọn lửa, khiến cô có cảm giác như thể bản thân đang bị ai đó thiêu sống vậy.

"Đau-... Phết đấy nhé."

Himiko cắn răng chịu đựng, bởi vì cô cũng lờ mờ đoán được nguyên do đằng sau chuyện này. Là một người đã được con bé kia ban phước, cũng chẳng lạ gì khi cô được hưởng ké khi em ấy thăng cấp, có đúng không?

Mặc dù quá trình có hơi thống khổ một chút, nhưng nhiêu đây vẫn chẳng thấm vào đâu so với Himiko. Nói gì chứ dăm ba cái chịu đau, cô dám tự tin mình không kém bất kì bố con thằng nào!

"Linh lực bên trong mình đang bạo động... Con bé đó tính cải tạo thể chất của mình luôn đấy sao? Khục! Hơi quá rồi đó em, uổng công chị vừa định..."

"Ư..."

Cảm nhận được cơ thể đang bị tàn phá từ bên trong, Himiko cố gắng đứng dậy, lê lết đến một góc trong trạm y tế rồi nằm bệch ra đó với hy vọng sẽ có vị bác sĩ nào đó để ý đến mình.

Chứ với cái tình trạng nội tạng tan nát, thất khiếu xuất huyết, cả người vừa đau vừa nóng như thể bị ném vào chảo dầu như thế này... Nếu không cứu chữa kịp thời thì chắc cô sẽ ngỏm củ tỏi thật!

"Em ghét chị đúng không, Lycoris!!?"

...

...

Bên ngoài.

Không quá lâu sau bản giao hưởng đầu tiên, bản giao hưởng thứ hai cũng bắt đầu âm ỉ, tượng trưng cho sự thức tỉnh của vị Thần bên trong chiếc kén.

Lần này, giai điệu đã không còn du dương và dịu dàng tựa như lòng thương xót dành cho những người đã khuất nữa... Trái lại, nó còn có điểm gì đó nhiệt tình và máu lửa hơn với tiếng trống và kèn nối đuôi nhau dồn dập.

Tiếng ca không hề xuất hiện, thế nhưng bầu trời lại trở nên sáng rực bởi sự xuất hiện của các vì sao, thứ vốn đã bị che mờ bởi màu sắc của Huyết Nguyệt.

Thứ ánh sáng rực rỡ mà các vì tinh tú trên cao tạo ra chậm rãi xua tan đi bóng tối, chấm dứt sắc đỏ điên cuồng của đêm trăng máu bằng những gam màu đẹp đẽ, lung linh và diệu kỳ. Chúng chiếu sáng thế gian này giống như những ánh đèn trên một sân khấu rộng lớn, chờ đợi nhân vật chính xuất hiện, cũng là vị Thần đang được thai nghén bên trong chiếc kén ánh sáng.

Khi giai điệu đến hồi cao trào thì trên chiếc kén cũng bắt đầu xuất hiện những vết nứt, và sau cùng, một vị Nữ Thần với vẻ ngoài thuần khiết một màu trắng bước ra từ bên trong màn ánh sáng cùng sự reo hò nhảy múa của các đom đóm linh hồn.

Gregorius quá mải mê với giai điệu của các vì sao nên suýt chút nữa đã quên đi sự xuất hiện của vị Thần mà mình đang cung phụng. Nàng chính là Nữ Thần của các linh hồn lạc lối, là vị Thần nắm giữ sức mạnh của các thiên thể, là hình mẫu tượng trưng cho Thuần Khiết và Sắc Đẹp...

"Lycoris?"

"Lẽ ra phải là Lily... Anh đang nghĩ vậy có đúng không?" Nữ Thần tinh nghịch cười một tiếng, đôi mắt tím khẽ chớp đầy yêu mị: "Để anh phải thất vọng r��i, Gregorius. Em chỉ mới lấy lại sức mạnh thôi chứ chưa thăng cấp đâu... Cơ mà vì em là Thần Tính nên... Fufufu."

"Đừng có cười tủm tỉm kiểu đó, rất đáng sợ đó em," Gregorius nói lại: "Trong không gian ý thức, cậu ấy đã nói như vậy."

Lycoris cười tít mắt, chậm rãi tiến đến trước mặt Gregorius.

Bàn về vẻ đẹp, hình dạng trưởng thành của nàng quả thực đẹp đến không thể diễn tả bằng lời, bởi vì nó quá hoàn mỹ đến mức khó có thể miêu tả trọn vẹn rồi.

Đừng nói là người khác, ngay cả Trần Hoài Nam – một người sở hữu tâm trí cứng như sắt thép cũng bắt đầu có dấu hiệu bị mê hoặc ngay cả trong không gian ý thức. Đơn giản mà nói thì mị lực của nàng hoàn toàn vượt xa cực hạn của cậu rồi, vẻ đẹp này thực sự phi tạo hóa mà!

"Thế nào? Em phiên bản trưởng thành đẹp lắm đúng không nè?"

Vừa hỏi, Lycoris vừa trưng ra nụ cười toe toét như thể đang muốn được đối phương khen ngợi vậy. Cơ mà đáng tiếc thay, Trần Hoài Nam đã gần như sập nguồn mất rồi.

"Cứ làm những gì em muốn," Gregorius bỗng nói: "Cậu ấy đã nhờ tôi nhắn như vậy."

"...Ừm," Lycoris thu liễm tiếu dung, nhẹ nhàng quay lưng đi với đôi cánh trắng bất chợt xuất hiện, lung linh lấp lánh tựa dải ngân hà: "Em đã nhận được sự giúp đỡ của mọi người... Vì vậy, hoàn thành mong muốn cuối cùng của họ chính là bổn phận của em."

"Nam..."

"Em sẽ đợi anh trở về."

Nói rồi, Lycoris liền vỗ cánh bay đi, hoàn thành nhiệm vụ của mình trước khi gây thêm những thiệt hại không đáng có.

Còn Gregorius thì hủy việc triệu hoán dàn nhạc đang biểu diễn sau lưng, miệng khẽ lẩm bẩm: "Vocationem Siderum, hoàn mỹ. Thật mong đợi đến ngày cô bé đó thực sự trở thành Thần Linh... Như thế thì các vì sao ngoài kia sẽ có chủ rồi."

Nói đến đây, Gregorius cũng thay bộ đồ nhạc công bằng thường phục, kèm theo đó là chiếc khăn trùm kín đầu: "Vẫn còn một chút thời gian cho đến khi bản hợp đồng kết thúc... Xin lỗi nhé, cộng sự. Ta sẽ mang cậu đi du lịch thế giới đấy."

...

...

Sau khi Lycoris rời đi, lần lượt từng lục địa một trên thế giới, nàng đều tự mình đến thăm và giải quyết thiên tai một cách dễ dàng mà chẳng cần ai giúp đỡ, cũng chẳng cần bất kỳ ai phải bước ra chứng kiến những gì nàng đã làm.

Tất nhiên, Lycoris không rảnh đến mức ra tay giết sạch tất cả những kẻ xâm lược ở các lục địa, nàng chỉ định chặt đứt phần gốc rễ của bọn chúng mà thôi. Còn lại, nàng sẽ tạo cơ hội cho các linh hồn báo thù.

Một khi đã được tự mình báo thù rửa hận, chấp niệm của các linh hồn sẽ biến mất, từ đó mà có được sự tịnh hóa một cách tự nhiên và triệt để nhất! Và ngay sau khi các linh hồn được an nghỉ, nàng cũng sẽ lặng lẽ bỏ đi, giao phần còn lại cho các Thể Thăng Hoa lo liệu.

Cứ như vậy, từng lục địa một dần lấy lại được sự bình yên trước Huyết Nguyệt.

Một vị Thần Linh nào đó đã xuất hiện trên thế giới, thế nhưng không một ai đủ may mắn để nhìn thấy diện mạo của ngài. Người ta chỉ biết những gì ngài đã làm để cứu lấy sự sống chứ không thể biết được ngài đang ở đâu, trông như thế nào. Tất cả đều là những bí ẩn không thể giải đáp.

Đến sáng hôm sau, Tuần Huyết Nguyệt dài dằng dặc đã chính thức kết thúc... Thế nhưng những vết thương mà nó để lại trên thế giới n��y vẫn còn nguyên vẹn ở đó, và có thể s��� ph���i mất rất lâu để phục hồi.

Xác của những chiến binh, người vô tội lẫn bè lũ xâm lược vẫn còn nằm yên lặng trên mặt đất, tựa như một minh chứng rằng họ không hề nằm mơ, mà họ đã thực sự giành chiến thắng nhờ vào sự giúp đỡ của vị Thần bí ẩn.

Họ đã giành chiến thắng, một chiến thắng không thuộc về riêng họ.

Có lẽ dư âm của tiếng ca và giai điệu của ngài sẽ còn đọng lại trong tâm trí của tất cả sinh vật sống trong một thời gian rất lâu về sau... Nhưng, có một điều có thể khẳng định rằng thế giới này vẫn sẽ vận động và tái sinh trở lại từ tang thương và tro tàn, mặc cho điều đó có diễn ra bao nhiêu lần đi chăng nữa.

"Mặt trời đã quay trở lại rồi nhỉ?"

Cùng với những người bạn cùng lớp và vô số những người khác, Himiko bước ra khỏi căn hầm đón ánh ban mai ấm áp sau chuỗi ngày dài chiến đấu và lao lực chống lại thảm họa, trong lòng nhất thời cũng cảm thấy hân hoan và ấm áp đến lạ kỳ.

"Himiko này..."

"Cái gì?"

"Người ngợm cậu đầy máu thế kia... Có ổn không đó?"

"Ổn."

"Ờ... Vậy ha."

Họ không hề khóc lóc vì vui sướng.

Bởi vì những người khác đã làm điều đó thay cho họ rồi.

"Về nhà thôi, mọi người. Chúng ta đã sống sót rồi đó."

Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, mong rằng bạn sẽ tận hưởng trải nghiệm đọc truyện tại đây.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free