Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 217. Shin Bất Bại

Một lát sau.

Giữa chiến trường khốc liệt nơi các Thể Thăng Hoa cao quý đang giao tranh, một nhân vật bí ẩn đột nhiên xuất hiện, lặng lẽ đứng từ xa âm thầm quan sát mọi thứ.

Bầy Phi Long lên đến hàng trăm con, mỗi con đều sở hữu sức mạnh ngang ngửa một Thể Thăng Hoa thông thường. Chính vì thế, sức tàn phá mà chúng gây ra vô cùng khủng khiếp, khiến rất nhiều Thể Thăng Hoa khác dù đã liên thủ vẫn phải chật vật chống đỡ.

Toàn bộ bầu trời lục địa phía Nam bây giờ đã bị che kín bởi đôi cánh của Phi Long và bè lũ tôi tớ của chúng, từ đó gieo rắc cái chết cho vô số dân thường khốn khổ vẫn chưa tìm được nơi trú ẩn.

Vì lẽ đó, mỗi Thể Thăng Hoa tham gia trận chiến không chỉ có trách nhiệm tiêu diệt Phi Long mà họ còn phải quan tâm bảo vệ dân thường tìm nơi ẩn náu an toàn... Mặc dù số lượng đó không quá nhiều nhưng không vì thế mà họ bỏ mặc.

Dường như cảm nhận được ai đó đang theo dõi từ đằng xa, một hai con Phi Long bắt đầu tách khỏi đàn và lao thẳng về phía người đàn ông ẩn mình, khiến một vài Thể Thăng Hoa khác cũng hướng mắt theo.

Người đàn ông kia ung dung tiến bước, thanh nhã giơ cánh tay phải lên cao. Ngay lập tức, một luồng khí đen đặc quánh phun ra từ lòng bàn tay hắn ta, trực tiếp nuốt chửng hai con Phi Long, rồi nhanh chóng thu về, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Đúng thế, chính là nuốt chửng hoàn toàn, khiến chúng biến mất không một dấu vết trong màn sương đen dày đặc, không hề có lấy một chút cơ hội phản kháng nào.

"Ngài là ai?"

Thấy người đàn ông bí ẩn dễ dàng giải quyết hai con Phi Long như đập ruồi, những Thể Thăng Hoa tình cờ chứng kiến đã ngay lập tức nhận ra người này hoàn toàn vượt trội họ về cả lực lượng lẫn cấp độ.

"Gregorius, xin hãy gọi tôi như vậy."

Người đàn ông nói với chất giọng trung tính không rõ nam nữ, giọng điệu cũng khô cứng như máy móc, khiến cho các Thể Thăng Hoa bắt đầu hoài nghi thân phận của hắn ta.

Một kẻ mang trên mình bộ lễ phục đuôi tôm lịch sự, chỉnh tề, tay cầm cây gậy chỉ huy dài, mái tóc đen nhánh mượt mà rủ xuống vai... Và một gương mặt làm từ thủy tinh đen, không mũi không miệng, chỉ có đôi mắt phát ra hắc khí, khác lạ hoàn toàn so với bất kỳ ai.

Khi vô tình chạm phải ánh mắt đó, các Thể Thăng Hoa có cảm giác tựa như đang đối diện với Vực Thẳm thăm thẳm, nơi chỉ có bóng tối vô tận, nuốt chửng mọi kẻ dám đối mặt, kể cả chính họ, không chút ngoại lệ.

Một cảm giác đáng sợ đến rùng mình!

"Ngài đến đây có mục đích gì? Có vẻ như ngài không có ý định giúp đỡ chúng tôi thì phải?"

"Các vị đủ sức tự mình lo liệu chuyện này, tôi dám tin là vậy." Người đàn ông vẫn giữ nguyên giọng điệu máy móc trả lời: "Từ muôn đời nay, tai ương vẫn luôn giáng xuống đầu các sinh vật sống, bằng cách này hay cách khác, dưới hình thức này hay hình thức nọ. Nhưng điểm chung là chúng chưa bao giờ tận diệt được sự sống trên thế giới này, không hề có ngoại lệ."

"..."

"Thật xin lỗi, cứ xem như tôi đang nói nhảm đi."

Các Thể Thăng Hoa đồng loạt nhíu mày.

Cái cách người này diễn giải như thể hắn ta từng đứng ở vị trí tối cao để chiêm ngưỡng thế gian... Không phải chỉ một vài lần, mà xuyên suốt rất nhiều kỷ nguyên, từ đó mới rút ra được kết luận vừa rồi.

Nói cách khác, kẻ này...

Nếu hắn ta không nói dối thì ít nhất hắn ta cũng chắc chắn thuộc hàng ngũ Chí Thượng!

"Ô, có người đến tìm tôi rồi."

Người đàn ông nhẹ xoay đầu lại, nhìn vào vết nứt không gian vừa được mở ra ngay bên cạnh mình.

Từ bên trong đó, một tiểu thiếu nữ mặc váy trắng vô cùng xinh xắn đáng yêu bước ra, đôi mắt long lanh khẽ chớp, ánh lên vẻ nghi hoặc: "Ủa? Mùi của anh ấy ở quanh đây mà ta...? Hả?"

Gregorius: "Là tôi, tôi đang đợi cô, Shin."

"Shin? Ai vậy? Tôi là Lily mà?" Cô gái nhỏ khẽ nghiêng đầu: "Quái lạ, tại sao mùi của anh ấy lại vương trên người ông? Không đúng, ông đã làm gì với thân thể của anh ấy?"

Gregorius khẽ cúi người, lịch sự giải thích: "Tôi với cậu ấy có một giao dịch nhỏ, thế nên tạm thời thì tôi sẽ là người điều khiển thân thể này. Mong là cô sẽ thông cảm cho sự mạo muội này của tôi, Shin."

Lily: "Đã bảo tôi không phải Shin rồi mà!"

Không lâu sau, Vũ Trường Phong cũng bước ra từ cổng không gian, cất lời: "Đây là con gái của Shin, tên là Lily. Cũng vì con bé gần như là bản sao hoàn hảo của Shin nên rất dễ nhầm lẫn nếu không để ý kỹ, cảm nhận lại một lần nữa đi... Gì nhỉ? Gregorius."

"Oh, ngài là Zero... Thật hiếm thấy." Gregorius nhã nhặn đáp lời: "Tôi cứ tưởng ngài đã chẳng còn mảy may quan tâm đến thế giới này nữa chứ... Ngoài ra thì mong ngài đừng ngầm chế giễu một kẻ vô danh như tôi."

"Đúng là vậy. Thế giới này có ra sao cũng cóc liên quan tới tôi... Chỉ là tôi nợ Shin một đoạn nhân quả, thế nên tôi mới phải còng lưng ra mà chiều chuộng con bé này đây."

Vừa nói, Vũ Trường Phong vừa xoa xoa đầu Lily với vẻ cưng chiều hết mực, trông hệt như cha già và con gái rượu vậy.

Lily: "Đừng có đối xử với con như con nít!"

"Xem ra gay go rồi đây..." Vũ Trường Phong lại đau đầu: "Nếu hai người đã giao dịch rồi thì e rằng kế hoạch con muốn thực hiện sẽ gặp khó khăn rồi đó, Lily."

"Sao vậy chú?"

"Vì bản hợp đồng giữa thằng Nam với ý chí của thế giới bị ràng buộc bởi Luật, và Luật đó không thể bị phá vỡ dưới bất kỳ hình thức nào. Có nghĩa là trong khoảng một ngày tới, Trần Hoài Nam sẽ không có quyền chủ động với thân thể này." Vũ Trường Phong giải thích.

"Hu... Phải khó khăn lắm con mới có thể biểu diễn cùng anh ấy mà." Lily tỏ ra vô cùng tiếc nuối.

Gregorius xoa cằm, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Ừm, thật ra tôi có thể chuyển giao một phần ý thức cho cậu ấy. Tuy rằng thân thể vẫn thuộc về tôi nhưng ít nhất thì cậu ấy vẫn có thể chứng kiến và đưa ra yêu cầu cho tôi. Như thế thì cũng không hẳn là vi phạm hợp đồng."

Lily khẽ bĩu môi.

"Chút sự cố nhỏ thôi mà con, dù gì thì cũng đâu phải là lần cuối cùng." Vũ Trường Phong mỉm cười an ủi.

"Con còn muốn nhân cơ hội này tỏ tình một cách thật hoành tráng với anh ấy cơ." Lily thành thật đáp lại đầy tiếc nuối: "Con khá chắc rằng dưới sức ép khổng lồ của dư luận, anh ấy sẽ không thể nói lời từ chối với con được! Cơ mà... Ôi, cái này được gọi là vận mệnh sao?"

Vũ Trường Phong xoa trán, vẻ khổ não hiện rõ trên mặt: "..."

Gregorius vẫn nói chuyện với giọng điệu đều đều không chút cảm xúc: "Cậu ấy đang tỏ ra sợ hãi trước cô đấy, Shin."

"Thật sự là không phải Shin mà!"

Vũ Trường Phong thở dài, đành phải kiên nhẫn giải thích với Gregorius: "Shin Bất Bại đã chết từ lâu rồi, và đứa trẻ này không có ý định kế thừa con đường "Bất Bại" của cô ấy. Vì vậy, để tránh thất lễ, tôi hi vọng cậu ngừng việc này lại."

"Tôi chỉ đang đùa thôi, Zero."

Gregorius xoa cằm, tỏ vẻ suy ngẫm: "Không ngờ đến cả Shin Bất Bại cũng phải chết trong tay ai đó sao? Vận mệnh thật kỳ diệu, và cũng thật trớ trêu."

"Bất Bại chính là như vậy. Khoảnh khắc đối diện với sự thất bại lần đầu tiên trong đời cũng là lúc mà cả vận mệnh lẫn mạng sống của cô ấy đi đến hồi kết. Có lẽ có một chuyện anh đang hiểu lầm. Shin không chết bởi bại trận trong tay ai đó... Mà là bại trước sự kiêu ngạo và ngây thơ của chính mình."

"Đã hiểu." Gregorius khẽ gật đầu: "Theo logic: Trên lý thuyết, cô gái này hoàn toàn có thể kế thừa vận mệnh "Bất Bại" thậm chí có thể tiến xa hơn cả Shin. Vậy thì lý do gì khiến cô không đưa ra lựa chọn đó, Lily?"

"Vì Lily là Lily, không phải mẹ." Lily chân thành cười nói: "Vả lại em cũng thỏa mãn với cuộc sống hiện tại rồi, nên em chẳng có lý do gì để theo đuổi con đường đó cả... Nếu có thể thì em muốn đi trên một con đường khác... Hoặc chí ít là một con đường có thể giúp cho em ở bên cạnh người mình yêu thương... Vĩnh viễn."

Gregorius khẽ gật đầu.

Còn Vũ Trường Phong thì thở dài, thuận tay xoa đầu Lily như thường lệ.

Lily: "Đừng có đối xử với con như con nít!"

Cứ coi như sự tấn công của bầy Phi Long là không tồn tại, Vũ Trường Phong tiếp tục chuyển sang một vấn đề khác: "Nói trở lại, anh định làm gì với thân thể này vậy? Anh trông không giống đang muốn tự vệ... mà giống đang có ý định làm gì đó lớn lao hơn."

"Có hai lý do chính." Gregorius trả lời: "Một là tôi muốn chứng kiến thế giới này dưới góc nhìn, bộ não và tư duy của một sinh vật sống. Hai là... Nghe có vẻ kỳ quái, nhưng tôi cũng muốn giải thích khái niệm "cảm xúc" của họ."

"Chẳng phải là tôi đã nhắc nhở từ trước rồi hay sao? Ý chí của thế giới mà mất đi khái niệm công bằng và lý tính thì thế giới sẽ mất đi sự cân bằng tự nhiên."

"Tôi hiểu, nhưng tôi vẫn muốn làm." Gregorius ung dung đáp lại Zero: "Vị Thần đã tạo ra thế giới này cũng đã để lại không ít biện pháp phòng ngừa trường hợp đó. Có thể ngài sẽ không biết đâu... Zero."

"...Ờ, vậy thì làm đi. Dù gì thì tôi cũng không còn chút liên quan nào với thế giới này. Có nổ tung thì cũng kệ, tôi chuyển hộ khẩu là xong."

Gregorius: "Nghe thật vô tình làm sao."

Lily: "Chú lạnh lùng thật đó."

"Im đê!"

Sau khi nói chuyện xong, Gregorius khẽ quỳ xuống trước mặt Lily với tư thế phục tùng, hệt như một hiệp sĩ đang chờ đợi công chúa sắc phong: "Cảm ơn vì đã cho tôi mượn thân phận Gregorius. Tuân theo điều khoản của hợp đồng, tôi sẽ gánh vác luôn trách nhiệm của thân thể này... Đó là làm một người hầu trung thành của cô, Lily."

Lily lại bĩu môi, vẻ hơi ghét bỏ: "Ồ..."

"Gregorius" là danh xưng Lily đặt cho Trần Hoài Nam khi ở hình dạng tạm gọi là "Tông Đồ Hoa Trắng". Cơ mà hiện tại "Bóng Tối" đang mượn thân thể cậu ta nên hắn cũng kiêm luôn thân phận và vai trò ấy...

Mặc dù mọi thứ có hơi sai sai...

Nhưng ít nhất thì đây vẫn là Gregorius.

"Vậy thì... Chuẩn bị biểu diễn thôi."

Đón đọc thêm những chương truyện hấp dẫn khác, được giữ bản quyền bởi truyen.free, nơi mỗi câu chữ đều chứa đựng một thế giới.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free