(Đã dịch) Thần Sư - Chương 216. Bóng Tối chiếm hữu
"Giao cho ta..." "..." Tỉnh dậy bởi một thanh âm văng vẳng không ngừng bên tai, Trần Hoài Nam ngờ ngợ nhận ra ý thức mình lại một lần nữa bị kéo vào một không gian khác. Cậu đã khá quen với cảm giác này kể từ khi gặp A Thất.
Xung quanh cậu lúc này là một màn đêm thăm thẳm vô tận, dường như khái niệm ánh sáng không hề tồn tại trong thế giới này. Càng ở đây lâu, ý thức c��u càng bị nó ảnh hưởng, đến nỗi trong một khoảnh khắc nào đó, cậu đã tự hỏi liệu mình có thật sự tồn tại hay không. Cậu có cảm giác mình đang bị bóng tối nuốt chửng theo đúng nghĩa đen.
"Giao cho ta..." Âm thanh ấy lại vang lên, kịp thời đánh thức ý thức cậu trước khi hoàn toàn bị hòa tan bởi bóng tối. Ngẫm nghĩ một chút, cậu chợt nhận ra chủ nhân của tiếng nói kia: "Bóng Tối, có phải ngài lại đang muốn mượn cơ thể tôi hay không?"
"..." "Đúng... Vậy..." Thanh âm ấy tiếp tục vang lên, nhưng lần này lại có chút đứt quãng. Trần Hoài Nam không mấy bận tâm, dứt khoát lên tiếng từ chối: "Không được đâu, cơ thể tôi yếu lắm, ngài có mượn cũng vô dụng. Tôi thật sự không hiểu ngài cứ muốn mượn cơ thể tôi để làm gì... Là một ý chí, lẽ ra ngài không thể có cảm xúc căm ghét được." "Chính nó..." "Ta..." "Muốn hiểu thêm..." "Về cảm xúc..." "Của sinh vật sống..."
Trần Hoài Nam trầm mặc: "..." Ra là vậy. Ngài ấy không chỉ đang vô thức nảy sinh ý muốn tự vệ trước bóng tối giả tạo đang lan tràn ngoài kia... Mà ngài ��y thậm chí còn mong muốn tìm hiểu thêm về khái niệm "cảm xúc". Ý chí là một phần của thế giới, mỗi khi thế giới lâm nguy, ngài theo bản năng sẽ tìm kiếm thứ gì đó để tự vệ, điều này hoàn toàn dễ hiểu. Cơ mà... Tại sao một ý chí mạnh mẽ như "Bóng Tối" lại muốn tìm hiểu thêm về cảm xúc? Cậu thật sự không hiểu.
Và đồng thời, cậu cũng cảm thấy mình không nên là người quyết định chuyện trọng đại như thế này... Bởi cậu biết chỉ cần sai lầm dù chỉ một bước, cậu sẽ ngay lập tức trở thành tội nhân thiên cổ.
"Tôi thực lòng khuyên ngài không nên làm vậy, Bóng Tối." Trần Hoài Nam chân thành phủ nhận mong muốn của đối phương: "Có cảm xúc tức là ngài sẽ biết yêu, hận, ghen ghét, đố kỵ và trở nên tham lam... Từ đó, ngài sẽ đánh mất đi lý tính của mình, không thể nhìn nhận mọi thứ với góc nhìn công bằng tuyệt đối như hiện tại nữa." "Ngài là một ý chí thuần túy và bản nguyên. Vì vậy, ngài không thể bị cảm xúc của sinh vật sống làm sai lệch được."
"..." "Đã có người... Từng trả lời ta... Giống như cậu vậy, cộng sự." "Bóng Tối" ngập ngừng một lát, sau đó mới tiếp tục nói chuyện: "Chỉ một lần thôi... Ta muốn thử cảm giác được sống như những sinh vật sống mà tất cả "chúng ta" đã vô tình nuôi dưỡng nên... "Sinh Mệnh" và "Tử Vong" đã từng thử rồi... Và ta cũng muốn được giống như họ."
"..." Lần này, Trần Hoài Nam mới thực sự cảm thấy khó xử. Những gì "Bóng Tối" nói ra giống hệt những gì A Thất từng nói với cậu. Không có cảm xúc, gần như đồng nghĩa với việc mất đi nhận thức về sự tồn tại của chính mình, hay nói thẳng ra là không có cảm giác rằng mình đang sống. Nhưng A Thất là người, nên cậu có thể thấu hiểu tâm trạng cô ấy. Còn "Bóng Tối" thì đâu có phải sinh vật sống đúng nghĩa? Nó là một khái niệm, là bản chất cấu thành của cả một thế giới... Thế nên cậu mới không thể hiểu được vì sao "Bóng Tối" lại ham muốn được sống.
"Nếu cậu đã không cho mượn, vậy thì chúng ta giao dịch đi." Bóng Tối lại mở miệng với một ngữ điệu lưu loát đến bất thường, như thể ngài bây giờ đã ở rất gần cậu: "Ta muốn mượn cơ thể của cậu trong một ngày. Đổi lại, cậu có thể đưa ra bất kỳ yêu cầu nào với ta, nếu như ta làm được thì ta sẽ làm cho cậu." "Chuyện này..." Trần Hoài Nam vô cùng xoắn xuýt trước lời đề nghị cực kỳ hấp dẫn mà Bóng Tối đã đưa ra. Nhưng thật sự, cậu không thể tự mình quyết định chuyện này!
"À quên." Ý chí của Bóng Tối bắt đầu hiện hữu rõ ràng hơn trước mặt cậu, dù vẫn vô hình trong màn đêm vô tận. Cậu có thể cảm nhận được sự tồn tại của ngài, và cũng có thể cảm nhận được... năng lượng quyết tâm mà ngài ấy đang tỏa ra. "Hợp đồng ở đây." Vẫn như vậy, thế giới này không tồn tại ánh sáng nên cậu chẳng biết cái gọi là "hợp đồng" đó trông ra sao và điều khoản là gì... Chỉ biết là ngài ấy đang cố ý kéo tay cậu, cốt là để đóng dấu vân tay lên bản "hợp đồng".
"Thôi nào, ngài còn có thể chơi trò cưỡng ép thế này á? Đã nói là giao dịch đâu? Sao tôi lại không có quyền lựa chọn?" "Chỉ có đúng một ngày thôi mà, trong chuyện này cậu rõ ràng là người được lợi nhất đó, cộng sự của ta ạ. Nếu cậu cứ muốn keo kiệt với ta, ta sẽ đi mách các ý chí khác để cậu bị cô lập luôn đấy!"
Trần Hoài Nam: "..." Má nó, lại còn chơi kiểu thế nữa!? Cậu bắt đầu cảm thấy hoài nghi liệu năm xưa trong quá trình sáng tạo thế giới thì vị Sáng Thế Thần kia có ngủ gật hay không... Chứ mấy ý chí này hành động càng lúc càng bẩn tính rồi! Chỉ vài giây sau, hợp đồng đã được ký kết, và cơ thể Trần Hoài Nam tạm thời thuộc về tay của Bóng Tối. "Không! Tui không muốn làm Chuubyou!"
... ... Bên ngoài. Từ trên giường bệnh, đôi mắt Trần Hoài Nam chậm rãi mở ra, trống rỗng và vô hồn đến kỳ lạ. "Đồng bộ hoàn tất." "Trần Hoài Nam" ngắm nhìn không gian xung quanh mình một lát rồi hơi nghiêng đầu, tựa như đang cố suy nghĩ điều gì đó. Bỗng nhiên, một cô gái bất chợt tiến đến phía sau lưng cậu, lạnh lùng kề vào cổ cậu một lưỡi kiếm bén ngọt: "Ai?!"
"Himiko, đó là tên của cô nhỉ?" "Trần Hoài Nam" khẽ xoay đầu lại, đánh giá cô gái từ trên xuống dưới một lát rồi khẽ gật đầu: "Quá trình đồng bộ đã hoàn thành rồi, tôi đã có ký ức của cậu ấy... Nhưng quả nhiên, tôi vẫn không thể nào thấu hiểu được chúng sao?" "Ông còn chưa trả lời câu hỏi của tôi," Himiko gằn giọng. "...Cô có thể xem ta như cộng sự đắc lực của cậu ta." Hắn ta lịch sự đáp lại: "Giữa ta và cậu ấy vừa có một giao dịch nhỏ, vì thế trong vòng một ngày tới, ta s�� là người chủ quản cơ thể này."
"Ông lấy gì để chứng minh điều đó?" Người đàn ông xoa cằm, ngẫm nghĩ một lát rồi khẽ lắc đầu: "Không có gì để chứng minh cả, ngoài việc đó là sự thật. Thời gian sẽ sớm trả lời cho cô mà thôi." Nói rồi người đàn ông đứng dậy, nhẹ nhàng gạt lưỡi kiếm của Himiko sang một bên. Rõ ràng trước đó Trần Hoài Nam lùn hơn cô ấy biết bao nhiêu... Ấy vậy mà khi bị tên này đoạt xác, cậu ta đã trở nên cao hơn cô ấy hẳn nửa cái đầu. Himiko tự nhiên cảm thấy bực bội: "..."
"Tôi khuyên ông không nên làm bậy, vì rất có thể ông sẽ gặp phiền phức đấy." "A, ý cô đang muốn nói là cô gái ngoại lai kia phải không? Là nhân vật được Zero sủng ái, lẽ dĩ nhiên cô gái đó cũng không phải hạng tầm thường. Giờ để ý mới thấy cô ấy trông cũng có hơi quen quen." Người đàn ông đáp lại mà không hề tỏ vẻ ngạc nhiên: "Nhưng không sao cả, ta có ký ức của cậu ấy nên theo một góc độ nào đó mà nói thì ta cũng là cậu ấy thôi. Tuy rằng vẫn có chút khiếm khuyết nhưng ta tin là mình vẫn có thể làm tốt." Himiko: "..."
"Ta có thể mượn chiếc mặt nạ đó không? Khí vị trên đó cũng thật quen thuộc." Himiko im lặng một lúc rồi vô cùng nghiêm túc hỏi lại: "Ông là nam hay nữ?" "...Phi giới tính, cũng không có chủng loài. Ta chỉ đơn giản là đang tồn tại mà thôi. Ừm... Dựa theo dữ liệu có sẵn mà đưa ra phán đoán thì... Cô đang ghen ư?" Himiko khẽ thở dài, thẳng tay quẳng chiếc mặt nạ cho nhân vật thần bí kia: "Đoán đúng rồi đó, nhưng chỉ mong là ông sẽ vượt qua được cửa ải tiếp theo."
Cô ấy tất nhiên sẽ không tin tưởng nhân vật thần bí đang mượn xác Trần Hoài Nam, cơ mà cô ấy cũng biết mình sẽ không làm gì được người này. Vì thế, đối với cô ấy bây giờ thì chỉ cần đối phương không phải giới tính nữ là đủ rồi... Còn về việc có lôi hắn ta ra ngoài được hay không đành phải giao cho Lily hoặc Lycoris tự tay giải quyết, chứ cô ấy thì không có khả năng.
"Cảm ơn, ta sẽ ghi nhớ ân tình này." Nhân vật thần bí nhận lấy chiếc mặt nạ, suy nghĩ một chút rồi vuốt nhẹ qua lớp bề mặt của nó. Ngay lập tức, một luồng khí hắc ám bốc lên làm thay đổi toàn bộ hình dạng của chiếc mặt nạ, biến nó trở thành một lớp thủy tinh màu đen vô cùng kỳ quái. Himiko: "..." Rồi cô ấy vất vả trang trí nó để làm gì vậy? Sao cái thứ này lại khiến nó trở nên xấu điên khùng như thế rồi?
Trước vẻ mặt bực mình của Himiko, nhân vật thần bí kia đeo chiếc mặt nạ đó lên, khiến toàn bộ gương mặt hắn ta trông giống như một lớp kính đen cứng cáp nhưng lại bị đục khoét ở hai bên mắt. Rồi đột nhiên, hai bên mắt hắn ta bắt đầu tỏa ra những luồng khí màu đen kỳ dị, như thể nó là khắc tinh của ánh sáng, nuốt chửng mọi màu sắc xung quanh. "Thế này là đạt yêu cầu rồi ha? Chính cậu ấy cũng không thích bị người ta bắt gặp khi đang làm việc hệ trọng mà? Ừm, là một người đang vay mượn, điểm ấy tinh tế là điều mà ta nên làm." Himiko: "..." "Một lần nữa, xin cảm ơn vì cô đã hợp tác." Khoác lên mình một bộ đồ nhạc công đuôi yến trông vô cùng chuyên nghiệp, nhân vật thần bí kia trịnh trọng cúi người nói lời cảm ơn với Himiko rồi cả thân thể lập tức tan biến thành luồng khí đen kịt, nhanh chóng rời khỏi căn hầm trú ẩn.
Himiko: "..." "Cũng ngầu đấy, nhưng mà máy móc quá. Cảm giác như thể một con robot đang cố gắng giả làm người vậy... Ha. Mà thôi, người ta mượn được cơ thể tức là anh ấy đã hồi phục rồi..." "Cố gắng đợi đến lúc tính sổ với ảnh rồi tiếp tục hỏi thêm đi."
Mọi bản quyền thuộc về truyen.free, nơi câu chuyện này đã khởi đầu hành trình của mình.