Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 206. Thảm hoạ kép

"Đi ngay bây giờ luôn hả con?"

Thấy Trần Hoài Nam chưa kịp ăn uống đã vội vã rời đi, trên gương mặt khắc khổ của bà Hằng hiện rõ vẻ lo lắng. Dù vậy, bà vẫn hiểu con trai mình có chuyện cần làm, nên dù muốn cũng chẳng thể buông lời ngăn cản: "Vậy thì cố gắng lên nhé… Mẹ sẽ đợi con trở về."

"Mẹ đừng nói như thể con sẽ chết chứ. Cắm flag là không nên đâu mẹ ạ!" Trần Hoài Nam dở khóc dở cười nói: "Nếu thấy lũ quái vật vượt quá khả năng của mình, con sẽ dẫn Himiko về ngay thôi mà, mẹ đừng lo lắng quá."

"Mẹ sợ con lại dở chứng người tốt thôi."

Sau khi cùng cả nhà thủ thỉ thêm vài câu, Trần Hoài Nam lên đường. Vừa quay lưng rời đi, sắc mặt cậu lập tức trở nên nghiêm trọng. Bởi vì cậu biết... những gì A Thất đã nhắc nhở trước đó giờ đã hoàn toàn trở thành sự thật.

Ban ngày đã không còn an toàn nữa!

"Mình phải trở về trước khi lũ quái lại kéo đến tấn công."

Trần Hoài Nam vừa chạy, vừa thầm nghĩ trong lòng: "Bọn Huyết Giáo này đúng là đáng sợ thật, ngay cả một sự kiện thiên tai lớn đến thế này cũng có thể âm thầm chi phối được. Quả nhiên, đứng trước thực thể tối cao... mọi sinh linh bên dưới đều chỉ là những con rối trong hộp cát."

Tất nhiên, cậu cũng như bao người khác, đều sợ hãi trước những điều nằm ngoài sức tưởng tượng. Thế nhưng, như thế không có nghĩa là cậu sẽ buông xuôi để chờ chết, đơn giản là vì cậu muốn tiếp tục sống, và cũng là vì cậu tin tưởng vào tiềm năng của nhân loại.

Chẳng ai biết được nhân loại trong thời đại tăm tối đã phải trải qua những gì để rồi bị đẩy đến bên bờ vực tuyệt chủng. Các ghi chép còn sót lại đến nay vẫn vô cùng mơ hồ... Nhưng kể cả thế, con người vẫn tồn tại, tái thiết lại xã hội và không ngừng phát triển, hòa hợp cùng nhiều chủng loài khác để làm chủ sự sống!

Chính vì thế, cậu tin tưởng vào sự kiên cường của nhân loại. Dù bọn Huyết Giáo kia có cố gắng làm chuyện tày đình đến đâu đi chăng nữa, cậu vẫn tin rằng chúng sẽ không bao giờ quét sạch được sự sống!

"Hừm, hi vọng ông chú chỉ huy sẽ kịp trở tay trước sự thay đổi này. Đang đưa dân thường đến pháo đài mà bị tấn công sẽ khó tránh khỏi thương vong lớn... Nếu chuyện đó thật sự xảy ra thì mình buộc phải làm gì đó..."

Không lâu sau đó, Trần Hoài Nam đã quay trở về khu căn cứ. Nơi đây lúc này đã trở nên hỗn loạn tột độ do Nhật Thực bất ngờ diễn ra khiến cho bầu trời tối đen, đồng thời cũng mở ra vết nứt không gian làm vô số quái vật tiếp tục xuất hiện trở lại.

Thấy Trần Hoài Nam xuất hiện, Himiko liền lao thẳng tới định cho cậu ta một đấm nhớ đời... Cơ mà nhớ lại tối hôm qua, cô ấy lại quyết định thôi không đấm nữa. Thay vào đó là cái dúi tay vào hai bên thùy thái dương khiến cậu ta phải giãy đành đạch.

Trừng phạt xong, cô ấy mới chịu mở miệng: "Rồi, chuyện này là sao đây?"

"Thiên tai kép... Hắc Nhật - Huyết Nguyệt. Anh nhớ là A Thất đã nói như thế."

Trần Hoài Nam vừa nói, vừa quay sang vị tổng chỉ huy đang phải vất vả trấn an các binh sĩ: "Thưa chú, theo cháu thấy, trước mắt thì nó chỉ giống như một phiên bản Huyết Nguyệt kéo dài không cho chúng ta một chút thời gian nghỉ ngơi nào. Còn về sau nó sẽ trở nên như thế nào thì không biết được."

"Chẳng biết có nên lạc quan không nữa. Cậu thấy đấy, ai cũng mệt lắm rồi, sĩ khí không có thì còn đánh trận cái gì?" Tổng Chỉ Huy cay đắng nói ra: "Đành chịu thôi, giờ chúng ta chỉ còn cách liều mạng mở đường đưa dân thường đến khu pháo đài bên ngoài thành phố. Cậu... Sẽ giúp chúng tôi chứ?"

"Cháu chỉ hi vọng mình có thể làm được gì đó, mặc dù cháu cũng không chắc."

...

...

Không chỉ ở nước Việt mà khắp nơi trên thế giới, ngay khi phát hiện ra ban ngày cũng đã không còn là thời điểm an toàn để nghỉ ngơi, mọi thứ đã dần chìm vào hỗn loạn tột độ.

Trên lãnh nguyên phía bắc, vua Lucius tỉnh dậy từ cơn ngủ gật, ánh mắt mơ màng nhìn ra ngoài trời rồi khẽ thở dài: "Coi bộ lần này không lười biếng được rồi nhỉ?"

Lão thần đứng gác bên cạnh Lucius, tĩnh lặng như pho tượng, bỗng lên tiếng, như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu: "Thưa bệ hạ, nghi thức thăng hoa đã được chuẩn bị xong. Ngài có thể thăng cấp bất cứ lúc nào."

"...Lão già đó chu đáo thật. Phải chi ông ta không chết sớm thì mình đâu có khổ sở như thế này chứ?"

"Bệ hạ, xin hãy chú ý hình tượng."

Lucius lại thở dài: "Được rồi, bắt đầu ngay bây giờ luôn đi. Phải làm rầm rộ một chút để sĩ khí còn có dịp phất lên. Quãng thời gian sắp tới sẽ khá là khó khăn đấy."

"Vâng."

...

...

Trong dinh thự của mình, Reinhard mở rèm cửa ra, ngắm nhìn vầng nhật thực tối sầm rồi khẽ nhíu mày: "Thật kì lạ... Hình như đây là lần đầu tiên chuyện này diễn ra thì phải. Trong sử sách làm gì có nhắc đến loại thiên tai này đâu?"

Reinhard định lấy điện thoại ra nói chuyện với em gái một chút, nhưng tất nhiên là anh ta sẽ không thể liên lạc được. Bởi lũ quái vật vốn có sở trường phá hoại, nên nhiều công trình quan trọng đã bị phá hủy.

"Lại phải ra trận một phen... Mệt quá."

"Ngài Reinhard, có thư của tiểu thư!"

Cô hầu gái hấp tấp đẩy cửa vào phòng, mặc kệ sự thất lễ của mình mà trao thư tận tay cho Reinhard: "Trên phong thư có đóng dấu hỏa tốc, thưa ngài... Thứ lỗi cho tôi."

"Tôi không có nhỏ nhen tới vậy." Reinhard cười một tiếng rồi mở thư ra xem: "Quả nhiên, quân đội cũng đã rất mệt mỏi rồi. Bây giờ đất nước lại còn không có vua trị vì nữa, chẳng lẽ không ra trận sao?"

"T-tôi sẽ chuẩn bị áo giáp!"

"Tôi nhờ cô nhé."

Sau khi cô hầu gái rời đi, Reinhard lại nhìn ra ngoài bầu trời, nặng nề trút thêm một tiếng thở dài: "Đất nước này sắp tàn rồi. Không có ai lèo lái thì sớm muộn gì cũng trở thành một miếng bánh ngọt."

"...Mà thôi kệ đi."

...

...

Cùng lúc đó, ở khu dinh thự nhà Anderson.

Anh quản gia lẳng lặng đứng trong phòng làm việc của Edgar, gác lại mớ công việc chất chồng mà nhìn ra ngoài trời qua ô cửa kính: "Chà, tính ra có hơi trễ đấy... Xem ra các người đã bị ai đó làm khó dễ không ít nhỉ... Huyết Giáo?"

"Mà, tuy rằng đây là tai họa... một tai họa có thể dẫn đến nhiều tai họa khác diễn ra nối tiếp nhau như một phản ứng dây chuyền... Nhưng đồng thời, nó cũng sẽ mở ra những cơ hội lớn."

"Mình băn khoăn không biết có nên tiếp tục quan sát không nhỉ?"

Đứng trầm tư được một lúc thì bên ngoài căn phòng đã vang lên tiếng gõ cửa: "Ngài Patrick, tình báo đã thu thập được rồi."

"Cửa không khóa, để trên bàn đi."

Cạch~

Người kia vào phòng đặt lá thư lên bàn làm việc rồi lặng lẽ rời đi như một bóng ma, không hề gây ra một chút cảm giác về sự hiện diện, trừ khi cất lời. Đó rõ ràng là một năng lực trời sinh dành cho công việc thu thập tình báo và ám sát.

Một lúc sau, "Patrick" bước tới nhặt lá thư lên rồi mỉm cười, như thể chẳng cần phải đọc cũng đã biết nội dung bên trong: "Công việc lại ập tới rồi đấy... Cậu chủ."

...

...

Ở một góc trong thành phố.

Trong một căn phòng trọ được thứ lực lượng thần bí nào đó bảo vệ, một người đàn ông chậm rãi tỉnh dậy từ trong giấc ngủ dài, đảo mắt nhìn qua máy chơi game và đống rác chưa dọn rồi thở dài: "Điện không có, mạng cũng không... Giờ thì mình làm gì bây giờ đây?"

"..."

"Không biết ngoài kia thế nào rồi."

Trong lòng thầm nghi hoặc, người đàn ông liền mở rèm ra xem thử, kết quả là ngay lập tức phát hiện ra điều bất thường: mặt trời đã đen kịt, như thể nó đã hoàn toàn bị nuốt chửng bởi bóng tối, khiến cả thế giới chìm trong đêm đen, không còn chút ánh sáng tự nhiên nào.

"Hắc Nhật... Vậy là nó có tồn tại. Cũng không biết mấy đứa em đáng yêu của mình đang như thế nào rồi... Mình khá chắc là chuyện này đã vượt ngoài khả năng can thiệp của mấy đứa nó."

"..."

Cảm thấy không an lòng, người đàn ông liền ngồi dậy, nhanh chóng dọn dẹp căn phòng của mình, đem đốt toàn bộ rác thải rồi mới loay hoay đi kiếm thứ mà mình đã cất giữ bấy lâu.

Bên dưới sàn nhà là một không gian bí mật nhỏ, được che đậy bởi tấm thảm vải tối màu dày cộp. Chỉ cần lật tấm thảm lên, một viên gạch gắn tay cầm lộ ra ngay trước mắt, và những gì anh ta cất giấu bấy lâu cũng nằm ngay bên dưới lớp gạch đó.

Đó là một viên hồng ngọc được điêu khắc rất tinh xảo, có họa tiết đóa hoa hồng với phần nhụy hoa hiện lên hai chữ "Thần Vũ" vô cùng rõ ràng.

"Thật không ngờ một kẻ lạc lối trên chính con đường mình đã chọn lại một lần nữa sử dụng thứ sức mạnh này... Thật mỉa mai. Nhưng ít nhất, mình muốn đảm bảo rằng bọn nhỏ vẫn an toàn..."

"Còn về các dân thường, từ lâu rồi mình đã không còn tư cách để bảo vệ họ nữa."

...

...

Không lâu sau đó, công cuộc mở đường bắt đầu.

Dưới sức ép của thiên tai, dù họ có muốn cũng chẳng thể ngơi nghỉ được. Họ buộc phải chiến đấu vì mạng sống của bản thân, cũng như là vì sự an toàn của dân thường... Mặc dù những ngày trước đó công tác di tản dân thường vẫn luôn diễn ra thường xuyên, thế nhưng quy mô lại chưa bao giờ lớn và khó khăn giống như bây giờ.

Ngay cả ban ngày cũng không còn an toàn, tức là bất cứ lúc nào họ cũng phải chiến đấu và đối mặt với nguy hiểm... Thế nên ngay từ khi mặt trời bị bóng tối nuốt chửng, họ đã không còn bất kỳ quyền lựa chọn nào nữa.

Liều mạng đi tìm đường sống, hoặc là bị chôn vùi triệt để tại khu căn cứ này.

Sau một thời gian chỉnh đốn, cuối cùng thì ý chí chiến đấu của những vị quân nhân ở đây đã quay trở lại phần nào đó. Dù gì thì họ cũng không còn trách nhiệm phải bám trụ khu căn cứ này nữa, thay vào đó là cố gắng hộ tống dân thường đến pháo đài...

Chuyện này nghe có vẻ khó khăn hơn, nhưng trên thực tế lại dễ thở hơn đôi chút, bởi các bộ cơ giáp có tính cơ động cao, và một số thiết bị chuyên dụng cũng rất phù hợp cho việc vận chuyển... Vì vậy, khả năng tùy cơ ứng biến của họ đã được mở rộng lên không ít.

So với việc phải liều mạng giữ từng tấc đất, giờ đây họ đã có thể chiến đấu một cách thoải mái và linh hoạt hơn rất nhiều!

Tất nhiên, lợi thế này vẫn sẽ có những điểm yếu chết người, dễ nhận thấy nhất là rất dễ bị cô lập hoặc bị bỏ lại nếu không chú ý. Một khi chuyện đó xảy ra, kẻ bỏ mạng sẽ không chỉ là người lính... mà còn là những dân thư���ng họ có trách nhiệm bảo vệ.

Nhưng như đã nói trước đó, họ đã không còn sự lựa chọn, chỉ có thể cố gắng phấn đấu bằng cả mạng sống của mình!

"Đi thôi!"

Bản thảo này là tài sản trí tuệ thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free