(Đã dịch) Thần Sư - Chương 205. Hiểm hoạ đến gần
Với sức mạnh từ ý chí của sấm sét, chẳng bao lâu sau đó, Trần Hoài Nam đã thành công đưa Himiko trở về khu căn cứ an toàn.
Tối qua, khi nhận ra cả hai đột nhiên biến mất, Edgar và Lục đã vô cùng lo lắng. Họ cố gắng liên lạc hỏi thăm nhưng không được, bởi nhiều công trình viễn thông đã bị phá hủy trong mấy ngày qua.
Giờ đây, ngay cả việc gọi điện về hỏi thăm người thân, Trần Hoài Nam cũng phải mất rất nhiều thời gian và công sức. Mạng Internet tuy vẫn sử dụng được nhưng tốc độ lại chậm như rùa bò, ngay cả việc tải tin nhắn còn không xong, nói gì đến chuyện gọi điện thoại.
Thế nên sáng nay, sau khi nấu cho Himiko một nồi canh gà tẩm bổ, Trần Hoài Nam liền quyết định sẽ âm thầm về nhà một chuyến, nhân lúc cô ấy vẫn đang ngủ say. Quãng đường từ đây đến nhà thật sự không quá xa, nên cậu tính sẽ quay lại sớm.
Hôm nay dậy sớm, cậu mới thấy rõ được mấy chú quân đội đêm qua đã mệt mỏi đến nhường nào. Dù đã trải qua vô số buổi huấn luyện khắc nghiệt, nhưng bây giờ họ lại đang ngủ gật... Thậm chí ngay cả vị Tổng Chỉ Huy cũng có chút lờ đờ, đôi mắt thâm quầng trông vô cùng thiếu sức sống.
“Chú nên nghỉ ngơi đi, cháu nói thật đó.” “Ồ, là cậu à... Cảm ơn vì đã cung cấp thông tin cho chú nhé. Cách khắc chế rất hiệu quả.”
Trần Hoài Nam ngồi xuống, đặt cốc cà phê nóng lên bàn làm việc ngoài trời của chú Chỉ Huy: “Vậy là hôm qua mấy gã to con đó đã thực sự tấn công sao?”
“Số lượng của chúng nhiều hơn cậu nghĩ đấy. Nhưng ít nhất vẫn nằm trong phạm vi có thể đối phó được...” Chú thở dài: “Nhưng viện quân không tới, đạn dược cũng sắp hết rồi... Chắc là chúng ta phải đẩy nhanh việc sơ tán dân thường đến pháo đài kiên cố hơn thôi... Chủ yếu là để đề phòng trường hợp thất thủ.”
Trần Hoài Nam nghe vậy, hơi cau mày do dự một lát rồi cũng kể chuyện đêm qua cho vị Tổng Chỉ Huy nghe, bởi thông tin này có thể liên quan đến rất nhiều sinh mạng trong khu căn cứ địa này.
Sau khi nghe xong, khuôn mặt điềm tĩnh như mặt hồ cuối thu của vị Tổng Chỉ Huy cuối cùng cũng có chút gợn sóng: “Huyết Giáo hả? Chú có nghe qua rồi... Một tổ chức dị giáo lớn mạnh đến mức ngay cả chính phủ cũng không thể dẹp nổi.”
“Đến mức đó sao ạ?”
“Tất cả những đội quân được cử đi đều bị thảm sát, đến cả mảnh xương cũng chẳng còn. Cùng lắm, chính phủ chỉ có thể hạn chế hoạt động của chúng chứ không thể để binh lính hi sinh vô ích.” Vị Tổng Chỉ Huy thở dài: “Nhiều người suy đoán quy mô sức mạnh của chúng có thể sánh ngang với cả một quốc gia đấy.”
Trần Hoài Nam nghe xong, trên trán không khỏi toát mồ hôi lạnh.
Cậu va chạm với chúng nhiều đến vậy rồi... Liệu sau này cậu có thể sống yên ổn với chúng không? Khả năng là không...
“Nếu những gì cậu nói là đúng thì khu căn cứ này đã hoàn toàn không còn an toàn đối với dân thường nữa rồi. Có lẽ ta nên bắt đầu sơ tán luôn đi, pháo đài được xây dựng sẵn sẽ kiên cố hơn ở đây nhiều.”
“Vâng, mong là mọi người sẽ thuận lợi.”
“...Cậu định đi đâu à?” “Vâng, mặc dù sẽ quay lại sớm thôi.” “...Vậy thì mau đi đi. Có thể chỗ này sẽ thất thủ ngay trong tối hôm nay đấy.”
“Vâng.”
... ... Một tiếng sau, tại nhà Trần Hoài Nam.
Không gian căn nhà tuy không nhỏ nhưng để chứa hết toàn bộ người dân trong làng thì vẫn có chút không đủ. Thế nhưng, so với việc phải chen chúc trong khu căn cứ địa, giành giật từng miếng ăn, rồi lại còn phải sống trong sợ hãi, thì chút chật chội và bất tiện này thật sự chẳng thấm vào đâu.
Lương thực dự trữ đều đã mang theo đầy đủ, thế nên họ hoàn toàn có thể yên tâm về vấn đề lương thực... Thậm chí còn dư dả đến mức có thể chiêu đãi vài nhóm vũ trang từng đi qua đây.
Có thể nói, thứ duy nhất họ cảm thấy lo lắng là kết giới... Liệu rằng nó có trụ được đến đêm cuối cùng hay không, hay sẽ bị vỡ giữa chừng, để rồi cả đám phải trở thành mồi cho quái vật.
Tuy nhiên, thực tế đã chứng minh là họ hoàn toàn có thể tin tưởng vào tòa kết giới này.
“Thằng Nam đi một lần là không thèm quay trở lại luôn nhỉ?”
Ngồi trong nhà xem tin tức cùng nhiều người hàng xóm khác trong làng, bà Hằng không khỏi lo lắng mà thở dài.
“Mẹ lo lắng thừa thãi rồi, mới hôm qua anh ấy còn gọi về hỏi thăm đó thôi. Với tính cách của anh ấy, con không nghĩ anh ấy sẽ làm gì liều lĩnh đâu... Hơn nữa, khi có chị Himiko bên cạnh, chuyện đó lại càng không thể xảy ra.”
“Dù mày có nói vậy thì tao cũng chẳng thể yên tâm nổi...”
Nói đến đây, bà Hằng đưa mắt nhìn đến chỗ ông Lâm, người mà lúc này đang ngồi ở ban công chơi cờ cùng mấy lão già gân guốc trong làng.
Bà Hằng: “...” Đang định mở miệng nói gì đó thì bà Hằng đột nhiên bị cô con gái nhỏ ngăn lời: “Đừng có mắng ông già nữa mẹ, ông ấy nhìn vậy thôi chứ cũng lo lắm đó... Thua liền mười mấy trận luôn mà.”
“Lâm thua do thực lực thôi cháu gái.” Ông già đang là đối thủ của ông Lâm cười sảng khoái, làm ông ta tức muốn lật bàn.
Cạch~ Đúng lúc này, Trần Hoài Nam đã quay trở về, tự mình đẩy cửa bước vào nhà trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người: “Con về rồi đây, mấy đêm nay mọi người vẫn ổn đấy chứ?”
“Anh hai!” Không phải bà Hằng, bé Hoa mới là người đầu tiên lao thẳng tới, nhào vào người anh trai mình mà òa khóc: “Chị dâu của em đâu rồi?”
“Ơ cái con này, mày đang khóc vì lo cho anh hay chị dâu vậy hả?” Trần Hoài Nam dở khóc dở cười, đẩy em gái sang một bên rồi trả lời: “Chị dâu của em đang nghỉ ngơi ở khu căn cứ địa rồi, tối qua cô ấy có hơi quá sức một chút. Nhưng thể lực của cô ấy tốt lắm nên chắc sẽ sớm chạy nhảy như thường thôi.”
“Ồ...” “Nam về rồi hả? Đói chưa con? Mau vào nhà ăn cơm đi, đồ ăn thừa vẫn còn nhiều lắm đó.”
“Thôi, con ăn rồi.” Trần Hoài Nam liếc nhìn một lượt những người hàng xóm trong nhà rồi nhẹ nhàng mỉm cười: “Không sụt cân gì mấy, coi bộ mấy ngày nay mọi người ăn ngủ khá tốt ha?”
“Ngủ được mới lạ đấy!” Bà Hằng dứt khoát phản bác: “Kết giới này đúng là rất v���ng chắc, chúng có làm cách nào cũng không phá được... Và điều đó khiến cho chúng điên tiết hơn bình thường, đêm nào cũng làm ầm ĩ khiến chẳng ai ngủ nổi!”
Trần Hoài Nam gãi gãi đầu: “...” “Ít ra con đỡ hơn đi chết, Hằng à, mày nên biết thỏa mãn đi.” Một bà lão hàng xóm mỉm cười: “Thằng Nam ở bên ngoài cũng không dễ dàng gì đâu... Mang tiếng là đi rèn luyện mà bây giờ trông nó sắp sụt thêm mấy kí rồi kìa.”
“Con phải ăn ké mấy chú bên quân đội mà, thi thoảng thu hoạch được chiến lợi phẩm mới coi như có được bữa no. Ví dụ như sáng nay chẳng hạn...”
“Mày gặp cả quân đội luôn rồi à?”
“Vâng... Các chú ấy rất vất vả, vất vả vượt xa những gì chúng ta tưởng tượng.”
“Tao thấy rồi, thi thoảng có mấy ông bên đó cũng ghé qua đây xin chút tiếp tế mà. Mấy ông ấy có vẻ ghen tị lắm, trong khi chúng ta ở đây ngồi chơi xơi nước thì họ lại phải liều mạng với quái vật để bảo vệ căn cứ và vô số dân thường. Đúng là rất vất vả, và cũng không công bằng.”
Ông Lâm vừa đánh cờ vừa thở dài nói tiếp: “Nhưng biết làm sao được? Vì đó là trách nhiệm và nghĩa vụ của quân nhân mà, dù có ở đâu cũng vậy thôi.”
“Thôi được rồi, thằng Nam vừa mới về, đừng có nói mấy chuyện nặng nề như vậy chứ ông?” Bà Hằng không nhịn được gắt gỏng một tiếng: “Nam mau vào nhà ăn cơm đi con, để mẹ đi hâm đồ lại.”
“...Chắc là không từ chối được rồi.”
Ông Lâm: “Mẹ mày bả thừa biết lương thực nuôi quân đội không hề ngon miệng như cơm ở nhà đâu. Ờ quên, lát nữa có đi thì mang theo vài bao gạo cho mấy chú đi con, ngoài sân còn chất nhiều lắm.”
Trần Hoài Nam mỉm cười khẽ gật đầu.
Cậu thầm biết rõ chỉ mấy bao gạo đó chẳng thấm vào đâu so với vô số cái miệng ăn đang ngày đêm đói khát ở căn cứ địa... Nhưng thôi, được bao nhiêu hay bấy nhiêu vậy.
Không tiếp tục suy nghĩ nhiều, Trần Hoài Nam liền vào trong nhà ăn cơm, và mọi người trong làng cũng sinh hoạt như thường ngày, không quây quần bên chiếc TV với kết nối Internet chậm như rùa bò thì cũng tụ tập ở chỗ khác ngồi đánh cờ hoặc chơi board game.
Một phần lỗi cũng do cậu... Lẽ ra cậu nên lắp đặt truyền hình số hoặc truyền hình vệ tinh thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào Internet, nếu không thì việc giải trí của họ chắc hẳn đã không nhàm chán như vậy.
“Anh hai.” Ngồi đối diện Trần Hoài Nam, bé Hoa lấy ra chiếc điện thoại với phần ốp lưng cực kì dễ thương, lướt lướt một lúc rồi đưa cho cậu xem: “Người này chính là anh có phải không?”
Trần Hoài Nam: “...” Trần Hoài Nam trừng to mắt: “!!?”
Trên màn hình chính là đoạn video ghi lại khung cảnh nơi cậu đã dựng kết giới, kéo đàn đưa tang cho vô số linh hồn vất vưởng bên dưới khu lăng mộ cổ được siêu thoát khỏi trần thế... Và tất nhiên, khỏi cần suy nghĩ, cậu cũng biết rõ thủ phạm thật sự là ai!
Shirogane Ikki! Cái tên đó dù bị cấm ngôn 3 ngày vẫn dám bày trò hố cậu!
“Ơ khoan đã, sao em nhận ra đó là anh?”
“Anh là anh trai của em mà, anh có hóa thành tro em cũng nhận ra chứ đừng nói gì đến dăm ba cái trò biến hình.” Bé Hoa cười tít mắt chống cằm: “Phần bình luận thú vị lắm đó, anh muốn đọc thử không?”
“...Sợ lắm, để khi khác đi.”
“Người ta có biết danh tính thực của anh đâu mà sợ, hì hì, chắc là chị Himiko lúc đó th��y vui lắm nha.”
“...Dạng vậy.”
Đột nhiên, nhà cúp điện.
“Máy phát điện hết nhiên liệu rồi hả? Đứa nào mau ra châm lại đi chứ?”
Ồ, hóa ra là thế. Lẽ ra hệ thống điện đã sớm sập từ lâu rồi mà, hóa ra đó là lý do vì sao nhà vẫn có điện ha.
“...” “Nam!” “Dạ?” “Sao tự nhiên trời tối đen rồi con? Nhật thực hả gì vậy? Tại sao trên đài không ai báo trước gì hết vậy? Ở chỗ con có ai nhắc đến vụ này không?”
Trần Hoài Nam ngây ra: “Nhật thực?” “Nhật... thực...?” “...” “Tiêu rồi!”
Mọi quyền sở hữu đối với bản dịch này đều thuộc về truyen.free.