Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 128. View đẹp, view hùng vĩ

Sau khi kể cho tôi nghe tình hình bệnh tật của mình, Nguyệt Tiên đã hỏi tôi còn yêu cô ấy không… Chậc, đúng là mệt thật. Trần Hoài Nam khẽ thở dài: "Mấy cô gái các cậu cứ thích hỏi những câu khó đỡ, dù trong lòng đã biết rõ mười mươi rồi mà vẫn cố hỏi cho bằng được."

Chỉ một tháng sau đó, căn bệnh quái ác phát tác nên cô ấy đành nhập viện. Ở bệnh viện, tôi chính th���c gặp gỡ gia đình và người thân của cô ấy... Trần Hoài Nam lại tiếp lời: "Có thể nói, tất cả bọn họ đều không quá ủng hộ mối quan hệ này. Thế nhưng, vì cô ấy chẳng còn sống được bao lâu nữa, nên cũng chẳng ai phản đối gì. Tôi cũng nhân cơ hội ấy để ở lại, nắm tay cô ấy cho đến tận khoảnh khắc cuối cùng."

"Tôi đã làm thật... Nắm lấy tay Nguyệt Tiên cho đến khi trái tim cô ấy ngừng đập, cơ thể không còn chút hơi ấm nào. Chính đôi mắt này đã chứng kiến sự ra đi của cô ấy... và cả những giọt nước mắt vừa mãn nguyện vừa tiếc nuối của cô."

"Cô ấy đã mãn nguyện rồi, tôi cũng chẳng còn gì để vấn vương nữa. Cô ấy đã từng khuyên nhủ tôi rất nhiều điều, tôi cũng thấu hiểu những tâm tư của cô ấy trước khi mất, nên sau đó tôi đã cố gắng vực dậy bản thân, để rồi trở thành Trần Hoài Nam của ngày hôm nay."

"Cậu thấy đấy, tôi có thể yếu đuối, nhưng tuyệt đối không bao giờ bỏ cuộc."

Himiko khẽ gật đầu, đôi mắt long lanh như nước mùa thu: "Ừm, tôi biết chứ... Rằng tên ngốc nhà cậu tuy yếu ớt nhưng lại cực kỳ cứng đầu... Tôi hiểu điều này hơn ai hết ở đây mà."

"Xin lỗi, quá khứ của tôi nghe không hay lắm nhỉ? Tôi cứ nghĩ cậu sẽ nói nó giống kịch bản phim truyền hình." Trần Hoài Nam cười tự giễu một tiếng.

"Đúng là giống thật. Nhưng nó cũng rất đẹp. Hoặc ít nhất, có lẽ cả cậu và cô gái ấy đều cảm thấy như vậy." Himiko khẽ cười: "Yên tâm, tôi sẽ không cười nhạo cậu đâu. Làm gì có ai nhẫn tâm đến mức đi cười cợt một câu chuyện đẹp như thế chứ?"

"...Cảm ơn."

Himiko cười tít mắt.

Không dễ gì để cậu ta chịu nói ra những chuyện bí mật như vậy. Điều đó chứng tỏ cậu ta thực sự xem trọng Himiko, đến mức có thể chia sẻ cả những bí mật thầm kín nhất của mình... Những bí mật mà ngay cả gia đình cậu cũng chẳng hề hay biết.

Điều đó thật sự làm Himiko cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

"Rồi, những gì cậu muốn biết tôi đã nói hết cả rồi, giờ cậu có thể thả tôi đi được chưa?" Trần Hoài Nam lại nói: "Thật đấy, mặc dù được cưng chiều thế này không tệ chút nào, nhưng nhỡ bọn họ mà thấy thì tôi không biết phải giải thích thế nào luôn đấy."

"Hmm... Chuyện đó không thành vấn đề. Chỉ cần vài ba nắm đấm là chúng nó quên ngay ấy mà."

"!!?"

Này... Cậu định làm gì với họ nếu bị phát hiện vậy? Đừng bảo là...

"Tóm lại, tôi vẫn chưa muốn thả cậu đâu." Himiko nói: "Phải rồi, lát nữa cậu sẽ đi với Camila đúng không? Có cần tôi đi cùng không? Tôi có cảm giác cô ta không đáng tin cho lắm..."

"Chắc không sao đâu nhỉ? Tôi thấy cô ấy khá thích anh bạn Sáu, lần nào gặp cũng quấn quýt không ngừng... Thế nên tôi nghĩ cô ấy sẽ không hãm hại bạn cùng lớp của cậu Sáu, chính là tôi đâu... Ha ha, tôi chỉ hy vọng là như vậy." Trần Hoài Nam cười ha hả.

Himiko: "..."

Sao chuyện của người khác thì nhạy bén mà chuyện của mình thì lại đần độn thế!?

Bực hết cả mình! Hừ!

"Nói thế thôi chứ tôi vẫn lo lắm." Himiko vừa nói vừa nhéo mặt Trần Hoài Nam một cái thật đau: "Càng nhìn càng thấy, tôi vẫn cứ cảm thấy cô ta không đáng tin chút nào. Trực giác của tôi hiếm khi nào sai lắm... Ngay từ lần đầu gặp mặt, tôi đã luôn cảm thấy cô ta có gì đó sai sai."

"Thì người ta là gián điệp mà, không bí ẩn thì làm sao hành nghề được chứ? Cậu có đang đa nghi quá không đấy?" Trần Hoài Nam không khỏi hỏi lại.

Himiko nheo mắt lại: "Tôi cũng rất hy vọng là mình đa nghi... Nhưng mà tôi vẫn rất tin vào trực giác của mình đấy nhé. Trực giác mà không nhạy thì sau n��y làm sao mà giữ được chồng chứ?"

Trần Hoài Nam lộ vẻ hoài nghi: "Lấy chồng? Cậu á? Ừm... Tôi không tưởng tượng ra được. Nhưng mà nếu cậu thật sự muốn lấy chồng thì tôi mong cậu hãy dừng những hành động như thế này lại... Ngay cả khi chỉ là đùa giỡn."

Himiko: "..."

Cứ như bị chọc giận, Himiko dùng sức véo má Trần Hoài Nam một cái thật mạnh. Đến khi hai bên má cậu ta sưng đỏ hết cả lên, cô mới mở miệng nói: "Chừng nào cậu lấy vợ rồi tính tiếp!"

"Liên quan gì má? Mà kể cả có thế thật thì có khi cậu ế chồng cả đời mất thôi." Trần Hoài Nam vẫn điếc không sợ súng: "Nói đến chuyện này tôi mới nhớ... Góc view này đẹp thật đấy, thật hùng vĩ, thật vĩ đại... Dù bị nhéo mấy cái cũng không tiếc."

Himiko: "..."

Cho ngươi toại nguyện!

"Đau! Đau! Rách hết má rồi! Bé chỉ đùa thôi mà!"

Thế là, nhờ tiếng la thất thanh của Trần Hoài Nam, gần như toàn bộ thành viên trong lớp cá biệt đều bị đánh thức.

...

...

Không lâu sau đó, Camila đã tìm đến. Trần Hoài Nam cũng đã chuẩn bị xong mọi thứ từ trước, nên cả hai người họ rất nhanh chóng có thể lên đường, trong khi những người khác chỉ có thể ở lại vì vẫn chưa nhận được sự cho phép.

Hiện tại trời đã sẫm tối, thế nên cả hai người họ chỉ kịp ăn vội một bữa rồi lập tức khăn gói ra đi. Thực tế, chuyến đi lần này có lẽ sẽ không kéo dài quá lâu, chỉ khoảng một ngày là có thể trở về... Ấy là nếu không có chuyện gì "ngoài ý muốn" xảy ra.

Đừng quên rằng chiến tranh đang xảy ra khắp nơi, mọi thứ đều rơi vào hỗn loạn tột cùng. Trước tiên, tạm không nói đến những cánh quân tuần tra khó nhằn, ngay cả chính họ còn không biết liệu mấy tòa thành xung quanh đây có còn cửa tiệm nào mở cửa hay không... Hoặc là các cửa tiệm đã sớm bỏ nhà đi lánh nạn hết rồi.

Chỉ có thể thầm cầu nguyện thôi, nếu không thì chỉ có nước trắng tay quay trở về với những bữa ăn nhạt toẹt mà thôi.

"Chà, không ngờ bệ hạ lại dễ dàng đồng ý cho tôi dẫn cậu đi như thế đấy. Với tầm quan trọng của các cậu, tôi cứ tưởng chuyến này chỉ mình tôi đi thôi chứ." Camila vừa đánh xe vừa cười ha hả.

Sau đó, cô lại buông lời cảm thán: "Khó khăn lắm mới được bệ hạ ban cho kỳ nghỉ, tôi đã nghĩ có lẽ mình nên thử tận hưởng một chút... Ai dè vẫn phải vác mặt vào bên trong thành trì của nhân loại. Đúng là vận mệnh kỳ diệu thật đấy!"

Trần Hoài Nam ngồi trong xe nghe vậy cũng chỉ biết cười phụ họa theo.

Một lúc sau, cậu ta mới lên tiếng thắc mắc: "Có điều này tôi đã nghi hoặc từ lâu rồi... Ừm, rốt cuộc cô là nhân loại hay cũng giống như bọn họ thế? Tôi không hiểu rõ lắm, bởi vì ngoại hình cô gần như... không khác chúng tôi là bao."

"Hừm... Để giải thích kỹ càng thì cũng khó lắm. Theo cách miêu tả của nhân loại các cậu, chủng tộc của tôi hẳn là Vampire, hay còn gọi là Hấp Huyết Quỷ hoặc Ma Cà Rồng." Camila giải thích: "Cũng vì vậy mà ngoại hình tôi khá giống nhân loại, trong khi tôi lại không hoàn toàn là nhân loại."

"Không hoàn toàn?"

"Ừm, thực tế, tôi cũng có một chút dòng máu nhân loại đang cuộn chảy trong huyết quản đấy. Cậu hiểu điều này có ý nghĩa gì chứ, đúng không?" Camila cười đắc ý nói tiếp: "Không phải Vampire nào cũng dễ nói chuyện như tôi đâu, hãy xem đó là vinh dự đi, nhân loại!"

Trần Hoài Nam: "..."

"À, còn một chuyện này nữa. Mỗi khi tôi đắm chìm vào thế giới tưởng tượng, cơ thể tôi sẽ rất dễ bị mất kiểm soát... Vậy nên khi đó, cậu hoàn toàn có thể đánh tôi để tự vệ, tôi sẽ không để tâm đâu." Camila chân thành nói: "Mặc dù chuyện này đã không còn thường xuyên xảy ra nữa, nhưng tôi vẫn nên nhắc trước cho cậu, kẻo bị tôi cắn chết thì nguy lắm đấy."

"!!?"

Gì cơ? Cậu vừa nghe thấy cái gì đó rất đáng sợ à?

Mất kiểm soát?

Cắn chết?

Moá!

"Đừng đùa nữa... Tôi đánh thế nào lại cô được, cô nương?" Trần Hoài Nam toát mồ hôi lạnh: "Biết thế thì đã rủ Himiko đi theo rồi... Giờ thì sao? Sinh mạng lúc nào cũng bị đe dọa thế này."

"Cô gái đó ư? Không tệ, nhưng chưa chắc đã đánh lại tôi đâu, ha hả." Camila tiếp tục cười một cách "hồn nhiên": "Mà có muốn rủ đi cùng cũng chẳng dễ, chắc gì bệ hạ đã đồng ý chứ."

Trần Hoài Nam: "..."

Thật không thể hiểu nổi mấy người này đang nghĩ cái quái gì nữa!

Giờ thì tiêu rồi, nhỡ bà cô này mà lên cơn thì cậu coi như toi mạng!

Ngồi yên lặng trong xe, Trần Hoài Nam hoang mang cực độ.

Mãi đến khi trời tối mịt, Camila quyết định dừng xe để Trần Hoài Nam có thể nghỉ ngơi. Cá nhân cô thì không cần ngủ nghỉ nhiều, bởi vì cô đã được huấn luyện rất nhiều, thế nên thể lực hoàn toàn không kém đến vậy.

Ngược lại, Trần Hoài Nam... Thể chất của cậu ta thuộc hàng cực kỳ kém cỏi, lại thêm việc đến nửa đêm nhiệt độ sẽ trở nên vô cùng lạnh lẽo, vì vậy, việc Camila lựa chọn tạm thời dừng chân chính là một quyết định sáng suốt.

Nếu không, cậu ta sẽ chết cóng trước khi kịp làm gì mất.

Viên Băng Hỏa Lưỡng Nghi Thạch mà gã Hoàng Đế kia ban cho đã được đức vua Lucius giúp tịnh hóa rồi, vì vậy mà giờ đây Trần Hoài Nam đã có thể sử dụng nó bất cứ khi nào mình muốn. Tuy nhiên, viên đá đó tuy quý giá nhưng cũng có đôi chút bất tiện, bởi vì nó không thể giữ ấm cho cậu ta mãi được... Hay đúng hơn là nó cần có thời gian để hồi phục năng lượng.

Tuy nhiên, so với những công dụng tuyệt vời mà nó mang lại thì chút bất tiện đó thật sự chẳng đáng nhắc đến.

Hiện giờ, nó đang được sạc lại rồi, và đây cũng chính là khoảng thời gian Trần Hoài Nam muốn tận dụng để đánh một giấc ngắn cho tỉnh táo, sau đó mới tiếp tục cùng Camila lên đường.

Cậu phải làm xong việc càng sớm càng tốt, trước khi động mạch trên cổ bị thứ gì đó đục khoét!

Phiên bản biên tập này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, trân trọng cảm ơn sự ủng hộ của quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free