(Đã dịch) Thần Sư - Chương 127. Ôn lại quá khứ
Những ngày sau đó...
Lucius đã đích thân ra trận.
Ngay khi nghe tin Distonia bị các quốc gia xung quanh đồng loạt tấn công, Lucius liền biết rằng thời cơ mình mong đợi cuối cùng cũng đã đến. Quân đội hắn cử đóng quân ở biên giới bấy lâu cuối cùng cũng đến ngày phải động binh.
Một trận chiến thực sự đã sắp sửa diễn ra, hứa hẹn sẽ làm thay đổi bản đồ địa lý của cả vùng lục địa phía bắc tuy rộng lớn nhưng lại vô cùng khắc nghiệt này!
Sau khi Lucius dẫn quân rời đi, cuộc sống thoải mái của nhóm Trần Hoài Nam cũng phần nào bị ảnh hưởng bởi những tên đại thần vốn căm ghét nhân loại sâu sắc. Tuy vậy, nhờ sự ủng hộ của người dân địa phương, nhìn chung họ cũng không bị chèn ép nhiều.
Hôm nay vẫn như thường lệ, vừa bước ra khỏi cửa, họ đã ngửi thấy mùi tanh tưởi của xác thịt dị thú do các thợ săn vừa mang về.
Ngoài ra, bàn ghế, bếp lửa, vật dụng các thứ đều đã được người dân chuẩn bị sẵn sàng. Chỉ cần đợi món ăn được chế biến xong là cả làng lại tưng bừng mở tiệc để quên đi cái lạnh.
Thở dài, Trần Hoài Nam và nhóm bạn lại bắt tay vào công việc ngay khi vừa mới mở mắt chưa được bao lâu.
"Chết rồi!"
Và rồi cũng đến lúc họ nhận ra lượng gia vị khổng lồ mà bọn họ vất vả tích trữ nay đã vơi đi hơn phân nửa, do sức ăn kinh khủng của hàng chục người trong suốt nhiều ngày qua.
Đây là chuyện sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra nên họ cũng không bất ngờ lắm, trái lại còn cảm thấy vô cùng lo lắng.
Liệu họ sẽ ăn uống như thế nào khi không còn điều kiện để chế biến món ngon nữa? Chẳng lẽ lại phải ăn thịt nướng sống qua ngày sao? Chết tiệt, ăn uống như thế thì nhạt nhẽo vô cùng! Chắc sẽ mắc chứng biếng ăn mất!
Dường như cảm nhận được tâm tình của các vị đầu bếp, những cụ già trong làng thú tộc liền lân la đến hỏi: "Sao thế? Hôm nay không nấu được sao? Lão đây mong đợi lắm rồi mà..."
"Không phải vậy, chúng tôi vẫn có thể nấu bất cứ lúc nào... Chỉ là gia vị nêm nếm sắp cạn rồi, nếu hết thật thì mọi người sẽ không còn được ăn ngon nữa," Trần Hoài Nam gãi gãi đầu, "Tức là chỉ có thể ăn đồ nướng sống qua ngày thôi... Như thế thì tệ lắm ạ."
"Đối với cô cậu thì là vậy thôi, chứ đối với chúng tôi thì được ăn thịt nướng đã là sang lắm rồi đấy."
Cụ già mỉm cười hiền hậu, khiến nhóm bạn cảm thấy có chút xót xa, kể cả khi hai bên đều không phải là đồng loại.
Có lẽ bọn họ đã thực sự quen với lối sống khắc nghiệt ở đây, quen với việc sống chung với những dị tộc mang hình dạng hoàn toàn khác so với mình... Một điều mà chính bản thân họ trước kia cũng chẳng thể tưởng tượng được.
Trần Hoài Nam lại thở dài, ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: "Thật ra vẫn có cách để giải quyết cho mọi người thôi. Đơn giản chỉ cần cử một người có kinh nghiệm đi trà trộn vào một vương quốc nào đó rồi mua về số lượng lớn cho chúng ta sử dụng."
"Lẽ ra tôi có thể đi đấy, nhưng mà khá chắc là các vị sẽ chẳng tin tưởng tôi đâu."
Cụ già ho khan: "Khụ khụ, lão thì không có vấn đề gì... Nhưng đúng, sự thật là rất nhiều người trong bộ tộc vẫn chưa tin tưởng nhân loại. Đó đúng là điều mà lão không thể chối cãi được."
Giữa lúc mọi người đang khó xử thì một bóng người uyển chuyển xuất hiện chậm rãi bên cạnh Trần Hoài Nam, tươi cười rạng rỡ nói: "Đang gặp vấn đề gì sao chàng trai trẻ? Còn trẻ mà đã suy nghĩ nhiều quá coi chừng bạc đầu đấy."
Trần Hoài Nam: "..."
"Camila, đừng giỡn nữa."
"Lục đâu rồi? Sao tôi không thấy?"
"..." Trần Hoài Nam xoa trán, tỏ vẻ cực kỳ đau đầu: "Lục luôn coi cô như tai họa, cứ thấy mặt là trốn biệt tăm. Mới vừa nãy cậu ấy còn ở đây, giờ chả biết đã biến đi đâu rồi."
Camila bĩu môi.
Sau đó, cô ấy lại nói: "Về vấn đề mà cậu đang đau đầu... Tôi có thể giúp cậu đấy. Mấy chuyện đột nhập lén lút thế này tôi rất thạo, tôi có thể đi theo giám sát cậu mua sắm."
"Ồ? Nghe có vẻ hợp lý... Nếu như có cô đi theo giám sát thì mọi người sẽ có thể tin tưởng và cho phép tôi rời đi rồi," Trần Hoài Nam vuốt cằm, "Rất khả thi đấy, nhưng những đại thần đó sẽ đồng ý chứ? Họ không dễ thuyết phục đâu."
"Chuyện ấy đơn giản thôi, để tôi đánh họ một trận là được," Camila khẽ nhún vai: "Lũ cứng nhắc đó làm sao hiểu được vẻ đẹp quyến rũ của mỹ thực cơ chứ?"
Lời này vừa ra, hàng chục người đang có mặt tại hiện trường đồng loạt gật đầu đồng tình.
Cái này gọi là "vì cái bụng mà bán cả đồng bạn" sao? Quả nhiên họ đều là dị tộc, không thể dùng cách nghĩ của con người để phán đoán suy nghĩ của họ được.
"Trước tiên thì cậu cứ nấu hết phần còn lại thiết đãi mọi người. Khi đã no nê, chúng ta sẽ lên đường rời đi, ít nhất là trước khi trời tối."
"Được, nghe cô sắp xếp đấy."
...
...
Đến lúc kết thúc buổi tiệc tùng thì trời đã ngả chiều, ánh nắng chiếu xuống trông khá gay gắt, nhưng vẫn không thể khiến nơi này vượt quá mức nhiệt độ âm.
Ăn uống no nê xong, những người dân thường lẫn nhóm bạn đều ai về nhà nấy. Riêng Trần Hoài Nam thì đang phải chuẩn bị cho chuyến đi mua sắm sắp tới nên khá bận rộn với công chuyện, trong khi những người khác đã sớm lăn ra ngủ trưa ngon lành.
Thấy Trần Hoài Nam loay hoay mãi vẫn không hết chuyện, Himiko liền tiến tới hỏi thăm vài câu: "Ổn đấy chứ? Vừa nãy dọn dẹp xong đã rất mệt rồi, cậu không định nghỉ ngơi một chút hay sao?"
"Cũng không mệt đến thế."
Trần Hoài Nam tùy tiện trả lời một câu, còn Himiko thì lại cau mày, để lộ rõ vẻ lo lắng trên mặt.
"Nghe lời tôi, nghỉ ngơi một chút đi."
"Để tôi xong nốt cái này đã."
Một lúc sau đó, Trần Hoài Nam cuối cùng cũng xong việc dọn dẹp kho chứa. Thấy cậu ta lại có ý định đi làm chuyện khác, Himiko liền lên tiếng ngăn cản: "Cậu lại định làm gì đấy? Mau lại đây ngồi với tôi, nhanh lên, trước khi tôi phải ép buộc cậu!"
"... Vẫn còn ở đây hả?" Trần Hoài Nam khẽ thở dài: "Tôi đã nói là không mệt đến thế rồi mà... Làm gì cứ xoắn xuýt cả lên, tôi biết rút kinh nghiệm rồi nên cậu đừng lo quá."
"..."
Thấy Himiko vẫn lườm bằng ánh mắt hình dao nhọn, cuối cùng thì Trần Hoài Nam cũng đành nhượng bộ: "Thôi được rồi."
Tiến đến ngồi xuống bên cạnh Himiko, Trần Hoài Nam không biết nói gì khác nên chỉ có thể giữ im lặng. Cho đến khi cô nàng đột nhiên vươn tay tới kéo cậu ngã xuống đùi, cậu ta lúc này mới chịu mở miệng: "Đây mới chính là mục đích của cậu à?"
Himiko không đáp lại, chỉ nở một nụ cười đẹp kinh tâm động phách rồi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của cậu.
Cái cách cư xử hệt như một người mẹ này của cô ấy làm cậu cảm thấy khó đỡ quá.
"Cái này có thể xem như phần thưởng dành cho tôi nhỉ? Cảm ơn," Trần Hoài Nam lại trút một hơi thở thật dài: "Nhưng lỡ đám nhóc kia mà nhìn thấy thì mệt lắm, nên thôi đi nhé."
Nói xong, Trần Hoài Nam thử ngồi dậy nhưng lại bị Himiko giữ chặt đến mức gần như không thể nhúc nhích được.
"..."
"Hỏi này, sao nhiều lúc cậu lại trở nên dịu dàng với tôi đến vậy? Thật lòng mà nói, chuyện này có hơi nguy hiểm với tôi," Trần Hoài Nam bất đắc dĩ cười khan: "Kiểu như... lỡ tôi có hiểu lầm gì đó về cậu thì sao?"
"Thì làm sao?" Himiko hỏi ngược lại.
Trần Hoài Nam: "..."
Đệt, chỉ nói chơi thôi mà... Sao tự nhiên nghiêm túc dữ vậy má?
"Nam, tôi cũng có một câu hỏi này... Cậu có thể trả lời hoặc không, tôi không ép," Himiko hít sâu một hơi, sau đó quyết định tung một đòn tấn công trực diện: "Cậu đã từng thích cô gái nào đó hay chưa?"
"!!?"
Trần Hoài Nam tỏ ra hết sức sửng sốt trước câu hỏi bất chợt của Himiko. Tuy nhiên, khi nhìn thấy cô nàng vẫn đang khá là bình thản, cậu ta mới biết là mình hình như có hơi hiểu nhầm gì đó thật.
Cô ấy chỉ hỏi chơi thôi nhỉ?
Nghĩ vậy, Trần Hoài Nam cũng thành thật trả lời: "Tôi đâu phải tiên phật gì đâu nên dĩ nhiên là có chứ... Hay đúng hơn là tôi đã từng như vậy."
"Kể nghe xem nào?"
"Này..." Trần Hoài Nam định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn là trút một tiếng thở dài đầy buông xuôi: "Thôi vậy, giờ thì nó cũng không đáng để che giấu nữa... Chỉ là mong cậu đừng có tự ý truyền ra ngoài, lỡ người khác nghe được thì xấu hổ chết."
Himiko khẽ gật đầu. Tuy ngoài mặt vẫn khá là bình tĩnh thế nhưng trong lòng thì lại đang không ngừng nở hoa.
Cô ấy đã luôn muốn nghe chuyện này từ rất lâu rồi! Câu trả lời từ cậu ta đã khẳng định rằng những suy đoán trước đó của cô ấy đều đúng!
Trong thời gian vừa qua, cô ấy đã thử điều tra chuyện này vài lần nhưng đều không có kết quả nào. Và rồi cô ấy nhận ra rằng không nguồn tin nào chính xác hơn từ chính người trong cuộc!
Vì vậy, cô ấy đã luôn tìm cơ hội để hỏi... Tuy nhiên hai chữ "dũng khí" đã luôn là một thử thách đối với cô ấy...
Rồi đến ngày hôm nay, bằng cách nào đó... Cuối cùng thì cô ấy cũng nói được những lời đó ra khỏi miệng!
"Thành công rồi!"
Đó là những gì cô ấy đã nghĩ.
Một nỗ lực đã nhận được sự đền đáp hoàn toàn xứng đáng.
"Chắc là khoảng hai đến ba năm trước, khi tôi vừa mới chân ướt chân ráo đặt chân lên thành phố... Tôi đã từng tha thiết yêu một người con gái bằng tất cả những gì gọi là tình yêu đầu đời."
Vừa kể, trên mặt Trần Hoài Nam vừa hiện lên vẻ hoài niệm: "Do lượng tiền kiếm được từ việc làm tóc không mấy dư dả nên tôi đã phải chuyển sang làm việc bán thời gian trong một quán ăn nhẹ. Lương ở đó nhiều hơn ở tiệm làm tóc một chút, bù lại thì khối lượng công việc cũng nặng hơn một chút, nhưng chẳng sao cả."
"Rồi đến một ngày, tôi đã gặp phải cô ấy."
"Cô ấy họ Từ, tên Nguyệt Tiên... Là tên đẹp nhất mà tôi từng nghe, cũng là người đẹp nhất tôi từng thấy. Đặc biệt là mái tóc bạc trắng và cả đôi mắt tròn xoe lấp lánh ấy... Dù bao nhiêu năm trôi qua đi chăng nữa, tôi vẫn cảm thấy cực kỳ ấn tượng với chúng."
Trần Hoài Nam tiếp tục kể lại mọi chuyện với giọng điệu hào hứng: "Khác với một kẻ hướng nội nhút nhát như tôi thời điểm đó, cô ấy ngược lại là một người vô cùng cởi mở và lạc quan. Cô ấy thường xuyên đến quán vào thời điểm tôi có ca làm nên nhiều lúc chúng tôi trò chuyện đôi ba câu, rồi từ đó dần dần trở nên thân thiết do cả hai chúng tôi có khá nhiều điểm chung."
"Tin được không? Người đã chủ động mở lời tỏ tình chính là tôi đấy. Mặc dù lúc đó cô ấy tỏ ra khá gượng gạo nhưng kết quả tôi vẫn thành công chinh phục cô ấy... Kể cả khi mọi thứ tôi làm đều rất vụng về," Trần Hoài Nam bật cười ha ha, tựa như đang giễu cợt chính bản thân.
Còn Himiko thì vẫn giữ im lặng. Cô ấy đang cảm thấy ghen tị đến chết đi được... Dẫu vậy, cô ấy vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra vừa rồi chỉ là khoảng lặng trước giông bão.
"Chúng tôi đã sống vui vẻ với nhau được vài tháng sau đó, cùng nhau làm những điều mà các cặp tình nhân thường làm. Cô ấy dẫn tôi đi rất nhiều nơi, giúp tôi trải nghiệm rất nhiều thứ mới lạ mà tôi chưa từng dám nghĩ tới... Cho đến khi tôi dần nhận ra rằng cô ấy đang cố gắng tận hưởng cuộc sống này như thể bản thân đã không còn ngày mai."
"Tôi đã hy vọng rằng đó chỉ là ảo giác. Nhưng không, đó là sự thật, cũng là lời thú nhận của cô ấy trong một buổi hai đứa đi chơi trên bãi biển."
"Hoàng hôn hôm đó rất đẹp. Tuy nhiên với tôi mà nói, buổi hoàng hôn hôm đó cũng là ngày tôi buồn nhất."
"Nguyệt Tiên... Cô ấy tiết lộ mình bị mắc bệnh nặng, chỉ có thể sống thêm vài tháng trước khi bệnh phát tác. Và tôi... cô ấy... Sở dĩ cô ấy đồng ý hẹn hò với tôi là vì cô ấy cũng muốn được trải nghiệm cảm giác yêu ai đó trước khi chết..."
Đến đây, ngay cả một kẻ điềm tĩnh và cứng cỏi như Trần Hoài Nam cũng bắt đầu rơi lệ trong vô thức. Còn Himiko thì vẫn ngồi yên lặng ở đó, không nói gì, chỉ nhẹ nhàng lau nước mắt cho chàng trai khốn khổ.
Thì ra là vậy.
Cậu ấy đã không thể yêu ai khác, chỉ có thể tự lừa dối bản thân... Nguyên nhân đơn giản chỉ vì cái bóng mà người đó để lại quá lớn.
Lớn đến mức khiến cậu ấy vô thức phớt lờ bất cứ cô gái nào khác tiếp cận mình...
Himiko giờ đã hiểu rồi.
Mọi nội dung trong bản dịch này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.