Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 114. Tự ám thị

Sau mấy ngày liên tục ngồi xe ngựa, rốt cục nhóm bạn cũng đã đến được khu vực an toàn... Ít nhất là ở thời điểm này.

Trần Hoài Nam vẫn chưa thể tự đi lại được, nên chỉ có vài người bạn của cậu đến gặp Lithia để bàn bạc. Tuy nhiên, không lâu sau đó Himiko đã quay trở lại, bởi vì cô ấy vốn không thích nghe mấy chuyện chính trị.

Thay vào đó, cô lại tỏ ý muốn dành thời gian chăm sóc cho cậu hơn... Mặc dù cô ấy thật ra cũng chẳng giỏi giang gì việc này.

Sau mấy ngày liên tục tĩnh dưỡng, đầu óc Trần Hoài Nam cũng đã tỉnh táo trở lại không ít. Cậu bắt đầu nhớ lại những khoảnh khắc quan trọng trước khi hoàn toàn mất đi ý thức trong trận chiến đó... Thế nhưng, cuối cùng cậu vẫn không nhớ rõ người đã ra tay cứu mình là ai, cũng như người đó đã cứu cậu như thế nào.

Cậu chắc chắn rằng người đó không phải thầy Phong... Mà là một người khác, nhỏ nhắn và uyển chuyển hơn ông thầy giáo cộc tính đó rất nhiều.

Tuy đã nhớ lại vài chuyện nhưng Trần Hoài Nam vẫn không kể cho Himiko, sợ cô lại suy nghĩ vẩn vơ. Riêng mấy chuyện liên quan đến tính mạng cậu, Himiko vẫn luôn tỏ ra cực kỳ nhạy cảm.

Trong lúc cậu còn đang mải suy nghĩ thì Himiko đã bước vào lều với một bát cháo yến mạch nóng hổi trên tay... Và tất nhiên, người nấu ra nó chắc chắn không phải là cô ấy.

"Đến giờ ăn rồi đó, ngồi dậy đi."

Vừa nhắc nhở, Himiko vừa tiện tay đỡ Trần Hoài Nam ngồi dậy với vẻ mặt tươi cười hiếm khi được nhìn thấy.

"Thôi được rồi, tôi đã không còn yếu ớt đến thế đâu."

"Là bệnh nhân thì nên nghe lời một chút, hoặc là tôi cho cậu nằm thêm một thời gian nữa." Himiko cười tít mắt: "Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ trước mặt tôi làm gì... Ít nhất là ở thời điểm này, cậu có thể yên tâm dựa dẫm vào tôi."

"Vậy tôi muốn đi vệ sinh."

"Ể...?"

"Đùa thôi." Trần Hoài Nam khẽ thở dài: "Có phải cái gì tôi cũng dựa dẫm vào cậu được đâu. Có vài chuyện tôi vẫn phải tự mình xử lý... Hoặc chí ít là không nên làm phiền cậu."

Himiko: "A ha ha..."

Quên mất, Trần Hoài Nam là người chứ không phải thứ gì đó như Lily... Cậu vẫn phải sinh hoạt như một con người bình thường, không thể chuyển hóa tất cả thành năng lượng sống như Lily được.

Vả lại cô cũng không có đủ thiện cảm từ Trần Hoài Nam đến mức cậu đồng ý để cô giúp đỡ giải quyết mấy chuyện khó nói như vậy.

Mà kể cả cậu có đồng ý đi chăng nữa... Himiko chắc cũng không có đủ dũng khí để làm nổi!

Khẽ lắc đầu cố gạt bỏ mấy suy nghĩ ngớ ngẩn vẩn vơ, Himiko liền chuyên tâm bón cháo cho Trần Hoài Nam. Ban đầu thì cậu khá kháng cự chuyện này, tuy nhiên chỉ cần một cái liếc mắt "nhẹ nhàng" từ cô là cậu liền ngoan ngoãn làm theo.

Nhẹ thì không thích, cứ thích nặng thôi~

Không lâu sau, bát cháo nóng hổi đã được hai người xử gọn. Tiếp đó Himiko lại tự tay rót nước, lấy thuốc đưa t��n miệng Trần Hoài Nam, làm cậu cứ có cảm giác như mình đang bị nuôi phế.

Thôi, hiếm khi được ai đó tận tình chăm sóc đến như vậy... Có lẽ cậu nên thử tận hưởng cái cảm giác này một chút... Nhỉ?

Ực~

"Uống thuốc xong thì nghỉ ngơi đi, tôi ra ngoài rửa chén đây. Nếu cần thêm gì nữa thì cứ việc gọi cho tôi, đừng ngại."

"Cảm ơn."

"Không có gì, cậu cũng chăm sóc cho tôi nhiều rồi, cứ coi như có qua có lại thôi."

"..."

Cạch~

Chỉ đợi đến khi tiếng bước chân Himiko đã khuất hẳn, Trần Hoài Nam mới rút điện thoại ra định hỏi thầy Phong xem có chuyện gì đã xảy ra... Nhưng quả nhiên là không có sóng, càng không có mạng di động để liên lạc.

Lãnh Nguyên này đúng là địa ngục của khoa học kỹ thuật mà!

"Sắp hết pin rồi... Chắc ở đây cũng chẳng có điện mà sạc nữa..." Trần Hoài Nam ai oán thở dài: "Mà đợi cho đến khi mình được đặt chân vào tòa thành nào đó thì chắc cũng phải mất thêm dăm bữa nửa tháng... Ôi, chán chết mất."

Cảm giác cứ như bị cưỡng ép ném vào trại cai nghiện Internet vậy!

"Chắc mình nên nhờ Himiko tìm giúp vài quyển sách đọc cho đỡ chán... Chứ cứ để thế này chắc mình trầm cảm mất." Trần Hoài Nam ngắm nhìn khoảng không gian chật hẹp trong lều rồi lại thở dài: "Lạnh thật... Hẳn là mọi người ngoài kia cũng chẳng khá hơn mình là bao."

"Đòi hỏi vài quyển sách thôi chắc cũng đủ rồi nhỉ...? Không có gì vượt quá giới hạn đâu ha? Hi vọng là vậy..."

Mệt quá...

Zzzzzzz...

...

...

"Vậy, tập hợp cả bọn ở đây làm gì?"

Ngồi vắt chân trước mặt những người còn lại trong lớp cá biệt, Himiko lạnh giọng nói: "Không có gì quan trọng thì đừng kéo tôi vào nữa, tôi rất ghét mấy chuyện liên quan đến chính trị đấy."

"Không muốn nghe cũng phải nghe, và thằng ngốc kia cũng phải nghe chuyện này nữa. Đành nhờ cậu tường thuật lại." Edgar nghiêm túc đáp lại: "Nghe này, rất có thể lũ quái vật kia sẽ không phải là kẻ thù duy nhất của chúng ta đâu... Có vẻ như Distonia đang bị quốc gia láng giềng nào đó âm thầm ám hại đấy."

"Rồi chuyện đó liên quan gì đến chúng ta? Chẳng phải Lithia gì đó đã hứa sau chuyện lần này sẽ không làm phiền chúng ta nữa hay sao? Muốn nuốt lời rồi?"

"Không phải vậy..." Edgar khẽ lắc đầu: "Trong trường hợp Distonia xảy ra chiến tranh, dù là người ngoài cuộc thì chúng ta vẫn sẽ bị cuốn vào thôi... Nhất là khi lão thầy giáo kia không hề nói rõ mục đích của khóa huấn luyện lần này là gì."

"Hửm... Tôi hiểu đại khái tình hình rồi." Himiko khẽ gật đầu: "Lithia đã điều tra được điều gì đó nên mới đưa ra kết luận này có đúng không?"

"Ừ, cũng nhờ vào nguồn thông tin từ nhóm của cậu đấy, Himiko." Edgar khẽ gật đầu xác nhận: "Trong số những tù binh mà bên cậu đã bắt giữ may mắn có vài tên gián điệp được cài cắm từ trước... Và đó cũng là lời giải thích cho lý do vì sao bọn chúng có thể đột nhập vào lãnh địa Distonia một cách dễ dàng đến như vậy."

"Đồng thời, thông qua một vài biện pháp tra hỏi, Lithia đã ngầm xác nhận rằng Distonia hiện tại đang phải đối mặt với ít nhất hai kẻ thù... Tuy nhiên những tên gián điệp đó cũng đã bị thủ tiêu trước khi kịp tiết lộ thêm thông tin rồi."

"Hừm... Chiến tranh à..." Himiko khẽ thở dài: "Ông thầy đó nghĩ gì mà lại ném chúng ta vào cái tình thế chính trị rối rắm này vậy chứ? Đầu óc ngây thơ của chúng ta thì làm sao có thể sánh được với những con cáo già chính trị gia kia?"

"Ai mà biết được?"

Edgar khẽ nhún vai bất đắc dĩ, bởi vì cậu cũng chẳng biết lão ta đang nghĩ gì.

"Vậy thì từ bây giờ các cậu tính làm gì?"

Đứng trước câu hỏi của Himiko, cả nhóm chỉ nhìn nhau một lát rồi đồng loạt gật đầu, như thể họ đều đã thống nhất ý kiến từ trước đó rồi.

"Cố gắng giữ vai trò trung lập, tuyệt đối không được nghiêng về bất kỳ phe nào." Edgar thay mặt mọi người nói: "Cậu nói không hề sai, đầu óc của chúng ta quá đơn giản để có thể đối phó với những tay chính trị gia gian xảo... Vì vậy, trung lập đúng là lựa chọn tốt nhất dành cho chúng ta rồi."

"Hoặc ít nhất thì đó là những gì chúng ta sẽ làm cho đến khi nhận thức được mục đích thật sự của khóa huấn luyện này." Ikki nói bổ sung.

"Đã hiểu, vậy tôi đi trước đây. Đợi khi nào cậu ấy tỉnh lại tôi sẽ tường thuật lại cho cậu ấy sau." Himiko khẽ gật đầu rồi đứng dậy, định rời đi làm chuyện khác.

"À, chờ đã lớp trưởng. Có vài điều mà bọn này muốn nói riêng với cậu... Không phải chuyện chính trị đâu."

"?"

Himiko ngoái đầu lại nhìn với ánh mắt lạnh ngắt, trông khó gần y hệt như ngày đầu cả bọn gặp nhau.

"Chẳng là... Himiko." Lưu Hiên gãi gãi má, lộ vẻ ấp úng nói năng không lưu loát: "Cậu... Thích bạn Nam có đúng không?"

"..."

Himiko trầm mặc, do dự một lát rồi cũng gật đầu xác nhận: "Chuyện đó lộ liễu đến vậy à?"

"Không hẳn, do bọn này có linh cảm thôi." Edgar khẽ cười: "Cậu luôn thể hiện sự quan tâm khác thường dành cho riêng cậu ấy... Hừm, để tôi chỉ ra ba yếu tố cơ bản cho suy đoán này nhé."

"Thứ nhất, cậu là con gái mà lại sẵn lòng sống chung một mái nhà với bạn Nam mà không sợ bị bất kỳ ai xung quanh dị nghị."

"Thứ hai, hôm đó cậu đã ra tay rất nặng với tôi, Lục và Dạ Trầm Uyên chỉ vì bọn này đã không bảo vệ cậu ấy một cách chu toàn... Bọn này thấu hiểu điều đó nên mới không phản kháng, nhưng đồng thời nó cũng đã bán đứng cậu rồi, Himiko."

"Thứ ba, cũng là điều khó thấy nhất... Đó là mọi cử chỉ, hành động của cậu đều hướng về cậu ấy. Từ ánh mắt, lời nói đến thái độ dịu dàng... Tất cả đều chỉ dành riêng cho cậu ấy mà thôi, còn bọn này thì cậu chẳng thèm quan tâm một picomet nào cả." Edgar dõng dạc giải thích.

"Thì đấy, nó là vậy đấy. Cái cách cậu thể hiện sự yêu và ghét khá rõ ràng nên bọn này cũng không khó để nhận ra." Lưu Hiên khẽ gật đầu đồng ý.

"Ha..."

Himiko khẽ thở dài, sắc mặt trông còn khó coi hơn cả lúc nãy.

"Đến mấy người còn nhận ra rồi... Tại sao chỉ riêng cậu ta lại không nhận ra cơ chứ?"

Đến rồi!

Quả nhiên, bóng hồng duy nhất còn tồn tại trong lớp đã thẳng thắn thừa nhận tình cảm của mình rồi!

"Tôi sẽ không hỏi lý do tại sao cậu lại thích cậu ta... Nhưng mà." Edgar xoa xoa trán: "Thật sự cậu ấy không nhận ra sao? Nghiêm túc chứ?"

"..."

"Ok, im lặng cũng là ngầm xác nhận, tôi hiểu rồi."

Sau đó, Edgar trầm mặc hẳn đi, cả buổi vẫn không thèm nói gì cả. Và cũng nhờ vậy nên những người khác mới có cơ hội chen miệng vào hỏi han. Tuy nhiên Himiko thì lười trả lời cặn kẽ, chỉ đáp lại vài câu cho qua chuyện mà thôi.

Kết quả là sau cả buổi bàn luận, cả nhóm bạn đều phải bó tay với cái đầu óc ngờ nghệch ngốc nghếch của Trần Hoài Nam.

Đột nhiên, Edgar khẽ lên tiếng: "À không, cá nhân tôi thì không nghĩ vậy... Có khả năng là cậu ta đã nhận ra rồi nhưng lại tự thôi miên chính mình để suy nghĩ theo một chiều hướng khác đấy?"

"Là thế nào?"

Himiko có vẻ hấp tấp hỏi lại. Dường như cô ấy rất có hứng thú với những gì mà Edgar vừa mới thốt ra.

"Hoài Nam không phải kẻ ngu đần, nên theo lý mà nói thì cậu ta phải nhận ra rồi, bởi vì tình cảm của cậu đã được thể hiện rất rõ ràng... Thế nhưng hết lần này đến lần khác, mọi sự cố gắng của cậu đều thất bại một cách thần kỳ... Điều này thật sự vô cùng khó để lý giải."

"Vì vậy... Rất có khả năng là cậu ta đã cố gắng hợp lý hóa hiện thực theo một chiều hướng mà bản thân cậu ta muốn tin vào, kiểu như... Himiko cậu chẳng qua chỉ đang chọc ghẹo cậu ấy thôi chẳng hạn?"

Edgar nói ra suy nghĩ của mình rồi khẽ nhún vai: "Tất nhiên, suy đoán vẫn chỉ là suy đoán thôi, nhưng tôi cảm thấy như vậy là hợp lý nhất rồi đấy. Làm gì có chuyện một người như cậu ta có thể ngu ngốc đến vậy được?"

Cả đám đứng dậy vỗ tay, trong khi Himiko thì ngồi xoa xoa cằm ngẫm nghĩ: "Hình như cũng có lý. "Tự thôi miên chính mình" đúng là một cách giải thích vô cùng thuyết phục trong trường hợp này..."

Trần Hoài Nam trong quá khứ đã gặp rất nhiều chuyện trời ơi đất hỡi, khiến cậu ấy trở nên vô cùng tự ti. Cậu ấy luôn miệng nói không cưới vợ... Hẳn là vì cậu ấy nghĩ rằng bản thân sẽ không xứng với ai cả, nhất là với cô ấy – Himiko – cũng là người mà cậu ấy vẫn luôn xem như một thiên tài.

Thế cho nên... Việc cậu ta cố gắng thôi miên bản thân như vậy ngược lại là một cách giải thích rất hợp lý.

"Tưởng gì, Edgar cậu đúng là chuyên gia tâm lý đó nha! Giấu nghề kỹ thật đấy." Limia vỗ vỗ vai Edgar: "Sau này chúng tôi cũng phải nhờ cậu rồi!"

"Thì... Hồi xưa tôi cũng giống như cậu ta, ngờ nghệch và ngốc nghếch y chang như vậy đó." Edgar cười nói: "Mà thôi, chuyện cũ đã qua thì cứ cho nó qua đi..."

"..."

"Chờ đã, cậu mới nói cái gì lạ thế?"

"Sau này nếu tôi có thích ai đó thì đành nhờ cậu tư vấn chiến lược luôn nhé!" Dạ Trầm Uyên khoác vai Edgar cười to.

"Đéo, lớn rồi thì tự lo đi!" Edgar lập tức phản bác.

"Himiko, nếu cậu cần gì thì cứ gọi bọn này giúp đỡ nhé, không cần ngại." Lục giơ ngón tay cái lên, biểu thị sự ủng hộ của mình: "Cố lên nhé, bọn này tin là cậu biết mình phải làm gì mà!"

"Biết từ lâu rồi... Suy cho cùng vẫn là phải tấn công trực diện thay vì cứ cố gắng gợi ý một cách vô ích." Himiko khẽ thở dài: "Mà bây giờ mà gân cổ lên tỏ tình thì mọi thứ sẽ đi tong hết thôi... Nên là vẫn phải tìm cách "làm mềm" cậu ta trước đã."

"Cũng phải, bây giờ mà tỏ tình thì kiểu gì cũng sẽ bị cậu ta từ chối thôi..."

"Các người vừa nói cái gì?"

"Không, không có gì cả..."

"Hừ!"

Lũ con trai lớp này đúng là chẳng đáng để nhờ cậy chút nào! Vẫn là nên tự mình lo liệu đi thôi!

Dù gì thì...

Trần Hoài Nam, sớm muộn gì cũng sẽ là của riêng cô ấy!

Mọi bản quyền biên tập nội dung đều thuộc về truyen.free, xin độc giả vui lòng tôn trọng công sức người thực hiện.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free