(Đã dịch) Thần Sư - Chương 113. Thất Diện
"Thật sự không thể cứu nổi cậu ấy sao!?"
Edgar...? Với lại... ai thế?
"Xin lỗi... Thương thế của chỉ huy quá nặng, hoàn toàn nằm ngoài khả năng chữa trị của chúng tôi rồi."
"Vậy còn các bệnh viện thì sao? Bây giờ đưa cậu ấy đi còn kịp hay không?"
"Hầu hết các thành trì xung quanh đây đều đang bị tấn công nên rất khó để có thể yêu cầu sự giúp đỡ từ họ. Có lẽ... chúng ta chỉ còn cách trông chờ vào nghị lực của chính chỉ huy thôi."
"..."
"Xin lỗi, Himiko... Là tôi đã không lường trước được chuyện này, tôi sẵn lòng đón nhận cơn giận của cậu."
"Và cũng xin lỗi cậu, Nam... Xin lỗi vì đã không đến kịp."
"..."
Có đến kịp cũng chẳng làm gì được đâu...
...
...
Chẳng biết bao lâu sau đó.
Giữa chuyến xe ngựa xóc nảy, ồn ào, đôi mắt của Trần Hoài Nam chậm rãi hé mở.
"Mình vẫn chưa chết ư? Sao lại thế được?"
Trong lòng đầy nghi hoặc, cậu cố gắng lục lọi ký ức ngày hôm đó nhưng cuối cùng chẳng thu hoạch được gì. Cậu cũng thử cố gắng ngồi dậy, nhưng quả nhiên là không thể.
"Mình yếu tới mức ngay cả các ngón tay cũng không cử động nổi sao?"
"Mọi người đâu hết rồi? Không biết là chiến dịch đã hoàn thành hay chưa?"
"Khụ! Mợ ơi, lạnh khiếp."
Cơn ho bất chợt kéo đến khiến Trần Hoài Nam tiêu hao gần như toàn bộ năng lượng vừa tích tụ được. Lần đầu tiên trong đời cậu có cảm giác mình yếu ớt đến vậy... Chỉ một cơn ho vớ vẩn cũng suýt chút nữa đoạt mạng cậu.
"Tiếng ho?"
Dường như nghe thấy tiếng ho đầy khổ sở của Trần Hoài Nam, một bóng hình quen thuộc liền xuất hiện, tay nắm thành xe ngựa, uyển chuyển nhảy vào bên trong với vẻ mặt mừng rỡ: "Quả nhiên là cậu vẫn chưa chết!"
"Ờ... Bằng cách nào đó... Khục~"
Cô gái ấy không ai khác chính là Himiko.
"Lạnh lắm hả? Lấy áo khoác của tôi đi này."
Không đợi Trần Hoài Nam phản ứng, Himiko liền lấy chiếc áo khoác lông thú của mình trùm lên trên tấm chăn đang bao bọc cậu. Đồng thời, cô ấy cũng nói: "Sao hôm đó cậu lại hành động liều lĩnh đến vậy? Có nhất thiết phải một mình chặn hậu như thế không?"
"Khục..."
"À... Hôm đó à... Tôi cứ đinh ninh rằng mình sẽ thoát thân được... Nhưng gã đầu heo đó mạnh hơn tôi tưởng tượng rất nhiều." Trần Hoài Nam cười khan: "Sức mạnh của hắn phải bằng năm sáu tên Troll cộng lại ấy chứ..."
"Tôi đấm cậu được không?" Himiko nghiến răng: "Cậu bảo tôi nóng nảy, sợ tôi sẽ làm gì đó liều lĩnh, còn cậu thì sao? Cậu còn liều hơn tôi gấp mấy lần đấy chứ!"
"Ha ha... Xin lỗi... Nhưng tôi mà ăn thêm đấm nữa là nghẻo thật đấy!"
"Nghe Edgar kể lại thì hôm đó trên chiến trường đã xuất hiện vô số khối băng nhọn, và chúng đã giết chết không ít quái vật đang trên đường truy đuổi... Chuyện đó là do cậu làm đúng không?"
"Ừ..."
"Vậy thì xác của chúng đâu? Những gì còn lại ở chỗ đó chỉ còn mỗi trang bị và vết máu của chúng mà thôi, chẳng còn lại gì khác... Tại sao lại như vậy?"
"Hả? Tôi làm sao biết được?" Trần Hoài Nam cũng ngạc nhiên không kém: "Hôm đó khi trao đổi với ý chí băng giá... Tôi đã dùng vật đổi là tuổi thọ của chính mình mà, liên quan gì đến xác thịt của những sinh linh đó đâu?"
"Cậu vừa bảo gì? Cậu lấy cái gì ra đổi cơ?"
"... Xin lỗi."
Himiko nắm chặt tay, trông có vẻ rất giận dữ, nhưng cuối cùng vẫn buông thõng xuống, không nói thêm lời nào. Nguyên do thì cũng đơn giản thôi, cậu ta mà ăn thêm cú nữa là chết thật đấy.
"Chuyện này đợi khi cậu khỏe lại rồi tôi sẽ từ từ tính sổ với cậu." Himiko nghiến răng: "Tuyệt đối không có lần sau nữa, nghe rõ chưa?"
"Rõ, thưa đại tỷ."
"Vậy thì trở lại vấn đề, lý do gì đã khiến cho toàn bộ thi thể của chúng biến mất?"
"Còn một vấn đề nữa... Đòn phản công đó của tôi thật ra cũng không đủ sức để quét sạch tất cả bọn chúng, và gã đầu heo vẫn còn sống cho đến khi vung rìu lên định giết tôi." Trần Hoài Nam nói: "Tôi chắc chắn là mình sẽ chết rồi đấy... Nhưng bằng cách nào đó tôi vẫn còn sống, tức là..."
"Đã có một nhân tố thứ ba xuất hiện?" Himiko kết luận.
"Có thể là thầy Phong, thầy ấy vẫn luôn quan sát chúng ta mà... Làm gì có chuyện thầy ấy để tôi chết cơ chứ." Trần Hoài Nam cười nhạt: "Cơ mà vì tính chất của buổi huấn luyện nên thầy ấy đã không chữa trị mà chỉ giữ mạng cho tôi thôi... Đó hẳn là giới hạn cuối cùng mà thầy ấy có thể can thiệp."
Himiko: "..."
Quá hợp lý, không thể phản bác được.
Có lẽ chỉ có ông ta mới đủ sức quét sạch toàn bộ tàn dư còn lại của đội quân đó, hoàn toàn không để lại một mảnh xương.
"Vậy thì chuyện đó đã sáng tỏ rồi ha..." Himiko khẽ mỉm cười: "Nhân tiện đây tôi muốn cho cậu xem thứ này hay lắm... Chắc là đủ thú vị để dán vào album đấy."
"...?"
Chẳng hiểu sao, cậu lại thấy có điềm chẳng lành.
Chỉ thấy Himiko lôi điện thoại ra, lướt lướt trên màn hình rồi mở thư mục ảnh cho Trần Hoài Nam xem thử: "Nhìn kỹ xem đây là ai nhỉ?"
"...Edgar? Là cậu làm đấy hả?"
Đây là tấm ảnh ghi lại cảnh tượng Himiko đã tẩn Edgar một trận tơi bời vì để Trần Hoài Nam rơi vào tình thế nguy hiểm đến tính mạng. Tuy không đến nỗi nằm liệt giường nhưng khá chắc là cậu ta cũng phải gãy vài khúc xương rồi...
Thật tàn bạo...
"Còn đây nữa."
Ngoài Edgar ra, cả Dạ Trầm Uyên và Lục đều không thoát khỏi số phận đã được ấn định sẵn. Cả hai người họ cũng bị tẩn một trận nên thân. Dù có đỡ hơn Edgar một chút, nhưng nhìn chung cũng chẳng khá hơn là bao.
Bảo sao nãy giờ chẳng thấy họ đâu... Chắc họ đang nằm đâu đó dưỡng thương rồi chăng? Có khả năng lắm...
"Tấm này hay nhất này."
"Hở...?"
Lần này là tấm hình chụp Trần Hoài Nam khi đang trong giai đoạn hôn mê... Kỳ lạ thay, xung quanh cơ thể cậu lại mọc đầy hoa. Đáng sợ hơn, tất cả đều là hoa trắng, trông cứ như đang đưa tiễn cậu vậy.
Trần Hoài Nam: "..."
"Lúc đó tôi cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa... Nhưng trực giác mách bảo tôi rằng những đóa hoa trắng này không hề gây hại cho cậu... Và quả nhiên là đúng vậy thật, chúng thật sự ��ang chữa trị cho cậu." Himiko cười híp mắt: "Tôi thấy đẹp quá nên chụp lại một tấm, hì hì."
"..."
"Vậy, cậu có cảm nghĩ gì về những đóa hoa này nhỉ? Trông có quen không?"
"Là Lily... Em ấy không hề nói chơi, em ấy đã thật sự ban phước cho tôi." Trần Hoài Nam cố gắng nhấc tay phải lên, nơi một hình xăm mơ hồ hiện lên trên mu bàn tay cậu: "Lần trước em ấy có nói rồi... Tôi còn không tin cơ chứ... Ha ha, coi như không uổng công tôi thương em ấy mà."
Himiko: "Thật đáng ghen tị."
"Ừm, phải cảm ơn em ấy tử tế mới được." Trần Hoài Nam khẽ thở dài: "Miễn là em ấy không làm chuyện gì đó khó đỡ trong lúc tôi không để ý."
Himiko: "..."
Đúng thật, con bé đó dường như đang càng lúc càng khó kiểm soát... Giờ đây, cô ấy gần như không thể đoán được Lily đang nghĩ gì trong đầu nữa.
"Thôi vậy, mission completed là được rồi, mọi chuyện đều trong tầm kiểm soát." Trần Hoài Nam cười nói: "Trong thời gian tôi hôn mê, chắc là bên cậu cũng hoàn thành tốt nhiệm vụ rồi đúng không? Mọi người di tản an toàn hết rồi chứ?"
"Rồi, yên tâm." Himiko lại lườm Trần Hoài Nam thêm một cái nữa.
Sợ vãi!
Đối diện với ánh mắt vấn tội của Himiko, Trần Hoài Nam chỉ có thể cười trừ cho qua chuyện chứ chẳng biết phải ăn nói như thế nào nữa.
"Ha... Này cậu, chuyện này vốn dĩ chẳng liên quan gì tới cậu... Thế mà cậu lại suýt chút nữa mất mạng vì nó... Chẳng biết nên nói cậu quá tốt bụng, hay quá ngốc nghếch đây..." Himiko nói khẽ: "Tốt nhất là lần sau cậu đừng làm vậy nữa, tôi lo lắm."
"Hả?"
"Không có gì..."
"..."
Quái? Hình như cô ấy vừa nói gì đó khiến mình hơi nóng mặt thì phải?
Chắc ý của cô ấy không phải vậy đâu ha...
Chỉ đơn thuần là bạn bè lo lắng cho nhau thôi nhỉ? Đúng vậy, chắc chắn là vậy! Mình mà chết rồi thì còn ai nấu cơm cho cô ấy ăn nữa chứ? Cô ấy lo cũng phải thôi!
Nghĩ vậy, Trần Hoài Nam đột nhiên cảm thấy thật an lòng.
"Phải rồi, cậu đã đói chưa? Tôi sẽ nhờ người chuẩn bị cho cậu một chút thức ăn." Himiko lại nói: "Thật ra thì tôi rất muốn tự tay nấu... nhưng trong tình cảnh hiện tại thì có lẽ không nên làm vậy."
Trần Hoài Nam khẽ gật đầu: "Dĩ nhiên rồi, may mà cậu đã giác ngộ được điểm nguy hiểm nhất của bản thân... Bằng không thì hôm nay tôi thăng thiên là cái chắc."
Himiko: "..."
"Người ta biết mình nấu dở rồi, đừng nặng lời thế chứ! Người ta cũng biết giận đấy nhé!"
"Xin lỗi bạn đó... Nhưng đằng này cũng biết trân quý mạng sống của mình lắm rồi. Không dễ gì vừa thoát khỏi bàn tay tử thần, dễ gì tôi chịu mạo hiểm thêm lần nữa? PTSD rồi đấy!"
"Hứ!"
Chà, tự nhiên lại thấy dễ thương ghê.
Trần Hoài Nam đã nghĩ vậy trước khi bị đánh bất tỉnh.
"Đây là đòn đáp trả, không chết được đâu."
...
...
Tối ngày hôm đó, cái ngày định mệnh tưởng chừng như sẽ kết thúc sinh mạng nhỏ bé của Trần Hoài Nam.
Giữa lúc thần trí đang lửng lơ giữa tỉnh táo và mê man, Trần Hoài Nam như mơ hồ nhìn thấy một bóng người nào đó đột nhiên xuất hiện che chắn trước mặt mình.
Đó là thân hình nhỏ nhắn uyển chuyển của một cô gái trẻ có mái tóc màu đen tím, trên mặt có đeo một chiếc mặt nạ hình mặt cười, khí chất u ám tựa hố đen, thoạt nhìn vừa xa lạ lại vừa có phần quen thuộc.
"Nghe ta nói, ngươi đã bị hàng chục khối băng nhũ xuyên chết."
Cô gái ung dung cất lời, và tên quái trư hung hãn, điên cuồng cũng lập tức biến mất ngay tại chỗ.
Bằng cách nào đó, gã quái trư đã xuất hiện bên cạnh lũ binh lính dưới trướng mình với hàng chục khối băng sắc nhọn xuyên thủng cơ thể, máu và thịt đều bị đóng băng ngay tức thì... Đó rõ ràng là một cái chết đau đớn và giày vò hơn bất cứ điều gì có thể tưởng tượng.
"Hửm... Lấy tuổi thọ ra để trả giá hả? Thôi thì viết lại luôn một thể." Cô ấy quay lại nhìn Trần Hoài Nam với tiếng cười lẩn khuất sau lớp mặt nạ: "Nghe ta nói, cái giá Trần Hoài Nam phải trả không phải tuổi thọ hay bất kỳ thứ gì của hắn, mà là của kẻ thù hắn."
Cô gái vừa dứt lời, thi thể của hàng nghìn tên quái vật đã chết liền chậm rãi tan biến thành bụi phấn, rồi hoàn toàn biến mất trong những cơn gió tuyết lạnh lẽo, ảm đạm.
"Vẫn còn không ít quái nhỏ nhỉ? Anh này, anh có muốn em giải quyết nốt không? Em đây mạnh lắm luôn đó~"
"Cô là..." Trần Hoài Nam đáp lại với chất giọng yếu ớt: "Không... Có gì đó khác khác... Mặt nạ..."
"Ồ, cô ấy đeo băng bịt mặt nhỉ? Trông chẳng thời trang chút nào, hì hì." Cô gái cất tiếng cười dí dỏm: "Mà này, anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em đấy nhé~"
"Mặc váy thì... Đừng ngồi xổm... Lộ... Quần lót màu đen kìa..."
Cô gái: "..."
Vội vàng đưa tay che lại chỗ kín, cô gái ngượng ngùng nói nhỏ: "Biến thái..."
"..."
"A... Bất tỉnh luôn rồi."
Thấy Trần Hoài Nam bất tỉnh, cô gái loay hoay bấm đốt ngón tay, rồi khẽ gật đầu như đã tính toán được điều gì đó: "Hôm nay không phải ngày ấy nhỉ? Yên tâm rồi, giờ thì em tịch thu lá Guardian nha~"
"Muốn lấy lại á... Có mà đi gặp bản thể!"
"Fufu~ đã lỡ đóng vai người tốt rồi thì làm cho trót luôn nhể?" Cô gái đứng dậy rồi duỗi song chưởng về phía đám quái vật đang bỏ chạy tán loạn: "Trở thành thức ăn của tôi nhé."
"Hổng chạy thoát được đâu~"
"..."
"Và quý ngài Tà Thần... Ngài xem phim có vẻ vui lắm nhỉ?"
...
...
"Kết quả này có hơi bất ngờ với anh nhỉ?"
Vẫn ở chỗ cũ, cảnh vật như cũ, Tiểu Na La ngồi xuống bên cạnh Vũ Trường Phong với một tách trà nóng: "Hì, anh bắt đầu cảm nhận được mối quan hệ xung quanh bạn học Hoài Nam có điều gì đó hơi khác thường rồi phải không?"
"Hậu duệ cuối cùng của hai nhà Kurogane và Shirogane, Lily - một Á Thần, Thất Diện, Huyết Diệt Tà Thần cũng chính là anh... Và còn cả em nữa."
"...Ờ, hình như nó dính líu tới quá nhiều sự tồn tại siêu nhiên thì phải? Ít nhất là từ góc nhìn của nhân loại." Vũ Trường Phong nhấp một ngụm cà phê: "Lúc đó anh cũng không nghĩ tới cô ta sẽ xuất hiện đấy."
Vũ Trường Phong đang nói về cái lúc Trần Hoài Nam sắp bị chém chết.
Khi đó nếu cô ta không kịp xuất hiện, chắc chắn một trăm phần trăm là cậu ta sẽ mất mạng. Thế nhưng đúng lúc Vũ Trường Phong định can thiệp, thì "cô ta" đã bất ngờ xuất hiện, đảo lộn tất cả.
Thất Diện.
"Tội nghiệp, cô ấy đã nghĩ mọi cách để hạn chế tác động của lời nguyền đó nhỉ?"
"..."
"Chậc, đó không phải chuyện duy nhất khiến anh ngạc nhiên." Vũ Trường Phong cau mày: "Anh không ngờ cô ấy lại trao cho thằng ngốc đó một lá bài... Hình như là Guardian thì phải..."
"Bảo sao anh đợi mãi mà cậu ta vẫn chưa chịu chết, hóa ra là do thứ đó đứng sau âm thầm bảo hộ... Hừ, thôi vậy, dù sao thì việc đối diện với cái chết cũng đã khiến cậu ta phát huy toàn bộ tiềm lực rồi, cứ ép cậu ta chết luôn thì có hơi tàn nhẫn thật."
"Đừng tưởng có thể can thiệp một chút vào khái niệm sinh tử rồi thì muốn làm gì thì làm nha chồng yêu... Chỉ cần sai sót một chút thôi là cậu bé ấy sẽ chết thật đấy."
"Không sai sót được, tin anh đi."
Bản văn này, với mọi quyền tác giả, thuộc về truyen.free, nơi từng dòng chữ mang đậm dấu ấn sáng tạo.