(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4550
Do Trì Mộng San dẫn đầu, đương nhiên không ai dám ngăn cản, cũng chẳng cần phải vượt qua bất kỳ cửa ải nào, mà được phép đi thẳng vào yến hội.
Lưu Phương nhìn hai lớn một nhỏ rời đi, hai mắt hắn tóe lửa.
Hắn cũng thầm có ý với Trì Mộng Hàm, tuy vị Đế nữ này chưa từng lộ diện dung nhan, nhưng qua phong thái toát ra bên ngoài, nàng tuyệt đối là tuyệt thế giai nhân. Hơn nữa, nhìn Trì Mộng San thì biết rõ, tỷ tỷ nàng đương nhiên đẹp như tiên giáng trần.
- Mặc kệ ngươi là Đinh Nhất hay là Lăng Hàn, chỉ cần dám vào Chân Long Uyên, ngươi sẽ có đi mà không có về!
Hắn nói thầm trong lòng, về phần truyền thuyết vô địch của Lăng Hàn, đương nhiên hắn khinh thường ra mặt.
Chỉ là Sinh Đan hậu kỳ, có thể mạnh tới mức nào?
Triệu Khôn vô cùng hâm mộ, thì ra hai tên kia là những nhân vật ghê gớm, không ngờ có thể khiến Đế nữ xiêu lòng.
Ai, mình dám lên mặt với hai người bọn họ, giờ nghĩ lại thật mất mặt.
Hắn nhìn sang Lưu Phương, bất giác siết chặt hậu môn. Vị tộc huynh này có sở thích đặc biệt, không biết tối nay có tìm đến hắn không, hắn toát mồ hôi lạnh.
Lưu Phương phát hiện hắn khác lạ, vội vàng nhấn mạnh:
- Ta không phải biến thái!
- Phải, phải!
Triệu Khôn gật đầu lia lịa, nhưng vẻ mặt lại như muốn nói: “Ngươi vừa sờ soạng ‘thằng nhỏ’ của ta, lại còn sờ mông ta, rõ ràng là ngươi có hứng thú với hoa cúc của ta!”
Lưu Phương: ...
Được Trì Mộng San dẫn dắt, Lăng Hàn và Đại Hắc Cẩu nhanh chóng đi vào yến hội. Nơi đó nằm ở ven hồ, có những khối đá nổi lềnh bềnh trên mặt nước, mỗi khối đá đặt một cái bàn, nơi một người ngồi hoặc ba bốn người ngồi chung.
Trong hồ có thác nước từ trên trời chảy xuống, đổ vào giữa hồ, từng bọt nước bắn tung tóe lên cao. Âm thanh ào ào đinh tai nhức óc. Tuy nhiên, đối với các thiên kiêu Sinh Đan cảnh mà nói, điều này chỉ là chuyện nhỏ, căn bản sẽ không gây ra bất cứ ảnh hưởng nào đến thính giác của họ.
Đế tộc quả nhiên là Đế tộc, việc tổ chức yến hội cũng độc đáo khác người. Không như những nơi khác thường đặt trong hoa viên hay cung điện, việc họ bày yến hội giữa hồ nước quả thật khiến người ta cảm thấy hứng thú.
- Chị, chị ơi!
Trì Mộng San kêu to:
- Chị xem, em dẫn ai đến đây này!
Nói xong, nàng lại nhìn sang Lăng Hàn:
- Mau khôi phục tướng mạo đi!
Được thôi.
Lăng Hàn thở dài, xem ra tiểu nha đầu này có đủ dũng khí, dám ra lệnh cho hắn.
Cũng phải, nếu hắn đã đến thì không cần sợ, trong địa bàn Đế tộc, có ai dám ra tay chứ?
Lăng Hàn khôi phục dung mạo vốn có, còn Đại Hắc Cẩu đã sớm chán dáng vẻ nhân loại, nó biến trở lại như ban đầu, với cái quần lót sắt lóe sáng chói mắt.
- Lăng Hàn!
Có người nhận ra hắn rồi hô lớn.
Trong thời gian gần đây, Lăng Hàn gây ra quá nhiều chấn động, dùng tu vi Sinh Đan cảnh đánh chết Chân Ngã cảnh, người không biết đến hắn thật sự quá ít.
Người có danh, cây có bóng, bất kể Lăng Hàn có mượn sức trận đạo hay không, việc hắn có thực lực đánh bại Chân Ngã cảnh đã là quá đủ rồi.
Đương nhiên, cũng có người không phục Lăng Hàn, cho rằng trong Chân Long Uyên không thể câu thông địa mạch, Lăng Hàn cũng chỉ là Sinh Đan cảnh bình thường, có cần gì phải sợ hắn đâu?
Gương mặt Trì Mộng Hàm thay đổi, nàng vội vàng truyền âm nói với Trì Mộng San:
- Không được nói bậy bạ!
Nếu tiểu nha đầu mà hét to câu đó trước mặt mọi người, thì sẽ thành trò cười lớn mất.
- Chị, em dẫn tỷ phu đến rồi!
Tiểu nha đầu vô cùng ngây thơ, người không biết nàng sẽ dễ dàng bị đánh lừa.
"Tỷ phu!"
Toàn trường yên tĩnh, tất cả mọi người đều lặng ngắt như tờ. Họ nhìn sang Trì Mộng Hàm, sau đó lại quay đầu nhìn sang Lăng Hàn.
Chỉ còn tiếng thác nước đổ ào ào.
- Mộng San, không được nói bậy!
Một bà lão chạy đến kéo Trì Mộng San đi, sau đó cười nói với mọi người:
- Trẻ nhỏ không hiểu chuyện, các vị tiểu hữu không cần để bụng.
- Vâng, tiền bối.
- Ha ha, dù sao cũng là trẻ con mà, tiền bối không cần quá trách mắng.
Mọi người lúc này mới hoàn hồn, rồi liên tục cười nói.
Trì Mộng San liên tục giãy dụa, nhưng nàng làm sao thoát ra được chứ? Nàng còn muốn mở miệng, lại phát hiện miệng không thể mở ra, đã bị đạo tắc phong tỏa, cứ như thể nàng chưa từng có miệng vậy.
- Hai vị tiểu hữu cứ tự mình tìm chỗ ngồi đi.
Bà lão nói với Lăng Hàn và Đại Hắc Cẩu, rồi xoay người mang Trì Mộng San rời đi, xem ra định dạy dỗ nàng một trận.
Lăng Hàn và Đại Hắc Cẩu tìm một khối đá còn trống, nhảy lên đó, liền rót rượu uống.
- Hảo tửu!
Đại Hắc Cẩu uống một ngụm, rồi nói:
- Đông Lâm Đế tộc thật sự tài lực hùng hậu, rượu này được pha chế từ không ít tiên dược, nếu có thể uống liên tục sẽ có tác dụng trợ giúp việc ngộ đạo.
- Uống nhiều một chút.
Lăng Hàn cười nói.
- Phải!
Bàn khác ít ai động đến, dù biết rõ rượu này là đại bổ nhưng lại lo giữ gìn hình tượng, nên họ uống rất dè dặt. Thế nhưng, Lăng Hàn và Đại Hắc Cẩu có phải là những kẻ để tâm đến hư vinh sao?
Bọn họ uống cạn sạch bình rượu trên bàn.
Đại Hắc Cẩu lập tức cầm bình rượu rỗng, lớn tiếng nói:
- Tiểu nhị, thêm nữa! Thêm nữa!
Các thiên kiêu khác cảm thấy vô cùng trơ trẽn, các ngươi có biết xấu hổ hay không? Yến hội này có quy cách cực cao, do Đế tộc tổ chức, có cả Đế tử, các thiên kiêu xếp top một trăm Tinh Võng, thậm chí có cả Đạo tử, Thánh nữ của các Thánh địa chỉ đủ tư cách dự thính, sao lại biến thành buổi ăn uống thô tục như của các ngươi chứ?
- Nhìn cái gì vậy, cũng đâu có đụng đến phần ăn của các ngươi đâu!
Đại Hắc Cẩu trừng mắt nhìn bọn họ, ai mà sợ ai chứ.
Rất nhanh, người hầu liền đến thay b��nh mới cho Lăng Hàn và Đại Hắc Cẩu, rồi mang bình cũ đi.
Lăng Hàn và Đại Hắc Cẩu vô liêm sỉ uống sạch, bầu rượu này cũng lại nhanh chóng cạn sạch.
- Tiểu nhị, đưa rượu lên!
Đại Hắc Cẩu lại lên tiếng gọi, sau đó nói với Lăng Hàn:
- Tiểu Hàn tử, nghe Cẩu gia nói, ngươi chi bằng làm con rể Đông Lâm Đế tộc đi, như vậy chúng ta có thể ngày ngày uống rượu ngon.
Lời này vừa nói ra, không những người Đông Lâm Đế tộc tức giận, mà các thiên kiêu ở đây đều muốn làm thịt nó để mở tiệc thịt chó.
Ngươi cho rằng con rể Đế tộc là muốn làm là được hay sao?
Quá không biết xấu hổ!
- Quả là không biết lượng sức mình!
Có người hừ lạnh một tiếng. Ngay lúc này, một đạo hàn quang bay tới, tỏa ra khí tức đáng sợ, tựa như bầu trời sụp đổ.
Lăng Hàn vươn tay ngăn cản, ba! Đạo hàn mang liền bị hắn tiêu diệt, nhưng hắn cũng không khỏi rùng mình, một kích này phi thường đáng sợ.
Mấu chốt là, đối phương chỉ bằng một ánh mắt đã có uy lực đáng sợ như vậy, vậy thì thực lực chân chính của người đó hẳn càng bất phàm.
Lăng Hàn nhìn sang kẻ vừa ra tay, đó là một nam tử trẻ tuổi, tuy ngồi xếp bằng nhưng lại như một thương long, chỉ cần hành động là đủ để kinh động tám phương.
Tên này là ai?
- Ha ha, quá kiêu ngạo, cuối cùng cũng chọc đến Bách Lý Đế tử phải ra tay!
Có người lên tiếng nói.
Bách Lý Đế tử?
Lăng Hàn giật mình. Một Đ��� tộc mang họ Bách Lý, vậy thì đó chắc chắn là hậu nhân của Tử Vi Đại Đế.
Mọi bản quyền đối với bản dịch này đều thuộc về truyen.free.