(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4474:
Lăng Hàn khẽ cười một tiếng:
- Vị huynh đệ kia, ngươi xem, ta vừa hái thuốc trên núi về, lại vừa đi ra ngoài nên đã dùng hết đạo lệnh rồi. Dùng dược thảo thay thế có được không?
- Được.
Người binh sĩ nọ đáp.
Lăng Hàn giả vờ thò tay vào túi, rồi lại thông qua pháp khí không gian lấy ra một gốc tiên dược cấp thấp nhất. Chẳng còn cách nào khác, với cấp độ hiện tại của hắn, những dược liệu mang theo bên người toàn bộ đều là tiên dược.
- Tiên dược!
Lăng Hàn vừa rút tiên dược ra, ngay cả người binh lính kém nhất cũng lập tức nhận ra.
- Cái gì!
Những binh lính khác nghe thấy thế liền chạy ùa tới, nhìn thấy dược thảo trong tay Lăng Hàn thì không ai còn giữ được bình tĩnh.
Đây chỉ là tiên dược bình thường, những thứ Lăng Hàn luyện chế trước đây còn thừa lại, về sau cũng chẳng có dịp dùng tới. Thế nhưng, hắn đã đánh giá thấp cảnh giới võ đạo ở nơi này. Phải biết, những binh lính kia còn chưa đạt đến Tầm Bí cảnh, thậm chí chưa đặt chân vào tiên đồ, vậy mà lại được tận mắt thấy tiên dược, hỏi sao bọn họ không kích động cho được?
Lăng Hàn nhe răng cười, hắn chỉ lấy ra một gốc tiên dược bình thường, vậy mà cấp độ của đám người này lại quá thấp, khiến bọn họ ngây người ra. Thôi được rồi, thứ mà hắn chướng mắt thì có đem tặng người cũng chẳng đau lòng gì.
- Đội trưởng!
- Đội trưởng!
- Đàm đội trưởng!
Chỉ thấy những binh lính kia vội vàng tránh đường, sau đó một nam tử trung niên bụng phệ đi tới. Hắn chừng bốn mươi tuổi, tu vi Tầm Bí cảnh. Tên đội trưởng này vô cùng tự cao tự đại, bước đi nghênh ngang trên đường, dáng vẻ bá đạo hiện rõ.
Đàm đội trưởng nhận lấy tiên dược từ tay binh lính, ánh mắt lướt qua, trên gương mặt to béo hiện rõ vẻ tham lam, rồi hắn nhìn sang Lăng Hàn:
- Dược thảo bình thường thế này không đủ, ít nhất phải mười cây!
Tê! Đám binh lính nghe vậy đều lắc đầu, xem ra, đội trưởng của bọn họ lại muốn hãm hại người rồi. Chẳng còn cách nào khác, ai bảo con gái ông ta gả vào nhà danh giá, dù ông ta có hoành hành bá đạo đến mấy thì cũng chẳng ai trị được.
Lăng Hàn khẽ cười. Xem ra, việc hắn lấy tiên dược ra quá dễ dàng đã khiến người ta lầm tưởng hắn có rất nhiều tiên dược, thậm chí phẩm chất còn cao hơn không ít. Việc này đúng là "tiền tài lộ bạch" (tiền bạc phơi bày), hơn nữa Lăng Hàn lại không lộ ra chút thân phận hay bối cảnh nào của mình. Hỏi sao không ai muốn làm thịt con dê béo như hắn?
- Móa, dám tính toán lên đầu chúng ta à?
Đại Hắc Cẩu nhảy dựng lên, nó nói:
- Từ trước đến nay chỉ có Cẩu gia ta thịt người, ai đời lại để người thịt mình! Ngươi chỉ là một Tầm Bí cảnh nho nhỏ mà cũng dám làm càn trước mặt Cẩu gia?
- Yêu! Yêu thú!
Đàm đội trưởng kinh hãi, hắn lùi về phía sau vài bước, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Những binh lính khác cũng chẳng khá hơn là bao, tất cả đều hoảng sợ.
A, cần thiết phải làm như thế sao? Đại Hắc Cẩu đứng thẳng dậy, nói:
- Làm gì? Muốn đánh nhau hả?
- Tiểu tử, ngươi dám thông đồng làm bậy với yêu thú! Thiên Vương lão tử có đến cũng không thể cứu ngươi!
Đàm đội trưởng cười phá lên, hắn cho rằng đây chính là một cơ hội trời cho. Vừa vặn mượn danh nghĩa này để bắt giữ Lăng Hàn, tài vật cũng sẽ bị sung công. Người ở đây không thể làm bạn với yêu thú ư?
- Có ai không? Bắt lấy yêu nhân này cho ta!
Đàm đội trưởng lùi về phía sau, hắn chỉ thẳng vào Lăng Hàn, một tay vẫn nắm chặt gốc tiên dược kia. Mặc dù những binh sĩ kia e ngại Đại Hắc Cẩu là yêu thú, nhưng quân lệnh đã ban, bọn họ không dám chùn bước. Tất cả đều cầm binh khí chĩa thẳng vào Lăng Hàn và Đại Hắc Cẩu. Nói đúng hơn, tất cả vũ khí đều chĩa vào Đại Hắc Cẩu, vì bọn họ cho rằng nó nguy hiểm hơn. Người ở nơi đây rất e ngại và chán ghét yêu thú.
Đại Hắc Cẩu đứng thẳng người dậy, hai tay chống nạnh, nói:
- Đến đây! Cẩu gia đây sợ đám cặn bã các ngươi chắc?
Chỗ nào có cơ hội khoe mẽ, nó tuyệt đối không bỏ qua.
- Lên đi! Nhanh lên!
Đàm đội trưởng đã lùi đến nơi mà hắn tự cho là an toàn, bắt đầu vung tay múa chân ra lệnh. Những binh lính kia bất đắc dĩ, đành phải kiên trì xông lên. Thế nhưng, Đại Hắc Cẩu chỉ tung ra một chưởng, "ba ba ba", tất cả mọi người liền ngã lăn ra đất, không ngừng rên rỉ. Đại Hắc Cẩu đã nương tay rồi, bằng không, Cửu Đỉnh ra tay thì chẳng lẽ không thể miểu sát một đám Tầm Bí cảnh nho nhỏ này ư?
Việc này càng làm Đàm đội trưởng sợ vỡ mật, hắn vừa chạy thục mạng vào trong thành vừa hét toáng lên:
- Thú tập! Thú tập! Yêu thú đánh tới rồi!
Không thể không bội phục tên này, dù sợ hãi đến vỡ mật nhưng tay vẫn nắm chặt gốc tiên dược, dường như có chết cũng không buông.
Lăng Hàn khẽ cười, niệm lực hóa thành một bàn tay vô hình, tóm lấy Đàm đội trưởng. Chỉ thấy hai chân hắn vẫn không ngừng đạp lia lịa nhưng lại chẳng thể nhúc nhích. Đàm đội trưởng sợ hãi đến tái xanh mặt mày.
- Lấy ra đi!
Đại Hắc Cẩu đoạt lại gốc tiên dược, thuận tay ném cho Lăng Hàn.
- Trả tiên dược cho ta!
Đàm đội trưởng kêu thảm thiết, hắn không ngừng vung vẩy tay chân, muốn liều mạng với Lăng Hàn. Tham lam đến mức không sợ chết, quả thực hiếm thấy.
- Ngươi có biết ta là ai không?
Hắn đỏ mắt quát Lăng Hàn.
Lăng Hàn khẽ cười một tiếng:
- Ta thật sự không biết.
- Ta chính là Đàm Bá Đào! Con rể ta là Lưu Long!
Đàm đội trưởng lớn tiếng kêu lên:
- Lưu Long! Ngươi có biết Lưu Long là ai không? Hắn chính là thiên tài của Lưu gia, được quốc chủ phong làm ngũ phẩm đô vệ!
Đại Hắc Cẩu xông tới, nó ghé sát nhìn kỹ gương mặt Đàm Bá Đào, rồi quay sang nói với Lăng Hàn:
- Gia hỏa này xấu xí như vậy, con gái hắn có thể xinh đẹp được sao? E rằng ánh mắt của Lưu Long cũng chẳng khá hơn là bao.
- Phi! Con gái ta đẹp như thiên tiên!
Đàm Bá Đào vội vàng cãi lại.
Lăng Hàn và Đại Hắc Cẩu nhìn nhau, cả hai đều lắc đầu. Đại Hắc Cẩu còn bổ thêm một câu:
- Nếu con gái ngươi thực sự đẹp như tiên nữ, vậy chắc chắn là giống của lão Vương hàng xóm rồi.
Khốn kiếp! Tại sao con yêu khuyển này lại có mồm miệng độc địa như vậy chứ? Đàm Bá Đào tức giận đến mức run rẩy. Trên thực tế, đôi khi hắn cũng thầm đoán mò rằng, với dung mạo của mình thì làm sao có thể có được đứa con gái xinh đẹp đến thế, chỉ đành tự an ủi rằng con bé giống mẹ nó.
- Hừ! Một tên yêu nhân, một con yêu thú, mà cũng dám vác mặt đến Kim Thai thành ư?
Một tiếng nói đầy sát khí vang lên. Chỉ thấy một nam tử vũ trang đầy đủ xông tới, trên người từng sợi tiên khí quấn quanh, trông hắn vô cùng tuấn tú.
- Hiền tế, cứu ta! Cứu ta!
Đàm Bá Đào nhìn thấy người tới liền gào toáng lên.
Nam tử này chính là Lưu Long, một thiên tài võ đạo nổi danh lẫy lừng, thậm chí còn kinh động đến quốc chủ Liệt Phong quốc, được ngự phong làm ngũ phẩm đô vệ. Đối với một người trẻ tuổi mới ngoài hai mươi lăm mà nói, đây là một vinh dự đặc biệt.
Lưu Long lộ rõ vẻ mặt căm ghét. Đối với kiều thê của mình, hắn thật lòng yêu thích nàng, nhưng lại vô cùng ghét lão nhạc phụ tham lam như con buôn này.
- Thả người ra!
Hắn lạnh lùng nói.
- Nếu ta không thả thì sao?
Đại Hắc Cẩu cười đáp.
- Vậy thì các ngươi hãy chuẩn bị chôn cùng hắn đi!
Lưu Long lạnh lùng nói.
- Móa, con rể thật xấu bụng.
Đại Hắc Cẩu vỗ vỗ Đàm Bá Đào, nói:
- Con rể ngươi đang dùng kế khích tướng, muốn chúng ta tức giận rồi làm thịt ngươi đấy! Ai chà, Cẩu gia đây đoán tiểu tử này chắc là đã để mắt đến lão bà của ngươi rồi, muốn “mẫu nữ kiêm thu” (gom cả mẹ lẫn con), chậc chậc chậc, đúng là quá hạ lưu!
Nội dung này được thực hiện bởi truyen.free và thuộc quyền sở hữu của đơn vị này.