(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4473:
– Móa, còn có thể như thế?
Đại Hắc Cẩu gào to.
Nó đã kiểm tra vách tường nhưng không phát hiện điều gì bất thường, vậy mà trận văn lại xuất hiện trong tay Lăng Hàn, làm sao nó không giật mình cho được?
– Đây là một cửa vào bị trận pháp che giấu.
Lăng Hàn nói:
– Theo như ta tính toán, cho dù ta không phá giải, lối vào cũng sẽ tự động hiện ra trong thời gian không lâu nữa.
– Nó xuất hiện khi trận pháp bên ngoài biến mất?
Đại Hắc Cẩu nói.
Lăng Hàn gật đầu:
– Có thể như vậy.
Trận pháp trên núi Tử Minh là một thể thống nhất, bởi vậy khi trận pháp bên ngoài biến mất, tất cả cơ quan cấm chế ở nơi này cũng sẽ mất đi tác dụng.
– Đại đế truyền thừa, Cẩu gia đến rồi!
Đại Hắc Cẩu xoa xoa vuốt, hưng phấn nói:
– Tương lai Cẩu gia thành Đế làm Tổ, các phàm nhân sẽ run rẩy trước mặt Cẩu gia!
Lăng Hàn bật cười:
– Ngươi mà có thành Đế thì cũng chỉ là tiểu nhân đắc chí, thế thì đúng là ông trời bị đui mù rồi.
– Đi đi đi, mau mau phá trận đi.
Đại Hắc Cẩu phẩy vuốt, chẳng thèm để ý Lăng Hàn nói gì.
Trên tường xuất hiện cánh cửa ánh sáng.
– Tiểu Hàn tử, bên trong có nguy hiểm hay không?
Đại Hắc Cẩu hỏi Lăng Hàn.
Lăng Hàn dang hai tay ra, nói:
– Ta làm sao biết?
– Cẩu gia có biện pháp.
Đại Hắc Cẩu lấy một người từ trong Dưỡng Nguyên Hồ Lô ra, rồi ném người này vào trong.
Xoát, tên xui xẻo kia bị ném vào nhưng không hề thấy cảnh tượng khủng bố như thân thể bị nghiền nát xảy ra.
– Có lẽ không có vấn đề.
Đại Hắc Cẩu gật đầu.
Lăng Hàn cười ha hả, hắn bước vào cửa ánh sáng, không chỉ có Hỗn Độn Cực Lôi tháp lơ lửng trên đỉnh đầu, hắn còn mở màn sáng tinh thần để bảo vệ bản thân.
Hắn vượt qua cánh cửa ánh sáng, sau đó một luồng lực lượng đáng sợ phun trào, "xèo" một tiếng, hắn đã xuất hiện trên một hoang nguyên.
Người bị Đại Hắc Cẩu ném vào đang nằm trên mặt đất, vẫn đang hôn mê bất tỉnh.
Lăng Hàn nhìn ra sau lưng, nơi này không có cửa ánh sáng.
Đây là truyền tống đơn hướng.
Hắn cố gắng liên hệ Đại Hắc Cẩu, nhưng phát hiện nơi này không có tinh võng.
Ân, đây cũng là một bí cảnh ngăn cách.
Khó trách nhìn từ bên ngoài không thấy Thiên Vũ Tôn Giả và đạo lữ của hắn đâu cả, thì ra nơi đây lại kết nối với một không gian khác.
Lăng Hàn nhìn quanh, quả nhiên, chẳng bao lâu sau, hắn đã thấy Đại Hắc Cẩu xuất hiện.
– Tiểu Hàn tử, đây là nơi nào?
Đại Hắc Cẩu hoảng sợ nói:
– A, đây là bí cảnh à?
– Đoán đúng.
Lăng Hàn gật đầu, hắn nhắm mắt quan sát địa mạch, phát hiện địa mạch nơi này yếu ớt đến đáng thương, ngay cả địa khí cũng vô cùng ít ỏi.
Dường như nơi này đang thiếu hụt thứ gì đó...
Là một trận đạo tông sư, Lăng Hàn nhạy bén phát hiện phiến thiên địa này thiếu thứ gì đó, nhưng cụ thể là thứ gì thì hắn lại không thể gọi tên được.
– Nhất định là cảnh giới của ta không đủ.
– Nhưng từ cảnh giới của ta hiện tại, thứ đó chính là thiên địa quy tắc.
– Nơi này thiếu thiên địa quy tắc.
– Trong tình huống bình thường, tại sao thiên địa quy tắc lại ít ỏi đến vậy? Cho nên, nơi này có khả năng là tiểu thế giới do đại năng mở ra, vì vậy đạo tắc không thể đầy đủ được.
Giống như Bạch Liên bí cảnh, những người ở đó tu luyện cực nhanh nhưng thọ nguyên lại có hạn chế, Chân Ngã cảnh chính là cực hạn, không thể đột phá cao hơn được.
Nói về công pháp thì, ở đó cũng không thiếu công pháp cao cấp.
Cho nên nơi đó không thể xuất hiện Hóa Linh Chân Quân, chỉ có thể nói nơi đó thiếu hụt thiên địa quy tắc tương ứng.
Lăng Hàn nói suy luận của mình cho Đại Hắc Cẩu nghe, Đại Hắc Cẩu gật đầu:
– Cho nên, bí cảnh đều là những tiểu thế giới, và nhờ đó có thể ngăn cách tín hiệu tinh võng.
– Đại khái là như vậy.
– Nếu không có đường lui, chúng ta tiếp tục đi tới?
– Ân!
Đại Hắc Cẩu thu người kia vào trong Dưỡng Nguyên Hồ Lô, sau đó đi theo bên cạnh Lăng Hàn.
– Năng lượng thiên địa của nơi này rất yếu, có lẽ không thể xuất hiện cao thủ quá mạnh.
Đại Hắc Cẩu vừa đi vừa nói.
– Đúng rồi, ngươi có cơ hội tu ra Thập Đỉnh không?
Lăng Hàn đổi đề tài.
– Ai, đừng đùa nữa.
Đại Hắc Cẩu lắc đầu, nói:
– Đã thử nửa năm, không có chút cơ hội nào cả. Ta nói này Tiểu Hàn tử, cũng chỉ có biến thái như ngươi mới có thể tu ra Thập Đỉnh, Cẩu gia ta thì thôi đi, miễn cưỡng lắm thì Cửu Đỉnh hợp nhất là tốt rồi.
Cửu Đỉnh hợp nhất chính là cấp bậc của Đế tử, Đế nữ, hơn nữa cũng không phải Đế tử, Đế nữ nào cũng có thể hợp đỉnh thành công, thế nên Đại Hắc Cẩu đã rất yêu nghiệt rồi.
Lăng Hàn cười nhạt một tiếng:
– Tốt, để ta xem có thể giúp ngươi hợp đỉnh hay không.
Một người một chó đi trên cánh đồng hoang vu với tốc độ rất nhanh, qua nửa giờ đã đi hết bình nguyên đó. Phía trước xuất hiện dãy núi trập trùng trải dài, nơi đó có thảm thực vật xanh tươi bao phủ, sinh cơ dạt dào.
– Cuối cùng đã nhìn thấy khí tức sinh mệnh, hù chết Cẩu gia rồi, cứ tưởng nơi này là tử địa chứ.
Đại Hắc Cẩu vỗ ngực một cái.
Khi bọn họ vượt qua núi đá, một tòa thành thị hiện ra trong tầm mắt, bốn phía có tường thành vây quanh. Bên ngoài tường thành còn có một con sông hộ thành, nhưng nước sông không phải dòng nước chảy xiết thông thường, mà là lôi đình màu xanh biếc.
Rất trâu bò, có thể dùng lôi đình làm sông?
– Tiểu Hàn tử, nơi này không đơn giản, có khả năng có địa đầu xà ở đây đấy.
Đại Hắc Cẩu nói.
– Ngươi cho rằng mình là cường long sao?
Lăng Hàn cười nói.
– Sai, chúng ta là mãnh long quá giang, bài sơn đảo hải đấy.
Đại Hắc Cẩu nói khoác mà không biết ngượng.
Lăng Hàn lắc đầu, hắn đã sơ bộ nắm bắt được địa mạch nơi này. Mặc dù địa khí yếu ớt vô cùng, hắn muốn thuấn di cần phải tốn rất nhiều sức lực, nhưng cuối cùng vẫn có thể sử dụng được.
Địa mạch nơi này ít ỏi đến đáng thương, vỏn vẹn chỉ có mười mấy đầu, từ đó hạn chế "tầm nhìn" của Lăng Hàn, bởi vì thần ý của hắn cần phải thông qua địa mạch mới có thể kéo dài.
Bởi vậy, hắn thiếu kiến thức về bí cảnh, nếu không, chỉ cần dùng thần thức quét qua, kết cấu của tinh thể sẽ hiện rõ trong đầu hắn.
– Chờ Cẩu gia một chút!
Đại Hắc Cẩu vội vàng đuổi theo.
Bọn họ nhanh chóng đi vào cửa thành, nơi đó có một cầu treo thả xuống, giúp họ an toàn thông qua dòng sông sấm sét. Có thể thấy rõ, thỉnh thoảng có những luồng lôi đình phóng lên cao, thanh thế kinh người.
Nhưng Lăng Hàn cùng Đại Hắc Cẩu không hề bận tâm đến những điều này, uy lực lôi đình chỉ đạt tới cảnh giới Trúc Cơ, cho dù bọn họ có nhảy xuống tắm thì cũng chẳng hề hấn gì.
Cửa thành có vệ binh, hơn nữa số lượng không ít.
– Dừng bước!
Có binh sĩ quát bảo bọn họ dừng lại.
Lăng Hàn cũng an tâm không ít.
Tiếng người, nghe hiểu được.
Lăng Hàn dừng lại, hắn hết sức phối hợp.
– Phí vào thành, mười đạo lệnh.
Tên lính kia nói.
A, đạo lệnh?
Với trí thông minh của Lăng Hàn, hắn đoán ra đạo lệnh chính là đơn vị tiền tệ. Hắn vừa đến thì làm gì có thứ này chứ?
Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.