(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4341
Người đàn ông này tên là Khang Tinh Hải, lai lịch không tầm thường chút nào. Hắn là một trong những tồn tại xếp hạng ba mươi trên Chú Đỉnh bảng của Tinh Võng, nếu đặt ở Bắc Thiên vực, hắn hoàn toàn có thể chen chân vào top mười.
Một thiên tài như vậy, đương nhiên có thể kiêu ngạo, ngông cuồng và không coi ai ra gì.
Phải biết rằng, chỉ cần hắn tùy ý nói một câu, đã có không biết bao nhiêu người nguyện ý tranh nhau vỡ đầu để làm việc cho hắn.
Một thiên tài như vậy, tương lai thành tựu Tôn Giả là điều đã chắc chắn, thậm chí còn có khả năng nhập Thánh.
Thế nhưng bây giờ thì sao, hắn bảo Lăng Hàn đi lấy ngọn đèn, nhưng Lăng Hàn lại vờ như không nghe thấy. Hắn làm sao mà không giận cho được? Quan trọng hơn là, hắn đang muốn theo đuổi nữ thần ngay bên cạnh, liệu hắn có thể nuốt trôi cục tức này?
- Rất tốt, dám không coi Khang Tinh Hải ta ra gì, ngươi thật sự là quá to gan!
Hắn nói chậm rãi, nhưng trong giọng nói lại chứa đầy sự tức giận.
Lăng Hàn bật cười:
- Ngươi đúng là có thói xấu khó ưa. Chính ngươi không có tay, không có chân sao? Cho dù không có, lúc nhờ người giúp đỡ cũng phải khách khí chứ. Sao thế, tất cả mọi người đều thiếu nợ ngươi à?
Khang Tinh Hải nổi cơn giận, từ trước đến nay chưa từng có ai dám nói chuyện với hắn như vậy, đúng là chán sống rồi!
- Hừ, ta thấy ngươi thật chướng mắt!
Hắn lạnh lùng nói, sát khí tỏa ra.
- Khang huynh, còn có vị huynh đài này!
Nữ tử mặc tăng y lên tiếng, giọng nói ung dung, ẩn chứa một vận vị khó tả, giống như đạo âm Phật hiệu vang vọng:
- Tất cả mọi người đều là thiên kiêu Nhân tộc, xin hãy đồng tâm hiệp lực, đừng nên tự tàn sát lẫn nhau.
Lăng Hàn bỗng cảm thấy bình tĩnh lạ thường, cứ như mọi tranh chấp trên thế gian đều chẳng có chút liên quan nào đến hắn.
Tâm thần hắn khẽ chấn động. Đây là công pháp gì mà sao lại có thể tác động đến tinh thần của hắn như vậy?
Ồ!
Hắn có một cảm giác quen thuộc, nhận thấy nó có nét tương đồng kỳ diệu với Lục Tự Minh Vương Chú.
Chẳng lẽ nữ tử này đến từ Phật tộc?
Sát ý của Khang Tinh Hải biến mất, hắn mỉm cười:
- Nếu tiên tử đã nói như vậy, tại hạ không có ý kiến.
Thật là lợi hại, có thể hóa giải sát ý nặng nề đến vậy. Phải nói rằng, Phật tộc có năng lực đáng sợ trong việc thao túng lòng người. Hèn chi Thanh Long Hoàng Triều trước đây lại mâu thuẫn khi Phật tộc truyền đạo, đúng là mối nguy hại quá lớn.
Lăng Hàn nhìn về phía nữ tử, thản nhiên nói:
- Xin hỏi cô n��ơng xưng hô như thế nào?
- Lớn mật!
Khang Tinh Hải lập tức quát lên.
Nữ tử mặc tăng y thản nhiên nói:
- Bần ni pháp hiệu Cát Tường Thiên.
Pháp hiệu?
Nàng quả nhiên là truyền nhân Phật tộc.
- Cát Tường Thiên tiên tử chính là Thánh Nữ Phật tộc!
Khang Tinh Hải lại giới thiệu:
- Hơn nữa còn là nàng tiên xếp hạng thứ mười trên Tuy��t Sắc bảng.
Nữ tử này rất đẹp, cũng không kém gì Tống Lam.
Nhưng Thánh Nữ Phật tộc có thể kết hôn sao?
Cát Tường Thiên niệm Phật hiệu:
- Người xuất gia không nhiễm hồng trần, cái gọi là Tuyệt Sắc bảng chỉ là trò đùa mà thôi.
Lăng Hàn khẽ nhắm mắt. Mặc dù Thánh Nữ Phật tộc tự xưng bần ni nhưng lại giữ lại ba ngàn sợi tơ phiền não, miệng thì nói Tuyệt Sắc bảng chỉ là trò đùa, mà cũng chẳng thấy nàng lên Tinh Võng để kháng nghị hay từ chối cái danh hiệu này.
Ha ha, Thánh Nữ Phật tộc này cũng giống như Tống Lam, tuyệt đối không thanh thuần như vẻ ngoài, chắc chắn là kẻ tâm cơ thâm sâu.
- Tại hạ Lăng Hàn.
Lăng Hàn giới thiệu về mình một chút:
- Không biết Thánh Nữ có hiểu rõ về Hắc Thiên miếu hay không?
- Hoàn toàn không có.
Cát Tường Thiên lắc đầu, nói:
- Phật tộc ta phổ độ chúng sinh, nhưng nơi này lại mang theo hung sát khí cực nặng, tuyệt đối không phải tịnh thổ của Phật tộc.
Nàng chỉ vào ngọn đèn kia, bàn tay trắng như ngọc khiến tim người ta không khỏi đập thình thịch:
- Ví dụ như ngọn đèn dầu kia, nếu như bần ni không đoán sai, nhất định đã dùng thi thể Thánh Nhân mà luyện thành thi dầu.
Móa!
Lăng Hàn trợn tròn mắt. Khẩu vị thật quá nặng! Khó trách ánh sáng lại kỳ diệu đến thế, có thể tăng cường thể chất cho người ta.
Thì ra là “vật liệu” Thánh cấp.
- Không sai, thứ này có thể tăng cường thể chất, nhưng Thánh Nhân đã gần đạt tới Đại Đạo rồi. Hấp thu chỗ tốt như vậy, khó tránh khỏi việc bị dính líu nhân quả thiên địa, đó tuyệt đối không phải chuyện tốt lành gì.
Cát Tường Thiên nói.
Lăng Hàn gật đầu. Thánh Nhân quá cường đại, thậm chí đã gần tới Đại Đạo, vậy mà lại bị người ta luyện chế thành thi dầu. Việc này đã đi ngược lại Thiên Địa, nên hấp thu chỗ tốt như vậy, tự nhiên sẽ bị Thiên Địa chú ý tới.
Thậm chí sẽ bị xem như tà ma, Thiên Địa sẽ giáng thần lôi xuống để chém giết.
- Rốt cuộc đây là nơi quái quỷ nào mà ngay cả Thánh Nhân cũng có thể bị chém giết, luyện hóa thành thi dầu?
Khang Tinh Hải thất thần. Cho dù là thiên tài như hắn cũng chỉ có lòng tin xung kích cảnh gi��i Tôn Giả, muốn thành Thánh ư? Thật sự quá khó khăn, không chỉ dựa vào thiên phú là có thể làm được.
Thế nhưng bây giờ, Thánh Nhân cao cao tại thượng lại bị người ta luyện thành thi dầu, tâm thần hắn suýt nữa sụp đổ.
- Tiên tử, ngươi có nhìn lầm hay không?
Hắn hỏi.
Cát Tường Thiên lắc đầu:
- Phật ta phổ độ chúng sinh, nên rất quen thuộc với tà vật, bần ni sẽ không nhìn nhầm đâu.
- Nhưng dùng thi thể Thánh Nhân luyện hóa thành thi dầu, cũng không nhất thiết phải có thực lực chém giết Thánh Nhân mới làm được.
Nàng dừng một chút lại nói.
Đúng vậy, thi thể Thánh Nhân có thể bị chém giết, cũng có thể bị… móc ra.
Nhưng nữ nhân này thật không biết gì về Hắc Thiên miếu hay sao?
- Ta đến nghiên cứu một chút.
Khang Tinh Hải nói, hắn bước về phía ngọn đèn. Dù hắn nói nghe có vẻ hay, nhưng trong mắt lại lộ rõ vẻ tham lam.
Đây chính là Thánh Nhân luyện hóa thành dầu! Mặc kệ nó có phải là thi dầu hay không, hiệu quả bày ra rành rành đó, có thể tăng cường thể chất. Hắn có thể dùng nó để rèn luyện thân thể mỗi ng��y, thứ này có thể mang lại bao nhiêu chỗ tốt chứ!
Có lẽ đỉnh phong của hắn không phải là Tôn Giả, mà là Thánh Nhân.
Còn nhân quả thiên địa ư, chỉ cần hắn đủ cường đại, có cần phải quan tâm không?
Nhưng hắn mới đi được vài bước, sắc mặt lập tức tái nhợt đi.
Áp lực như núi.
Không thể tiến thêm một bước nào nữa, bằng không sẽ bị áp lực khủng bố đè ép đến chết.
Đây là thánh uy, đừng nói Chú Đỉnh có thể hóa giải được, ngay cả tư cách tới gần cũng không có.
Lúc này hắn mới hiểu vì sao Lăng Hàn không tiến lên lấy ngọn đèn, không phải vì người ta ngốc, mà là không làm được.
Nghĩ thông suốt được điểm này, hắn lại càng tức giận.
Ngươi đã biết rõ việc này, tại sao không nói cho ta biết, cố tình xem ta làm trò cười cho thiên hạ sao?
- Lăng Hàn, ta không chấp nhặt chuyện ngươi vô lễ với ta, nhưng ngươi cố ý lừa ta, cho dù có lời Cát Tường Thiên tiên tử nói, ta cũng sẽ không tha cho ngươi!
Khang Tinh Hải nói, thay vào đó, hắn lại ép sát về phía Lăng Hàn.
Hô, đúng lúc này, một trận âm phong thổi qua, ngọn đèn chớp sáng chớp tối một lúc, rồi đột nhiên tắt phụt.
Lúc này, nội tâm Lăng Hàn dâng lên một cảm giác lạnh lẽo tột độ, vội vàng rụt chân chạy ra ngoài.
Cát Tường Thiên phản ứng nhanh hơn. Khi Lăng Hàn vừa vọt ra khỏi đại điện, hắn đã thấy đối phương nhanh hơn mình một bước. Chỉ có tên ngu ngốc Khang Tinh Hải quá mức ngạo mạn, lại càng không muốn tỏ vẻ sợ hãi trước mặt giai nhân, mà vẫn không chạy trốn.
Lăng Hàn nhìn về phía Cát Tường Thiên, hắn không khỏi hít một hơi khí lạnh, bởi vì trên cổ đối phương có một dấu ấn tròn xoe, như thể bị người ta bóp cổ, dấu ấn đó đã hóa xanh.
Thấy Lăng Hàn nhìn chằm chằm vào cổ của mình, và nhìn không rời mắt, trên mặt Cát Tường Thiên hiện lên vẻ khó chịu.
Cho dù là người xuất gia cũng không thích bị người ta nhìn chằm chằm.
Truyen.free nắm giữ bản quyền nội dung này, mong bạn đọc không tự ý phát tán.